Thư mục: Chung |
Tôi xin chia sẻ tiếp về đề tài thuế.
Bên cạnh việc thu thuế như thế nào còn là vấn đề nên thu thuế gì?
Từ góc độ một doanh nhân, tôi cho rằng việc Nhà nước thu thuế cùng giống như doanh nghiệp tiếp thị hàng hóa dịch vụ. Doanh nghiệp có thể bán nhiều loại hàng hóa dịch vụ khác nhau, có loại bán rất chạy, đắt khách, cung ứng ra không kịp nhưng cũng cũng có những sản phẩm bán mãi không ai mua, cho dù có khuyến mại rất nặng ký?!
Cách đây 18 tháng, khi nhóm chuyên gia của Ngân hàng Rothschild được hai Quỹ đầu từ Texas Pacific Group (TPG) và Intel Capital thuê vào đánh giá FPT, họ đã rà soát FPT Telecom cả tuần. Điều họ quan tâm nhất là chúng tôi có bao nhiêu khách hàng mà tháng nào cũng đều đặn tạo ra doanh thu. Trong bảng tính của họ, những khách hàng này giá trị gấp nhiều lần những khách hàng vãng lai, đến mua một lần rồi rất lâu sau mới quay trở lại.
Những khách hàng này được gọi dưới khái niệm recurring customer – “khách hàng tuần hoàn”. Những khách hàng tuần hoàn sẽ luôn tạo cho công ty doanh thu cho dù họ có đang ăn tết, đang đi nghỉ mát, thậm chí đang ngủ…
Doanh thu tuần hoàn quan trọng hơn nhiều lần doanh thu từ những khoản trả tiền một lần, cho dù những khoản trả tiền một lần có thể rất lớn. Công ty sở hữu số đông khách hàng tuần hoàn sẽ có mức thu nhập ổn định, vững chắc, không phải lặn lội thân cò, ăn đong hàng bữa.
Với tư duy như vậy, nhìn vào cách thu thuế ở Việt Nam, tôi thấy cơ quan thuế toàn nhằm vào những khoản thu một lần. Những khoản thu một lần đó lại rất dễ “né”, dễ “trốn”, dễ “nhập nhèm” và rất khó thu.
Thí dụ trong lĩnh vực bất động sản, Nhà nước không thu thuế sở hữu tài sản mà chỉ rình để đánh các loại thuế trước bạ, thuế sử dụng đất, thuế thu nhập cá nhân từ việc chuyển nhượng bất động sản.
Việc cơ quan thuế áp các mức thuế trước bạ cao làm mất đi ý nghĩa của loại thuế này – đơn thuần là chi phí hành chính để làm thủ tục sang tên tài sản. Thu phí trước bạ cao, người dân sẽ không hợp thức hóa tên chủ tài sản dẫn đến rất nhiều hệ lụy tranh chấp mua bán và Nhà nước thì không có sở cứ pháp lý để quản lý hữu hiệu đất đai, nhà cửa.
Nếu chúng ta áp dụng một mức thuế trước bạ đúng với nghĩa của từ này – một khoản phí hành chính vài triệu đồng thì có lẽ bất cứ ai mua bán cũng sẽ hoàn tất cả giấy tờ pháp lý về sở hữu.
Còn trên thị trường kinh doanh các dự án bất động sản, đa phần tình trạng giấy tờ của các bất động sản là các hợp đồng góp vốn. Các hợp đồng này có thể tồn tại vĩnh viễn ngay cả khi bất động sản đã xây xong và đưa và sử dụng từ lâu. Và người ta cứ việc buôn đi bán lại các hợp đồng này mà không phải đóng bất kỳ loại thuế gì ngoài lệ phí sang tên hợp đồng do các chủ đầu tư dự án thu.
Sở dĩ người dân không mặn mà với việc làm giấy tờ chính thức vì Nhà nước thu thuế sử dụng đất một lần quá cao. Thí dụ, như căn nhà tôi đang ở tại Phú Mỹ Hưng, Q7, TP HCM, nếu làm giấy tờ ra sổ đỏ, sổ hồng thì sẽ phải đóng cỡ trên 3 tỷ đồng tiền thuế sử dụng đất. Và khi căn nhà vẫn ở dạng hợp đồng, chưa phải bất động sản thì Nhà nước cũng chả thu được thuế gì.
