<?xml version="1.0" encoding="utf-8"?>
<rss version="2.0">
<channel>        <title><![CDATA[Lùn3B®]]></title>
        <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/Lun-3B]]></link>
        <description><![CDATA[Mềm mại và cứng rắn. Dịu dàng và nóng nảy. Độ lượng và cố chấp. Lãng mạn và thực tế.Con người đích thực...Điều mình tự nghĩ về mình quan trọng hơn điều người khác nghĩ về mình]]></description>
        <language>vi-vn</language>
        <lastBuildDate>2009/11/21 19:25:03</lastBuildDate>         <item>
            <title><![CDATA[Khóc và cười]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/Lun-3B/article?mid=5261]]></link>
            <description><![CDATA[Mỉm cười là biểu hiện của niềm vui, của sự
thực tập an lạc, sự trở về với hiện tại nhiệm mầu. Khóc là biểu hiện
của mất mát, khổ đau, uất ức…Và những biểu hiện ấy cũng có thể ngược lại: cười khi quá đau khổ đến mức không thể khóc, khóc vì quá hạnh phúc!
Để
hiểu những biểu hiện ấy, ta không chỉ nhìn nội dung mà phải nhìn sâu
vào bản chất của sự việc. Nó xuất phát từ đâu, nhằm mục đích gì? Bản
chất chỉ có một nhưng nội dung có thể nhiều. Ví dụ vì tình thương mà
người ta la mắng, đánh (răn đe) một người và cũng có thể vì thương mà
dỗ dành, nâng niu.
Sự
biểu hiện của những ứng xử ấy được pha trộn hoặc áp dụng tùy hoàn cảnh,
tùy tâm tính từng người, từng việc với mục đích duy nhất: muốn tốt cho
người kia. Giống như nước, nước có thể biểu hiện thành hơi nước, thành
mây, thành mưa, thành đá… Tùy điều kiện cụ thể mà nước sẽ hóa hiện
những dạng khác nhau. Song, dù dạng nào chăng nữa thì vẫn mang bản chất
chung của nước mà thôi.
Tình
yêu cũng vậy! Con người ta có thể bắt đầu nó bằng sự nồng nhiệt, sống
với nó với những quan tâm giản dị và kết thúc nó bằng sự tôn trọng. Đôi
khi vì yêu, vì thương mà người ta chia tay, để thôi làm khổ nhau. Tình
yêu (đúng nghĩa) sẽ mang đến hạnh phúc cho nhau. Nếu tình yêu mà bó
buộc, chiếm hữu, nghi kỵ, không tin, không lắng nghe… thì sẽ làm khổ
nhau.
Tình
yêu đôi lứa thường lấy đi nước mắt của nhiều người, đôi khi vì quá yêu
mà làm khổ nhau, làm khổ chính mình. Yêu - đôi lúc chỉ cần biết người
kia đang bình an là ta hạnh phúc rồi. Bình an do mình tạo, bình an khi
mình biết tôn trọng và biết quay về với hơi thở chánh niệm.Cuộc
sống vô thường. Vậy mà chúng ta chưa thật sống với cái vô thường ấy dù
có lúc nhận ra điều đó. Cứ mãi nhìn vào những biểu hiện của hôm qua để
rồi quên mất hiện tại mình đang có gì. Mà thật ra hiện tại luôn ẩn tàng
một phần của hôm qua nhưng ta lại không thấy.
Vì
không thấy nên tưởng là hôm qua đi đâu mất để rồi đau khổ. Giống như
người thấy ly nước hôm nay và ngày mai ly nước bốc hơi thì bảo ly nước
không còn? Nó vẫn còn đấy chứ, còn ở dạng khác: biểu hiện thành hơi
nước!
Yêu
và không cảm nhận được tâm chân thật của người mình thương, người yêu
của mình thì đương nhiên sẽ xảy ra những so sánh, hờn trách, buộc tội
bởi “tri giác sai lầm” rằng người kia không còn là họ nữa. Không thấy
sự biểu hiện nên mới nghĩ họ đã không ở đó, nhưng họ vẫn còn đó, chỉ là
ở dạng biểu hiện khác mà thôi.
