Thư mục: Chung |
Trong hơn hai thập niên chuyển sang kinh tế thị trường, các hoạt động kinh doanh thương mại ở Việt Nam đã phát triển rất nhanh nhưng có một lĩnh vực vẫn phát triển rất chậm. Đó là thu thuế.
Đối với bất kỳ một chế độ nào, thuế một là công cụ cực mạnh để điều khiển nền kinh tế, điều thiết thu nhập xã hội. Khi Nhà nước tập trung sử dụng tốt công cụ thuế, Nhà nước sẽ luôn nắm đằng chuôi. Chỉ cần thu thuế tốt thì ngân sách cũng đã tăng lên nhiều lần chứ Nhà nước đâu cần phải thiết lập các doanh nghiệp nhà nước để tự kinh doanh làm gì cho mệt?
Hãy cứ để việc kinh doanh cho các doanh nghiệp dân doanh làm! Họ có động lực gắn chặt với doanh nghiệp, họ xót xa khi tiêu từng đồng tiền thì hẳn họ sẽ làm ăn hiệu quả hơn nhiều một doanh nghiệp do Nhà nước sở hữu. Nhà nước chỉ nên làm doanh nghiệp một cách bất đặc dĩ ở những lĩnh vực mà tư nhân không đủ sức làm hoặc không muốn làm nhưng xã hội lại cần có để đảm bảo phổ cập hạ tầng, đảm bảo an ninh quốc phòng.
Tôi có sở thích hay lái xe đi Xuyên Việt, dọc đường, trên những cánh đồng lúa xanh, thường gặp những khẩu hiệu “Đóng thuế là quyền lợi và nghĩa vụ của công dân”, “Đóng thuế là vinh quang”, … Những khẩu hiệu sáo rộng như vậy đã tồn tại hàng chục năm này, nhiều nơi khẩu hiệu còn được xây kiên cố, đúc hẳn bằng bêtông cho nó bền?! Tôi nghĩ, chắc những tượng đài này không giúp được ngành thuế làm tốt hơn công việc của mình.
Theo nguyên tắc quản lý tương tác hiện đại, chính sách thuế của nhà nước cần được xây dựng dựa trên tinh thần Win – Win giữa Nhà nước và người dân. Tức là làm sao để cả Nhà nước lẫn người đóng thuế cùng có lợi, cùng thắng khi đóng và thu thuế. Chính sách của Nhà nước cần khuyến khích để người dân có lợi ích và quan tâm giúp nhà Nước thu thuế.
Tôi đứng ở các siêu thị, ở các cửa hàng bán lẻ thấy có đến gần 100% số người mua hàng đã không lấy hóa đơn hoặc vứt ngay hóa đơn mua hàng vào sọt rác. Tôi đi ăn ở nhà hàng, khi thanh toán, Quản lý thường hỏi “Anh chị có lấy hóa đơn đỏ không?”. Phần nhiều các thực khách khi tiêu bằng tiền cá nhân đã lắc đầu để còn “check-out" cho nhanh.
Điều đó diễn ra là do người dân không có lợi ích gì khi buộc các nhà cung ứng hàng hóa dịch vụ phải xuất hóa đơn tài chính hợp pháp. Không rõ, sẽ có bao nhiều doanh nghiệp, nhà hàng, cửa hàng sẽ không phát hành hóa đơn để trốn khoản thuế này? Ở đây, Nhà nước sẽ mất cả thuế VAT lẫn thuế thu nhập doanh nghiệp!
Tôi đọc trên báo nước ngoài về một nguyên lý rất hay về thuế và thu nhập. Người ta gọi nôm na là nguyên lý “Củ khoai tây nóng”. Giống như củ khoai nóng, khi ta nhận vào tay ta sẽ lập tức chuyển nó sang tay bên kia hoặc chuyển cho người khác. Thu nhập cũng vậy, Nhà nước cần khuyến khích người dân tiêu dùng thu nhập của mình, thông qua đó thúc đẩy kinh doanh sản xuất của cả xã hội. Và Nhà nước chỉ đánh thuế đối với “củ khoai nào” còn lại ở trên tay.