Anh bạn của tôi còn nghĩ ra một môn rất hay gọi là công ty hóa tài sản. Anh đã lập ra một công ty ứng với mỗi căn nhà mà anh ấy mua. Công ty không hoạt động gì, cũng không có nhân viên, không đăng ký hồ sơ thuế. Công ty chỉ sở hữu duy nhất một tài sản là căn nhà. Khi cần bán nhà, anh bạn chỉ đơn giản bán lại toàn bộ phần hùn công ty cho người chủ mới. Hoàn toàn hợp thức, không phải đóng bất kỳ loại thuế nào và cũng không phiền nhiễu chuyện công chứng hay phải làm các thủ tục sang tên sổ đỏ, sổ hồng vốn rất mất thời gian.
Rồi việc Nhà nước tính chuyện thu thuế thu nhập cá nhân từ việc chuyển nhượng bất động sản cũng là việc rất khó. Trong điều kiện mua bán trao tay, thanh toán bằng tiền mặt thì việc xác định giá mua, giá bán chính xác là chuyện không tưởng. Tôi nghĩ, Nhà nước sẽ khó mà thu được khoản thuế này.
Trong một cách tiếp cận khác, Nhà nước nên cho người dân hợp thức hóa tất cả các bất động sản rồi sau đó tiến hành thu thuế sở hữu tài sản một cách rất đơn giản với những sở cứ không thể chối cãi được như: vị trí, diện tích đất, diện tích nhà. Ở nhiều nước mức thuế này tương đương 0.5 – 2% trị giá tài sản mỗi năm. Bất động sản nằm chình ình ra đó với chủ sở hữu, vị trí, kích cỡ rõ ràng thì muốn không đóng thuế cũng không dễ.
Biểu thuế tài sản áp dụng với các mức khác nhau tùy thuộc vào vị trí của bất động sản. Ở những khu vực trung tâm thuế cao, còn ra những khu vực ngoại vi thuế sẽ thấp hơn. Áp lực thuế sẽ thúc đẩy việc sử dụng đất đai một các hợp lý. Khi đó, chủ sở hữu những căn nhà lụp sụp ở khu vực trung tâm sẽ tự động phải dọn đi ra xa hơn vì thuế ở trung tâm mắc quá. Và đương nhiên, ở khu vực trung tâm, với hạ tầng được đầu tư đắt tiền thì chỉ có chỗ cho các cao ốc với hệ số sử dụng đất tối ưu.
Nhà nước áp dụng thuế này, bất động sản nào cũng sẽ có chủ chính thức và Nhà nước tự nhiên có hàng chục triệu “khách hàng tuần hoàn” đều đặn đóng góp tiền thuế hàng năm cho ngân sách.
Giả thiết chỉ tính riêng ở Hà Nội và TP HCM với tổng số khoảng 12 triệu dân tương đương 4 triệu hộ, mỗi hộ có diện tích ở là 30m2, và giá trị nhà bình quân là 1,000 USD/m2 thì nếu thu phí tài sản ở mức 0.5%/năm thì mỗi năm Nhà nước có thể thu được 600 triệu USD từ loại thuế này.
Tương tự như vậy là thuế đối với xe hơi.
Khi cơ quan thuế, hải quan đánh thuế nhập khẩu, thuế tiêu thụ đặc biệt rất cao đối với xe hơi, các nhà nhập khẩu đã tìm trăm phương nghìn sách để giảm giá xe kê khai trên hóa đơn, biến xe mới cứng thành xe chạy rồi, ... để giảm thuế.
Chiếc xe tôi đang đi cũng vậy, là xe mới cứng nhưng được chủ gara cho đắp chiếu đủ 6 tháng rồi nhập về Việt Nam theo tiêu chuẩn của một Việt Kiều hồi hương. Chủ gara đã kiếm bẫm từ khoản chênh lệch thuế này.
Rồi Nhà nước đánh thuế trước bạ cao cũng dẫn tới việc mua bán xe mà không sang tên. Bản thân tôi cũng đã bán đi mấy chiếc xe mà không thấy chủ mới nào yêu cầu sang tên. Điều đó khiến Nhà nước không thể quản lý được chính xác chủ phương tiện.
Giống như bất động sản, Nhà nước nên giảm các loại thuế nhập khẩu, thuế tiêu thụ đặc biệt, thuế trước bạ mà chuyển sang thu thuế sử dụng xe. Nhà nước thu sẽ thuế sử dụng xe hàng năm căn cứ theo dung tích động cơ, theo số ghế, năm sản xuất.