Ta
còn đó cho em, và nếu em hiểu thì em vẫn còn đó cho ta. Nếu không hiểu,
không cảm thông được thì chính mình sẽ đẩy mình rời khỏi tọa độ của
người thương…]]></description>
            <pubDate>2009/11/19 00:15:07</pubDate>
            <guid><![CDATA[Khóc và cười:5261]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Cho]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/Lun-3B/article?mid=5216]]></link>
            <description><![CDATA[Trong chuyện tình cảm là thế, tình
yêu đến với ai thì người đó nhận.Bạn hãy mừng cho mọi người khi họ
tìm thấy một nửa của mình. Bạn sẽ được gì khi điều đó không thuộc về
bạn?
Tôi cũng sẽ rất vui khi nhận thấy rằng,
trong trái tim bạn cũng có hình bóng của người nào đó để bạn nhớ,
để bạn thương. Khi đó, chắc hẳn tôi cũng sẽ rất hạnh phúc khi nhìn thấy
bạn hạnh phúc, thật đấy! Bạn có cảm giác này như tôi không?
Hãy sống vì mọi người, đừng sống ích kỷ cho bản thân bạn.
Hãy để người khác hưởng trọn niềm vui.
Hãy biết hạnh phúc khi chính bạn làm cho ai đó cảm thấy hạnh phúc.
Hãy biết chia sẻ để mọi người hiểu bạn hơn.
Hãy trải lòng mình ra cùng mọi người.
Hãy luôn mỉm cười dù ai đó có oan nghiệt với bạn.
Hãy biết chấp nhận sự thật.
Hãy biết tha thứ cho người khác.
Hãy cứ cho đi
Rồi bạn sẽ nhận được.&nbsp;&nbsp;và hãy nhớ rằngĐừng níu kéo những gì không thuộc về bạn]]></description>
            <pubDate>2009/11/09 22:17:57</pubDate>
            <guid><![CDATA[Cho:5216]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Dám]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/Lun-3B/article?mid=5189]]></link>
            <description><![CDATA[Đôi chân bé nhỏ nhưng bao lần phải dẫm lên gai góc, đá sỏi để tiếp tục
hành trình cuộc đời. Đôi tay mỏng manh có lúc muốn buông xuôi mọi thứ
vì quá mệt mỏi nhưng rồi kịp giữ lại... niềm tin. Đôi mắt không ít lần
khóc vì những tổn thương, mất mát, vậy mà vẫn nhìn thấy ý nghĩa của
những gì cuộc sống mang đến.Bởi lẽ từ trong sâu thẳm tâm hồn, chúng ta đều hiểu
rằng, ta sống và dám sống để tìm kiếm những giá trị đích thực nơi cuộc
sống này. Chúng ta được sinh ra và được Thượng Đế trao cho những vốn
liếng, khả năng và lựa chọn như nhau. 
Vốn liếng ấy là tình yêu thương, lòng quảng đại, bác
ái với tha nhân, khả năng biết vươn lên nghịch cảnh để sống, niềm tin
và hy vọng để đứng dậy sau những vấp ngã. Rồi khi đối mặt với thách
thức, ta có thể tự do lựa chọn cho mình một thái độ để đón nhận.
Cách ứng xử khác biệt của mỗi người sẽ làm sinh lời
hoặc đánh mất vốn liếng ấy. Họ sẽ vươn lên mỗi ngày để làm mới hay biến
vốn liếng của mình thành &quot;đồ cổ&quot;. Họ sẽ lựa chọn thái độ sống tích cực
hay tiêu cực trước những biến cố của cuộc đời.Bạn thường so sánh những cái mình có với mọi người,
bạn thắc mắc tại sao người này may mắn còn người kia thì không? Tại sao
họ có quá nhiều còn bạn chẳng có gì? Tại sao bạn gặp đau khổ, tổn
thương trong khi những ngưòi khác lại đang sống hạnh phúc... Có biết
bao câu hỏi tại sao mà bạn muốn được nghe. Bạn biết không? Chúng
ta được sinh ra với những khuôn mặt, vóc dáng, tính cách... khác nhau,
và mỗi người chúng ta cũng sẽ có những thử thách, bài học không ai
giống ai.
