<?xml version="1.0" encoding="utf-8"?>
<rss version="2.0">
<channel>        <title><![CDATA[Hoang Phuong &#39;s Blog]]></title>
        <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/Tiger-Boy]]></link>
        <description><![CDATA[Mummy Return, God Resurrection, Dark Lord Reincarnation, Hoang Phuong Come Back Again]]></description>
        <language>vi-vn</language>
        <lastBuildDate>2009/11/28 10:50:26</lastBuildDate>         <item>
            <title><![CDATA[If tomorrow never comes]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/Tiger-Boy/article?mid=179]]></link>
            <description><![CDATA[If tomorrow never comesSometimes late at nightI lie awake and watch her sleepingShe&#39;s lost in peaceful dreamsSo I turn out the lights and lay there in the darkAnd the thought crosses my mindIf I never wake up in the morningWould she ever doubt the way I feelAbout her in my heartIf tomorrow never comesWill she know how much I loved herDid I try in every way to show her every dayThat she&#39;s my only oneAnd if my time on earth were throughAnd she must face this world without meIs the love I gave her in the pastGonna be enough to lastIf tomorrow never comes&#39;Cause I&#39;ve lost loved ones in my lifeWho never knew how much I loved themNow I live with the regretThat my true feelings for them never were revealedSo I made a promise to myselfTo say each day how much she means to meAnd avoid that circumstanceWhere there&#39;s no second chance to tell her how I feelIf tomorrow never comesWill she know how much I loved herDid I try in every way to show her every dayThat she&#39;s my only oneAnd if my time on earth were throughAnd she must face this world without meIs the love I gave her in the pastGonna be enough to lastIf tomorrow never comesSo tell that someone that you loveJust what you&#39;re thinking ofIf tomorrow never comes-------------------------------------------&#39;Cause I&#39;ve lost loved ones in my lifeWho never knew how much I loved themNow I live with the regretThat my true feelings for them never were revealedSo I made a promise to myselfTo say each day how much she means to meAnd avoid that circumstanceWhere there&#39;s no second chance to tell her how I feel Thi thoảng vào giữa đêmTôi thức dậy và ngắm em ngủEm đang chìm vào giấc mộng bình yênNên tôi tắt đèn và nằm đó trong bóng tốiRồi một ý nghĩ thoảng trong đầuNếu như chẳng bao giờ tôi còn thức dậy vào buổi sángLiệu em có nghi ngờ cảm giác của tôi về em trong trái tim.Nếu ngày mai chẳng bao giờ đếnLiệu em có biết tôi yêu em đến nhường nàoLiệu hằng ngày tôi đã cố gắng mọi cách để thể hiện rằng em là người duy nhất của tôi Nếu như thời gian tồn tại của tôi trên trái đất này kết thúcEm sẽ phải đối mặt với thế giới này mà không có tôiTình yêu tôi đã trao em trong quá khứ Có đủ để tồn tại mãi mãiNếu như ngày mai chẳng bao giờ đến.
Tôi đã từng mất những người thương yêu trong đời mình,Những người chẳng khi nào biết được tôi yêu họ biết baoGiờ đây tôi sống trong niềm hối tiếcRằng những cảm xúc thật của mình sẽ chẳng còn dịp để bộc lộ,Vì thế tôi tự hứa với mìnhRằng mỗi ngày sẽ nói với em, em có nghĩa với tôi biết baoĐể tránh đi tình cảnh Chẳng có cơ hội thứ hai để bộc lộ.Nếu ngày mai chẳng bao giờ đếnLiệu em có biết tôi yêu em đến nhường nào.Liệu hằng ngày tôi đã cố gắng mọi cách để thể hiện rằng em là người duy nhất của tôi Nếu như thời gian tồn tại của tôi trên trái đất này kết thúcEm sẽ phải đối mặt với thế giới này mà không có tôi.Tình yêu tôi đã trao em trong quá khứ Có đủ để tồn tại mãi mãiNếu như ngày mai chẳng bao giờ đến.Vì thế hãy nói với người bạn yêuNhững gì bạn thật sự nghĩNếu như ngày mai chẳng bao giờ đến...]]></description>
            <pubDate>2009/11/28 10:46:20</pubDate>
            <guid><![CDATA[If tomorrow never comes:179]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[All The Right Moves]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/Tiger-Boy/article?mid=176]]></link>
            <description><![CDATA[All The Right MovesEverybody knows, everybody knowsWhere we’re going yeah we’re going down
Everybody knows, everybody knows
Where we’re going yeah we’re going downI’ve paint a picture of a perfect place
They’ve got it manor than we need it I once told ya
I&#39;ll be the king-in-hearts, you&#39;ll be the queen-of-spades
And I faught for you like I was your soldier
I know we got to good but they got made
And the grasses getting greener each day
All those things are looking up, but we should head on down
Until everybody is knowing our name

They got all the right friends and all the wrong places
So yeah we&#39;re going down
They got all the right moves and all the wrong faces
So yeah we&#39;re going down
Everybody knows, everybody knows
Where we’re going yeah we’re going down
Everybody knows, everybody knows
Where we’re going yeah we’re going down

We’re something special, yeah we’re something nice
Through anything that happens, I’ve got you
But when you seeing stars, when you seeing lights
I swear everything you missing , just haunts ya
It can be possible the rain could fall
Only when it&#39;s over our heads
The sun is shining every day but it´s far away
Over the world instant