Xe nào dùng động cơ lớn tốn nhiều xăng thì đóng thuế nhiều. Xe nào to, chiếm nhiều chỗ trên lòng lề đường thì cũng phải đóng thuế nhiều. Xe nào cũ, dễ gây tai nạn, gây ô nhiễm thì cũng phải đóng thuế nhiều hơn.
Giả thiết với mức thu thuế sử dụng bình quân là 1,000 USD/xe/năm và ở Việt Nam có 3 triệu xe đang hoạt động thì mỗi năm Nhà nước có thể dễ dàng thu được 3 tỷ USD, ngon lành hơn nhiều việc phải tranh cãi với doanh nghiệp về giá xe kê khai khi nhập khẩu.
Hơn nữa, nếu Nhà nước muốn hạn chế xe ôtô cá nhân, việc tăng thuế sử dụng xe sẽ gây áp lực tâm lý đối với người tiêu dùng hơn nhiều việc tăng các loại thuế nhập khẩu hay thuế tiêu thụ đặc biệt. Ngoài ra, thuê sử dụng xe là mức thuế nội địa theo thông lệ quốc tế, Nhà nước sẽ không vấp phải các tranh chấp thương mại với các quốc gia khác.
Nhìn một cách tổng quan, tôi cho rằng Việt Nam với hơn 85 triệu dân là một thị trường vô cùng tiềm năng cho cả Nhà nước lẫn doanh nghiệp.
Nếu Nhà nước có một cách tiếp cận khôn ngoan, phù hợp như một doanh nghiệp tiếp cận với khách hàng thì chắc hẳn Nhà nước sẽ có được những nguồn thu ngân sách rất dồn dào, ổn định, minh bạch và giảm hẳn sự nhũng nhiễu từ bộ máy hành chính.
Bạn nghĩ sao về vấn đề này?
Nguoiduatin 14:02 12-07-2009
HoneyBee 21:21 21-06-2009
Bài viết hay wa
Hy vọng tiếp tục được đọc những điều tương tự về các vấn đề khác.
Em nghĩ những j anh viết sẽ như những viên gạch để tạo nên một công trình sau này.
nguyentpdn 13:51 01-05-2009
Điều anh nói là một trong những bất cập. hy vọng mọi thứ sẽ đơợc sửa đổi phù hợp
ngtrang 18:10 27-04-2009
Khánh Hạ 23:32 31-03-2009
Một người thầy thời đại học đã nói với chúng tôi rằng thời buổi bây giờ " Người yêu nước nhất là người nộp thuế cho đất nước nhiều nhất". Theo anh ý kiến đó thế nào?
Hồng Nhật 13:59 19-01-2009
Mừng năm mới, bác thành công tấn tới;
Chúc xuân sang, gia đình hạnh phúc an khang.
VIBAT hợp tác phát triển 21:45 01-01-2009
anhquangphan 19:36 01-01-2009
365 ngày manh khoẻ
8670 giờ vạn sự như ý
525600 phút an khang thịnh vượng,
31536000 giây được hạnh phúc ^^
SaGa 14:47 10-12-2008
hongdaica94 09:25 14-11-2008
Chúc bạn một ngày vui vẻ, an lành, hạnh phúc...
Del_Hello 11:09 05-11-2008
Trong mọi lĩnh vực, chỉ yêu cầu các sếp tạo ra cho "dân đen" có được một sân chơi bình đẳng và đúng luật là đã "tốt phúc" lắm rùi.
Nhabaoxauxi 18:13 05-09-2008
vuihalong 20:45 04-08-2008
vn-roo 08:44 28-07-2008
Hu Hu Anh Trương
*****
blog Anh Trương
tắt lịm ngang xương
ai cũng thấy thương
sao thế Anh Trương
sợ chúng nó “tương”
hay sợ cúp lương ?
