Thư mục: Cảm xúc |
Sau khi viết entry Nỗi buồn Chứng khoán, nhiều bạn đã comment rất thú vị. Nhiều bạn muốn tôi viết tiếp về đầu tư chứng khoán.
Ở Việt Nam, chứng khoán đã ra mắt các nhà đầu tư nhân dân như một trò chơi kiếm tiền nhanh, nhiều người đã coi chứng khoán là cơ hội đổi đời. Dân ta đã đầu tư chứng khoán theo phòng trào, giống hệt như đã từng nhà nhà đi nuôi chim cút, nuôi chó nhật, ... rồi gần đây hàng trăm ngàn người trở thành nạn nhân của các ngón lừa đảo đầu tư vàng, ngoại tệ trên mạng.
Thông thường, người ta trở nên cả tin, trở nên nhẹ dạ hơn bao giờ hết khi bị lòng tham chi phối. Mọi người đều kỳ vọng vào những mức lợi nhuận mà không một ngành sản xuất kinh doanh tử tế nào có thể đáp ứng nổi. Tôi luôn nói với mọi người là bất kỳ hoạt động đầu tư nào hứa hẹn đem lại trên 5% mỗi tháng đều chứa đựng những nguy cơ, mạo hiểm tiềm tàng hoặc yếu tố lừa đảo.
Trở lại sàn chứng khoán Việt Nam, có những giai đoạn, chỉ số PE của các công ty niêm yết lên tới 70 - 80 mà các nhà đầu tư vẫn mua ào ào. Mọi người ôm chứng khoán vào với niềm tin là sau vài phiên (T + 3) có thể bán được và thu về 15 - 20% lợi nhuận. Chứng khoán bỗng nhiên có tính thanh khoản như tiền và người mua coi đây như một hình thức "gửi tiết kiệm" với lãi suất hàng chục phần trăm mỗi tuần.
Khi đã coi chứng khoán như tiền, không ai quan tâm đến giá trị thật của chứng khoán nữa mà chỉ quan tâm xem chứng khoán này ngày mai có "cởi trần" (tăng giá trần) hay không mà thôi. Ai cũng nghĩ mình là người khôn ngoan nhất, mình sẽ là người rút chân được ra đầu tiên trước khi cơn hồng thủy ập tới.
Các công ty niêm yết với số thăng dự vốn khổng lồ lại tiếp tục đổ hết vào quanh vòng chứng khoán. Ai cũng khấp khởi với lợi nhuận tăng nhanh hàng tuần. Có những công ty tự hào ôm được lượng chứng khoán rẻ tuyên bố "muốn có mức lợi nhuận bao nhiêu cũng được, chỉ cần thanh khoản danh mục đầu tư".
Các công ty đua nhau trình ra những bản báo cáo tài chính với chỉ số EPS cao ngất ngưởng. Các nhà đầu tư thì choáng váng, mờ mắt không phân biệt được đâu là lợi nhuận từ hoạt động sản xuất kinh doanh truyền thống, đâu là lợi nhuận từ đầu tư tài chính. Đối với một công ty tay ngang, lợi nhuận từ đầu tư tài chính chỉ đáng giá bằng một phần mười lợi nhuận sản xuất kinh doanh truyền thống. Lợi nhuận từ đầu tư tài chính rất mong manh, hôm nay có thể kiếm được hàng tỷ nhưng không có gì bảo đảm là ngày mai còn kiếm được như vậy, chưa kể còn có thể lỗ gấp nhiều lần những gì kiếm được ngày hôm nay.
Nhiều công ty thuộc hàng blue chip trên sàn chứng khoán đã liên kết với nhau chơi trò chơi cổ đông chiến lược. Công ty A bán cho Ngân hàng B 10% cổ phần, Ngân hàng B bán cho Công ty C 10% cổ phần rồi Công ty C lại bán cho Công ty A 10% cổ phần. Cả 3 công ty là những nhà đầu tư chiến lược của nhau. Hàng Quý, các công ty lần lượt bán ra cổ phần đã "đầu tư chiến lược" ra và kê khai các khoản lợi nhuận ảo khổng lồ. Với cùng một đồng tiền, qua vòng quay chứng khoán, nó được nhân lên hàng chục lần. Ai cũng đếm đống giấy chứng nhận cổ phần trong tay với tiền triệu.
