Thư mục: Tổng hợp |
Quan trọng
Đăng ngày: 02:11 26-02-2008
Không pận tâm điều j hết,pỏ mặk xung quanh,ko để ý đến những người khác...là khi anh có tụk tưng kủa anh pên kạnh sát kề!
Pị hút đi...anh lạk trong thík thú và hạnh phúk...anh đang tồn tại ở 1 thế zới khác...chỉ tồn tại chúng ta trong lãnh địa kủa kảm xúc...chính là khi anh được nhìn sâu thật sâu vào đôi mắt em kũng đang hướng zuy nhất về anh!
Không pình thường...ngay kả khi mệt mỏi nhất thì sự thật anh vẫn muốn mỉm kười thật tươi với tụk tưng mặk zù nhìn kái mẹt anh lúc ấy hơi pị ỉu xìu đúng ko...ì...đó là vì anh thật sự vui lắm khi được nắm pàn tay em mềm mại,ngắm nụ kười khẽ và được em zịu zàng hôn nhẹ tênh kùng vòng tay ấm...
Niềm vui khó tả pừng lên trong lòng anh...anh thấy tụk tưng kủa anh kàng zễ thương hơn pao jờ...là những khi em thoải mái kười tươi thật sự!.
Thật sâu lắng,đầy nồng nàn,tràn ngập yêu thương và kũng đầy trách mók hiểu lầm nhau,kả zận hờn pực tứk...nhưng tất kả kũng qua đi theo time...chỉ có 1 điều ko tan piến là kảm xúc trong anh...anh đang yêu...một tình yêu...yêu một người!
Ngắm rất lâu...hôn lên chiếc nhẫn em đeo lên tay anh những khi
nỗi nhớ em ko ngừng choán đầy suy nghĩ anh...trong những đêm cô đơn nhớ em,anh
đếm theo từng tick tock kủa thời zan chậm chạp.
Đêm nay kũng như những đêm anh đã qua.
Anh nhớ em nhiều quá...
Làm j đây...??!
Anh chỉ có thể viết những zòng này pằng nỗi nhớ,pằng sự puồn
mong,pằng tình yêu đang hướng về tụk tưng yêu kủa anh thôi...time trôi đi thật
zài và puồn khi không có em pên kạnh,ko có em trò chuyện luyên thuyên vắng mất
hơi thở nhẹ nhàng nồng ấm...
Kăn fòng ko em là iên tĩnh đẩy trống trải...trên mái hiên mưa pụi rơi...anh mong trái đất quay nhanh hơn cho mau sang ngày mới,để em mau tới...ko fải anh đang mơ...
Anh rất nhớ...anh nhớ......