They got
They got all the right friends and all the wrong places
So yeah we&#39;re going down
They got all the right moves and all the wrong faces
So yeah we&#39;re going downEverybody knows, everybody knows
Where we’re going yeah we’re going down
Everybody knows, everybody knows
Where we’re going yeah we’re going down

Ohhh ohhh

It’s no matter how I try I know I’ll never find someone that I love like you
I pushing you away but I can not single break someone that I love like you

All the right friends and all the wrong places
So yeah we&#39;re going down
We got all the right moves and all the wrong faces
So yeah we&#39;re going down

All the right friends and all the wrong places
So yeah we&#39;re going down
We got all the right moves and all the wrong faces
So yeah we&#39;re going down
Everybody knows, everybody knows
Where we’re going yeah we’re going down
Everybody knows, everybody knows
Where we’re going yeah we’re going down

Ooohuuuuh yeah we’re going down
Ooohuuuuh yeah we’re going down
So all the right moves
Yeah we’re going down
So all the right moves
Yeah we’re going down

It’s no matter how I try I know I’ll never find someone that I love like you]]></description>
            <pubDate>2009/11/23 01:03:42</pubDate>
            <guid><![CDATA[All The Right Moves:176]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[20/11và 2 cú lừa tình]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/Tiger-Boy/article?mid=174]]></link>
            <description><![CDATA[Tối thứ 5 mới trực xong, sáng sớm bò về nhà cu Bim - Hoàng Anh tính cùng hắn ghé về thăm thầy cô cũ ở trường NTH Tới nhà cu Bim gọi điện thoại hỏi thăm các cô chủ nhiệm cũ thì được biết hôm nay trường NTH tổ chức party mừng ngày 20/11 tới 2h chiều mới xong, cu Bim rủ đi thăm cô Đào - Thạc Sĩ Nguyễn Thị Xuân Đào dạy môn KHHV - cô đang tu tại Thiền Viện Thường Chiếu. Ngày xưa cô Đào thành lập nhóm CTXH - Y Xanh mà mình từng tham gia 1 thời gian ngắn nên cũng muốn về thăm cô. Cu Bim bảo &quot;Gần lắm Phương ơi!! Trên đường ra Vũng Tàu chạy có 1 tí là tới àh&nbsp;&quot; ----&gt; Ok đi thôi !!!! Chiều về thăm thầy cô NTH cũng đc Cu Bim cầm lái  chạy ra quốc lộ vượt bao nhiêu là ổ gà, ổ voi và ổ khủng long..........chạy hoài không thấy tới nơi ---&gt; &quot; Ê Bim sao xa quá vậy !!!&quot; ----&gt;Cu Bim tỉnh queo: &quot;Chừng nào mày thấy cột mốc Vũng Tàu 50km là tới !!!!&quot;&nbsp;   WTF + WTH............. Cú lừa tình đầu tiên của ngày Chạy mãi thì cũng tới 2 thằng cu đến thiền viện lúc 11h30 đứng ngoài cổng ngắm nhìn và rút ra 2 cái bánh mì kẹp thịt đã mua lúc đi qua Quận 9 ngồi ăn hí húi ( Ko lẽ trong Thiền viện bà con ăn chay mình ăn bánh mì thịt ---&gt; hơi bị kì  làm người ta thèm bỏ tu thì khốn )Bò vào tu viện vô tình nhìn vào kính chiếu hậu xe thấy mặt mình đen nhẻm khói xe và bụi đường  thiền viện đang lúc nghỉ trưa nên không được vào tìm cô Đào đành phải đi cổng sau thôi, tìm am của cô mà không biết địa chỉ và cũng không biết đường chỉ dựa trên cái ký ức mơ hồ của cu Bim t ( Ở đây thiền viện chia cho mỗi người một mảnh đất nho nhỏ để cất xây am tu hành - Am của cô Đào là đẹp nhất  )Sau khi chạy 2 vòng đường trải đá dăm mịn đòi hỏi tay lái lụa ko thì đo đường ngay 2 thằng nhóc đã tìm ra am của cô  Chưa hết vui mừng thì trước cửa Am có 1 cái bảng khổ A3 &quot; CẤM TÚC - MIỄN TIẾP XÚC - XIN CẢM ƠN&quot; ----&gt; Cái gì thế này chả lẽ giờ quay về sau khi đã vượt cả trăm cây số ê hết cả mông  Cu Bim rút phone alo xin ý kiến chị Thư Y00 ....... lát sau thì tự nhiên cửa bật mở cô xuất hiện và đón 2 thằng vào nhà &nbsp; thật tình cờ và thật bất ngờ Cô đi tu từ tháng 1/2009 và đã tu được 11 tháng hiện giờ cô đang là Sa-Di-Ni. Tới Am của cô rất thích - khung cảnh yên tĩnh bên ngoài tương phản với nội thất hiện đại bên trong- bên trong tuy diện tích nhỏ nhưng bài trí rất hài hòa 1 phòng khách 1 phòng thiền 1 phòng bếp và nhà VS tất cả quây quần xung quanh 1 cái giếng trời nhỏ ở giữa làm cho Am luôn sáng sủa. Tất cả các cửa đều thiết kế theo dạng trượt ngang phong cách Nhật Bản rất cool Cô nói chuyện rất cởi mở nhé !!! Cô toàn hàn huyên chuyện cũ với cu Bim mình thì chả biết gì cả vì lâu quá ko tham gia Y Xanh ----&gt; Đổi chủ đề nào !!!! Cô đang đi tu nên chắc biết rất rõ Phật Pháp ----&gt; Chuyển đề tài ngay !!! Cô có