Tâm trạng

Đóng

Tâm trạng

Từ 28-08-2009 đến 22-11-2009

Danh sách bài đã đăng

Sửa Đóng
Thư mục: BẠN BÈ SÁNG TÁC |
Quan trọng
Đăng ngày: 00:02 22-11-2009

 

Bọ Lập, nhà văn Nguyễn Quang Lập, sau những truyện ngắn đầu tay từ thời mặc áo lính, bắt đầu nổi tiếng từ tiểu thuyết “Những mảnh đời đen trắng” gây xôn xao như luận một thời. Rồi sau đó lại nổi như cồn với những kịch bản phim được giải như Đời Cát,  Thung lũng hoang vắng,…

Sau cú tai nạn chấn thương sọ não nằm liệt hai năm trời, tưởng rằng đời văn của Bọ thế là hết. Không ngờ Bọ trở lại làng văn qua con đường… “văn mạng” bằng một blogger có thương hiệu hot nhất ngày nay.

Hầu như mọi người quên mất rằng Bọ Lập, cũng như bao nhà văn đương đại khác, manh nha nghề văn từ những bài thơ… tán gái thời sinh viên. Cái này, mình không nói điêu cho Bọ mà chính Bọ cũng đã từng thừa nhận trong blog Quê Choa của mình.

 

Hôm rồi, sắp xếp tủ sách mình tình cờ thấy tập thơ khổ nhỏ có tên là “SÁNG TÁC MỚI” do Hội VHNT Bình Trị Thiên ấn hành tháng 3-1985. Tập thơ này do Mủm Mỉm của Sao Hồng mua khi còn là SV năm cuối ĐHSP Huế.

Mủm Mỉm của mình vốn chổ quen biết của Hải Kỳ, Nguyễn Hữu Quý ngày xưa ấy... Cũng là dân mê văn thơ một thời và từng bị "thơ... tán gái" tấn công quyết liệt. He he...

Tập thơ khổ nhỏ chỉ có 69 bài thơ của 55 tác giả. Trong tập thơ này hội đủ anh tài một thời của văn nghệ Bình Trị Thiên. Từ Nguyễn Khoa Điềm, Hoàng Phủ Ngọc Tường, Lâm Thị Mỹ Dạ cho đến những sinh viên mới ra trường.

Không chỉ thế, ngoài những tác giả hoạt động trong lĩnh vực văn hóa văn nghệ, còn có những thầy giáo, thầy thuốc và nhiều thầy... khác nữa không theo đuổi nghiệp văn chương mà chỉ coi thơ như một thú chơi.

Điều đáng ngạc nhiên, vẫn còn khoảng mươi mười lăm tác giả còn theo nghiệp thơ (còn sáng tác) cho đến bây giờ. Dù họ có làm nghề gì đi nữa. Sự đam mê thơ bền bỉ với thơ suốt từ thời gạo châu củi quế cho đến buổi kinh tế thị trường thời nay thật là đáng quý ! 

Nhiều người tiếp tục viết nhưng không làm thơ. Có người vẫn còn nổi tiếng không chỉ với thơ, nhưng cũng có người... lặn mất tăm. Âu cũng lẽ thường tình. “Cơm áo không đùa với khách... thơ”. Hơ hơ..

 

"Ý NGHĨ TRONG ĐÊM HÀNH QUÂN" không phải là bài thơ "không năm tháng" vì nó mang hơi thở gần cuộc sống của một thời binh đao và chiến tranh bảo vệ biên cương Tổ quốc. 

Chỉ có thế hệ mặc áo lính từ chiến tranh biên giới trở về trước mới có cảm nhận thật gần gủi với cảm xúc của nó. Vì nó gợi nhớ ký ức về một thời hòa bình mà vẫn chưa thoát khỏi chiến tranh rập rình... 

Chắc những bài thơ như thế này, do đã "hoàn thành nghĩa vụ" của mình nên Bọ cũng đã vứt vô “sọt rác quá khứ” rồi ! He he...

Được phép Bọ, mình post lên đây cho bà con đọc cho bui.


