Thư mục: Tổng hợp |
Quan trọng
Đăng ngày: 11:58 21-08-2009

Nhật Kí Anh Và Nhóc
Ngày... tháng... năm... - Ngày đầu tiên
Những dòng đầu tiên trong cuốn nhật ký này, nhật ký
của riêng hai đứa mình thôi.
Hôm nay là ngày đầu tiên anh và nhóc chính thức sống
chung dưới một mái nhà, đồng thời cũng là ngày đầu tiên trong 3 tháng thử thách
mà mẹ anh đặt ra cho hai đứa mình. Thật sự đến giờ anh vẫn chưa thể tin ba mẹ
lại đồng ý cho anh đem nhóc về đây với anh đó. Cũng không hiểu lắm sao mẹ lại
đặt ra thời gian thử thách những 3 tháng. Mẹ muốn xem nhóc có thể đáp ứng được cái
hình tượng “cô con dâu lý tưởng” của mẹ không đây mà. Hic hic, tụi mình phải ở
phòng riêng, mỗi đem biết là nhóc ở ngay trên lầu chứ đâu xa mà không làm gì
được, anh biết làm sao đây...!!!
Mà... giờ sống chung rồi, nhóc chưa chịu xưng hô anh
- em nghĩa là sao hả???
Anh rảnh quá ha, biết tui dốt văn mà còn bắt tui
viết nhật ký.
Ừ đó, tui không thích xưng hô anh - em, sến chết
đi được. Anh ý kiến gì chứ? Dám kêu tui là nhóc, tui chưa xử anh, còn không
biết cám ơn tui đi.
Ừm, sống chung, thiệt tình tui cũng chưa từng
tưởng tượng đến cái ngày này, vì tui không nghĩ ba mẹ anh sẽ chấp nhận. Ba mẹ
tui thì biết chuyện tui với anh từ lâu, lại rất ủng hộ tui miễn là tui hạnh
phúc, nhưng mà tui biết để tui qua đây vầy ba mẹ cũng buồn lắm. Anh liệu mà đối
xử với tui cho tốt, nếu không là tui bỏ về nhà liền á.
Mà anh muốn làm gì tui chứ? Tui chưa tốt nghiệp
đại học, anh thất lễ với tui, tui hận anh cả đời cho coi!
Thôi tui đi ngủ. Cả ngày hôm nay sắp xếp đồ đạc
mệt quá chừng.
À quên, ba tháng thôi mà, nhanh lắm. Tui sẽ làm
tốt, anh đừng lo ^-^.
Ngày... tháng... năm...
Năm giờ sáng, anh giật mình tỉnh giấc vì nghe tiếng
lục đục trong nhà bếp. Tưởng là mẹ dậy sớm nấu bữa ăn sáng cho cả nhà như
thường lệ, anh vùi đầu vào gối ngủ tiếp. Ai mà biết đó là nhóc chứ. Đến chừng
bà chị yêu quái khen nhóc nấu bánh canh ngon, anh mới vỡ lẽ. Xin lỗi nhóc vì
anh đã vô tâm, lẽ ra sáng nay anh phải dậy phụ nhóc một tay mới đúng là “chồng
tốt”, há?
Dậy sớm vậy nhóc buồn ngủ lắm đúng không?
Giờ chắc nhóc đang ăn trưa ở trường. Anh thì tranh
thủ giờ nghỉ trưa viết vài dòng cho nhóc tối về có cái mà đọc, hehe. Thôi anh
chuẩn bị đi làm việc tiếp đây. Yêu nhóc nhiều.
Nhiều chuyện, làm việc thì lo làm việc đi. Ai mượn
anh viết hả?
Dậy sớm thì hơi mệt, nhưng tui quen rồi. Anh hãy
cảm ơn trời phật là tui biết nấu ăn đi. Chị Nhi thương tui nên khen, chứ tui
thấy mẹ hình như chưa hài lòng lắm >”<...
Còn ba, từ bữa tui qua đây tới giờ không nói với
tui câu nào hết. Chắc ba ghét tui lắm ha. Tui cướp mất đứa con trai duy nhất
của ba mà.
Tụi mình rồi sẽ ra sao đây?
Nhóc ngốc! Làm anh sắp đi ngủ mà cũng phải ráng viết
cho vài dòng nè.
Cái gì mà cướp mất đứa con trai duy nhất? Anh đem về
thêm một đứa con trai cho ba thì có.
Chưa nói chuyện với nhóc có lẽ vì ba vẫn còn nhiều
lấn cấn trong lòng. Anh thấy vậy cũng buồn lắm, nhưng nhóc hãy cố gắng lên, rồi
sẽ ổn thôi mà. Sẽ ổn thôi, anh hứa đó!
Ngày... tháng... năm...
