Đang chuyển nhà sang đây...

Bài mới nhất

Sửa Đóng
Thư mục: Chung |
Đăng ngày: 14:11 16-01-2008
Cuối đông rồi, thời tiết chuẩn bị bước sang xuân, cây trái đua nhau đâm chối nảy lộc...Có lẽ đây là đợt rét cuối cùng mà mùa đông gửi lại Hà Nội.

Trời rét thật sự...

Đây là đợt giá rét lạnh nhất trong cả mùa đông năm nay

Hà Nội mùa này tuy lạnh nhưng mà đẹp, mỗi sớm mai của mùa đông là gam màu xam xám pha chút trắng của sương giăng trên từng nhành cây ngọn cỏ, điểm thêm màu vàng của ánh nắng mặt trời ngủ muộn núp sau từng đám mây. Dám chắc rằng ai yêu Hà Nội thì đều thích mùa đông, mùa của sự lặng lẽ, mùa của những cây cổ thụ già âm thầm đứng ngắm nhìn từng mùa đông trôi qua.

Ra phố, thấy mọi người hối hả...

Phố trở về đêm vắng lặng...lôi cuốn em...Em nghe...âm thanh chỉ có tiếng lá vàng bên vệ đường xô cuốn, đuổi nhau... xào xạc.

Biết rằng Hà Nội về đêm rộn rã nhiều hàng quán, nhưng em đặc biệt chú ý đến hàng ngô nóng, nó có cái gì đó của Hà Nội rất riêng. Những hàng ngô nóng bốc hơi nghi ngút hoà vào hơi thở như những màn sương giăng trên từng con phố nhỏ, rẽ qua mua bắp ngô nóng hổi, cảm nhận được cái lạnh đặc biệt của Hà Nội, anh bán ngô tay xuýt xoa chọn bắp ngô vàng ươm cho em, gửi anh tiền và đi kèm câu nói:"anh không phải đưa lại tiền thừa, mai cho cháu ăn sáng". Anh khẽ trả lời " xin chị" nhưng em biết, ánh mắt ấy ngấn lên niềm vui.....mang lại 1nụ cười.

Xã hội thay đổi. Em muốn em có 1lòng tốt như lòng tốt của chị em Lan và Sơn trong câu chuyện "Gió lạnh đầu mùa" của Thạch Lam. Tấm lòng thơm thảo đó cứ mãi là kí ức đẹp mà xa xôi của những con người trong thời kì đất nước vừa đổi mới.Cái rét đậm tình người...

Hay cái rét làm nảy sinh sự sống của Johnsy trong "Chiếc lá cuối cùng" của O.Henry.

Mỗi độ rét về, ngẫm lại 2câu chuyện này em thấy mỗi năm một cảm giác khác lạ.

Ngày xưa, em đọc "Gió lạnh đầu mùa" thích nhất chỉ bởi vì trong câu chuyện có trẻ con...giống như em

Bây giờ, em đọc lại thấy nó xa lắm rồi, mà thấy "Chiếc lá cuối cùng" là 1cơn lốc có sức mạnh lôi cuốn nỗi buồn, tự giải phóng tâm hồn bằng niềm tin chắc chắn rằng chiếc lá cuối cùng chưa hẳn là sẽ rụng, nó sẽ kiên cường ngự trị trong lòng mỗi người nếu như tin rằng trên cuộc đời này niềm vui và sự sống vẫn còn tồn tại.

Johnsy đã nghĩ rằng khi chiếc lá cuối cùng rụng thì đồng nghĩa với việc cô ấy cũng sẽ ra đi, nhưng đôi khi để tạo niềm tin cho 1con người thật đơn giản, chỉ cần 1đêm ông Behrman đã làm nên 1kiệt tác, đã vẽ chiếc lá thường Xuân trên bức tường vào đúng đêm mà nó rơi rụng để giúp Johnsy lấy lại niềm tin của sự sống nhưng sự ra đi của ông Behrman là sự tiếc nuối nhất cho câu chuyện này.

Gửi những ai mất niềm tin vào cuộc sống, sống cho qua ngày mà quên đi mục đích sống. Có thể em là mơ mộng, là em viển vông nhưng ít nhất mỗi ngày, em được bắt đầu 1ngày mới bằng 1nụ cười,

Người ta bảo nhìn em như em đang yêu, yêu say đắm.

Vâng! tôi đang yêu say đắm, yêu bạn, yêu tôi, yêu phố phường, yêu cả cái mùa đông lạnh lẽo của Hà Nội

Mùa đông đang dần trôi qua, năm mới và mùa xuân đang gõ cửa từng ngôi nhà tâm hồn của mỗi người. Và...

"Mỗi ngày tôi chọn một niềm vui cho riêng mình" Vậy tại sao? Bạn không giống như tôi, tốt cho bạn, cho tôi và cho tất cả chúng ta. Để tất cả thêm tin yêu vào cuộc đời này...
  • Báo cáo

    FURIRI 16:47 05-06-2009

    con của nợ này tự nhiên hôm nay comment tình cảm và văn vẻ thế!
  • Báo cáo

    liberty 21:33 04-06-2009

    Hà Nội????!!!!

    Một cái tên rất thân quen và gắn với nó là 4 mùa của thiên nhiên

    Phải một lần xa nó thì bạn mới cảm nhận được bạn yêu nó vô cùng.Bạn yêu những điều vô cùng giản dị mà bạn chợt nhận ra rằng chỉ Hà Nội mới có

  • Báo cáo

    liberty 01:05 01-05-2009

     tao nho may

    van la may va nhieu cam xuc nhu truoc

    chac phai mot thoi jan nua chung minh moi gap nhau duoc

    tao rat ban,cong viec cua may tien trien den dau roi

     

Xem thêm

Thư mục

Xem ngày tháng

S M T W T F S
1 2 3 4 5 6 7
8 9 10 11 12 13 14
15 16 17 18 19 20 21
22 23 24 25 26 27 28
29 30