Ở nhiều nước, khi tính thuế thu nhập cá nhân, Nhà nước cho phép người đóng thuế được khấu trừ mọi chi phí bằng cách trình ra các hóa đơn chứng từ hợp pháp. Điều này đã biến hàng triệu người dân trở thành các nhân viên “thuế vụ tình nguyện” của Nhà nước.
Khi đó, người dân sẽ quan tâm tới việc lấy hóa đơn khi mua bất cứ hàng hóa dịch vụ gì, dù là nhỏ nhất. Người dân cũng quan tâm hơn nhiều tới việc chi tiêu bằng thẻ, bằng chuyển khoản qua ngân hàng, thay vì dùng tiền mặt vì khi chi tiêu không dùng tiền mặt sẽ dễ dàng chứng minh chi phí, dễ dàng kiểm soát chi tiêu qua các bảng kê ngân hàng.
Như vậy, khi Nhà nước chấp nhận cho mỗi cá nhân được khấu trừ chi phí như một doanh nghiệp, Nhà nước sẽ có toàn dân trở thành những người quan tâm, kiểm soát và hỗ trợ việc thu thuế. Người dân khi chi tiêu sẽ đêu đòi hóa đơn để còn được khấu trừ thuế.
Khi Nhà nước thu được đầy đủ tiền thuế từ mỗi đồng chi tiêu của người dân, tổng số thuế thu được sẽ lớn nhiều lần so với khoản Nhà nước cho người dân khấu trừ. Có lẽ đây chính là mô hình “chiến tranh nhân dân” của ngành thuế thay vì cứ chăm chăm nắm người có tóc hay tranh cãi xem 5 hay 6 triệu đồng thu nhập là đã đủ sống, đã đủ nhiều để đóng thuế hay chưa?
ngtrang 16:32 27-04-2009
dinhtranthien 17:24 02-07-2008
dinhtranthien 17:21 02-07-2008
bighiep 15:14 18-06-2008
Dear anh Trương và quý vị !
Đọc bài này của anh Tr tôi xin được phép kể 1 chuyện hài về UY QUYỀN CỦA THUẾ thế này:
Tại 1 nhà hàng nổi tiếng nọ có 1 tay chủ quán lực lưỡng như lực sĩ ấy. Hắn ta luôn tự đắc và show up về sức mạnh cơ bắp của mình. Đến 1 ngày kia hắn nghĩ ra 1 trò thử tài các thực khách của mình. Đó là đố ai có thể vặt được ra 1 giọt nước nào từ miếng chanh mà sau khi hắn đã vắt. Phần thưởng là 1 tháng ăn nhậu miễn phí tại nhà hàng.
Trong suốt 3 ngày mở giải thưởng không 1 vị khách nào, kể cả những người vạm vỡ, cường tráng nhất có thể vắt ra thêm 1 giọt nước từ miếng chanh kia.
Nhưng đến ngày thứ 4, có 1 gã chạc tứ tuần, người thấp bé bước vào nhà hàng. Gã tiến đến bên quầy bar và bảo chủ quán cho thử tài. Tay chủ quán đưa cho gã miếng chanh đã vắt. Gã mang ra giữa nhà hàng, mặt điềm tĩnh lấy 1 cái ly và bắt đầu vắt trong những ánh nhìn hoài nghi có phần chế nhạo của đám thực khách to béo... Nhưng kìa! 1 giọt... Rồi 2 giọt và thêm giọt thứ 3 nữa...
Chủ nhà hàng mặt méo xệch. Còn gã kia cả tháng sau người ta thấy hắn ăn uốn no say tại nhà hàng.
Nhưng rồi người ta không ngạc nhiên nữa về gã kia. Vì người ta đã biết gã là nhân viên phụ trách "đánh thuế" khu vực này.