Buồn quá! Sáng nay tui ủi đồ không cẩn thận nên
làm cháy cái áo trắng của mẹ. Mẹ giận lắm. Hic hic T_____T.
Tối qua đi làm thêm về mệt quá nên tui không kịp
rửa chén, giặt đồ, đi ngủ luôn. Sáng ra thấy mọi thứ tinh tươm tui giật cả
mình. Anh làm giùm tui đúng không? Coi chừng mẹ biết là tui bị la đó.
Ưm, sống chung, ngày nào cũng được thấy anh, ngày
nào cũng ăn sáng chung, thỉnh thoảng xem ti vi chung,... tui vui lắm. Mình là
một gia đình đúng không?
Nhóc, đừng lo lắng. Mẹ la vậy thôi chứ không giận lâu
đâu.
Ờ, anh cũng hạnh phúc lắm đó, cứ về tới nhà là có
nhóc bên cạnh anh. Ăn chung, xem ti vi chung, hehe sao nhóc không chịu tắm
chung với anh luôn cho rồi?
Anh biết nhóc phải học rồi còn làm thêm rất mệt, nhóc
để anh phụ nhóc làm việc nhà nha? Nhóc muốn lấy lòng ba mẹ, anh hiểu mà, nhưng
nhóc đâu phải super man mà đòi cáng đáng hết được. Để anh giúp nhóc ha, ngoan
đi, anh sẽ tặng nhóc một nụ hôn làm quà khuyến mãi hen?
Ngày... tháng... năm... - 1 tuần rồi!
Buổi sáng chủ nhật có nụ hôn của nhóc càng trở nên
ngọt ngào.
Hôm nay nhóc đổ bánh xèo. Anh thấy mẹ vừa lặt rau vừa
khẽ cười. Chắc trong lòng mẹ đang khen nhóc đó. Nhóc của anh giỏi thiệt!
Ba chịu nói chuyện với nhóc rồi, nhóc thấy không? Ba
khen bánh xèo giòn và béo. Anh thiệt hãnh diện vì nhóc là người yêu của anh đó.
Anh... đồ xấu xa! Còn dám nhắc lại vụ hôn hít đó
hả? Biết là chị Nhi đứng ngay đó mà anh còn... Áaaaa, cũng tại tui, hông có khi
nào anh hôn mà tui chống lại được hết á.
Khỏi khen, bánh xèo là sở trường của tui. Tui làm
vì tui biết ba mẹ thích. Hôm qua tui về thăm nhà, ba mẹ tui đã chỉ cho tui mấy
chiêu “lấy lòng người lớn”. Công hiệu thiệt.
Hôm nay tui vui lắm. Tui sẽ cố gắng hơn nữa. Dù là
3 tháng, 3 năm hay 30 năm tui cũng đều muốn cùng anh và mọi người sống vui vẻ
như ngày hôm nay.
Chủ nhật tuần sau tui nấu bún riêu, món mà chị Nhi
với anh thích đó.
Ngày... tháng... năm...
Anh đi công tác, tự dưng căn nhà rộng ra.
Chiều nay anh gọi về, nghe giọng anh làm tui muốn
khóc. Mới không gặp có một ngày thôi mà tui đã thấy nhớ, lỡ không vượt qua được
3 tháng thử thách, tui biết làm sao???
Con người là một sinh vật tham lam. Hồi trước thì
mong ước ở chung, dù một ngày cũng được. Giờ thì muốn ở chung suốt đời luôn.
Thích sáng sớm nghe anh chào “Nhóc cưng!” bằng cái giọng ngái ngủ. Thích hộp
sữa trái cây anh để sẵn trong tủ lạnh mỗi tối tui đi làm thêm về. Thích cái
cách bàn tay to lớn của anh bẹo má tui...
Ôi tui không biết đâu, anh xong việc rồi về đây
nhanh lên!
Ngày... tháng.... năm...
Hạnh phúc. Anh là người hạnh phúc nhất thế giới. Nhìn
nhóc đang thấp thỏm chờ trước cửa chạy ào ra với anh, anh xúc động quá chừng.
Anh đi công tác có 3 ngày, nhớ nhóc muốn chết, nghe giọng nhóc trong điện thoại
mà anh chỉ muốn “đào tẩu” để về bên nhóc ngay thôi.
Sắp hết tháng đầu tiên rồi. Nhóc ơi nhất định phải cố
gắng, để anh mãi được hạnh phúc như bây giờ nhóc nhé!
Anh mua bánh kẹo cho tui chi mà nhiều dữ vậy?
Trời ơi hông biết chiều nay ba mẹ nghĩ gì khi tự
nhiên tui nhào ra ôm anh như vậy nữa. Hic, thấy anh là tui quên hết xung quanh
àh>///<.