Câu chuyện này tương tự như có hai anh nông dân, một anh gánh khoai, một anh gánh ngô ra chợ. Đến nơi, chợ vắng chỉ có hai người. Anh bán khoai có một đồng tiền, đến trưa, buồn miệng mua đồng ngô ăn chơi. Rồi đến anh bán ngô mua lại một đồng khoai ăn cho đỡ đói lòng. Đến chiều, cả hai anh đã mua bán hết ngô khoai và ra về vẫn với một đồng tiền.
Lúc đầu, các Quỹ đầu tư nước ngoài khi tham gia thị trường Việt Nam rất dè dặt. Nhưng rồi, khi thấy các lý thuyết đầu tư bài bàn không đúng ở thị trường Việt Nam khi người người xông vào thị trường, nhiều Quỹ cũng chuyển sang phương thức đầu tư chụp giật. Cả thị trường gồm nhà đầu tư có tổ chức lẫn nhà đầu tư cá nhân nhân đều mua tranh bán cướp.
Do lợi nhuận quá cao, do niềm tin chứng khoán tiếp tục tăng giá, do lòng tham, nhiều nhà đầu tư đã áp dụng công thức repo chứng khoán xoay vòng để lấy tiến mua tiếp chứng khoán rồi lại đem chứng khoán mới mua repo tiếp. Vòng xoay này cuốn theo hàng chục ngàn tỷ đồng của các nhà băng vào thị trường chứng khoán. Chỗi repo này sẽ trở thành gánh nặng ngàn cân đối với cả nhà đầu tư lẫn ngân hàng khi thị trường có dấu hiệu chững lại.
Thị trường chứng khoán nóng quá tác động tiêu cực đến cả nền kinh tế. Khi mà ai cũng nhìn thị trường chứng khoán như mỏ vàng lộ thiên thì không ai còn an phận tiếp tục công việc truyền thống của mình nữa. Trong thời gian ngắn, hàng trăm công ty chứng khoán được xin và cấp phép đã nói lên sự khát khao của các nhà đầu tư. Các chỉ số chứng khoán đều ở mức báo động khi nhà đầu tư mù quáng đổ tiền lên sàn.
Và cuối cùng, Chính phủ đã ra tay hòng giảm nhiệt cơn sốt chứng khoán mà báo chí gọi là ngăn chặn quả bong bóng sắp nổ. Cần phải nhìn nhận một cách tỉnh táo thị trường chứng khoán là một thực thể hết sức nhạy cảm được xây dựng trên cơ sở niềm tin. Kim tự tháp lòng tin vô cùng mong manh dễ vỡ. Các tác động đến thị trường chứng khoán mà làm suy giảm lòng tin của nhà đầu tư sẽ lập tức dẫn tới cuộc tháo chạy hỗn loạn mà hậu quả không thể lường được.
Tôi rất tâm đắc câu nói: một nửa cái bánh mỳ vẫn là một nửa cái bánh mỳ, nhưng một nửa niềm tin thì không còn là niềm tin nữa. Niềm tin là một thể toàn vẹn mà chỉ cần sứt một mẩu nhỏ thì toàn bộ những gì được xây dựng trên cơ sở niềm tin đều sụp đổ.
Trong vài tháng, Nhà nước đã đưa ra một loạt các biện pháp giảm nhiệt thị trường giống một thầy thuốc kế cho bệnh nhân những đơn thuộc loại đặc trị rất nặng mà không tính tới thể chất của con bệnh. Các đơn thuốc này đều tập trung vào việc giảm lượng tiền lưu thông trên thị trường, siết chặt dòng tiền chảy vào chứng khoán, siết chặt cho tín dụng đối với những thị trường liên thông với chứng khoán như bất động sản, ngoại hối.
