Thư mục: BẠN BÈ SÁNG TÁC |
Quan trọng
Đăng ngày: 00:02 22-11-2009

|
Sau cú tai nạn chấn thương sọ não nằm liệt hai năm trời, tưởng rằng đời văn của Bọ thế là hết. Không ngờ Bọ trở lại làng văn qua con đường… “văn mạng” bằng một blogger có thương hiệu hot nhất ngày nay. |
|
Hầu như mọi người quên mất rằng Bọ Lập, cũng như bao nhà văn đương đại khác, manh nha nghề văn từ những bài thơ… tán gái thời sinh viên. Cái này, mình không nói điêu cho Bọ mà chính Bọ cũng đã từng thừa nhận trong blog Quê Choa của mình. |
|
|
|
Hôm rồi, sắp xếp tủ sách mình tình cờ thấy tập thơ khổ nhỏ có tên là “SÁNG TÁC MỚI” do Hội VHNT Bình Trị Thiên ấn hành tháng 3-1985. Tập thơ này do Mủm Mỉm của Sao Hồng mua khi còn là SV năm cuối ĐHSP Huế. |
|
Mủm Mỉm của mình vốn chổ quen biết của Hải Kỳ, Nguyễn Hữu Quý ngày xưa ấy... Cũng là dân mê văn thơ một thời và từng bị "thơ... tán gái" tấn công quyết liệt. He he... |
|
Tập thơ khổ nhỏ chỉ có 69 bài thơ của 55 tác giả. Trong tập thơ này hội đủ anh tài một thời của văn nghệ Bình Trị Thiên. Từ Nguyễn Khoa Điềm, Hoàng Phủ Ngọc Tường, Lâm Thị Mỹ Dạ cho đến những sinh viên mới ra trường. |
|
Không chỉ thế, ngoài những tác giả hoạt động trong lĩnh vực văn hóa văn nghệ, còn có những thầy giáo, thầy thuốc và nhiều thầy... khác nữa không theo đuổi nghiệp văn chương mà chỉ coi thơ như một thú chơi. |
|
Điều đáng ngạc nhiên, vẫn còn khoảng mươi mười lăm tác giả còn theo nghiệp thơ (còn sáng tác) cho đến bây giờ. Dù họ có làm nghề gì đi nữa. Sự đam mê thơ bền bỉ với thơ suốt từ thời gạo châu củi quế cho đến buổi kinh tế thị trường thời nay thật là đáng quý ! |
|
Nhiều người tiếp tục viết nhưng không làm thơ. Có người vẫn còn nổi tiếng không chỉ với thơ, nhưng cũng có người... lặn mất tăm. Âu cũng lẽ thường tình. “Cơm áo không đùa với khách... thơ”. Hơ hơ.. |
|
|
|
"Ý NGHĨ TRONG ĐÊM HÀNH QUÂN" không phải là bài thơ "không năm tháng" vì nó mang hơi thở gần cuộc sống của một thời binh đao và chiến tranh bảo vệ biên cương Tổ quốc. |
|
Chỉ có thế hệ mặc áo lính từ chiến tranh biên giới trở về trước mới có cảm nhận thật gần gủi với cảm xúc của nó. Vì nó gợi nhớ ký ức về một thời hòa bình mà vẫn chưa thoát khỏi chiến tranh rập rình... |
|
Chắc những bài thơ như thế này, do đã "hoàn thành nghĩa vụ" của mình nên Bọ cũng đã vứt vô “sọt rác quá khứ” rồi ! He he... Được phép Bọ, mình post lên đây cho bà con đọc cho bui. |
|
Ý NGHĨ TRONG ĐÊM HÀNH QUÂN |
|
|
|
Chẳng nhìn thấy gì đâu |
|
Đèn pin yếu nhì nhằng thêm khó bước |
|
Mưa ồ ạt muốn dúi con xuống đất |
|
Đường trơn quá chẳng bíu vào đâu được |
|
|
|
Chúng con đi !... thương mẹ mùa lũ lụt |
|
Lặn lội bứt lúa đồng sâu |
|
Gánh lúa mẹ nặng hai phần nước |
|
Tấm thân gầy sấp ngữa giữa đường trơn… |
|
|
|
Chúng con hành quân đến chốt bảy trăm |
|
Phải còn vượt thêm mười hai cái dốc |
|
Nghĩa là ít ra mười hai lần tuột dép |
|
Mười hai lần ngã dúi cứ chuồi đi |
|
Mưa tạt ngang tiếng thở dồn hàng dọc |
|
Chân ghì vào bùn đất |
|
Chúng con đi… |
|
|
|