đóng cửa doanh thương
về nhà húp tương?
có mà ăn cám.
những thằng bất lương
nó dọa Anh Trương?
nó nạt Anh Trương?
nó đấm Anh Trương?
nó xoa Anh Trương ?
bạn bè đồng hương
ai cũng vấn vương
vừa tiếc vừa thương
blog Anh Trương
mộng làm Thủ Tướng
nhưng ban Tư Tưởng
Văn Hóa Trung Ương
thấy không dễ thương
dở dở ương ương
rất không “bình thường”
ăn nói ngang bướng
lý luận tinh tướng
chẳng theo định hướng
kinh tế thị trường
chủ nghĩa xã hội
hôi cá ao làng
suớng ơi là sướng
thôi nhé anh Trương
chỉ làm doanh thương
đừng nên cãi bướng
đừng nên cải lương
sướng không biết sướng
thì chúng nó tương
tiệt cả doanh thương
thằng nhỏ hết ...cương
hết thú đau thương
thì là ...toi đặc
Chào nhé Anh Trương.
Hẹn gặp cuối đường...
hầm chui Văn Thánh.
7/2008
vn_roo
Lu.Tu.Tu 01:27 07-07-2008
Em là lính của FPT Telecom dc gần 1 năm, là salesman em rất hiểu những lợi ích đem lại một khách hàng tuần hoàn. Tuy nhiên việc ứng dụng theo nhưng lý luận "khách hàng tuần hoàn"của anh vào việc thu thuế ở Việt Nam vào thời điểm hiện tại và còn xa xa hơn nữa trong tương lai vẫn chưa khả thi, bởi theo lý luận của anh cách tính Thuế dc xác lập trên nhưng thông tin đã "minh bạch", nhưng ở nước ta hiện nay có 1 điều rất "minh bạch" là chả có điều gì "minh bạch" cả, ví dụ đơn giản có thể minh chứng cho điều này là bài viết của anh về hình ảnh ngộ nghĩnh của tổng thống Bush trong entry trước, như vậy chúng ta ko thể xây nhà nếu ko có móng nhà đúng ko anh. Mặt khác theo em biết những suy nghĩ của anh thì CP và QH cũng đã quan tâm đến từ lâu rồi (thực ra để suy luận ra những điều này không quá khó), nhưng vấn đề là thực hiện nó như thế nào thì phải đi kèm theo nó cả một hệ thống những chính sách( Lâp-Hành-Tư pháp) và điều quan trọng căn cứ vào chính thực trạng hiện tại ở nước ta, đúng là không dễ dàng để làm điều như anh nói... và còn chưa kể đến những người biết rõ nhưng ko muốn làm, bời vì họ sẽ cân nhắc giữa "được" và "mất". Nếu anh Trương là ưng cử viên cho chức tổng thống Mỹ và tôi là công dân Mỹ tôi hứa chắc chắn sẽ vote cho anh. Chúc anh luộn mạnh khỏe.
Vinafriend 00:58 05-07-2008
Lee 15:52 27-06-2008
Thưa Anh Trương! Anh có cái lý của anh vì cái lý của anh là cái lý của người "Mèo" và cái chính là ai đó cũng biết. Họ được đào tạo về công việc này mà. Nhưng làm như vậy để họ được cái gì?
Đơn cử một vài ví dụ như trong chính sách thuế nhập khẩu xe ô tô trong 2 năm qua... Họ đã từng tuyên bố như thế nào và rồi thay đổi ra sao? và biện minh cho những thay đổi đó là những lý do "không thể nào hiểu nổi"... Hà Nội mở rộng chúng ta tranh cãi ra sao? Và tỷ lệ biểu quyết về HN mở rộng thật là lý tưởng...Hôm nào anh về Hà Nội, anh có thể đến thăm nhà người quen đâu đó trong TP... nếu không đi xe con anh có thể đi xe bus có "giường tầng" (cái này sắp có do thời gian xe chạy "nội thị " cỡ 1/2 ngày...) và rồi hôm qua đây, em đã phải thua cô bé osin vì tranh cãi nhau: ai là người "thanh lịch" hơn... nhà em có 4 đời HN còn nhà cô bé thì đã ngàn đời ở Hoà Bình cơ...
Đại loại như vậy, theo anh chúng ta có nên công khai hoá việc "vận động hành lang" ?
Cảm ơn bài viết hay của anh! và trong tai tôi lúc này âm vang như lời nào đó: vỗ béo nguồn thu, giết chết nguồn thu...
hoang.thuy.lynh 18:10 26-06-2008
Chẳng hiểu anh đã đọc bestseller Cha giàu cha nghèo (R.Kyosakie) chưa , ông ấy bảo về việc nên tránh thuế (không trốn, nhưng tránh)
Thật, em vẫn phải xem kĩ lại chuyện này.
Chắc còn phải học hỏi anh nhiều!