Ý NGHĨ TRONG ĐÊM HÀNH QUÂN

 

Chẳng nhìn thấy gì đâu

Đèn pin yếu nhì nhằng thêm khó bước

Mưa ồ ạt muốn dúi con xuống đất

Đường trơn quá chẳng bíu vào đâu được

 

Chúng con đi !... thương mẹ mùa lũ lụt

Lặn lội bứt lúa đồng sâu

Gánh lúa mẹ nặng hai phần nước

Tấm thân gầy sấp ngữa giữa đường trơn…

 

Chúng con hành quân đến chốt bảy trăm

Phải còn vượt thêm mười hai cái dốc

Nghĩa là ít ra mười hai lần tuột dép

Mười hai lần ngã dúi cứ chuồi đi

Mưa tạt ngang tiếng thở dồn hàng dọc

Chân ghì vào bùn đất

Chúng con đi…

 

Chúng con đi, thương mẹ mùa lũ lụt

Lúi húi nhặt gốc tre già

Bươn bã lôi về phía bờ đê

Áo bở nước gai cào gió thổi

Miếng trầu cay ấm được chút nào không !

 

Lưng con đeo một gói cơm

Thương mẹ mùa lũ lụt

Gánh lúa non gặt vội

Sảy sàng rồi gạo chưa được mươi lon

Chúng con ăn cơm không

Thương mẹ chiều gió rét

Bát cơm khoai với đĩa muối vừng rang.

 

Bám gót nhau chúng con hành quân

Thèm thuốc quá mà không sao hút được

Gió thốc ngược áo quần bê bết nước

Chúng con đi…

 

Chúng con đi, thương mẹ mùa lũ lụt

Bên bếp than củi ướt mẹ ngồi hơ

Chèo chống qua đêm dài gió rét

Chẳng làm sao đấm lưng cho mẹ được

Dầu xoa chân cuối tháng có còn không !

 

Chúng con hành quân đến chốt bảy trăm

Mẹ ơi cách chúng con vài ba cây số

Bóng quân thù lỡn vỡn giữa trời đêm

Đất nước mình nhiều gian truân

Đất nước mình nhiều giặc giã

Nên con phải hành quân

Nên mẹ phải ra đồng giữa mùa lũ lụt..

 

Dầu phải vượt bao nhiêu cái dốc

Nhưng chẳng có ai chịu rớt lại dọc đường

Cứ đi

Cứ đi

Trái tim nóng đập giữa trời gió rét

 

1984

(rút từ SÁNG TÁC MỚI, thơ HVHNT Bình Trị Thiên, 1985. Nộp lưu chiểu 3-1985)

http://tuanvietnam.net/Library/Images/60/2009/02/biengioiok.jpg

Chúng con hành quân đến chốt bảy trăm

Phải còn vượt thêm mười hai cái dốc

Sao Hồng
  • Đây là lời bình riêng
  • Báo cáo

    dong 17:41 25-11-2009

    Bác Thuyluong vô nhà cu Phil ( Có đường dẫn Baddady bên nhà Bọ đó ) vô entry " Một lần gặp Bọ"  là có hình rõ liền hà . Bọ ta độc thủ đại hiệp mà chơi blog tới giờ này, coi như quá ngon rồi, tiếp nữa là ốm lăn ra ngay bác ạ.
  • Báo cáo

    thuyluong 16:00 25-11-2009

    Sáng nay thấy bọ Lập bố cáo không re còm những bài ngoài văn chương của bọ nữa tôi thấy mừng cho bọ. Hàng sáng tôi đi bộ tập thể dục ở công viên Thống nhất, thỉnh thoảng tôi gặp 1 người chống ba toong, tập tễnh chân trái, liệt tay trái đi bộ quanh hồ. Trông dáng người này cao ráo, sống mũi thẳng, đẹp trai, dáng người giống như các bạn văn của bọ Lập tả về bọ. Tôi đoán đấy là bọ nên mấy lần định ra chào hỏi nhưng lại sợ.Trong bụng nghĩ thôi hàng ngày bọ dành chút thời gian đi bộ thế này thì ngồi 16h bên PC cũng tạm ổn, lại thấy bọ bảo nhà bọ ở Vân Hồ, nghĩ bụng từ Vân Hồ ra đây cũng gần nên càng tin đó là bọ Lập. 1 lần đi giáp mặt ngẩng lên thấy người đó định há miệng chào thì thấy ông ấy vừa đi vừa phì phò thở cứ như tôi đang leo lên động Tiên Sơn ở Phong Nha ấy, thế là lại thôi. Lần sau thấy người này đánh rơi cái mũ lưỡi trai, ông ta cúi xuống nhặt thì thấy đầu ông ấy tóc đen nhánh, thế là không phải bọ Lập rồi. Về nhà xem lại ảnh trên blog của bọ thấy sao người đó giống bọ thế. Từ đó khi gặp người ấy tôi không ngó theo nữa. Cứ như tuổi 20 ấy SH nhỉ !
     Còn bọ Vinh không biết kết quả sinh thiết của vợ bọ ra sao mà 2 tuần nay không thấy bọ xuất hiện. Vào blog để giải trí nhưng nhiều khi lại khóc cười cùng những người không biết mặt mà mình yêu mến.
  • Báo cáo

