Thư mục: Chung |
Thời gian gần đây, cư dân mạng rất xôn xao với bản demo film “Cổng địa ngục”. Có rất nhiều ý kiến trên các diễn đàn bàn tán về bộ film này với nhiều góc nhìn từ nhiều phía. Nhưng công tâm mà nói, bộ film cũng có sức hút khá đặc biệt mới làm nên được đều đó?! Nhân chuyện rùm beng của “bản nháp” film “Cổng địa ngục” chúng ta thử đi tìm, mổ xẻ các yếu tố tạo nên độ “hot” của bộ film này và nhìn lại công thức làm film của các nhà sản xuất film trong nước, cũng như đánh giá lại thị hiếu của khán giả Việt Nam
Công thức 1: “Đổ” đầy sao vào một bộ film?
Công thức này quá phổ biến cho những nhà sản xuất trong nước vào những năm gần đây, ít nhiều đã tạo thành độ “hot” cho các film như “Giải cứu thần chết”, “Dòng máu anh hùng” hay “Đẻ mướn”…Nhưng đến bản demo của film “Cổng địa ngục” thì mọi chuyện hoàn toàn ngược hẳn 180 độ. Bộ film “Cổng địa ngục” không có một “ngôi sao” nào cả, thậm chí không có được một diễn viên nào đã qua trường lớp nữa huống gì là chuyện chuyên nghiệp. Nhưng bộ film, à không là bản demo (bản nháp) mới đúng, đã làm nên cơn sốt chấn động trên hệ thống mạng mà chưa có một bộ film nào làm được. Đây quả là một cú sock của các cú sock.
Công thức 2: Đầu tư lớn và đạo diễn nổi tiếng?
“Cổng địa ngục” hoàn toàn không nằm trong công thức này. Vì đây là film đầu tay của một đạo diễn sân khấu Đoàn Trạch Lãm (tức Anh Khanh), đầu tư trên dưới 100 triệu (chỉ bằng 1/150 của Huyền thoại bất tử và 1/200 của Dòng máu anh hùng). Được biết, Chỉ với kinh phí gói gém cho bản demo này, một mình Đoàn Trạch Lãm đã phải đảm nhận nhiều vai trò trong một bộ phim, ngoài biên kịch và đạo diễn, anh còn phải thủ vai chính (bầu show Khanh trong film), tự làm nhạc cho film, thiết kế mỹ thuật, edit film và là nhà sản xuất…
Công thức 3: Để thu hút khán giả xem film, thì phần đông các đạo diễn của chúng ta phải “chôm” ý tưởng từ những film bom tấn của nước ngoài hoặc phải có nhiều chiêu thức PR tốt?. Nhưng, “Cổng địa ngục” thì không?!
“Cổng địa ngục” là một bộ film với câu chuyện hoàn toàn không giống câu chuyện của bất cứ bộ film nào. Lại là một bản demo vô tình bị lộ trên mạng, nên lại càng không mang dáng dấp của một chiêu thức PR nào. Nói đến đây, người viết cảm thấy hóa ra đây có phải là một tác phẩm “hữu xạ tự nhiên hương” không?. Một bản nháp film (bản demo) trôi trên mạng một cách tự nhiên, đã gây “sốt” về lượt người truy cập. Đây là một hiện tượng thậm chí là một sự cá biệt đến mức ngoại lệ tại thị trường phim ảnh của chúng ta hiện nay.
Cú ghi bàn ngoạn mục của “Cổng địa ngục”. Cùng với việc đại chiếm cảm tình và sự tò mò về số đông người xem, đủ để cho chúng ta đem hiện tượng “hotfilm” này ra mổ xẻ. Hy vọng sẽ tìm ra được một số công thức mới cho các nhà làm film của ta, hoặc chí ít cũng hiểu thêm về bội số chung thị hiếu lớn nhất của khán giả yêu film Việt. Có thể nói, dưới đây là những yếu tố và khía cạnh mang lại sức hút và thành công của “bản nháp” film
Câu chuyện film cuốn hút khó đoán trước:
Có thể nói, nhà biên kịch Đoàn Trạch Lãm đã rất thành công khi tạo dựng được một câu chuyện film với những tình tiết khá cuốn hút, nhưng người xem khó đoán trước được ai là kẻ giết người và vì sao lại giết?. Một số ý kiến trên các diễn đàn cho rằng, phải xem hơn nữa film mới biết được hung thủ. Câu chuyện film mới, ý tưởng khá lạ và các tuyến nhân vật nhất quán. Film là lời cảnh báo cho những kẻ làm bậy, sống không xứng đáng sẽ bị trừng phạt. Đây cũng là môtíp thiện – ác. Tác giả đã bày tỏ ước muốn diệt ác rất rõ ràng.