Chúng ta quên mất một điều là con bệnh đang quen được uống nước nhiều, việc đóng vòi nước một cách cấp tập khiến cho con bệnh bị sốc phản vệ.
Nhìn vào cách điều trị bệnh của chúng ta và của Cục Dự trữ Liên bang Mỹ (FED) sẽ thấy các biện pháp hoàn toàn trái ngược nhau. FED liên tục giảm lãi suất nhằm lùa tiền ra ngoài thị trường, khuyến khích người dân đầu tư, chi tiêu thay vì gửi tiền ở ngân hàng. lãi suất của FED giảm đến mức thấp nhất trong vòng 4 năm gần đây.
Bên cạnh đó, Chính phủ Mỹ đệ trình chính sách ưu đãi thuế nhằm tăng cường tiêu dùng và bơm một lượng tiền mặt cực lớn ra để cứu thị trường. Họ ý thức rõ là nếu để xảy rất bất kỳ một ngưng trệ nào trong vòng quay của thị trường tiền tệ sẽ ảnh hưởng một cách tiêu cực đến toàn bộ các ngành sản xuất thương mại và gây ra đổ vỡ dây chuyền. Các tập đoàn tài chính Mỹ và Tây Âu đã kê khai những khoản lỗ kỷ lục nhưng với sự trợ giúp của Chính phủ, không thấy ngân hàng nào mất khả năng thanh toán và cũng chưa có ai phá sản.
Ở Việt Nam, các biện pháp cấp tập như khống chế tỷ lệ cho vay chứng khoán (28.05.2007), tăng tỷ lệ dự trữ bắt buộc (16.01.2008), phát hành tín phiếu bắt buộc (16.02.2008), giãn tiến độ mua ngoại tệ của các nhà đầu tư nước ngoài (Q1.2008), rút tiền ngân sách của Kho Bạc Nhà nước gửi ở các ngân hàng thương mại (Q1.2008), ... đã cắt hẳn nguồn cung tiền cho thị trường chứng khoán.
Hầu hết các tổ chức tín dụng phải chạy đua cật lực để đảm bảo tỷ lệ cho vay chứng khoán, chạy đua gom tiền mua tín phiếu bắt buộc, ... Các ngân hàng ở vào tình trạng khan tiền hơn bao giờ hết. Mất nguồn cung tiền, quả bong bóng chứng khoán đã nổ tung.
Ngay sau tết âm lịch, chỉ trong vòng 1 tuần, các cổ phiếu chủ chốt đã mất giá trên 20% khiến các nhà đầu tư hoảng loạn. Sự hoảng loạn bao trùm lên cả nhà đầu tư có tổ chức lẫn nhà đầu tư cá nhân. Ai cũng cố đẩy cổ phiếu của mình ra sàn và khi ai cũng muốn bán thì hẳn không ai muốn mua. Không ai kịp có phản ứng tích cực. Hàng chục ngàn tỷ đồng bộc hơi theo VnIndex.
Khi chứng khoán rớt giá cỡ 30% thì lập tức tác động mạnh đến những cổ phiếu đang được repo ở ngân hàng. Xuống dưới giới hạn cho phép, các ngân hàng buộc con nợ hoặc đắp thêm tài sản hoặc phải bán cổ phiếu. Chứng khoán cứ xuống một vài điểm thì càng có thêm nhiều cổ phiếu đang thế chấp phải bán ra. Các cổ phiếu nào trước đây có tính thanh khoản cao, giá trị cao, được thế chấp nhiều thì càng bị áp lực lớn.
Chuỗi repo đổ sụp khi các con nợ không còn giải pháp nào ngoài việc để ngân hàng cưỡng bức bán cổ phiếu. Giống như quả bóng tuyết, càng lăn thì quả bóng càng to và các ngân hàng trở thành những "nhà đầu tư bất đắc dĩ" lớn nhất.