    dong 13:18 24-11-2009

    Thơ Bình trị Thiên, nên nhìn rõ ra giọng quê. Thế nó mới đúng một bài con gửi mẹ. Năm 83-85 mà Bọ làm bài ni, hay đến như ri chắc cũng " hết lực " về Thơ rồi, nên không theo nàng thơ đi tiếp cũng phải, đi theo nữa là nhọc mà sẽ không tới đỉnh 700 được. Bọ không thể là nhà thơ.
    Báo cáo

    SaoHong02:05 25-11-2009

    Cái quan trọng nhất của người viết là biết nhận ra cái hữu hạn của mình để tìm tòi một hướng đi mới cho mình. Biết tạo cho mình có một bản sắc riêng để khỏi chìm trong muôn vàn những nhà thơ, nhà văn đã thành danh.
    Rõ ràng, Bọ đã thành công khi biết chuyển hướng sang tác...
  • Báo cáo

    Cá Gỗ 13:08 24-11-2009

    Bài này của Bọ rất hay Bác ạ, em khen thật lòng đấy. Nếu không sống trong hoàn cảnh đó thì làm sao thấu hiểu được hơi ấm từ miếng trầu mang lại, gánh lúa non hay đĩa muối cơm độn khoai.
    Chính vì vậy Bọ mới có một vốn sống hết sức đa dạng và phong phú nó ngấm vào tính cách, văn phong của Bọ.
    Cám ơn Bác đã pót bài thơ và có những đánh giá hết sức tinh tế.
    Báo cáo

    SaoHong01:59 25-11-2009

    Bác nói đúng ! Không trải nghiệm qua một thời gian khổ và một thời chiến tranh thì không thấu hiểu hết ý nghĩa của bài thơ này.
    Trong hoàn cảnh gian lao vất vã của mình, những người lính luôn nghĩ về người mẹ. Sự liên tưởng đến nổi nhọc nhằn của những người mẹ ở quê hương khi phải gánh vác thêm công việc của trai tráng thanh niên đang phải làm nhiệm vụ nơi tuyến đầu:

    Đất nước mình nhiều gian truân

    Đất nước mình nhiều giặc giã

    Nên con phải hành quân

    Nên mẹ phải ra đồng giữa mùa lũ lụt..

    ...
    Trái tim nóng đập giữa trời gió rét !
  • Một bài thơ hay!
    Em thích cái hình ảnh trong câu thơ này.

    Phải còn vượt thêm mười hai cái dốc

    Nghĩa là ít ra mười hai lần tuột dép.



    Báo cáo

    SaoHong01:45 25-11-2009

    Hình ảnh đó rất thực với người lính thời đó ! Nhất là lính giữ chốt nơi biên cương ! Đúng không ?
  • Báo cáo

    c0p 86 01:04 24-11-2009

    khó khăm nhọc nhằn quá
    Báo cáo

    SaoHong01:44 25-11-2009

    Một thời binh đao khói lửa mà ! Híc !
  • Báo cáo

    Ha Linh 11:15 23-11-2009

    Have a nice week nhé anh S.H!

    Báo cáo

    SaoHong23:52 23-11-2009

    Mi-Tu (Me too) ! He he...
  • Báo cáo

    Hồng Chương 17:12 22-11-2009

    Thời xưa có những vần thơ đọc lên vẫn rưng rưng:
    Ta xa nhau không hẹn một dòng thư
    Trong im lặng tự biết mình chung thủy
    Cuộc sống dạy cho chúng ta biết nghĩ
    Chiến tranh đo tầm vóc tình yêu
    (không biết của ai)

    hoặc
    Tổ quốc là tấm áo sờn vai
    Mặc áo lính chúng tôi thành người lính
    bạn tôi ngã trước tầm đạn bắn
    màu áo xanh gói gọn hình hài
    Suốt rừng Lào cây cháy lá đen rơi
    Có trùng điệp màu xanh thân thuộc
    Nhìn màu áo tôi nhận ra Tổ quốc
    Tổ quốc chia thân chắn đạn ở nơi này
    (Nguyễn Đức Mậu)

    những vần thơ như thế làm cho cuộc sống tinh thần thời tôi và SH lãng mạn lên rất nhiều, và cũng vì thế bọ mới viết ra những vần thơ lính như trên