một bức tượng và một bức chân dung của Đức Phật Thích Ca do đệ tử Ngài vẽ năm Ngài 40 tuổi ---&gt; Rất khác so với tất cả những bức tượng sơn son thếp vàng trong chùa, chân dung của Ngài toát ra sự thu hút lạ kỳ một cái thần hiếm có ...........Chuyển sang đề tài tôn giáo thật là hấp dẫn, may mắn là mình đọc kinh và sách cũng nhiều và may mắn hơn là cô chỉ mới là Sa-Di-Ni nên Phật Học chưa uyên thâm vừa tầm với mình nên đàm dạo khá hăng say ,cuộc nói chuyện xoay quanh lịch sử Phật Giáo các trường phái Đại Thừa, Tiểu Thừa các hình thức tu tập Thiền Tông, Tịnh Độ, Mật Tông ..........lát sau quay lại cu Bim gật gù vì buồn ngủ  Cuối cùng cô khen mình được 1 câu : &quot; Em giỏi đấy ! Tầm tuổi của em cô chưa biết nhiều đến vậy đâu ^.^ &quot; Cô chỉ mình một cách nhìn khác mới hơn về Thiền Tông - mình chia sẻ với cô phương pháp thiền của OSHO và một số quan điểm của tuổi trẻ về Đạo Phật và các tôn giáo khác, nhiều khúc mắc của mình đặt ra nhưng cô vẫn chưa giải thích được nên đành hẹn dịp sau ghé lại vậy &nbsp;Nói chuyện 1 lúc khoảng 1h30 mệt thì quá xin phép cô đi ngủ, cu Bim bảo mày đàm đạo tiếp với cô đi tao ngủ, cũng phê rồi nên đi ngủ luôn với nó !! Định đến 2h dậy lên đường về TPHCM !! Mệt quá ngủ tới 3h dậy thì chị Thư Y00 và cu Vĩnh Y05 đã tới, chị Thư dẫn cả đám đi ăn cơm chay ( Đồ ăn chay vừa ko ngon vừa chém cho 4 người tơi tả ) 4h hành quân về TPHCM chị Thư và cô nói đi đường qua phà Cát Lái nhanh lắm 2 đứa đi thử đi ----&gt; cú Lừa Tình thứ 2 trong ngày 2 thằng ra khỏi am của cô lúc 4h30 chạy rất tự tin rẽ vào KCN Nhơn Trạch vừa chạy vừa hỏi đường đến phá Cát Lái ----&gt; mỗi người chỉ 1 hướng chạy mãi chạy mãi trời tối dần 2 bên đường toàn là rừng cao su tối đen đường mịt mù bụi đất và..........ổ khủng long trên đường chỉ có 2 thằng sợ vãi linh hồn !!!Chạy ra khỏi thị trấn Nhơn Trạch rồi quay lại .................mãi mới tới phà Cát Lái lúc 6h15, qua phà và đến Xì-Gòn yêu vấu lúc 6h45 ---&gt; Chạy hết tốc lực tới trường NTH lúc 7h để còn chiến thêm 1 độ nữa với các chiến sĩ của lớp A16 - Huyền thoại phá nhất trường NTH to be continued]]></description>
            <pubDate>2009/11/21 21:21:30</pubDate>
            <guid><![CDATA[20/11và 2 cú lừa tình:174]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Thơ - Không Đề]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/Tiger-Boy/article?mid=128]]></link>
            <description><![CDATA[Mượn được từ blog bạn ChiKhi ta mỉm cười và nói – không saolà riêng mình ta biết đang đau xé lòng chứ không ítKhi ai đó khuyên ta cố gắng sống đi đừng mỏi mệtta chỉ biết lắc đầu – giá như là trẻ con...Trong suốt cuộc đời ta nhiều lần đã nhìn thấy những vết thươngnhững giọt nước mắt rơi không thành tiếngnhững lần gượng cười mà nỗi đau nổi lên theo từng đường gân thớ thịtnhững người sống mà không hề biết rằng mình đã chếtmãi đến tận cuối đời...Từ lúc nào đó ta không còn ước mong gì nữa khi ngước nhìn bầu trờitự mình xoa tay để cho mình hơi ấmxếp lại những cuối tuần vào một chiếc hộprồi buộc lên nó những ánh nhìn vô cảmbiết đến bao giờ mới mở ra?Khi ta mỉm cười và nói- có gì đâu phải xót xa?là riêng mình ta biết bờ môi đang lem đầy đắng chátKhi ai đó choàng người ta bằng một cái ôm thật chặtta không hề muốn đánh rơi hơi ấm kia chút nào!Giá như có thể trả lại được con đường mà ta từng bước đi bên cạnh nhautrả lại những dỗi hờn vào thời gian chờ đợitrả lại những nghi ngờ vào một câu hỏitrả lại bàn tay cho bàn tay, bờ vai cho bờ vai và con người cho con người lần đầu tập nói dốita có thật lòng yêu?Cuộc đời giành giật từng ngày nắng và tặng cho ta hết những đêm thâuthêm giấc ngủ khóa cửa bỏ trái tim tự co ro ngoài hiên vắngta đã đi hết mùa đông mà vẫn tin rằng mùa đông chưa bao giờ về đếnlầm lũi như một người nhìn thấy cuối đường là ánh lửa mà cứ lo vụt tắtta kiệt sức vì lo toan…Khi ta mỉm cười và nói- cảm ơnlà riêng mình ta biết không chút nào muốn thếKhi ai đó bày cho ta cách xóa đi một phần trí nhớsao ta không chọn lựa để quên?Nếu bão tố có thật sự đi qua cuộc đời này chỉ trong một đêmchẳng phải khoảnh khắc bình minh trong suy nghĩ của ta là đẹp nhất?Nếu bão tố có thật sự đi qua cuộc đời này chỉ trong một giây phútchẳng phải những gì ta cần chỉ là được xiết tay nhau?Khi ta mỉm cười và nói - thật sự rất đaulà riêng mình ta biết ta cần bắt đầu lại…]]></description>