HITS 02:28 25-06-2008
ccie1000000 15:12 23-06-2008
ccie1000000 15:09 23-06-2008
Nếu xét về khía cạnh thu thuế và đóng thuế thì Việt Nam phải học hỏi rất nhiều ở các nước tư bản. Có thể nói là thuế chồng lên thuế. Đối với mỗi đối tượng thu thuế, nộp thuế khác nhau lại có biểu thuế , mức thuế khác nhau và rất chi li, chính xác. Lấy ví dụ nếu bạn mua nhà để ở lần đầu tiên tùy theo luật từng bang, bạn sẽ được miễn thuế hoàn toàn hoặc từng phần. Nếu bạn mua để đầu tư thì mức thuế dành cho nhà đầu tư là khá nặng. Thậm chí khi bạn đã sở hữu căn nhà của mình rồi bạn cũng phải đóng thuế nhà bạn đang ở hàng năm theo giá trị của căn nhà. Giá trị của căn nhà đựoc đánh giá bởi chính quyền địa phương , tùy theo vùng và được định giá hàng năm để điều chỉnh thuế suất. Còn nói đến thuế thu nhập thì cũng căn cứ theo mức thu nhập rất cụ thể là họ trừ thuế trước sau đó cuối năm là quyết toán. Cũng như vậy đối với việc mua bán xe cũng có những quy định chi tiết và bạn phải đóng thuế ngay khi bạn sang tên. Đối với thuế xe lại căn cứ theo giá trị , công suất... để mà thu thuế. Ngoài ra còn nhiều loại phí khác cũng mang tính chất thuế như phí bảo hiểm sức khỏe, xe cứu thương, cứu hỏa, dịch vụ vê sinh..... Nói chung đời sống ở các nước tư bản khá cao nhưng mà họ cũng phải đóng góp nhiều khoản. Cơ hội nhiều nhưng chi phí cũng lớn hơn. Và dưới chế độ tư bản mọi thứ đều được tính đúng, tính đủ. Không có gì là cho không cả.
HITS 00:27 20-06-2008
vn-roo 07:38 19-06-2008
Chúc một ngày tươi đẹp ...ở phường
Chia sẻ nhiều điều muốn nói ...với an ninh
Blog ...gục ngã
Nên thu thuế gì...thuế blog
Bầy cừu tháo chạy ...khỏi blogger space
Đằng sau thảm họa,...chính là blog
Sở hữu nhà ...ảo trên Yahoo plus
Lãi suất ...của tự do thông tin ?
Mở rộng Hà nội ....đến tận Yahoo 360 plus
Ngộ nghĩnh ...các chú Công an
Độc quyền...còn dài dài
Học gì...học giữ mồm giữ miệng
Cạnh tranh ....chớ dại
Đồng thuận,....tất nhiên rồi, như Quốc hội
Blogging tại quê nhà ...không khả thi
Thế giới phẳng ? ....không phải với người VN
Tranh luận hậu vệ tinh ... chớ nên
Top 100 ...nước có tự do blog
100 nghìn cái nhìn... chỉ cần 1 cái “lườm” là đủ ...toi
Danh dự ...ảo
Rời bỏ cuộc đời ...blogging
Cảm xúc Nước Nga ...khác gì nước mình ?
Viết tiếp cảm xúc Nước Nga ... bẻ bút
Một cơ hội ...không bao giờ thành hiện thực
Cấm ....là cái chắc
Niềm tự hào ...là Netizen bình thường
Tôi lại bay ...đến một chân trời mới
Cửa khẩu ....là điểm hẹn của tôi
Tạm biệt blogger Anh Trương
Chúng tôi ghi nhớ tình cảm của bạn
Nếu Comment này bị xóa
Hãy tìm đọc tại cửa khẩu ....vn-roo
DavidT 23:08 18-06-2008
Sau bài viết về thuế bác Đình Anh bị treo bút trong 1 tháng không được viết.
Bác Đình Anh mà làm thủ tướng thì chắc dân được nhờ phải biết nhỉ????
Thomas Nguyen 01:08 18-06-2008
laoTTlamcam 00:00 17-06-2008
Tôi vẫn theo dõi các bài viết của bạn với tất cả sự quý mến, ngưỡng mộ.
Những ý kiến của bạn rất sắc sảo, rất hay.
Đọc bài này của bạn, tôi tự hỏi: tại sao Nhà nước không "biết" làm như bạn nói?