Dàn dựng chân thật đến như thật:
Tuy toàn bộ film là dàn diễn viên nghiệp dư, đa phần lần đâu tiên đóng film. Nhưng đạo diễn Đoàn Trạch Lãm đã dàn dựng một cách chân thật đến mức giống như ngoài đời. Cách mà các diễn viên đi đứng, ăn nói, chửi thề…đều rất thật. Ngay cả khung hình và ánh sáng cũng không có sự giả dối. Xem film, người xem ngỡ ngàng như film được quay lén. Diễn viên không trang điểm (make - up), chỉ trừ yếu tố một số nhân vật phải bắt buộc trang điểm như vai ca sĩ…
Âm nhạc đẳng cấp, tạo cảm xúc tốt cho hình ảnh:
Mặc dù đây là bản nháp (demo), nhưng phần âm nhạc được đầu tư về công sức và sáng tạo rất nhiều. Âm nhạc của film “Cổng địa ngục” có sức thuyết phục cao khi dẫn dắt hình ảnh. Cách hòa âm phối khí khá chuẩn đã tôn lên không khí cho film. Đạo diễn đã đúng khi coi trọng phần âm nhạc cho film.
Ngôn ngữ hình ảnh ẩn ý, dễ cảm:
Góc máy quay không được đầu tư về kỹ thuật, nhưng cách diễn tả ngôn ngữ hình ảnh làm người xem tinh ý dễ nhận ra, đây là sự cố tình của đạo diễn. Khung hình bình thường tạo “góc nhìn dơ và bẩn”, bố cục rối rắm không chuẩn. Phải chăng đây là ý đồ táo bạo của đạo diễn khi cố tình làm vậy, để lột tả được chủ đề film là “Cổng địa ngục”. Hình ảnh film thường bị tiền cảnh cắt chém, bố cục lệch được xử dụng rất nhiều, đặc biệt là máy luôn rung, động không sài chân máy. Điều này làm cho ta thấy lộ rõ ý đồ của đạo diễn muốn diễn tả sự bất an của số phận, cuộc sống nhân vật mất thăng bằng, sự ngột ngạt của tình người và nhiều nỗi đau cứ cắt ngang trong đời của nhân vật…
Mạch film logic không gượng ép:
Diễn biến câu chuyện tự nhiên, chi tiết film rất hợp lý. Sự sung đột và mâu thuẫn của film luôn được đẩy lên dần dần và được giải quyết một cách đúng lúc. Thoại của film rất giống với ngoài đời. Film đã cài đặt được các yếu tố cho người xem tò mò (ai là kẻ giết người? vì sao lại phải giết người?).
Film có tư tưởng và chính kiến rõ ràng:
Film có tư tưởng và ý thức giáo dục rõ ràng, tác giả muốn tiêu diệt kẻ xấu và những người thiếu văn hóa. Để làm được điều đó phải là sự nổ lực của toàn bộ xã hội chứ không phải một vài cá nhân cực đoan. Những vụ giết người xuất phát từ suy nghĩ cực đoan, cũng là cách mượn hình ảnh khủng khiếp – kinh dị để răng đe những con người sống giả dối và thiếu ý thức xã hội. Quan điểm của tác giả vẫn muốn nhắc lại “đời là bể khổ”, nhưng tại sao con người ngày càng gây nên nhiều đau khổ cho nhau, phải chăng do dục vọng, sự sân si ngày càng quá nhiều…Vậy ta nên diệt dục như thế nào để sớm siêu thoát, làm cho đời bớt khổ đau?... Bộ film là một bản luận cứ triết lý rõ ràng, đôi lúc ta thấy đời đẹp nhưng không đẹp, có khi ta lại nghĩ đời xấu nhưng không xấu, phải chăng xấu – đẹp đều là do cách nhìn, cách đặt vấn đề hay hệ quy chiếu đặt không đúng chỗ?!...
Nói tóm lại, một bộ film là một tác phẩm. Film hay là một giá trị đích thực. Mỗi người có quyền thưởng thức film theo cách riêng của mình. Nhưng một bộ film hay, xuất sắc thì giá trị để lại trong lòng người xem là giá trị thật, là cảm xúc thật… Ắt hẳn sẽ được người xem suy gẫm và trăn trở nhiều hơn, vì đặc tính của con người là biết chia sẽ nỗi đau và ngay cả hạnh phúc. Nó có giá trị gấp nhiều lần hơn hẳn một bộ film rỗng tuếch, nhợt nhạt. Mong sao bản demo “Cổng đia ngục” sớm trở thành bộ film chính thống, hoặc những nhà làm film của ta sẽ sớm có những bộ film hay, mang ý nghĩa và những giá trị như bản demo này.
(MASK)
QC....Hiiiii