Thư mục: Tổng hợp |
" Ta bik rằng cố wên là sẽ nhớ nên dặn lòng cố nhớ để mà wên"
Bỗng nhiên 1 ngày nó thấy nhớ, bỗng nhiên 1 ngày nó thấy thương và cũng bỗng 1 ngày nó thấy gét......tai sao và tại sao thì chính nó cũng k thể hỉu đc ??? .Nó đến như 1 cơn gió và ra đi cug như 1 cơn gió thôi chứ có j đâu, k bik là bao nhiu lần nó tự an ủi mik như thế, k bik bao nhiu lần nó tự khóc rồi lại tự cười như thế. Nó ra đi 1 cách vội vã, à mà không nói đúng hơn thì như 1 kẻ trốn chạy , trốn chạy 1 cách ngoạn mục.Giống như 1 con cá khi đc bỏ vào 1 môi trường mới thì k chắc j nó đã có thể live đc, nếu k hợp thì nó sẽ ngộp thở, live 1 cách yếu ớt và kết cục chỉ là cái chết đang từ từ đến but chắc chắn đó fải là 1 cái chết đau đớn, cực kì đau đớn..... Con cá bình thường có thể như thế but nó thì k, bởi vì nó đã chứng minh dc mệnh đề ngược, chứng minh rằng nó đủ nghị lực để chiến thắng chính bản thân nó, chiến thắng sự yếu đuối đang lớn dần trog nó.
Ở 1 môi trường mới, nó cảm nhận dc hết sự lạnh lẽo ở đó, cảm nhận dc hết sự cô đơn và sợ hãi, cảm nhận dc nỗi nhớ ngâp tràn trong tim , bấy nhiu đó thôi cũng đủ để nó khóc rồi. Đúng và nó đã khóc, khóc với con bạn thân trong điện thoại chứ k fai với anh, ngừi mà lẽ ra fai ở bên cạnh để dỗ dành nó........Khóc để với đi, khóc để giải tỏa và nó thấy mình vẫn may mắn vì còn có thể khóc dc. Còn anh, jống như bao đàn ông trên trái đất này đều k cho fep mình cái quyền dc khóc vì chính cái sĩ diện đàn ông of họ và đó là lần đầu tiên but cug là lần cuối cùng nó thấy mắt ai đó đỏ đỏ , ướt ướt . thế thôi, a of nó đủ bản lĩnh để vững vàng trước nó, đủ dứt khoát để rời xa nó và cũng đủ tàn nhẫn để lạnh lùng zới nó.Càng khóc thì càng nhớ, càng cố wên thì lại nhớ thật nhìu. Time dần trôi, mọi thứ trở nên nhạt nhoà trog mắt, nhưng tình iu là j , đó k fải la sự chấp nhận nhữg cái đag có, đã có, sẽ có và sẽ never có sao ?