Phải chăng nếu cứ làm như hiện nay (không theo cách bạn nghĩ) thì có lợi cho một số cá nhân hoặc tập đoàn nào đó hiện đang có quyền lực?
Còn như nếu làm như bạn đề xuất thì vừa "ích nước" vừa "lợi dân" mà tại sao người ta không làm nhỉ?
Những người CS luôn nói "do dân, vì dân" cơ mà!
Lạ nhỉ?
vanmenhdotcom 15:40 16-06-2008
HITS 23:35 15-06-2008
hvt 15:25 13-06-2008
linhnc308 14:24 12-06-2008
Em vẫn còn rất trẻ (mới ra trường được một năm). Bài viết của anh thật hay, từ góc nhìn thực tế. Giá như các bác Nhà Nước Việt Nam đọc được bài viết này thì có lẽ sẽ có thêm một số cải cách trong chính sách thuế. Để Thuế thực sự là quyền và nghĩa vụ của mỗi công dân Việt Nam
tho*i the^' 12:48 11-06-2008
hheehee, dong chi' F_I_R_E sao khong noi thang? me no la phai xay dung mong xa hoi dan chu? (TBCN hien dai kieu phuong tay luon di, cho de hieu? ) kekekkee.
vi xuat phat diem? da sai nen van de sua sai "can nhieu thoi gian " dong chi a.
va` "sau moi lan sua sai thi duoc goi la mot buoc doi? moi tien bo, con nhung nguoi gay ra thi khong co trach nhiem gi ca?" (nha su? hoc DUONG TRUNG QUOC)
than.
Vinafriend 01:39 11-06-2008
F_I_R_E 17:27 10-06-2008
Rõ ràng, một xã hội như vậy là một xã hội có tổ chức hẳn hoi, rất khoa học chứ không mạnh ai nấy sống theo kiểu bầy đàn bát nháo. Nó đảm bảo sự ổn định lâu dài, thịnh vượng thật sự, rất công bằng và nhân bản, mọi người đều được tạo điều kiện bình đẳng về cơ hội.
Tôi cho rằng lạm phát và bất ổn kinh tế - mầm mống của hỗn loạn xã hội - suy cho cùng cũng là do chênh lệch giàu nghèo và bế tắc xã hội không lối thoát mà thôi. Người giàu ngày càng giàu (nhất là do các đặc quyền đặc lợi về chính trị) dần thâu tóm và đóng băng các nguồn tiền đang lưu thông; người nghèo ngày càng nghèo kiết xác đến mức phải bán cả máu để nuôi miệng... như thế không lạm phát và bất ổn mới là chuyện lạ.
F_I_R_E 17:26 10-06-2008
Thực ra thì lỗi cũng là do phía người dân nữa. Hàng ngày họ vẫn phải đóng đủ các loại thuế, từ mua xăng cho tới mua rau để nuôi bộ máy hành chính (mà Quốc hội cũng phải thừa nhận là cồng kềnh nhất nhì thế giới). Nhưng do hình thức thuế rất tinh vi - thuế gián thu - cho nên người dân luôn tưởng rằng mình chẳng phải đóng thuế gì cả, Nhà nước bao cấp tất.
Từ ngộ nhận đó, người dân không mặn mà và không cảm thấy có trách nhiệm phải kiểm soát ngân sách Quốc gia. Chính phủ chi tiêu gì, vay nợ nước ngoài ra sao, con cháu sẽ phải còng lưng trả nợ thế nào... hầu như chẳng ai quan tâm. Nguy hiểm hơn, đó là tâm lý "sợ": Thu nhập thấp không đủ nuôi vợ con mà lại phải đóng thuế nữa thì chết.
Tâm lý "sợ" này cần được thay đổi thì mới khá được. Một khi thuế má được làm tử tế, ngân sách Nhà nước luôn đầy ắp thì sẽ không ai phải "chết" cả, vì chính sách An sinh xã hội cũng sẽ được cải thiện. Những người giàu có (như anh Đình Anh) chưa nói gì đến chuyện tài giỏi hay không, nhưng chắc chắn là những người may mắn hơn nhiều người khác trong xã hội sẽ phải đóng thuế nhiều hơn cho Ngân sách quốc gia, từ đó tạo ra sự cân bằng xã hội.