Thế đó các bác. Các ông bà thuế có UY QUYỀN lắm. Không tin cứ đến mỗi kỳ quyết toán thuế mà xem. Các DN cứ gọi là chạy nháo nhào tiếp đón các Ngài này.
Tks những bài viết của anh Trương nhiều ah!
fpt_customer 16:04 07-06-2008
Điều nữa là chia nhóm các quận, nếu người ở khu vực này sang khu vực khác đóng phí thì không xuất hóa đơn VAT => vậy không cấm họ đóng phí ở đó luôn đi? Từ tháng 12/2007 đến nay, chưa tháng nào tôi đi đóng cước ADSL mà không phải cự nự đòi cho bằng được hóa đơn VAT.
Anh Trương21:06 07-06-2008
Chào Bạn,
Tôi có thể cam kết với Bạn là FPT Telecom đóng đầy đủ 100% thuế VAT cho Nhà nước. Vào ngày mồng một hàng tháng, FPT Telecom in ra một lượt hơn 300 ngàn hóa đơn cước hàng tháng của mỗi khách hàng ADSL. Hóa đơn được chuyển về các điểm giao dịch mà khách hàng đăng ký đóng cước hoặc chuyển cho nhân viên đi thu tiền tại nhà khách hàng.
Trường hợp mà Bạn nêu có thể là do Bạn ghé vào điểm thu cước khác với điểm thu cước mà Bạn đăng ký trước đó. Khi đó, theo quy trình, nhân viên sẽ xuất phiếu thu tiền trả cho khách hàng. Khách hàng có thể tới điểm thu cước gốc để yêu cầu trả lại tất cả các hóa đơn của mình đang được FPT Telecom lưu giữ.
Nếu Bạn cho biết số hợp đồng ADSL của mình, FPT Telecom sẽ cung cấp cho Bạn thông tin chi tiết từng hóa đơn phát sinh của Bạn phát sinh trong 11 năm nay kể từ khi chúng tôi bắt đầu cung cấp dịch vụ.
Trân trọng.
gnod.pantheon 17:09 05-06-2008
tho*i the^' 13:49 05-06-2008
Toi chi noi don gian? thoi, neu ma dia li tho? nhuong~ nuoc ta khac nghiet nhu* ben chau Phi , thi dan ta da doi khac va chet khong thua vi dan Chau phi !!!!!. dan ta con mai man lam lam
vn-roo 10:54 05-06-2008
Xin loi ban Anh Truong gui link nay vi tuong lai ...thu rung Viet nam, va vi tuong lai ...con em chung ta. vn-roo chan trong cam on ban.
Chúng ta đang nhậu trên cơ thể mẹ Việt nam,...
http://vn.myblog.yahoo.com/jw!D9k_6D.aERo6aFEwiiXRB.BA/article?mid=22
vn-roo 09:54 05-06-2008
“Tôi đứng ở các siêu thị, ở các cửa hàng bán lẻ thấy có đến gần 100% số người mua hàng đã không lấy hóa đơn hoặc vứt ngay hóa đơn mua hàng vào sọt rác. Tôi đi ăn ở nhà hàng, khi thanh toán, Quản lý thường hỏi “Anh chị có lấy hóa đơn đỏ không?”. Phần nhiều các thực khách khi tiêu bằng tiền cá nhân đã lắc đầu để còn “check-out" cho nhanh.