Tui mà là giám đốc công ty của anh, tui sẽ ký
quyết định miễn cho anh mấy vụ đi công tác, để anh luôn ở nhà với tui
>”<.
Còn hơn 2 tháng nữa. Tui sẽ cố gắng mà. Nhưng lỡ
có thất bại thì tui sẽ bắt cóc anh đi với tui. Liệu hồn!
Ngày... tháng... năm...
Nhìn nhóc bệnh, nằm bẹp trên giường anh xót quá. Nhóc
ngốc, dặn đi dặn lại bao nhiêu lần là mùa này ra ngoài nhớ đem áo mưa vậy mà
không nghe lời gì hết. Bây giờ nằm một đồng rồi thấy chưa?
Đêm qua nhóc sốt cao làm anh lo lắng quá trời, có ngủ
được đâu, sáng nay mặt anh y như cú mèo >”<. Cũng may mà nhóc hạ sốt rồi
đó.
Mẹ nấu cháo cho nhóc, còn ba thì mua thuốc. Anh đem
cháo lên cho nhóc, nhóc bướng không chịu ăn, anh phải năn nỉ mãi. Ôi cái mặt
nhóc xị ra kìa, yêu không chịu được. Hôn cho một cái, hì hì.
Nhóc ơi, thương anh thì làm ơn chú ý giữ gìn sức khỏe
giùm đi.
Ngày... tháng... năm...
Dạo này anh về còn khuya hơn cả tui. Công việc
nhiều lắm hở?
Ngồi coi ti vi, chờ mở cửa cho anh, chán quá tui
lại lôi cuốn sổ này ra viết. Tui nghĩ rất nhiều về chuyện của tui và anh. Trong
mấy tỉ người trên thế giới, sao tui lại gặp rồi yêu anh? Chắc là duyên phận.
Giờ lại còn được sống chung với nhau, tui cảm thấy mình thật may mắn. Biết gì
không, anh là món quà tuyệt vời nhất mà cuộc sống tặng cho tui đó.
Xin lỗi nhóc, đi học, làm thêm, làm việc nhà đã mệt
rồi mà còn phải thức khuya chờ anh. Sao nhóc không ngủ trướ đi?
Mà sao hôm nay người khô khan như nhóc của anh lại
viết ra mấy thứ tình cảm thế?
Ừ, anh cũng có cảm giác giống như nhóc. Thiệt mừng vì
anh đã tìm được nhóc trong biển người mênh mông này. Anh hạnh phúc vì yêu nhóc
và được nhóc yêu.
Một nửa của thời hạn 3 tháng trôi qua rồi, nhóc cố
lên. Rồi tụi mình sẽ ổn, đúng không nhóc?
Yêu nhóc lắm!
Ngày... tháng... năm...
Nhóc giận anh rồi.
Anh đã làm nhóc buồn, anh tệ quá!
Nhưng sao nhóc không nghe anh giải thích chứ? Mấy dấu
son môi đó chỉ là trò đùa của mấy cô bạn yêu quái thôi. Anh có nhóc rồi, anh
đâu dám lăng nhăng >”<. Nhóc phải tin anh, đừng buồn anh nữa nghe nhóc!
Nhóc phải biết nhóc là số một và là duy nhất trong
tim anh chứ.
Hì hì, dù sao nhóc ghen thế anh cũng thấy vui vui.
Điều đó chứng tỏ nhóc còn yêu anh rất nhiều.
Xí, ai mà thèm ghen?
Anh cứ thử đi lăng nhăng rồi biết!
Tui chẳng biết mình có đủ sức để giữ anh hoài
không? Giữa hai đứa con trai, vốn dĩ đâu có gì ràng buộc.
Hạnh phúc có phải rất xa vời?
Ngốc, ngốc, ngốc!!! Nhóc ngốc!!!
Anh yêu nhóc, nhóc yêu anh, vậy là đủ ràng buộc hai
đứa rồi. Hạnh phúc là anh và nhóc đang ở bên nhau nè, đồ ngốc!
Buồn ngủ. Anh đi ngủ đây!
Ngày... tháng... năm...
Hai tháng. Mọi việc vẫn tốt đẹp, thật nhẹ cả người.
Tối qua mẹ có nói bóng gió với anh cái gì đó về việc rút ngắn thời hạn thử
thách. Nhóc biết tin này chắc sẽ vui lắm. Nhóc đã cố gắng đến thế cơ mà.
Mình sắp được sống chung với nhau thật lâu... Vui quá
đi.
Hôm nay sinh nhật nhóc rồi, nhóc muốn tặng gì đây?
Anh đem chính mình ra làm quà hén! Hehe!!!
~~~~~~~~~~~
Anh tranh thủ viết vài dòng trong giờ nghỉ trưa,
trước khi ra ngoài định mua thứ gì đó làm quà sinh nhật cho nhóc đây.