    Báo cáo

    SaoHong22:24 22-11-2009

    Đúng thật, thời đó trong hành trang của lính không thể thiếu những bài thơ hoặc đôi khi chỉ một vài câu thơ chép vội,.. nhưng nó như là tài sản tinh thần không thể thiếu trên đường ra trận...

    Bộ quân phục không còn xanh lá cây

    Mà bạc trắng giữa thao trường nắng gió

    Lời Tổ quốc trên vai sờn, gối vá

    Thôi thúc ta tiếp bước lên đường

    Giữ trọn màu xanh cho sắc lá biên cương

    (BỘ QUÂN PHỤC- Dương Văn Hoàn)

     
  • Báo cáo

    Phil 12:30 22-11-2009

    Cám ơn bác SH đã chịu khó sưu tầm. Chừ mới biết vì răng mà bác đồng cảm với "Ba lần yêu cô giáo của Bọ Lập" rồi nhé! Bác sướng hơn Bọ rồi đó! Chúc bác chủ nhật Nha trang vui thật vui!
    Báo cáo

    SaoHong16:40 22-11-2009

    Thực ra anh có chịu khó thế đâu. Hồi xưa anh rất chịu khó mua sách. Sinh viên, rồi viên chức nghèo khổ mà hay nịn bớt để mua sách báo đọc. Nên báo chí sách vở cũ nhiều quá. Lâu lâu lại phải lọc để thanh lý bớt đi. Mỗi lần như thế lại ngồi giở ra đọc xem vứt cái gì, để lại cái gì,... đôi khi tiếc lại lôi ra khỏi bao tải, xếp vô thùng, tủ lại,... Bây giờ có internet rồi cũng tiện. Nhưng nhiều lúc tìm trên mạng không có vì VN mình cũng mới rộ lên khoảng dăm bảy năm nay thôi.
    Từ sáng đến giờ mới vô net đây ! Chủ Nhật đưa vợ con đi chơi đâu không ? 
  • Báo cáo

    thuyluong 10:43 22-11-2009

    Bài thơ nghiêm túc thế này mà SH đặt tên là "thơ thời tán gái" nghe không chuẩn, theo tôi cứ đặt giản dị là " thơ thời lính" sẽ chính xác hơn. Bài thơ chỉ được về nội dung còn từ ngữ, nhịp điệu không hay. Đó là với bọ Lập tôi đòi hỏi cao hơn, chuyên nghiệp hơn, còn đối với những người tay ngang thì như thế là hay quá đi rồi. Không biết bọ có thư ký đánh máy cho không chứ bọ ngồi 16h một ngày bên máy tính thì quá là kỹ sư công nghệ thông tin. Cho nên tôi nhiều lần bảo là biết sức khỏe bọ như thế, tôi ít khi còm để tiết kiệm thời gian cho bọ, tôi thấy nhiều người còm chả có nội dung gì để nói cứ he he, ha ha làm khổ bọ mất công trả lời. Còn đối với SH nghèo còm hơn bọ nên tôi cứ thoải mái chát. Nhưng cũng may SH mà nhiều còm như bọ thì thôi rồi đau khổ cho vợ con SH, lúc đó vợ SH là cái PC chứ không phải cái cô kỹ sư bách khoa nữa.
    Báo cáo