Các ngân hàng có cho vay chứng khoán đều thiệt hại lớn vì không thể thu hồi nợ khi chứng khoán mất giá. Họ càng ép các con nợ thì áp lực xả chứng khoán lên sàn càng lớn, giá càng xuống thấp thì càng nhiều cổ phiếu xả ra. Trong sự hỗn loạn đó, chứng khoán như đồ bỏ, không còn khái niệm giá trị nội tại, PE, EPS, ... Chỉ còn một áp lực là phải có tiền.
Tổn thất của ngân hàng dẫn đến ảnh hưởng nặng nề khả năng thanh toán. Các ngân hàng buộc phải huy động vốn bằng mọi giá dẫn đến cuộc đua lãi suất huy động. Trong vòng 4 tháng, lãi suất huy động đã tăng từ 0.7%/tháng lên 1.2%/tháng. Mặc dù Ngân hàng Nhà nước khống chế trần lãi suất huy động là 12%/năm nhưng lệnh này chỉ tác động đến người gửi tiền nhỏ lẻ. Đối với các khoản tiền gửi lớn, khách hàng đều yêu cầu ngân hàng lập hợp đồng tín dụng riêng rẽ với mức lãi suất 14% - 15%/năm.
lãi suất đầu vào tăng khiến các ngân hàng xiết chặt đầu ra. Các doanh nghiệp vừa và nhỏ, có độ tín nhiệm thấp đều không còn khả năng vay được tiền từ ngân hàng. Còn các doanh nghiệp lớn nếu muốn vay thì lãi suất lên đến 18 - 22%/năm. Trong nhiều giai đoạn, các ngân hàng chỉ đem tiền cho nhau vay trên thị trường liên ngân hàng với lãi suất tới 30%/năm.
Dòng tiền giờ đây không chảy vào sản xuất, không chảy vào đầu tư mà chỉ chảy vòng quanh các ngân hàng. Khi lãi suất lên tới hàng chục phần trăm, không ai còn muốn đầu tư tiền vào những nơi rủi ro nhưng chứng khoán, thậm chí cùng không còn muốn đầu tư vào sản xuất kinh doanh.
Khẩu hiệu "Cash is King - Tiền là Vua" có nghĩa hơn bao giờ hết, và mọi người chỉ muốn gửi vua vào ngân hàng. Khi dòng tiền không hỗ trợ sản xuất kinh doanh, nhiều ngành nghề có mức sinh lời thấp sẽ ngưng trệ dẫn đến phản ứng dây chuyền tiêu cực cho nền kinh tế.
Tác động kép của thị trường chứng khoán, thị trường tiền tệ làm bức tranh kinh tế Việt Nam 2008 rất xấu. Nếu Chính phủ không có những biện pháp hợp lý thì hậu quả rất khó dự đoán.
Hàng ngày, nhìn trên website của Ủy ban Chứng khoán Nhà nước, các công ty niêm yết cứ khất lần việc công bố báo cáo tài chính Quý 1 với nhiều lý do như "bị virus máy tính", "bận tham gia hội chợ", "nhiều sổ sách phải tổng hợp", ... cùng hàng loạt những bản giải trình kết quả kinh doanh là có thể hiểu được phần nào sức khỏe của các công ty.
Khi siết chặt chứng khoán, nhiều người đặt ra tiền đề hy sinh chứng khoán để cứu lạm phát vì lạm phát ảnh hưởng đến cuộc sống của mấy chục triệu người còn chứng khoán chỉ có 300 ngàn tài khoản. Nhưng 300 ngàn tài khoản đấy liên quan đến gần 50% GDP là không thể xem nhẹ.