Chúng con đi, thương mẹ mùa lũ lụt |
|
Lúi húi nhặt gốc tre già |
|
Bươn bã lôi về phía bờ đê |
|
Áo bở nước gai cào gió thổi |
|
Miếng trầu cay ấm được chút nào không ! |
|
|
|
Lưng con đeo một gói cơm |
|
Thương mẹ mùa lũ lụt |
|
Gánh lúa non gặt vội |
|
Sảy sàng rồi gạo chưa được mươi lon |
|
Chúng con ăn cơm không |
|
Thương mẹ chiều gió rét |
|
Bát cơm khoai với đĩa muối vừng rang. |
|
|
|
Bám gót nhau chúng con hành quân |
|
Thèm thuốc quá mà không sao hút được |
|
Gió thốc ngược áo quần bê bết nước |
|
Chúng con đi… |
|
|
|
Chúng con đi, thương mẹ mùa lũ lụt |
|
Bên bếp than củi ướt mẹ ngồi hơ |
|
Chèo chống qua đêm dài gió rét |
|
Chẳng làm sao đấm lưng cho mẹ được |
|
Dầu xoa chân cuối tháng có còn không ! |
|
|
|
Chúng con hành quân đến chốt bảy trăm |
|
Mẹ ơi cách chúng con vài ba cây số |
|
Bóng quân thù lỡn vỡn giữa trời đêm |
|
Đất nước mình nhiều gian truân |
|
Đất nước mình nhiều giặc giã |
|
Nên con phải hành quân |
|
Nên mẹ phải ra đồng giữa mùa lũ lụt.. |
|
|
|
Dầu phải vượt bao nhiêu cái dốc |
|
Nhưng chẳng có ai chịu rớt lại dọc đường |
|
Cứ đi |
|
Cứ đi |
|
Trái tim nóng đập giữa trời gió rét |
|
|
|
1984 |
|
(rút từ SÁNG TÁC MỚI, thơ HVHNT Bình Trị Thiên, 1985. Nộp lưu chiểu 3-1985) |

|
Chúng con hành quân đến chốt bảy trăm |
|
Phải còn vượt thêm mười hai cái dốc |




Tình cảm với bà con Plus vẫn còn rất sâu nặng, nhưng cái tình với thằng Plus thì ......
lemaidn BLOG Không có bài nào đã đăng.
Có vài lý do vì sao bọ phải chuyển nhà nhưng lý do chính cũng tại cái tính cả thèm chóng chán, thích x......


Ha Linh 06:37 27-11-2009
thực ra là hồi đầu Bọ cũng nói là k còm và k ré-còm với những bài k phải do Bọ viết, nhưng sau này tự nhiên Bọ cho còm và ré-còm tất tần tật...Kể ra nếu Bọ đã không ré-còm tất thì k sao nhưng mà có cái còm không được ré..thì cũng có người lo k biết mình có bị làm sao k thật đó chớ! e có một lần rồi mà he he( k biết có phải anh đọc của em không???!!)...
Chúc anh S.H ngày mới bình yên hè!
Hoàng hôn tím. 23:53 26-11-2009
Em sang nhà anh đọc bài và đọc com biết thêm bao nhiêu là thông tin bổ ích. Cảm ơn anh.
SaoHong00:15 27-11-2009
Coi chừng mai vô lớp trễ !
Bếnđậu9999 17:45 26-11-2009
có vẻ như bạn là fan hâm mộ của bác Lập nhỉ? tui thấy có blog của bác Lập ko biết có đúng người bạn muốn nói ko?
http://vn.myblog.yahoo.com/quanglap52
SaoHong23:41 26-11-2009
Blog bạn dẫn đúng là Bọ Lập. Bà con thường gọi chủ chiếu rượu Quê Choa là Bọ lập! Nhà Văn Nguyễn Quang Lập.
Bây giờ Bọ chuyển sang Wordpress rồi. Bạn cứ vô theo đường link sau:
http://quechoablog.wordpress.com/
Ha Linh 12:46 26-11-2009
Thôi thì Bọ thay đổi khuynh hướng cũng tốt anh S.H. NÓi thật là nhờ Bọ Vinh và Bọ Lập mà em mới dám còm đó, chơ trước e toàn đọc, nhiều khi đọc bài mô tâm huyết lắm mà sợ cũng chẳng dám còm gì. E nghĩ 2 Bọ ré-còm cho từng người cũng là một cách ứng xử trọng tình cảm của 2 Bọ, cho nên cũng không biết đó là " dại" hay "khôn"..vấn đề là ở chỗ bài nhiều, còm nhiều nên thành ra gánh nặng cho Bọ anh S.H hí?