    SaoHong16:32 22-11-2009

    Bác nói đúng. Em sửa rồi.
    Em định bình bài thơ vì khi đọc nó lần đầu cách nay đã lâu, em đang mặc áo lính nên cảm nhận rất cụ thể rõ ràng về bài thơ này. Nhưng những cảm xúc xưa không còn nguyên vẹn tính thời sự nữa, nên thôi. Nói tếu táo cho vui đó bác.
    Bác có tình cảm rất thật và suy nghĩ đúng như em về công việc của Bọ. Cũng như bác, đôi khi em cũng chỉ đọc mà không còm. Vì em muốn đã còm là còm đúng nội dung entry của Bọ. Chỉ những entries thư giản mới tán hươu tán vượn cho vui.
    Em chưa gặp Bọ bao giờ, nhưng hiện tại em như nhìn thấy Bọ bảnh mắt ra là lết đến cái PC. Xung quanh ngỗn ngang sách vở tài liệu là cái gạt tàn đầy ụ. điểm xuyết bằng mấy cái võ nhựa thuốc tây trị đau bao tử. Tách cafe còn lắng chút cặn nâu nâu. Dưới gầm bàn đôi khi là chai rượu và cái ly,... Thỉnh thoảng lại thoát khỏi cái bàn đó vì nhưng cuộc gọi công việc hay bạn nhậu (cả các fans QC) đang chờ,...
    Mà bác nói như đi guốc trong bụng người ta vậy ! Em thích nhất là những cái còm tâm đắc với nội dung entries. Nên chuyện ít còm (mà toàn quảng cáo vào mục tin nhắn nhanh) không thành vấn đề.
    Đôi khi blog cũng làm khổ và gây phiền lòng lắm cho vợ con lắm. Đã mấy lần em định bỏ blog mà không được. Thấy bạn bè nhắc lại vô. Nhiều lúc bận việc, giải lao lướt qua thì thấy bạn bè vô đó mà không thể trả lời ngay. Ngày còn phải lo công việc. Đến tối còn đưa đón con đi học thêm. Nên đa số thời gian viết, trả lời, thăm bạn bè vào đêm khuya hay cuối tuần.
    Nhưng từ thời phổ thông, em thích viết thật sự. Có điều chỉ viết cho mình thôi (nhật ký). Cũng mới có máy nối mạng hai năm nay. Nên bổng dưng say mê lướt web và nghiện blog.
    Nhưng bác công nhận là vẫn còn "ưu điểm" hơn là kéo nhau đi nhậu không ? He he..
  • Báo cáo

    Ha Linh 09:49 22-11-2009

    đúng là Bọ nhỉ? nặng trĩu những tình thương cụ thể!

    Báo cáo

    SaoHong16:06 22-11-2009

    Đúng rồi. Tuổi thơ Bọ đầy ắp ký ức và những năm tháng gian khổ của tuổi trẻ ở vùng quê đầy thương tích chiến tranh và giặc giã; lại đã từng trải qua đời lính... sẽ để lại những tình cảm yêu ghét rõ ràng....

Bình luận mới nhất

Sửa Đóng

Bình luận mới nhất

Tất cả lời bình

Bạn chưa có trang yêu thích nào.

Thống kê

Sửa Đóng

Thống kê

  • Khách hôm qua: 42
  • Tổng số khách: 4007
  • lượt xem hôm nay: 74
  • Tổng lượt xem: 19050
  • Bài viết: 80
  • Hình ảnh: 710
  • Lời bình : 2922

Blog tôi thích

Sửa Đóng

Blog tôi thích

  • Hương Nhớ

    01:25 09-11-2009

    Mùi  hương nhớ ! Phố chiều đông dòng người tấp nậpvẫn giật mình thảng thốt bóng hình quenPhố vẫn ch......

  • Thư giãn

    07:18 14-07-2009

    Có chút nào rảnh rỗi, mở các trang mạng ra đọc, chuyện vui thì ít, các chuyện nhức đầu thì nhiều, thôi thì,......

  • QUÀ MUỘN

    16:16 25-11-2009

    Đây là một mẩu chuyện có thật, từ hồi mình chưa có blog. Lâu nay, định viết thành một truyện ngắn nhưng chư......

  • Ngơ ngẩn buồn đếm những bước ...

    23:54 16-11-2009

    Ngơ ngẩn buồn đếm những bước Thu qua...           &n......

Bài mới nhất

Sửa Đóng

Lịch

Sửa Đóng
S M T W T F S
1 2 3 4 5 6 7
8 9 10 11 12 13 14
15 16 17 18 19 20 21
22 23 24 25 26 27 28
29 30  

Cập nhật ngày

Sửa Đóng

Cập nhật ngày

22:02 22-11-2009

Tìm

Sửa Đóng

Tìm


Mô-đun 1

Sửa Đóng

Tiêu đề

Nội dung

Mô-đun 3

Sửa Đóng

Tiêu đề

Nội dung
 

R H
G S
B V

#