Chứng khoán, tiền tệ, bất động sản là những thị trường liên thông với nhau. Khi chứng khoán gục ngã, bất động sản đóng băng thì tiền tệ lên cơn sốt. Liệu nền kinh tế sẽ chịu đựng thế nào thì mạch máu tiền tệ cứ tiếp tục sôi?


Hyu 02:00 19-08-2008
Chào mọi người,
Bài bình luận của bác Trương rất logic và nêu lên được hiệu ứng "domino" cộng hưởng từ suy thoái chứng khoán tại VN. Tuy nhiên, vài luận điểm bác đưa ra có vẻ như mang nhiều tính chủ quan như bạn quỳnh có reply (chính sách tiền tệ của Mỹ và VN). Suy thoái sau hội nhập kinh tế là gần như 1 điều khó tránh khỏi đối với những quốc gia có tốc độ tăng trưởng kinh tế nóng (Trung Quốc, Thái Lan, Achentina...). Đây gần như là 1 quy luật tất yếu mà chỉ có sự can thiệp của chính phủ mới có thể giải quyết được (ngược lại với "bàn tay vô hình" of Adam Smith). Tùy theo mức độ can thiệp mà tạo ra sự ảnh hưởng đến các thành phần kinh tế khác, ví dụ nhưng các chính sách tiền tệ vừa qua. Cũng không thể bỏ qua vai trò của USD và mức độ quan hệ của nó với các đồng tiền khác..Cuối bài bác Trương đưa ra câu hỏi cho mọi người thắc mắc chơi..hihi. Giá như bác nêu vài cái case study từ nước ngoài thì Hyu nghĩ mọi người sẽ có cái nhìn khả quan hơn về vấn đề này nhỉ. Nhân tiện vừa qua bác Dũng nhà ta thăm Mỹ cũng nhân tiện ghé thăm FED đấy, chẳng biết có được tư vấn thêm gì sáng sủa không? Nhưng chắc chắn Trung Thu năm nay sẽ không có nhiều bánh hơn năm trước hihi.
Chúc mọi người vui vẻ,
Hyu
vn-roo 07:14 02-06-2008
Ngôi nhà mơ ước ...
(blog vn-roo)
dieptanthanh2002 21:52 01-06-2008
@tttt :["câu truyện một anh gánh khoai, một anh gánh ngô ra chợ... " Không bình luận bài viết của anh nhưng đoạn trên thì anh sai. Thực ra 2 anh nông dân đó đã bán hết hàng hoá của mình và sử dụng đồng tiền bán ngô/khoai đó vào việc tiêu dùng 1 hàng hoá khác thôi (khoai/ngô)]
Theo mình! tttt bạn nghĩ sai về ẩn ý câu truyện mà Bác Trương ám chỉ ..
- Đó là một chiến lược trong TTCK .
- Cửa hàng của Tôi và Anh ko có khách ,tôi và anh bắt tay nhau: " Tôi mua sản phẩm của cửa hàng Anh,Anh qua mua sản phẩm cửa hàng Tôi....".Dân tình thấy vậy vào cửa hàng 2 chúng ta mua.....cuối cùng chúng ta có khách hàng bằng chiêu "Chim mồi".
P/s: ko rành lắm về TTCK lắm,chỉ cảm nhận được khi đọc .
PVB 03:37 01-06-2008
Nhiều người thấy "Chứng khoán gục ngã" rồi, cổ phiếu nào cũng thấy "rẻ", nên đang tính nhảy vào làm một mẻ lưới. Một trong những điều tôi luôn tâm niệm là "Không có cổ phiếu nào được cho là rẻ cho đến khi bạn đã nghiên cứu thật kỹ nó".
Về vần đề này, tôi có viết một bài, mời các bạn cho ý kiến: http://vn.myblog.yahoo.com/phamvanbang/article?new=1&mid=3
PVB 21:51 27-05-2008
Pham Hung Vy 11:32 23-05-2008
Theo dự báo của tôi, họ sẽ tham gia thị trường từ đầu tháng 6/2008.