SaoHong23:35 26-11-2009
Đúng là Bọ post nhiều quá. Mà chỉ nên ré còm cho các entries sáng tác mới của mình. Rất cần thiết với các entries này, vì đó là một kênh thu thập góp (gợi) ý để Bọ hoàn chỉnh tác phẩm của mình.
Còn những bài của bạn bè mang tính thời thế sự, Bọ ghi luôn vào lời dẫn là mời bà con cho ý kiến, Bọ sẽ theo dõi chứ không ré còm. Thế là bà con hiểu....
Ruồi Trâu 11:13 26-11-2009
Trên mạng lại ảo, họ cũng đồn SH vừa thổi kèn (Kênpec sì!!) vừa blog để tán ...(!), thế có sai toét ko?!!!
SaoHong12:31 26-11-2009
Sợ có người không có "kèn" mà thổi í ! Hi hi..
Lqa 23:57 25-11-2009
SaoHong12:29 26-11-2009
dong 17:41 25-11-2009
SaoHong22:18 25-11-2009
thuyluong 16:00 25-11-2009
Còn bọ Vinh không biết kết quả sinh thiết của vợ bọ ra sao mà 2 tuần nay không thấy bọ xuất hiện. Vào blog để giải trí nhưng nhiều khi lại khóc cười cùng những người không biết mặt mà mình yêu mến.
SaoHong22:13 25-11-2009
Là nhà văn, ai cũng mong có được những bạn đọc như bác. Bọ Lập, em nghĩ, sẽ sung sướng khi biết có những bạn đọc không chỉ quan tâm đến tác phẩm của Bọ mà còn lo lắng cho sk của Bọ. Đó cũng là nguồn động viên để Bọ sáng tác.
Em cũng tán đồng với suy nghĩ của bác. Nên độ rày, nếu rỗi em chỉ đọc và thêm thông tin cho các entries vì "trách nhiệm xã hội" mà Bọ post lên. Với những entry "thuần Bọ" thì em còm kỹ lưỡng khi có thời gian. Chắc bác đã thấy.
Nhu cầu giao lưu với bạn đọc ở Bọ là có thật. Những với sức khỏe của Bọ, thì bạn đọc sẽ hiểu cho Bọ.
Trong thấp thoáng các entries em thấy Bọ hay đi dạo ở hồ LINH ĐÀM (không phải Bọ ở VÂN HỒ để đi dạo CV Thống Nhất)
"Từ đó khi gặp người ấy tôi không ngó theo nữa. Cứ như tuổi 20 ấy SH nhỉ !"
Đôi khi trong cuộc sống, tuổi O50 mà có những nét y như tuổi 20 cũng cần thiết lắm ! Điều đó, chứng tỏ tư duy của mình còn trẻ bác ạ !
...
Nghe bạn bè nói, bà xã của Vinh có kqst là K. Hiện Vinh đã đưa vợ đi Singapore để phẩu thuật. Cầu mong cho cô ấy là được phát hiện sớm và có kết quả khả quan sau phẩu thuật.
Đúng thật, bác ạ. Đôi khi cứ tưởng giao lưu với bạn bè cho vui nhưng rồi lại ngồi lặng đi sau khi đọc bài của họ. Em cũng thường gặp như thế !
"Vào blog để giải trí nhưng nhiều khi lại khóc cười cùng những người không biết mặt mà mình yêu mến".
Câu chiêm nghiệm của bác thật hay !
Cảm ơn bác !
dong 13:18 24-11-2009
SaoHong02:05 25-11-2009
Rõ ràng, Bọ đã thành công khi biết chuyển hướng sang tác...
Cá Gỗ 13:08 24-11-2009
Chính vì vậy Bọ mới có một vốn sống hết sức đa dạng và phong phú nó ngấm vào tính cách, văn phong của Bọ.
Cám ơn Bác đã pót bài thơ và có những đánh giá hết sức tinh tế.
SaoHong01:59 25-11-2009
Trong hoàn cảnh gian lao vất vã của mình, những người lính luôn nghĩ về người mẹ. Sự liên tưởng đến nổi nhọc nhằn của những người mẹ ở quê hương khi phải gánh vác thêm công việc của trai tráng thanh niên đang phải làm nhiệm vụ nơi tuyến đầu:
Đất nước mình nhiều gian truân
Đất nước mình nhiều giặc giã
Nên con phải hành quân
Nên mẹ phải ra đồng giữa mùa lũ lụt..
Trái tim nóng đập giữa trời gió rét !
Lính già-Nguyễn Bảng 12:40 24-11-2009
Em thích cái hình ảnh trong câu thơ này.