            <pubDate>2009/11/14 07:02:47</pubDate>
            <guid><![CDATA[Thơ - Không Đề:128]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Thứ 6 ngày 13]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/Tiger-Boy/article?mid=127]]></link>
            <description><![CDATA[Sáng sớm mới tới cổng BV bị quẹt xe mất 1 mảnh da 1x1cm + bật móng ngay đầu ngón chân cái ! Sao lúc mới bị quẹt lại chẳng có chút đau đớn gì cả nhỉ  thản nhiên mở ví rút 2 miếng Urgo dán lên, chạy lên đến phòng SV thì 2 miếng băng đã chuyển màu đỏ lè, rút ra ngoài cắn răng gỡ 2 miếng cũ và dán 2 miếng mới - sao đau thế nhỉ &gt;&quot;&lt;Bò vào phòng mổ, mới tới cửa phòng anh Minh Đức chạy ra bảo em vào phụ mổ nhá ---&gt; Ok anh để em rửa tay đã !! Ra chỗ rửa tay thì gặp thầy Bình ---&gt; em vào phụ mổ nhá  đành vào phụ thầy , xong việc đi ra anh Đức giận bảo sao mày bỏ anh, mày nhớ nhá T_T -&gt; em vô tội mờ, thầy to quá em phải nghe theo thầy thôi Lang thang kiếm 2 nhỏ Y3 để ký dùm tụi nó mấy cái chỉ tiêu lại bị lôi vào phòng mổ nữa&nbsp; : lần này gặp 1 bác PTV thuận tay trái  mới thấy lần đầu, ông PTV chính mắng 2 ông kia te tua, biết trước ông này dữ dằn nên ổng làm tới đâu mình đều cố gắng làm chỗ đó thật tốt nên ổng không dám ho he gì cả Vừa ra phòng khỏi phòng này là bị bắt rửa tay vào phòng khác ngay gặp ngay ông PTV chính tên Bàng, không biết ông này pro tới đâu mà toàn lôi sếp Thịnh với sếp Hòa ra chê&nbsp; bai này nọ gì mà tiến sĩ giấy blah blah.......... --&gt; Ghét cái mặt chả lẽ em cởi áo mổ ra luôn không thèm phụ nữa ! Vừa mổ vừa khen mới vào phụ mổ Niệu mà khá quá ---&gt; Xin lỗi anh ! Anh mới mắng thầy em xong thì có khen hay hơn nữa em cũng không thèm nghe đâu !&nbsp;Làm xong 4 ca mổ là 12 giờ chuẩn bị đi về qua phòng mổ thấy thầy Hòa và Trâm Anh đang hì hục làm phẫu thuật Miles ( khoảng 5h cho 1 ca) thầy thấy mình như bắt được vàng ---&gt; vào ngay vào ngay em  Tội nghiệp Trâm Anh bé tí mà cũng bị thầy trưng dụng, thầy hỏi mình &quot; Trốn đâu mà giờ mới vào &quot; thôi kệ giải thích thầy cũng không nghe, cắm cúi làm cũng xong . 2h chiều bò ra phòng mổ thầy Hòa còn hỏi luyến tiếc sao không ở lại phụ thầy, còn 1 ca nữa thôi !!!Về đến nhà mới nhìn xuống chân thì thấy lại be bét cả ra. mệt phờ chả thèm sát trùng thay băng gì cả, ngủ luôn!!!Đầu nặng nề đầy những suy tư trăn trở buồn bã không còn chỗ cho cái chân đau nữa&nbsp; ]]></description>
            <pubDate>2009/11/13 18:37:11</pubDate>
            <guid><![CDATA[Thứ 6 ngày 13:127]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Bình Dân]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/Tiger-Boy/article?mid=126]]></link>
            <description><![CDATA[&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Cách đây 3 năm cũng khoảng thời gian này mình đang học năm thứ 3 cũng đang đi trực Ngoại và mình đã gặp chị Hương Giang, chị thật tuyệt vời dắt mình vào phòng mổ hướng dẫn mình từng chút từ cách khám bệnh cách biện luận lâm sàng ...........cảm giác của 1 thằng bé được người lớn quan tâm chăm sóc tận tình thật tuyệt. &nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Mới đây gặp lại chị Giang, chị dặn mình em lớn rồi phải chăm sóc mấy đứa nhỏ nghe chưa, phải cố giữ cái truyền thống của trường mình: năm trước giúp đỡ năm sau có vậy trường mình mới hơn ĐHYD được &nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Giờ đây quan sát mấy nhóc Y3 thấy lại hình ảnh của mình ngày xưa, hồn nhiên ngây thơ và tuyệt đối tin vào các anh chị lớn, còn mình sau 6 năm đã già dặn hơn, vững chãi hơn 1 tí, có kinh nghiệm nhiều hơn lỳ hơn tiếc là đẳng cấp của mình vẫn chưa thể bằng được chị Giang ngày xưa nên vẫn chưa thể tự tin chỉ lại cho mấy nhóc đó được &nbsp; &nbsp; ]]></description>
            <pubDate>2009/11/12 23:59:36</pubDate>
            <guid><![CDATA[Bình Dân:126]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Short Trip]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/Tiger-Boy/article?mid=123]]></link>
            <description><![CDATA[Chưa bao
giờ mình đi lên vùng cao ! Và mình đã đi được sau khi liều dời lịch trực sang 1 ngày
khác ! 
Khởi hành lúc 1h chiều trên chuyến xe toàn người Hoa từ ông lái xe tới hành
khách tất cả đều là người Hoa, chỉ có mình và chị Trang là người Việt ! 