Và dĩ nhiên món quà chúng ta nhận lại từ cuộc sống
cũng khác nhau. Đừng bao giờ nghĩ mình là người bất hạnh hay may mắn. Hãy tự hỏi mình phải sống thế nào trước nghịch cảnh hay cần có thái độ
ra sao trước những may mắn mình nhận được.
Hãy sống và dám sống với những gì Thượng Đế trao ban
cho bạn. Đừng gục ngã trước thử thách, nhưng cũng đừng cố thoát khỏi
nó bằng thái độ gượng ép, rập khuôn để rồi sau đó lại quay về với chính
bế tắc mà bạn muốn vượt qua. 
Hãy sống với thử thách, hãy nhìn ra ý nghĩa và bài
học từ nó, để dù có vượt qua được hay không thì bạn cũng sẽ biết nguyên
nhân là gì. Để rồi, bạn sẽ không thất bại lần sau với cùng một thử
thách.]]></description>
            <pubDate>2009/11/04 20:24:54</pubDate>
            <guid><![CDATA[Dám:5189]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Em đến]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/Lun-3B/article?mid=5176]]></link>
            <description><![CDATA[Em đến bên tôi một bất ngờ
Và hay đùa giỡn lúc làm ngơ
Để tôi khó biết đâu là thật
Xao xuyến trong lòng thế rồi mơ.
Nắm chặt bàn tay chẳng nắm hờ
Bàn tay ấm áp muốn làm thơ
Này anh chàng ngốc sao không tới
Ôm chặt em vào, em làm ngơ.
Em cười e thẹn lắc bờ vai
Nhìn em âu yếm khẽ thở dài
Ô kìa, ngốc thế em đang muốn
Ôm chặt em vào, ôm cả hai.
Em ngả đầu em vào ngực tôi
Như đang mong muốn ở chân trời
Có tôi bên cạnh luôn che chở
Bên này đập mạnh quá, anh ơi!
Hạnh phúc bên em hạnh phúc rồi
Mà sao tỉnh giấc chỉ có tôi
Mai này em đến bên tôi thật
Tôi muốn, tôi cần, chỉ thế thôi.]]></description>
            <pubDate>2009/11/03 19:55:20</pubDate>
            <guid><![CDATA[Em đến:5176]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Chạm vào quá khứ]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/Lun-3B/article?mid=5119]]></link>
            <description><![CDATA[Một ngày nữa lại qua...
Đã tự làm cho mình bận rộn từ lúc mở mắt ra nhưng vẫn không tránh khỏi những suy nghĩ cứ đến tự nhiên như mưa thì phải rơi vậy.
Người ta nói rằng buồn thì cứ kiếm gì đó làm, đi đâu đó, gặp gỡ mọi người sẽ hết buồn... Hết buồn thật không?
Tôi
cũng đã từng nói vậy đấy, nhưng tôi và mọi người có làm được như thế
không, có hết buồn không, có hết cảm thấy buốt nhói trong lòng không
khi mỗi buổi chiều nhìn mặt trời héo hắt ngoài cửa sổ, phố xá ồn ã nhao
nhác, “người ta về với người ta” còn mình thở dài và cũng chỉ một mình
mình nghe...?
Vẫn
biết cuộc sống phải luôn nhìn về phía trước... nhưng tại sao không một
lần thành thật nhìn xuống lòng mình xem mình có thật sự ổn không...?
Sợ sẽ đau…?! Vậy những cảm giác khi vô tình chạm vào thứ gì có hình bóng của quá khứ thì không phải là đau đấy sao…?!