- Alô, con hả? Con đến ngay bệnh viện, nhanh lên!!!
Giọng mẹ anh hốt hoảng, nhóc tắt điện thoại và vội
vàng chạy ra nhà xe. Lạy trời anh không có việc gì! Anh nhất định phải bình an!
Bệnh viện.
- Cô ơi, bệnh nhân cấp cứu ở phòng này đâu rồi?
- Xin lỗi, anh ta đã... và được chuyển đi rồi!
Trời đất sụp đổ trước mắt nhóc.
Không thể nào. Không thể như vậy được. Anh... anh sao
lại bỏ tui được? Hôm nay sinh nhật tui mà, hôm trước anh còn bảo sẽ tặng tui
một món quà đặc biệt. Anh không giữ lời!!! Tui ghét anh! Ghét nhất trên thế
giới.
Nhóc quỵ xuống sàn, nước mắt lặng lẽ rơi.
Tui đã cố gắng biết bao nhiêu vì muốn được ba mẹ anh
chấp nhận, để được ở chung nhà với anh, để được cùng anh là một gia đình. Bây
giờ mọi thứ còn ý nghĩa gì nữa chứ. Anh giận tui khô khan không biết thể hiện
tình cảm nên bỏ tui đi phải không? Anh xấu xa, anh đáng ghét lắm.
“ Anh quay về đây cho tui!!!”
“Không được đâu, sao mà về được???”
“ Tui không biết... tui không biết.... Anh về đây với
tui đi...!!!”
“...”
“ Muốn gì tui cũng làm hết, về đây đi. Tui phải sống
thế nào nếu không có anh hả???”
“ Muốn gì cũng làm? Thiệt không?”
“ Thiệt mà ~~~ hic hic,... !!! Ơ...”
“ Hahaha!!!”
“ Hả????”
Quay lại. Anh đứng đó, nhìn nhóc dịu dàng (xen chút
gian tà ). Thấy nhóc trợn tròn đôi mắt đẫm nước, anh không nhịn nổi phì cười:
“ Nhóc ngốc đúng là ngốc! Anh cấp cứu ở phòng kế bên
chứ đâu phải phòng này!”
“...”
“ Cũng may xe thắng kịp, anh bị bất ngờ nên ngã xe và
ngất xỉu thôi. Trầy trụa chút đỉnh àh, khâu mấy mũi là ổn. Làm gì mà nhóc khóc
như mưa vậy?”
“ ANH CÒN ĐỨNG ĐÓ MÀ CƯỜI ĐƯỢC À? ANH CÓ BIẾT TUI SỢ
THẾ NÀO KHÔNG?”
Nhóc quát lớn, nước mắt lưng tròng. Anh bước đến ôm
chặt nhóc, cảm nhận rõ ràng nhóc đang run rẩy trong vòng tay mình. Nhóc của anh
là thế, luôn giấu cái yếu đuối đằng sau vẻ ngang tàng thờ ơ. Sao mà thương quá!
“Đây là bệnh viện, không được la lớn vậy!” - Anh
cười, lau nước mắt cho nhóc - “Anh làm sao bỏ nhóc đi được mà nhóc sợ? Hôm nay
sinh nhật nhóc, anh còn chưa tặng quà cho nhóc mà!”
“ Tui không cần quà...” - Nhóc lí nhí, mặt đỏ bừng -
“Anh là đủ rồi!”
“ Ờ thì... anh cũng định tặng nhóc cả con người anh
nè!”
“Tối nay hai đứa dọn vô ở chung một phòng luôn đi!” -
Ba mẹ và chị anh đã đứng phía sau từ lúc nào, và người vừa phát ngôn không ai
khác hơn là bà chị dễ thương của anh. Anh quay lại nhìn, thấy ba mẹ cười hiền
hậu, còn bà chị cười gian tà. Nhóc đẩy anh ra, mặt đỏ còn hơn mặt trời. Anh thò
tay nắm tay nhóc và kéo nhóc sát lại phía mình:
“ Về nhà thôi nhóc!”
“ Ừm”.
“ Nhà của tụi mình.”
“ Ừm.”
“ Anh yêu nhóc.”
“ Ừm.”
“ Không nói được một câu yêu anh à?”
“ Cần gì nói, bộ anh không biết à?”
“ Haha, nhóc ngốc!”
Có lẽ không cần nói thêm về cuộc sống của họ sau đó.
Họ vẫn giữ thói quen viết nhật ký, như một cách để nhớ về từng ngày hạnh phúc
mà họ ở bên nhau, và như lời anh nói, cũng tạo ra tư liệu cho đời sau tham
khảo. Một công mà đôi việc vậy!