Từ nguồn ngân sách này, Nhà nước sẽ có chính sách cho vay để tạo điều kiện cho anh tài xế nghèo mua được chiếc xe mới cóng đủ tiêu chuẩn an toàn để chạy kiếm cơm. Nếu không chịu chấp nhận, dứt khoát anh ta sẽ không được phép lái chiếc xe ghẻ ra đường, dễ gây tai nạn cho người khác.
hvt 12:50 09-06-2008
mysunie 14:41 08-06-2008
odense 05:40 08-06-2008
Voi mot chinh sach quan ly nhu VN hien thoi, se chang mot ai thay cai Quyen loi o dau de ma thuc hien Nghia Vu ca.
Anh Truong co y kien gi ve viec nay khong?
Vinafriend 23:52 07-06-2008
minhtridnvn 18:04 07-06-2008
suonggiokhongphai 15:25 07-06-2008
"Nếu Nhà nước có một cách tiếp cận khôn ngoan, phù hợp như một doanh nghiệp tiếp cận với khách hàng thì chắc hẳn Nhà nước sẽ có được những nguồn thu ngân sách rất dồn dào, ổn định, minh bạch và giảm hẳn sự nhũng nhiễu từ bộ máy hành chính..."
Một khi vẫn còn những người như ông Giáo sư-Đại biểu quốc hội mà anh đã đề cập đến trong bài viết "Dị ứng với đầu cơ" được xem là công thần, khanh tướng thì xem ra, những vấn đề mà anh đang quan tâm và muốn bạn đọc "thấm" (thuật ngữ nguyên môn gọi là hiệu quả của công tác tuyên truyền) cũng trở thành vô ích mà thôi!. Tôi nghĩ thật lòng rằng, chỉ khi nào, lãnh đạo một quốc gia phải đủ tâm, đủ tầm, và đủ giàu thì mới hết những bình luận dạng "kêu ca" như thế này! Đơn giản là vì, lúc đó, sẽ không ai nói đơợc câu "cảm thán" như thế này: "ÔNG CHỈ NÓI PHÉT! HÃY THỂ HIỆN BẰNG THỰC TẾ ĐI!"
vraltd 15:00 07-06-2008
vraltd 14:55 07-06-2008
3. Tôi không chắc rằng lúc anh viết bài này, anh có trong tay số liệu thuế mà nhà nước thu được hàng năm không để làm đối trọng so sánh cho nhận định của mình? Chi phí bỏ cho hệ thống nếu thay vì thu thuế theo đầu doanh nghiệp và theo đầu xe là bao nhiêu?Ngoài ra chưa nói đến nền tảng học vấn của ngành thuế, bộ máy thực thi sẽ đáp ứng được bao nhiêu.
Để có thể có cái nhìn "vì dân" hơn, theo tôi anh nên đi "vi hành" nhiều hơn. Cũng như tiếp cận một bài toán kinh tế ngoài thực tiễn, không nên tiếp cận từ môi trường cạnh tranh hoàn hảo.
Kính.
vraltd 14:46 07-06-2008
vraltd 14:40 07-06-2008
2. Cũng như chính sách nhà nước kềm tỏa không tăng giá đi lại máy bay, tàu hỏa để chống lạm phát, tôi thiết nghĩ, cũng như câu chuyện về anh bạn tôi, phàm những người đủ tiền đi máy bay, tàu hỏa thì việc tăng vài phần trăm đến vài chục phần trăm không là xi-nhê gì so với thu nhập của họ. Những người chịu đựng cơn sốt giá là những người không bao giờ đủ tiền đi các phương tiện nêu trên.
vraltd 14:35 07-06-2008
Anh Trương,
Bài viết này tôi thấy có mấy chỗ không đồng ý cho lắm.
1.Đoạn dưới đây anh viết không được thấu đáo cho lắm, hoặc nó chỉ đúng với những người đi xe đắt tiền:
"Xe nào dùng động cơ lớn tốn nhiều xăng thì đóng thuế nhiều. Xe nào to, chiếm nhiều chỗ trên lòng lề đường thì cũng phải đóng thuế nhiều. Xe nào cũ, dễ gây tai nạn, gây ô nhiễm thì cũng phải đóng thuế nhiều hơn."
Ở quê, tôi có một người anh em. Anh ấy mua 1chiếc xe đò từ thời tám hoánh rồi, chạy xe tuyến từ thành phố về quê, cự ly là 30km. Một năm anh ấy kiếm không đủ nuôi một gia đình với 4miệng ăn.