Sợ sẽ nhớ ...?! Có ai tự tin nói rằng có thể quên ai đó như chưa từng nhớ không..?!
Sợ
sẽ rơi nước mắt…?! Những giọt nước rơi xuống môi mặn chát là nước mắt,
còn những giọt nuốt vào tê tái thì không phải là nước mắt sao…?!
Chính bản thân mình cũng đang mâu thuẫn với mình như vậy...Nhưng những gì thuộc về yêu thương hay niềm đau thì không cho phép con người ta có thể quên như phủi bụi được....
Và
cuộc sống...! Làm sao không gặp những ngày mưa u ám, làm sao tránh khỏi
những tấm gương mà soi vào đó ta thấy quá khứ đã qua, thấy những yêu
thương từng là của mình, nay đã bỏ mình đi, những niềm vui mình từng
cười, những hạnh phúc làm mình rơi nước mắt... và cả con người mình yêu
thương và cũng&nbsp; yêu thương mình... “mà do ta, do họ hay do hoàn cảnh
nên phải xa nhau...” 
Những
lúc bất chợt như vậy thường chỉ cười nhạt, im lặng bình thản... để một
lúc nào đó tất cả không còn bình thản được nữa thì khóc nấc hay ít lắm
thì cũng thở dài như trút cho vơi cái cồn cào trong lòng.... để rồi
lại quay về với bộ mặt dửng dưng bình thản và rất – không - thật ít ra
với mình là như thế ...
Viết ra như thế để làm gì..?! Có lý do cả đấy...Những
gì đã ở trong lòng mình thì tất nhiên không thể chối cãi, mình không
nói, mọi người không biết, không có nghĩa là nó không tồn tại. Mình tin
ai cũng như vậy thôi vì ai cũng là con người, sống khác, nghĩ khác
nhưng cảm nhận về hạnh phúc hay niềm đau thì không hề khác...Là
cảm xúc thật, nếu người ta cười mình thì đó là sai lầm của họ vì đã không
nhận một món quà mà trong vô số người mình chỉ chọn một vài người để
tặng... và nếu họ không cười nghĩa là họ sẽ hiểu mình một cách sâu sắc
hơn...
Sau
này lỡ có chuyện gì... Thì những người đến sau nếu có, mà chắc chẳng có
và cũng cầu cho đừng có nữa.... có thương mình thì đương nhiên sẽ chấp
nhận tất cả vì đó là một phần không thể chối bỏ của mình...Còn nếu
không làm được thì họ có thương mình đâu, nên không tiếc...
Mình
đã không nói dối nhưng cũng không nói sự thật với bạn bè mình, không
phải vì mình không tin tưởng họ nhưng vì mình nghĩ nếu ai mà cũng như
mình thì có mà dắt nhau xuống lỗ hết, nên mình chọn cách này để mình
thấy nhẹ lòng, để sống thật với mình thôi....
&nbsp;Ai cười cứ cười, nhưng bạn mình sẽ không cười mình đâu, mình tin vậy...]]></description>
            <pubDate>2009/10/30 23:14:17</pubDate>
            <guid><![CDATA[Chạm vào quá khứ:5119]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Khi đã...]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/Lun-3B/article?mid=5049]]></link>
            <description><![CDATA[Nếu đã từng tổn thương....hãy can đảm hàn gắn........Nếu đã từng gục ngã ....hãy vững lòng đứng lên.......Nếu đã từng fải khóc...hãy trải nghiệm lòng mình......Nếu đã từng đc cười.....hãy trân trọng niềm vuiNếu đã từng yêu thương.....hãy từ bỏ hận thùNếu đã từng ân oán.....hãy rộng lòng thứ tha......Nếu đã từng đc nhận...hãy tìm cách sẽ chia........Nếu đã từng đc sống.....hãy trân trọng cuộc đời......Khi bạn giàu sang......hãy san sẻ nhìu hơn.....Khi bạn sẩy chân.....hãy tin có người trợ giúp....Khi tình bạn thăng hoa......hãy trân trọng điều đóKhi bạn đã cố gắng......hãy tin bạn có thểKhi bạn nghĩ có thể...rồi sẽ thành công]]></description>
            <pubDate>2009/10/25 20:20:21</pubDate>
            <guid><![CDATA[Khi đã...:5049]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Comment cho em]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/Lun-3B/article?mid=5046]]></link>
            <description><![CDATA[Như vạn mũi kim xuyên suốt vào nỗi nhớ 
Nỗi nhớ hoài thai mầm đá lạnh lùng 
Đá biết hoang rêu cuộn mình vực thẳm 
Vẫn nghe bên đời thương nhớ mông lung
Đá chết ngàn lần trong biển ái ân 
Lộc biếc tin yêu vừa xa vừa gần 
Đá chết ngàn năm rã rời nỗi nhớ 
Tình chết một lần rời rã trăm năm
Anh đi trong mùa biếc hoa hồng xanh 
Nhịp thở hoang mang nhức nhối trên cành 
Ai cắp bùa yêu chôn vào cổ tích 
Ai đem thơ buồn đắp mồ cho anh?