Tới nơi lúc 4h chiều - 1 vùng có lẽ là hơi bị xa, được dẫn vào một khu giáp ranh Đồng Nai - Lâm Đồng chắc sau
này phải kiến nghị đổi thành China Town quá vì toàn là người Hoa từ già trẻ lớn
bé toàn nói tiếng Trung, trên mỗi nóc nhà có 1 chảo anten Uni-Sat và TV thì
toàn là chiếu chương trình của Trung Quốc tuyệt nhiên không có 1 kênh VN !
Tour-guide là 1 bạn là chung phòng của chị và cũng là người Hoa luôn 

Vừa tới nơi trong lúc đợi vợ chồng Anh Tèo - Chị Tý ! 2 chị em được rủ rê xuống
rẫy cafe ^.^ HP được ưu ái cho mượn 1 chiếc Future đời đầu còn Tour-Guide và chị
đi chung xe Wave-RS, xe Honda đàng hoàng hem phải xe tàu nha&nbsp; hí hửng leo lên đề máy ko
đc&nbsp; đạp cần khởi động thì thấy nặng
lắm, tiếng máy xe cũng lớn nữa, vào số 1 thấy xe giật 1 phát ---&gt; khà khà
máy này đã bị &quot;độ&quot; lại rồi, ra ngoài đường kéo tay ga nhè nhẹ cũng
lên 60km/h good good !!! bạn kia chở chị chạy trước HP chạy theo. Đường ở quê lộ
giới 3m trải bê-tông đàng hoàng bà con toàn chạy 60-70km/h ko àh &nbsp;
Xe máy mạnh mà đua thôi còn chờ gì nữa ^.^ gió thổi phần phật đã lắm ---&gt; tới
khúc cua đầu tiên mọi chuyện mới xảy ra giảm tốc đạp thắng sao thấy xe không chạy chậm lại
chút nào hết&nbsp; má ơi thắng chân ko ăn còn có thắng
tay thôi àh 2 bà kia chạy mất hút, liều luôn
chạy theo, nhỏ tour-guide sống từ nhỏ ở đây bao nhiêu ổ gà ổ voi trên đường né
được hết, còn HP chạy theo vừa sợ lạc vừa thắng ko ăn nên bao nhiêu ổ gà-voi gì
lao ầm ầm vào hết, vào đến rẫy cũng 6km, vào được 1 tí đủ để biết cây cafe
trông như thế nào quả nó ra sao thì 2 vợ chồng Tí-Tèo gọi ầm ĩ ra đón nên 3 người
lục tục chạy ra đón&nbsp; Chị Tí- Yến Chi phòng Marketing LG-VNAnh Tèo - Quang kiến trúc sư chồng chị TíHPChị HP phòng marketing LG-VNCây cafe chụp ban đêm nè&nbsp;Chị Tí ^.^ yahoo khùng qua mất bài hoài mai viết tiếp]]></description>
            <pubDate>2009/11/09 01:33:47</pubDate>
            <guid><![CDATA[Short Trip:123]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Đánh Cờ Người - Hồ Xuân Hương]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/Tiger-Boy/article?mid=103]]></link>
            <description><![CDATA[Chết cười với thơ Hồ Xuân Hương, ẩn ý nhiều quá 


	


	