Điều đó diễn ra là do người dân không có lợi ích gì khi buộc các nhà cung ứng hàng hóa dịch vụ phải xuất hóa đơn tài chính hợp pháp. Không rõ, sẽ có bao nhiều doanh nghiệp, nhà hàng, cửa hàng sẽ không phát hành hóa đơn để trốn khoản thuế này? Ở đây, Nhà nước sẽ mất cả thuế VAT lẫn thuế thu nhập doanh nghiệp!” (hết trích)
Theo tôi biết: nhà nước không cần phải căn cứ vòa số hóa đơn đỏ của người tiêu dùng (thực khách) để “áp thuế” (tính thuế) kể cả VAT và thuế danh nghiệp, bởi vì chỉ trông cậy vào số hóa đơn đỏ đã phát ra thì 99.99% “ranh nghiệp” không bao giờ muốn “minh bạch” số thu chi ấy, và kiểm chứng thông qua người tiêu dùng là biện pháp không khả thi, mặc dù hệ thống software tax đã phát triển khá cao, có thể thực hiện hàng triệu phép tính/giây, search, hay cross check cũng bất lực, vậy họ phải làm thế nào:
Họ tính thuế theo ước tính (provisional tax), hay gọi nôm na là thuế gối đầu, bạn có nhà hàng, bạn sẽ tự giác khai báo doanh thu ước tính, đến cuối năm, kết tóan sổ sách, tính lại, hoàn toàn tự giác. Nhà nước sẽ “soi” đến bạn nếu ước tính qua chênh lệch , họ sẽ có biện pháp rà soát để “tóm” những “ranh nghiệp” trốn thuế,...và thế là ...toi,...tiền phạt rất nặng, cộng với án tù giam. Tài tử Wesley Snipes Mỹ bị tù ba năm vì trốn thuế, nhạc sỹ Glen Wheatley Úc tù (tại gia home prison) vì trốn thuế, ôi nhục ơi là nhục, ...nhục như ....tham nhũng vậy,....kính thưa các đ/c chưa ....bị lộ.
PVB 09:02 05-06-2008
vn-roo 07:51 05-06-2008
Những câu nói hay về ...thuế
“Sự thông tuệ của con người chưa bao giờ đủ để soạn thảo ra một chính sách thuế hoàn thiện”
Andrew Jackson (tổng thống Hoa Kỳ)
“Cái khó hiểu nhất trên đời là ...thuế thu nhập”
Albert Einstein
“Không có cái gọi là ... thuế tốt”
Winston Churchill (Thủ tướng Anh)
“Nhà nước là một “doanh nghiệp” của dân: mỗi người đàn ông đàn bà và trẻ em đều là “cổ đông” của những đồng tiền thuế đã nộp ngân sách
Ronald Reagan (tổng thống Hoa Kỳ)
“Bạn ta là người mời ta ăn trưa, mà không cần ...miễn trừ thuế”
Câu này đúng cho Hoa Tuyết: bạn mời cái anh chàng thích ăn thịt cầy hương và sau đó lấy “hóa đơn đỏ”, vậy anh ta không phải bạn của bạn.
Lãng tử sầu 04:34 05-06-2008
Lớn lên tý nữa thì đứa bé ước cái xe đạp, rồi đến xe máy.
Trưởng thành thì ô tô, nhà lầu, danh vọng.
Rồi lên mức nữa thì muốn để lại dấu ấn gì đó cho đời.
Rồi đứa bé thành ông lão ngồi than thở một mình cái cuộc sống sao mà ngắn ngủi, đơn điệu thế.
Đất nước yêu dấu của chúng ta về cơ bản đang ở giai đoạn mơ được mẹ cho kẹo. Âu rồi cũng theo chu kỳ như một đời người cả. Life is short.
PVB 23:42 04-06-2008
Tôi thấy mô hình thuế mà anh TĐA mong ước là mô hình hiện khá phổ biến ở các nước phát triển. Tôi tin một ngày nào đó (có thể còn rất xa), VN cũng sẽ đạt được đến trình độ đó.
Vấn đề ở ta hiện nay không phải là không biết làm như vậy là tốt, là mang lại lợi ích cho người dân, đất nước. Tôi có dịp nói chuyện với một cán bộ thuế, và hơi bị "sốc" khi nghe anh ta nói thẳng: "Nhiều thông tư hướng dẫn thuế được ban hành không rõ ràng, theo kiểu hiểu như thế nào cũng được. Nhưng đây không phải là lỗi của người ban hành. Nếu mọi việc cứ trắng đen rõ ràng thì cán bộ thuế sao mà sống được." Ngẫm nghĩ lại, tôi thấy anh ta có cái lý của mình.
