There is no reason to look back! ...

Bài mới nhất

Sửa Đóng
  • Thư mục: Tổng hợp |
    Đăng ngày: 11:27 26-11-2009
    Gió nhớ gì ngẩn ngơ ngoài hiênMưa nhớ gì thì thầm ngoài hiênBao đêm tôi đã một mình nhớ anhĐêm nay, tôi lại một mình .... Vắng anh đời còn ai với aiNgất ngây men rượu cayĐêm đ...
    Lời bình (0) | Trích dẫn (0)
  • Thư mục: Tổng hợp |
    Đăng ngày: 12:47 25-11-2009
    Ta lần mò leo mãi không qua được vách sầuTa tìm một tiếng yêu thấy toàn là sầu đau ..... Có một lần mất mát mới thương người đơn độcCó oằn mình đớn đau mới hiểu được tình yêu ...
    Lời bình (0) | Trích dẫn (0)
  • ...

    Thư mục: Tổng hợp |
    Đăng ngày: 12:32 24-11-2009
    Này em hỡi, con đường em đi đó, con đường em theo đó. Đúng hay sao em?Xa nhau rồi, thiên đường thôi lỡ, cho thần tiên chấp cánh, xót đau người tình si... Này em hỡi con đuờng e...
    Lời bình (0) | Trích dẫn (0)
  • Thư mục: My life |
    Đăng ngày: 12:55 16-11-2009
    Mai là lần Giỗ thứ 2 của anh rồi, sau tai nạn ấy.....Em không về được, anh thông cảm...thi xong về em sẽ ghé lên thăm anh nhé! Nhớ anh nhìu!
    Lời bình (2) | Trích dẫn (0)
  • Thư mục: My life |
    Đăng ngày: 10:37 03-06-2009
    Một buổi trưa cuối tuần không rõ năm nào chỉ nhớ là tụi nó còn nhỏ, anh em tụi nó tụ tập lại, hú hí nhau để bắt đầu cuộc hành trình, tất nhiên là gia đình tụi nó không biết rồi…...
    Lời bình (13) | Trích dẫn (0)

Mô-đun 1

Sửa Đóng

17.11.2007

Những ngọn nến này sẽ mãi sưởi ấm cho anh... Photobucket "Nhưng sự thật vẫn là sự thật. Và phải sống cùng với sự thật. Không thể lãng tránh, không thể chối bỏ càng không thể lãng quên"

Mô-đun 2

Sửa Đóng

...

Photobucket

Thống kê

Sửa Đóng

Thống kê

  • Khách hôm qua: 3
  • Tổng số khách: 49
  • lượt xem hôm nay: 2
  • Tổng lượt xem: 2058
  • Bài viết: 5
  • Hình ảnh: 0
  • Lời bình : 33

Thư mục riêng

Sửa Đóng

Thư mục riêng

Bài mới nhất

Sửa Đóng

Mô-đun 7

Sửa Đóng

Khát vọng của nàng Violet

Trong khu vườn nọ, có một bông hoa Violet xinh xắn, luôn tỏa ngát hương thơm. Nàng sống hạnh phúc cùng với những người bạn láng giềng. Một ngày nọ, ngắm nhìn chị Hoa Hồng kiêu sa với sắc đẹp rực rỡ làm sáng cả khu vườn, nàng Violet chợt thấy mình thật nhỏ bé. Nàng than thở : " So với chị Hoa Hồng may mắn kia, mình chẳng là gì cả. Giá như mình đuợc làm Hoa Hồng một lần trong đời nhỉ, một lần thôi để không phải nằm sát mặt đất thế này, mình cũng mãn nguyện lắm rồi". Có một bà tiên tình cờ biết được sự tình bèn hỏi bông hoa bé nhỏ : - Chuyện gì xãy ra với con vậy ? Nàng Violet cất giọng tha thiết : - Con biết Bà luôn nhân từ và đầy lòng yêu thương. Con cầu xin Bà hãy biến con thành Hoa Hồng ! Bà tiên chăm chú nhìn bông hoa : - Con có bóêt mình đang đòi hỏi điều gì không ? Một ngày nào đó con sẽ hối hận đấy. Nhưng Violet vẫn một mực nài nĩ. Động lòng trước khát khao của nàng, cuối cùng bà tiên đồng ý. Bà chạm ngón tay thần kỳ của mình vào thân Violet, và ngay lập tức Violet biến thành một cây hoa hồng xinh tươi, kiêu hãnh vươn cao với những bông hoa đỏ rực trên cành. Một hôm, Giông Bão đi qua khu vườn, giật gãy các nhánh cây,làm bật gốc cả những cây cao to. Cả khu vườn bị vùi dập tơi tả trong gió bão, trừ những lòai hoa nhỏ bé nằm sát mặt đất như Violet. Bão tan. Bầu trời lại trong xanh. Các nàng Violet vẫy cành hoa tím, vui đùa bên nhau. Một nàng nhìn Hoa Hồng - là Violet ngày nào - thương xót : - Các bạn nhìn kìa, cô ấy đang phải trả giá cho mong muốn nhất thời của mình đấy ! Nàng Hoa Hồng nằm quật dưới đất, thân hình gãy nát, hoa lá tả tơi, cố gắng dùng chút hơi thở cuối cùng thều thào : -Tôi chưa bao giờ biết sợ Giông Bão. Khi còn là một cành Violet bé nhỏ, đã có những lúc tôi cảm thấy thoãi mái và hài lòng với mình. Nhưng khi cứ mãi như vậy tôi chợt thấy mình nhỏ bé, nhàm chán và nhạt nhẽo. Tôi không muốn sống một cuộc đời mà quanh năm chỉ biết bám mình vào đất với vẻ sợ sệt, yếu đuối, và khi mùa đông đến sẽ vùi lấp dưới lớp tuyết trắng xóa. Hôm nay, tuy sắp phải từ giã các bạn nhưng tôi rất vui sướng và mãn nguyện vì đã biết thế nào là thế giới muôn màu trên cao. Tôi đã sống như một Hoa Hồng đích thực, đãn ngẫng cao nhìn ánh Mặt Trời, nghe đuợc lời thì thầm của chị gió và vui đùa với các chị Sương Mai. Tôi có thể chạm vào nếp áo của Thần Ánh Sáng bằng cánh hồng thơm ngát. Tôi sẽ chết nhưng tôi đã được đi đến tận cùng của khát vọng sống. Tôi đã thực hiện đuợc ứơc mơ của mình. Đó là điều ý nghĩa nhất trong cuộc đời tôi. Nói xong, nàng từ từ khép những cánh hồng héo úa lại và trút hơi thở cuối cùng với nụ cười mãn nguyện trên môi.
 

R H
G S
B V

#