Phải còn vượt thêm mười hai cái dốc
Nghĩa là ít ra mười hai lần tuột dép.
SaoHong01:45 25-11-2009
c0p 86 01:04 24-11-2009
SaoHong01:44 25-11-2009
Ha Linh 11:15 23-11-2009
Have a nice week nhé anh S.H!
SaoHong23:52 23-11-2009
Hồng Chương 17:12 22-11-2009
Ta xa nhau không hẹn một dòng thư
Trong im lặng tự biết mình chung thủy
Cuộc sống dạy cho chúng ta biết nghĩ
Chiến tranh đo tầm vóc tình yêu
(không biết của ai)
hoặc
Tổ quốc là tấm áo sờn vai
Mặc áo lính chúng tôi thành người lính
bạn tôi ngã trước tầm đạn bắn
màu áo xanh gói gọn hình hài
Suốt rừng Lào cây cháy lá đen rơi
Có trùng điệp màu xanh thân thuộc
Nhìn màu áo tôi nhận ra Tổ quốc
Tổ quốc chia thân chắn đạn ở nơi này
(Nguyễn Đức Mậu)
những vần thơ như thế làm cho cuộc sống tinh thần thời tôi và SH lãng mạn lên rất nhiều, và cũng vì thế bọ mới viết ra những vần thơ lính như trên
SaoHong22:24 22-11-2009
Bộ quân phục không còn xanh lá cây
Mà bạc trắng giữa thao trường nắng gió
Lời Tổ quốc trên vai sờn, gối vá
Thôi thúc ta tiếp bước lên đường
Giữ trọn màu xanh cho sắc lá biên cương
(BỘ QUÂN PHỤC- Dương Văn Hoàn)
Phil 12:30 22-11-2009
SaoHong16:40 22-11-2009
Từ sáng đến giờ mới vô net đây ! Chủ Nhật đưa vợ con đi chơi đâu không ?
thuyluong 10:43 22-11-2009
SaoHong16:32 22-11-2009
Em định bình bài thơ vì khi đọc nó lần đầu cách nay đã lâu, em đang mặc áo lính nên cảm nhận rất cụ thể rõ ràng về bài thơ này. Nhưng những cảm xúc xưa không còn nguyên vẹn tính thời sự nữa, nên thôi. Nói tếu táo cho vui đó bác.
Bác có tình cảm rất thật và suy nghĩ đúng như em về công việc của Bọ. Cũng như bác, đôi khi em cũng chỉ đọc mà không còm. Vì em muốn đã còm là còm đúng nội dung entry của Bọ. Chỉ những entries thư giản mới tán hươu tán vượn cho vui.
Em chưa gặp Bọ bao giờ, nhưng hiện tại em như nhìn thấy Bọ bảnh mắt ra là lết đến cái PC. Xung quanh ngỗn ngang sách vở tài liệu là cái gạt tàn đầy ụ. điểm xuyết bằng mấy cái võ nhựa thuốc tây trị đau bao tử. Tách cafe còn lắng chút cặn nâu nâu. Dưới gầm bàn đôi khi là chai rượu và cái ly,... Thỉnh thoảng lại thoát khỏi cái bàn đó vì nhưng cuộc gọi công việc hay bạn nhậu (cả các fans QC) đang chờ,...
Mà bác nói như đi guốc trong bụng người ta vậy ! Em thích nhất là những cái còm tâm đắc với nội dung entries. Nên chuyện ít còm (mà toàn quảng cáo vào mục tin nhắn nhanh) không thành vấn đề.
Đôi khi blog cũng làm khổ và gây phiền lòng lắm cho vợ con lắm. Đã mấy lần em định bỏ blog mà không được. Thấy bạn bè nhắc lại vô. Nhiều lúc bận việc, giải lao lướt qua thì thấy bạn bè vô đó mà không thể trả lời ngay. Ngày còn phải lo công việc. Đến tối còn đưa đón con đi học thêm. Nên đa số thời gian viết, trả lời, thăm bạn bè vào đêm khuya hay cuối tuần.
Nhưng từ thời phổ thông, em thích viết thật sự. Có điều chỉ viết cho mình thôi (nhật ký). Cũng mới có máy nối mạng hai năm nay. Nên bổng dưng say mê lướt web và nghiện blog.
Nhưng bác công nhận là vẫn còn "ưu điểm" hơn là kéo nhau đi nhậu không ? He he..
Ha Linh 09:49 22-11-2009
đúng là Bọ nhỉ? nặng trĩu những tình thương cụ thể!
SaoHong16:06 22-11-2009