		Đánh Cờ&nbsp;Người

		&nbsp;Chàng với thiếp năm canh trằn trọc
Đốt đèn lên đánh cuộc cờ người
Hẹn rằng đấu trí mà chơi
Cấm ngoại thủy không ai được biết
Nào tướng sĩ dàn ra cho hết
Để đôi ta quyết chí một phen
Quân thiếp trắng quân chàng đen
Hai quân ấy chơi nhau đà đã lũa
Thoạt mới vào chàng liền nhảy ngựa
Thiếp vội vàng vén phứa tượng lên
Hai xe hà chàng gác hai bên
Thiếp sợ bí thiếp liền ghểnh sĩ
Chàng lừa thiếp đương khi bất ý
Đem tốt đầu dú dí vô cung
Thiếp đương mắc nước xe lồng
Nước pháo đã nổ đùng ra chiếu
Chàng bảo chịu thiếp rằng chửa chịu
Thua thì thua cố níu lấy con
Khi vui nước nước non non
Khi buồn lại dở bàn son quân ngà
]]></description>
            <pubDate>2009/10/26 23:55:56</pubDate>
            <guid><![CDATA[Đánh Cờ Người - Hồ Xuân Hương:103]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Cuộc sống và cà phê]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/Tiger-Boy/article?mid=100]]></link>
            <description><![CDATA[LAST_UPDATED2			
					
						
				Viết bởi Tiến sĩ Divya Singhal - Thục Hân (dịch)			
						
					
		
				
				
		Một
nhóm sinh viên, sau khi tốt nghiệp ra trường đều có những công việc tốt
và thăng tiến trong sự nghiệp. Một hôm, họ cùng hẹn nhau quay lại thăm
thầy giáo ở trường Đại học cũ.Cuộc nói chuyện với thầy giáo cũ
chẳng bao lâu đã chuyển thành những lời than phiền về stress trong công
việc và trong cuộc sống. Để ngắt mạch than phiền của nhóm sinh viên, vị
giáo sư đi vào bếp rồi một lúc sau quay trở ra với một bình cà phê lớn.