Ngày tháng xa nhau là bao thử thách 
Vắt kiệt tháng ngày thắp những bão giông 
Luôn nghĩ về nhau cũng là hạnh phúc 
Đá nằm ngây ngô mà nhớ muôn trùng!]]></description>
            <pubDate>2009/10/25 19:55:56</pubDate>
            <guid><![CDATA[Comment cho em:5046]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Điều ta có]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/Lun-3B/article?mid=5027]]></link>
            <description><![CDATA[Cuộc sống này dài quá, đôi lúc không biết ngày mai ra sao và phải sống
thế nào cho ngày mai. Nhưng cuộc sống này cũng ngắn ngủi quá khiến đôi
khi mọi người đi hết đời mà vẫn chưa kịp nhìn ra mình đã làm được gì...
Và đôi lúc cuộc sống khiến ta vội vã hơn, gấp gáp hơn để nắm giữ những
gì mình có. Nhưng có mấy ai hài lòng, mấy ai toại nguyện với chính mình?Đời là bể khổ. Con người sinh
ra vốn không thể trốn tránh và những thói đời cứ đến như một lẽ tự
nhiên.Có những lúc đớn đau, có những lúc hạnh phúc, có những lúc tủi
nhục và khó khăn. Vậy thì sao? Khó khăn thì phải đối diện, đối diện thì
phải tiếp tục, tiếp tục thì phải bước qua, bước qua để đi hết con đường
sống mà mình đã chọn.
Khi nhìn lên bầu trời ta ước
mình là ngôi sao nhỏ, nhưng khi là ngôi sao nhỏ ta lại ước mình là mặt
trăng... Vì trăng là duy nhất còn ngôi sao thì muôn nghìn. Nhưng lúc đã
là trăng, ta lại không cam chịu sự lạnh lẽo, cô đơn và xuất hiện ít ỏi. Vậy là ta muốn thành mặt trời để ngày nào cũng được xuất hiện, ngày nào
cũng chói sáng và nhiều người biết đến. Nhưng cũng chính lúc ấy ta nhận
ra dường như ta đang thêu đốt mình bằng sức nóng của ánh mặt trời. Ta
hối hận và muốn trở thành đám mây yên bình trôi giữa trời đất. Ngày
cũng được, đêm cũng được... miễn sao được tồn tại yên bình một mình ta.
Nhưng đâu phải những gì ta muốn đều được toại nguyện, và dù áng mây có
bình yên một mình, lững lờ giữa bầu trời rộng lớn thì vẫn không thoát
khỏi quy luật tự nhiên: &quot;Có lúc mặt trời sẽ hóa nó thành mưa, rơi xuống
đất và... trở về với cát bụi&quot;.
Chính lúc trở thành giọt nước
rơi xuống, thấm sâu vào đất, lan tỏa, chảy thành dòng, trôi về biển
cả... rồi lại bốc hơi... trở về với đất, ta thấu hiểu cuộc sống như vậy
là công bằng, không phải chỉ là những điều ta ước muốn mà là điều số phận sắp đặt. 