Dù sao thì chúng ta cứ tiếp tục mơ đi ... vì mơ đâu có có tốn tiền.
suonggiobienthuy 21:25 04-06-2008
Xin chào anh Trương Đình Anh!
Là một "tín đồ" của những bài viết sâu sắc của anh, đây là lần đâu tiên em vào "còm" ở đây. Chẳng phải vì quá bận rộn, càng không phải sợ anh - một nhân vật nổi tiếng, chỉ lướt qua mà chẳng thèm để ý. Đơn giản là chỉ muốn đọc, cảm những cái đáng đọc, đáng cảm những con chữ, theo em, đã được "rút ruột" từ một con người giỏi giang như anh.
Chúc anh mạnh khoẻ, ngày càng thành công trong sự nghiệp của mình, đặc biệt, tiếp tục có thêm những phân tích sắc sảo, những nhận định chính xác về những gì đang diễn ra ở xã hội mà chúng ta đang (phải) sống.
Cảm ơn anh!
vn-roo 21:18 04-06-2008
Một cái thú "văn minh man rợ", ăn rắn, ăn rùa, ăn thị mèo, ăn thịt rắn biển, ăn chim sâm cầm Hồ Tây, đã tuyêt chủng, ăn bìm bịp, ăn cầy vòi, ăn cầy hương, ăn thịt hươu nai, mển, săn bắt trộm tê tê, buôn bán mật gấu, cao hổ cốt, ăn cá ngựa, ..miếng ăn là miếng tồi tàn và là tội ác,...ôi một dân tộc man rợ. Những con cầy cáo vô tội, chúng sinh tồn trong tự nhiên hoang dã, sinh xuất rất thấp đâu phải gia xúc gia cầm để mà ăn, người Nhật ăn thịt cá voi đã bị cả thế giới lên án, tôi là người Việt nam nhưng tôi thấy hổ thẹn vì có những đồng bào kỳ dị như vậy. Mặc dù tôi yêu văn hóa ẩm thực Việt nam nhưng tôi lên án những kẻ chết vì miếng ăn mà nỡ tàn phá môi trường. Ai cũng biết thịt thú rừng (có thể ngon) nhưng nếu ai cũng săn bắt và ăn thịt những con thú đó thì đất nước còn gì? hỡi lũ người bệnh hoạn và bất lương.
Saigonreviews.com 19:38 04-06-2008
laoTTlamcam 18:53 04-06-2008
Thật không ngờ bạn đã trả lời một comment nho nhỏ của tôi - một "người qua đường"!
Đã sẵn có ấn tượng tốt về bạn qua các bài viết rất hay, thực lòng, tôi càng thêm quý mến bạn.
Xin cảm ơn.
Anh Trương19:21 04-06-2008
Hy vọng sẽ tiếp tục được Bạn ủng hộ

Hoa Tuyết 16:59 04-06-2008
3 triệu đồng bằng nửa tháng lương của anh trưởng phòng. 1 tháng chỉ cần anh ấy đi nhậu 3 lần là vừa có tiền lương đem về nộp vợ không thiếu 1 xu - vừa có tiền tiêu rủng rẻng. Vì vậy mà ai làm việc với anh ấy, thường rất hay nhận được những lời gợi ý như vậy. Và anh ấy, không phải là hiện tượng cá biệt trong những nhân viên nhà nước hiện nay ...
Câu chuyện này có đọng lại cho các bạn suy nghĩ gì không ???
laoTTlamcam 16:13 04-06-2008
Tôi chỉ là "người qua đường" nhưng là người qua đường rất thường xuyên qua "ngôi nhà" Yahoo 360 của bạn.
Tôi đọc hết các tâm sự của bạn trên blog và chia sẻ với tất cả những suy nghĩ của bạn.
Bạn viết rất hay.
Mong bạn "khỏe" viết.
Anh Trương17:05 04-06-2008
Nếu được thì Bạn cứ thể hiện sự "qua đường" bằng cách comment nhiều nhiều