Trên khay cà phê là rất nhiều cốc đủ loại khác nhau: cốc sứ, cốc
nhựa, cốc thuỷ tinh, pha lê… Một số trông rất đơn giản, một số đắt
tiền, một số thì trông rất tinh tế đặc sắc. Vị giáo sư bảo các sinh
viên tự rót cà phê cho mình. Khi tất cả nhóm sinh viên, mỗi người đã có một cốc cà phê trong tay, vị giáo sư mới nói:
- Nếu để ý, các em sẽ thấy tất cả những chiếc cốc trong có vẻ đắt
tiền đều đã được lấy hết. Những chiếc cốc các em để lại là những chiếc
giản dị, trông thô sơ hoặc khá rẻ tiền. Việc mỗi người chỉ muốn những
điều tốt nhất cho mình là chuyện bình thường, nhưng thực ra, đó chính
là nguồn gốc những vấn đề và stress của các em. “Bởi vì những
gì các em thật sự cần là cà phê, chứ không phải là cái cốc. Nhưng em
nào cũng vội vàng chọn ngay chiếc cốc đắt tiền, rồi lại ngó sang cả cốc
người khác. “Bây giờ các em thử nghĩ thế này: cuộc sống chính
là cà phê; còn công việc, tiền bạc và địa vị xã hội là những chiếc cốc.
Chúng chỉ công cụ để giữ và chứa đựng Cuộc Sống. Chúng không thể làm
thay đổi chất lượng thật sự của Cuộc Sống. Đôi khi, vì quá tập trung
vào cái cốc, mà chúng ta không thưởng thức được vị cà phê mà Cuộc Sống
cho chúng ta. “Vì vậy, đừng để những chiếc cốc ảnh hưởng quá nhiều đến tâm thức của các em. Hãy tập trung tận hưởng món cà phê trong đó”.]]></description>
            <pubDate>2009/10/19 20:00:27</pubDate>
            <guid><![CDATA[Cuộc sống và cà phê:100]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Bạn Thật Tuyệt Vời - How Wonderful You Are]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/Tiger-Boy/article?mid=95]]></link>
            <description><![CDATA[Hồi này không hiểu sao mình lại nghe nhạc trữ tình rất nhiều, bắt đầu yêu đời lại rồi chăng ? Cảm thấy thấm thía nhiều hơn sau biến cố lớn, cô Mai bảo sau 1 tháng con trưởng thành nhiều rồi mà con không nhận ra đó, bình tĩnh hơn, nói chuyện biết cân nhắc hơn, trước một sự việc mình đã không quyết định ngay mà đợi bình tâm mới ra quyết định ----&gt; hi vọng là cô khen thật lòng chứ không phải động viên Cô Mai bảo nếu chuyện này không xảy ra với con thì có khi nào con chịu nhìn lại mình và tiến bộ như thế này không ? Có khi nào con rút ra nhiều bài học lớn thế này không ? Hãy xem đó là cơ hội cho con trưởng thành cho con lớn lên Sau biến cố lớn người ta thật sự nhận ra được ai là bạn tốt và ai chỉ là người tầm thường&nbsp; có những người mà cho dù cố che dấu nhưng bản chất lộ diện ra quá dễ dàng. Một người bạn nói với tôi rằng anh ta đọc Kinh Phật để kiềm chế bản tính nóng nảy của mình, anh ta khoe đã kiềm chế được nhiều tôi cũng mừng cho bạn mình  ngày ngày tôi thử hỏi chuyện Phật Giáo để xem bạn mình đã đi đến đâu có quá ngộ nhận không, thấy bạn cũng am hiểu tôi cũng vui .---&gt;vậy mà chỉ một vài chuyện nhỏ thôi anh ta đã không thể kìm nén được mình đứng trước những người lớn tuổi hơn mình và nói &quot;Thằng nào làm thế này đây&quot; Làm việc trong nhóm mà không vừa ý một chút thì đứng dậy bỏ ra ngoài lấy lý do nọ kia , rồi về nói với tôi giọng kẻ cả&nbsp; ( Thứ nhất P phải làm thế này......thứ nhì ......thứ ba....)&nbsp; Bạn ơi tôi không giận bạn đâu nhưng tôi thấy buồn cười lắm&nbsp; (nói thẳng nhé - bạn có vào đọc blog của tôi thì chịu khó về xem lại mình và cách mình học Đạo đi nhé - học đi đôi với hành bạn àh) Những người bạn tầm thường bảo tôi Phương hiền quá nên yếu đuối , hình như các bạn đã nhầm người mạnh mẽ vững chãi là người biết kiềm chế khi người khác nóng lên và khi nguội lại thì nói chuyện ôn hòa, đó mới là bản lĩnh chứ, hơi chút nóng lên làm um sùm thì ..............dở !!!! Học Đạo mà tâm không thể mở lòng&nbsp; ra bao dung người khác thì ..............nói vậy là đủ biết rồi nhé !!!!Tình yêu không có màu sắc Tôn Giáo -----&gt; Phật không cấm chúng ta yêu và lấy người khác Đạo nếu cứ cố chấp thì về xem lại kinh Phật, tôn giáo mà ngăn cản tình yêu thì không ai theo đâu bạn àh&nbsp; Không nhất thiết phải ngồi im trong bóng tối chú tâm vào nhịp thở để lắng đọng tâm hồn, để đạt được Zen ---&gt; có một bệnh nhân già đã cầm tay và nói với tôi hãy thả hồn theo âm nhạc hay vào trong khung cảnh đẹp con sẽ loại được tạp niệm ra khỏi đầu óc của mình&nbsp;&nbsp; đó cũng là cơ duyên cho tôi gặp được người tốt và mình phải chắt lọc được tinh hoa trong từng câu nói của người lớn tuổiTôi là một Phật Tử từ khi còn rất nhỏ, khi đi khám từ thiện tôi không ngại ngần khi đặt chân đến nhà thờ, tôi cảm nhận được sự bình yên trong tâm hồn khi bước chân nhà thờ cũng y như khi tôi bước chân vào chùa và tiếng chuông và các bài thánh ca vang lên trong nhà thờ cũng rất hay và tôi hiểu Đạo nào cũng hướng con người làm việc tốt vậy thì phân biệt người Đạo này và người Đạo kia để làm gì - để tự mình chia rẽ nhau àh !!!Tôi thật sự ngạc nhiên vì ngay trong lớp y04 mình có những người bạn tốt đến như vậy 10 giờ tối còn nhắn tin động viên tôi cố gắng vượt qua, tôi cảm thấy lòng mình ấm lên nhiều, một người bạn mà tôi rất ít nói chuyện khi biết về tôi đã nói với tôi &quot;Người ta quí nhau ở sự chân thành Phương àh&quot; có người bạn gọi cho tôi nói chuyện rất lâu chỉ để an ủi tôi, bạn khác thì cứ đến giờ ra chơi lại rủ đi ra căn tin uống nước và trò chuyện để an ủi đông viên tôi ----&gt; cảm thấy ấm lòng nhiều và cũng có đôi chút tự hào có lẽ mình đối với các bạn cũng tốt nên gặp được nhiều tri kỷ Tôi quý Hữu Nhân vì tính cách trầm lắng, sự bình tĩnh trước mọi biến cố. Nhân hơn tôi 4 tuổi nhưng chưa bao giờ cậu ấy xưng &quot;anh&quot; với tôi, tôi cũng hiểu và luôn gọi tên cậu ấy để xóa đi khoảng cách về sự chênh lệch tuổi tác và nhẹ nhàng hơn trong cuộc chuyện trò. Có lần Nhân bảo tôi là &quot; Không có gì trên đời làm Nhân mất bình tĩnh ngoại trừ những việc xảy ra với gia đình, người thân của Nhân&quot; . Có