Chắc chắn, Chứng khoán và nền kinh tế Việt Nam còn nhiều Vấn đề và biến động. Nhưng một trong những vấn đề nghiêm trọng là Chẳng ai biết Việt Nam đang ở tình thế ra sao?
Một số "đại gia" có hỏi tôi: Nếu cổ phiếu giải chấp bị nhà đầu tư "bỏ" thị trường có đổ vỡ không? Và khi nào thì có thể tham gia thị trường?Câu hỏi đầu tôi không thể trả lời được vì có quá nhiều ẩn số, còn câu hai là Tháng 6!
vn-roo 08:24 21-05-2008
Còn về cái khoản “hoạt náo viên” thì anh hoàn toàn không dám nhận, tuy nhiên blog Anh Trương là nơi duy nhất anh xuất đầu lộ diện, vì tư cách và tầm vóc tư duy của Anh Trương là những điều kiện khả dĩ làm anh muốn trao đổi. Nếu chú đọc kỹ các reply của anh hy vọng rằng chú cũng tìm thấy nhiều thông tin rất bổ ích, hoặc chí ít cũng làm chú cười ...năm phút.
Về câu hỏi của chuteu về việc HDQT FPT có ý định “tẩu tán” cổ phiếu để “cash out”, anh nghĩ mọi người đều biết, chỉ có điều nếu “tế nhị” thì ta lờ đi cho nhau, vạch nữa ra cũng chẳng tìm thấy gì hơn: lòng vả cũng như lòng sung mà.
Tại thời điểm “cao trào” của TCCK nhiều cổ đông sáng lập có thể lường trước rằng đây đã là đỉnh Fan-Xi-Păng, nếu ta “cash out” và ôm số tiền đó làm việc khác sẽ rất tốt nhưng do luật lệ trói buộc + tâm lý vẫn còn hy vọng, và nếu hành động vì cá nhân sẽ ảnh hưởng chung đến uy tín của CP FPT, trên thực tế, nếu ở vào địa vị chú: chú sẽ làm gì? khoang tay ngồi nhìn cổ phiếu tụt dốc? vì thế nhà đầu tư chuyên nghiệp khác đã không chờ nước đến chân mới nhẩy.
tttt 19:47 20-05-2008
"Câu chuyện này tương tự như có hai anh nông dân, một anh gánh khoai, một anh gánh ngô ra chợ. Đến nơi, chợ vắng chỉ có hai người. Anh bán khoai có một đồng tiền, đến trưa, buồn miệng mua đồng ngô ăn chơi. Rồi đến anh bán ngô mua lại một đồng khoai ăn cho đỡ đói lòng. Đến chiều, cả hai anh đã mua bán hết ngô khoai và ra về vẫn với một đồng tiền"
Không bình luận bài viết của anh nhưng đoạn trên thì anh sai. Thực ra 2 anh nông dân đó đã bán hết hàng hoá của mình và sử dụng đồng tiền bán ngô/khoai đó vào việc tiêu dùng 1 hàng hoá khác thôi (khoai/ngô)
chuteu 19:17 20-05-2008
Kể ra bác vn-roo viết riêng một blog thì tốt nhỉ, bác vào đây bình lọan cả lên, bài bình của bác thì dài hơn cả bài viết chính mà nói thật là chẳng mấy nội dung. Bác làm hoạt náo viên cho a Trương à?
Anh Trương không kể cho mọi người nghe vụ lên sàn ngoạn mục của FPT, sai lầm chết người của HDQT FPT dẫn đến cỏ phiếu tụt dốc thảm hại, vụ chia cho họ hàng cổ phiếu để dễ bề tẩu tán. Nghe người trong cuộc tâm sự nó thú vị hơn, nhất là a Trương, thẳng thắn, dám nói thật hơn.
LeoKing 11:36 20-05-2008
http://chuyendong.vn/Chuyen-Dong/BlogVip/Lao-lang/Truong_Dinh_Anh/
Blog của anh được chia sẻ với hàng nghìn blogger trên Mạng kết nối Blog ChuyenDong.vn, rất mong anh ghé thăm và chia sẻ.