Cuộc đời có mấy ai được như mình mong ước? Không phải mình cũng từng đạt được nhiều thứ sao? Không phải mình từng thất vọng và thỏa thuê với những ý thích sao? Và không phải mình cũng từng mất đi nhiều thứ sao?Nhưng
phải chăng chỉ những điều bé nhỏ bình thường nhất - cái mà chúng ta
không mong muốn có - mới là thứ mà ta thật sự có và đáng nắm giữ?
Ta thà làm một giọt nước nhỏ
hòa vào dòng sông để tắm mát ruộng đồng, tắm mát tâm hồn người và tâm
hồn mình còn hơn là làm một ngôi sao chiếu sáng về đêm, một ánh trăng
lạnh lẽo, một mặt trời nóng hực, một đám mây lang thang vô định...
Là giọt nước để tự tắm mát cho
tâm hồn mình được bình tịnh, trong trắng và rửa sạch những tháng ngày
tội lỗi đã qua. Là nước để ta chấp nhận sự tuần hoàn tự nhiên định sẵn,
mặc gió trăng, mặc sự hào nhoáng, mặc những bon chen... ta vẫn là ta,
một giọt nước biết yêu thương và chấp nhận, đối diện và bước đi. 
Dù bao nhiêu bất công, dù bao xâu xé trong tâm hồn, dù bao đớn đau thể xác thì ta mãi là ta, mãi mãi... mãi mãi...]]></description>
            <pubDate>2009/10/22 18:43:34</pubDate>
            <guid><![CDATA[Điều ta có:5027]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Hơn cả nỗi đau]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/Lun-3B/article?mid=4958]]></link>
            <description><![CDATA[(ds by Vicky)Người ta sống thấy cô đơn nhất là khi nào?
Sự cô đơn có đồng nghĩa với hai chữ “một mình”?
Sự
cô đơn có phải được tạo nên bởi sự cô lập về không gian, sự vô cùng của
thời gian? Sẽ có những người cảm thấy như thế. Nhưng suy cho cùng, sự
cô đơn của đời người có lẽ không giản đơn là khi quay nhìn xung quanh
vắng tiếng cười, hay khi mở mắt thấy chỉ có mình đối diện với mình. Hay
ít nhất là sự cảm nhận của chính bản thân tôi về sự cô đơn không chỉ có
thế. Nó là một cảm giác đơn độc hơn thế rất nhiều lần.
Ngay
từ khi còn nhỏ tuổi, đôi khi tôi thoáng thấy sự cô đơn bay qua và chạm
khẽ vào mình. Cái chạm rất nhẹ nhưng cũng đủ khiến tôi rùng mình và để
lại một vết dấu lạnh lẽo trong tâm hồn thơ trẻ. Cho đến sau này, khi
chạm mặt với cuộc sống, với tình yêu, với những vấp ngã, sự cô đơn càng
không còn là một cái chạm nhẹ nữa, mà nhiều khi là những vết khứa buốt
nhói, những ngày đông u ám kéo dài. Và tôi cảm thấy những lúc tôi cô
đơn không phải là những khi tôi một mình không có ai bên cạnh, mà là
khi tôi ở giữa cuộc vui mà thấy lòng mình u uẩn, giữa tiếng cười mà
trong lòng mưa rơi, giữa bạn bè mà tôi không cười nói, giữa yêu thương
mà thấy dửng dưng. Và cảm giác tột cùng cô đơn nhất chính là khi tôi
thấy tôi ở đó mà không phải ở đó, tôi ngồi bên một người mà không phải
một người. Khi không ai thấu hiểu và chia sẻ được với tôi. Khi tôi
không thuộc về một nơi chốn hay một người nào cả. Cảm giác cô đơn đó
sâu đến đáy của những cái rùng mình...Tôi
thường nhìn sâu vào mắt một người nào đó tôi quan tâm để biết họ có
thực sự cảm thấy hiện tại không? Bởi có những miệng cười, những câu
chuyện vui mà mắt người nói lạc vào đâu đó xa xăm không chịu nổi. Những
cơn mưa tuôn trong lòng nhiều khi khiến người ta không vượt qua được
nỗi cô đơn của mình. Tôi hiểu, và tôi cố gắng chia sẻ với họ. 