mấy ai biết được quá khứ lẫy lừng của Nhân đâu, vậy mà Nhân bây giờ và Nhân trước đây khác nhau 180 độ đấy cả về tính cách ngoại hình và suy nghĩ  có lẽ Nhân và tôi có chung sở thích đọc sách và nghe nhạc. Tôi chưa hỏi và cũng ngại hỏi đến quá khứ không đẹp có lẽ một biến cố gì đấy rất lớn mơi xoay chuyển được một con người vững vàng như vậy&nbsp; Tôi quý Minh Thanh dù rất ít nói chuyện với cậu ấy, Minh Thanh thẳng tính chân chất thật thà rất hiếm thấy  Minh Thanh nói với tôi &quot;Thanh như khúc củi, khô khan, không biết ngọt ngào, không biết lãng mạn, không biết ga-lăng nhưng con người ta quí nhau ở sự chân thành hết lòng vì người khác&quot;. Yến Thanh cảm nhận được điều đó từ Minh Thanh nên tôi nghĩ 2 bạn ấy sẽ còn tiến xa hơn nữa vì con người ta hơn nhau ở tấm lòng còn những hành động như ga-lăng lịch thiệp, nói chuyện ngọt ngào , tặng những món quà nho nhỏ xinh xinh, đàn hát ........đều thuộc về phạm trù khéo léo trong giao tiếp, giao tiếp tốt giỏi nhưng tâm thực sự không nghĩ đến người khác mà làm chỉ để cho người ta vui lòng thì sẽ sớm bộc lộ ra thôi !!!!&nbsp; tốt gỗ hơn tốt nước sơn màTôi quý Minh Luân ở sự nhiệt tình giúp đỡ bạn bè và hơn nữa tôi học được từ bạn ấy tính cá tính hào sảng của người miền Nam, người Bắc chúng tôi thường hay tính toán hơn thiệt nhưng người miền Nam thì khác, giúp đỡ người khác mà chỉ mong người ta sẽ giúp lại mình thì không bao giờ bạn là người bạn chân thành cả&nbsp; và hơn hết chúng tôi đã cùng nhau sát cánh chiến đấu trong thời kỳ đen tối ngày xưa Tôi quý lão Quang vì lão vừa về tổ chỉ 2 năm thôi nhưng rất hòa đồng, nói chuyện rất người lớn mà cũng rất vui, bạn đi khám bệnh chung với lão mới thấy cách lão xoay chuyển câu chuyện theo hướng làm cho bệnh nhân bớt lo lắng rất khéo léo, lão cũng có chung sở thích hi-tech với tôi, lão cũng tâm lý lắm quan tâm và giúp tôi nhiềuCon trai là vậy đấy chỉ có một số ít bề ngoài khô khan nhưng trong tấm lòng rất đẹp đáng quý, còn phần nhiều lòng dạ thâm sâu khó lường !!!!Tôi quý người bạn gái trước đây của tôi, mạnh mẽ quyết đoán, nhiệt tình, rất có trách nhiệm với công việc của mình ,đôi lúc nóng nảy nhưng rất dễ thương, cô ấy có cái nhìn tinh tế với nghệ thuật- là thứ mà tôi còn thiếu&nbsp; và tôi thích nhất nụ cười của cô ấy nó làm bừng sáng lên không gian xung quanh - có lẽ vì thế nên nick của cô ấy là Shine , và cô ấy là một người kiên nhẫn lắng nghe tôi thổ lộ mọi suy nghĩ của tôi, là một người mang lại cảm giác bình yên cho tôi khi tôi đi chung với cô ấy trước đây. Tôi và cô ấy có cùng sở thích tiểu thuyết, nghe nhạc trữ tình , trước đây tôi đã sai và hi vọng cô ấy hiểu và tha thứ !!!Mọi người đều có điểm tốt và xấu nhưng quan trọng là bạn phát hiện được điểm tốt và quên đi những cái xấu của người ta !!!!&nbsp; Tôi cũng bắt đầu nhận ra được điểm tốt của bạn bè thay vì chỉ chăm vào những điểm xấu như trước đâyTôi đã học được bài học &quot;Điều quí giá nhất trên thế gian là hạnh phúc mà người ta đang có&quot; câu này Phật dạyvà &quot;Người nào mang lại hạnh phúc cho người khác, người đó sẽ được hạnh phúc muôn đời&quot; câu này Chúa dạy Tôi cảm thấy trước đây mình trẻ con lắm,tính toán thực dụng, dại dột lắm , vô tư gây ra những khổ đau cho người khác, lúc nào cũng hơn thua, nói năng thì quá tệ&nbsp;&nbsp; ---&gt; bây giờ còn trẻ mà 22 tuổi thôi còn nhiều thời gian để sửa lại, miễn là mình nhận ra sai lầm của bản thân là ok rồi Music here---------&gt;How Wonderful You AreI go out most nights
                      Attracted by the lights
                      Listen to the jazz in Harry&#39;s Bar
                      And I know it won&#39;t be long
                      Before they play that song
                      Do you know how wonderful you are
                    It&#39;s a sentimental sound
                      Make me wanna fool around
                      With somebody who is wishing on a star
                      I&#39;ll pull my hat down low
                      Go up and say hello
                      Do you know how wonderful you are
                    Oh we struggle with the art of conversation
                      And there&#39;ll be those for whom this song has no appeal
                      But I know it works for me
                      And I&#39;m sure you will agree
                      That it illustrates exactly how I feel
                    Things can happen fast
                      Some things are built to last
                      I&#39;ve seen it all go down in Harry&#39;s Bar
                      Though we&#39;ve only just begun
                      This sure will run and run
                      Do you know how wonderful you are
                    I&#39;ve always struggled with the art of conversation
                      And there&#39;ll be those for whom this song has no appeal
                      But I know it works for me
                      And I&#39;m sure you will agree
                      That it illustrates exactly how I feel
                    Things can happen fast
                      Some things are built to last
                      I&#39;ve seen it all go down in Harry&#39;s Bar
                      Though we&#39;ve only just begun
                      This sure will run and run
                      Do you know how wonderful you are
                      Do you know how wonderful you are
                      Do you know how wonderful you are]]></description>
            <pubDate>2009/10/18 00:25:21</pubDate>
            <guid><![CDATA[Bạn Thật Tuyệt Vời - How Wonderful You Are:95]]></guid>
         </item>        </channel>
        </rss><!-- w2.blog.sg1.yahoo.com compressed/chunked Sat Nov 28 11:16:40 SGT 2009 -->