AnhN@
vn-roo 07:42 20-05-2008
Tôi không phải là nhà kinh tế để đưa ra những bình luận mang tính nghiệp vụ, nhưng trực quan mách bảo rằng, cơn lốc chứng khoán đã cuốn đi hết nguồn dự trữ tiền mặt của nhà đầu tư (dân chúng) và ngân hàng,...số vốn khổng lồ (moi ra từ những cái túi bé tý) để “đầu tư” vào những công ty hoặc dự án (có thể có tiềm năng) nhưng không thể vận hành và sinh lợi ngay, và đã bị bơm vá lên đến cái giá của phi lý, ví dụ, mảnh đất có giá hàng chục cây vàng/m2 (là giá ảo) chờ để biến thành một cao ốc với giá hàng ngàn cây vàng/căn appartment cũng là giá ảo,...cho nên tiền mặt đã bị hút kiệt, vậy nó biến đi đâu?
một phần đã “cao chạy xa bay” cùng với những nhà đầu tư chuyên nghiệp (nước ngoài) biết rút chạy đúng lúc,...phần còn lại, nằm trong túi những chủ đất, doanh nghiệp, vật tư,...vv. Dự án đã khởi động nhưng giữa đường “hết xăng” nên “té xỉu”, những người đã hưởng lợi trong đợt bão chứng khoán này đang nhả lại tiền mặt vào các ngân hàng một cách ...nhỏ giọt. Cái chết từ từ như Anh Trương mô tả đang đến hồi chung cuộc. Ta sắp chứng kiến một cuộc thay máu vĩ đại. Nguồn máu mới chắc chắn mang yếu tố nước ngoài thậm chí ngay từ phương Bắc. Nên nhớ TQ có nguồn dự trữ ngoại tệ cực lớn, sẽ không loại trừ khả năng con bạch tuộc đó sẽ thò vòi vào TTCK VN. Như nó đã từng thèm muốn những đại công ty chiến lược của Úc như BHP, ..vv. Có điều người Úc đủ tỉnh táo để thấy rằng nếu để con bạch tuộc TQ hút hết cổ phần của BHP thì tương lai kinh tế Úc về lâu dài sẽ vô cùng đen tối. Hy vọng VN ta sẽ sáng suốt tại thời điểm sinh tử này...
richdad82 00:51 20-05-2008
Thông thường tâm lý mọi người vẫn là ngăn ngừa khủng hoảng, níu kéo giữ lại những tồn tại, bất cập không hợp lý. Nếu nghĩ theo một hướng khác thì sao? Chúng ta vẫn thấy trước cơn mưa thời tiết luôn luôn oi bức khó chịu (là lúc này đây), nhưng sau cơn mưa bầu trời sẽ thoáng đãng, không khí sẽ mát mẻ trong lành hơn. Như vậy có phải thoải mái hơn không?
Đối với những nhà đầu tư nghiệp dư (gọi là nhà đầu tư cho oai thôi, chứ thực ra là những chú cá laming dại dột) thì đây là một bài học xương máu. Tham và dốt thì die là xứng đáng rồi. Còn đối với những nhà đầu tư chuyên nghiệp hay những con báo đi săn nai thì đây là lúc tĩnh lặng, bình thản và bấm giờ để xông ra vồ lấy con mồi.
Trong sự bất cập luôn có cơ hội, thay vì than vãn về sự bất cập hãy tìm ra và nắm bắt cơ hội.