Người
ta khó mà chịu được sự cô đơn, thường lao vào đám đông để thấy mình
không lẻ, thường cười nói đến tận cùng vẻ hân hoan để thấy mình không
buồn tủi. Nhưng nhiều khi, ngay giữa đám đông và tiếng cười ấy người ta
mới thấm sự cô đơn dâng đến tột cùng. Tôi sợ, rất sợ cảm giác bỗng dưng
giữa cuộc vui thấy mình như trôi tuột đi vào một vùng nào đó xa lắc,
giữa quen thuộc nói cười thấy mình như đi lạc, thấy lạ xa. Lúc đó, chỉ
muốn mình tan biến đi. Mới biết, đâu chỉ khi một mình mới thấy mình đơn
độc. Đơn độc nhất là khi thấy tâm hồn mình chẳng neo, chẳng thuộc về
đâu, về ai...
Nhưng
đi qua những lúc cô đơn, tôi đã học được cách sống thật với bản thân
mình. Học cách không tự nhủ mình đây là tình yêu, đây là hạnh phúc. Bạn
không thể yêu ai đó mà khi bên họ thấy cô đơn, đó là người hoặc bạn
không yêu hoặc không thuộc về bạn. Tôi có những người bên tôi hàng năm
trời, tôi có thể, hoặc thậm chí nên gật đầu trước sự nhẫn nại và tình
yêu vô bờ bến người dành cho tôi, để dựa mái đầu yếu mềm lên vai người
mà sống đời yên ổn, Nhưng tôi không làm thế, không thể làm thế, dẫu có
những lúc cô đơn tôi cũng nhiều lần muốn tặc lưỡi, nhắm mắt. Đơn giản
bởi vì khi bên họ, tôi vẫn thấy mình cô đơn quá đỗi. Tâm hồn tôi chưa
được sẻ chia. Biết làm sao, trái tim và tâm hồn có lý lẽ riêng của nó.
Tôi là người cực đoan nên tôi vẫn hay lắng nghe trái tim mình.
Tôi mong trong cuộc đời, những người tôi yêu thương không ai phải chịu đựng nỗi cô đơn.

Bởi vì, nỗi cô đơn, nhiều khi còn hơn cả một nỗi đau...]]></description>
            <pubDate>2009/10/14 20:56:58</pubDate>
            <guid><![CDATA[Hơn cả nỗi đau:4958]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Núi lạnh]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/Lun-3B/article?mid=4956]]></link>
            <description><![CDATA[Mây ơi sao cứ vô tình
Mây trôi lặng lẽ còn mình thì sao.
Bây giờ mây đến nơi nao?
Bỏ tôi ở lại làm sao bây giờ!?
Nhưng mà tôi vẫn cứ chờ
Chờ mong mây sẽ quay về nơi đây.
Đôi ta rồi sẽ sum vầy
Núi mây cùng hát vang bài tình ca.

Mây ơi sao quá vô tình,
Mây trôi lặng lẽ còn mình thì sao?
Có phải vì núi không cao?
Cho nên mây mới không chào một câu.
Bây giờ mây đến nơi đâu?
Để cho tôi gửi vài câu chân thành.
Bây giờ vẫn phải học hành
Mong mây sẽ gặp thật nhiều thành công!]]></description>
            <pubDate>2009/10/14 20:45:53</pubDate>
            <guid><![CDATA[Núi lạnh:4956]]></guid>
         </item>        </channel>
        </rss><!-- api1.blog.sg1.yahoo.com compressed/chunked Sun Nov 29 17:43:24 SGT 2009 -->