E thấy anh Trương đã làm điều này rất giỏi trong việc đầu tư vào Phú Mỹ Hưng, đồng thời từ bỏ giấc mơ làm Thủ tướng (thích cuộc sống nhà buôn hơn) vậy chắc là anh đang có kế hoạch để trở thành Warren Buffet ở VN nhỉ.
richdad82 00:50 20-05-2008
Em có một số quan điểm như thế này
Tình hình chung: TTCK bong bóng như thế thì đương nhiên là nó sẽ sụp đổ không thể tránh khỏi do sự bất cân đối tự nhiên, vấn đề chỉ là khi nào nó sẽ diễn ra. Nếu như cứ để nó sụp đổ theo quy luật tự nhiên thì ai sẽ là người hưởng lợi? Nhà đầu tư trong nước? Nhà đầu tư nước ngoài? Chính phú? Người thiệt đầu tiên chắc chắn sẽ là nhà đầu tư trung bình và nghiệp dư trong nước. Nhà đầu tư chuyên nghiệp thì dù thị trường xuống hay lên họ cũng vẫn ẵm đầy tiền rồi. Đối tượng thứ 2 bị thiệt hại sẽ là chính phủ bởi chưa xét đến vấn đề thiệt hại về vật chất như thế nào nhưng chắc chắn là sẽ có 1 thời gian chao đảo trong mọi ngóc ngách của xã hội. Và kiểu gì chính phủ cũng phải mất một thời gian để "trấn an" hay đưa mọi thứ về trật tự cũ.
Và như vậy trong khi người dân thì hoang mang, chính phủ thì bận rộn thì hiển nhiên thị trường sẽ nằm trong tay nhà đầu tư nước ngoài vì họ trường vốn và hoàn toàn free, nếu như để ý sẽ thấy những nhà đầu tư chuyên nghiệp là nhà đầu tư nhảy vào thị trường lúc nó bung bét rối bời nhất, điển hình là Warren Buffet. Lúc đó những con cá mập sẽ tha hồ tung tăng hoành hành giữa một đàn cá hồi mất phương hướng.
Sau đó thì chuyện gì sẽ xảy ra? Kinh tế bị khống chế thì chính phủ còn gì nữa? Vậy trước tình hình đó phải làm thế nào. Đẩy khủng hoảng đến nhanh hơn, bất ngờ hơn và chủ động kiểm soát sự hỗn độn có lẽ là giải pháp hợp lý. Và theo em, việc chặn dòng tiền là một trong những động thái đó. Tạo ra sự thiếu hụt, bất cân đối để làm hạ nhiệt thị trường và có thể khống chế được thị trường trong tình thế khủng hoảng đó là chiêu bài mà chính phủ đưa ra. Thà để tiền chảy từ túi người dân sang túi của chính phủ còn hơn là để nó rơi vào tay của những con cáo săn mồi.
To be continue
quynh 22:58 19-05-2008
Điều đang xảy ra ở Việt Nam gọi là hard-landing, cổ phiếu xuống dốc và rất đau thương cho những người trong cuộc và đây là điều cuối cùng mà mọi người muốn. Tuy nhiên, liệu có cách nào khác không thì lại là chuyện khác. Mình vẫn không đồng ý với chỉ trích của bạn với chính sách tiền tệ của chính phủ. Theo ý cá nhân của mình thì điều này là không tránh khỏi vì:
1. Tâm lý bầy đàn trong đầu tư ở VN quá mạnh, xã hội còn thiếu thông tin, sẽ rất khó có soft-landing.
2. Nếu phải chọn giữa (đảm bảo) tăng trưởng và (chống) lạm phát, mà lại phải chọn gấp, mình cũng sẽ chọn cái sau. Đây là câu hỏi không có câu trả lời chính xác, mọi người sẽ trả lời theo định hướng chính trị + quyền lợi cá nhân của mỗi người thôi.
3. Bong bóng chứng khoán to quá rồi, giống như bạn nói giá cổ không còn liên quan gì đến khả năng của các công ty. Bất kỳ chính sách nào nhằm kiềm chế lạm phát cũng dẫn đến suy sụp thị trường chứng khoán, có chăng là tốc độ như thế nào thôi.
Mình tin là về lâu dài, cú hard-landing này sẽ tốt cho nền kinh tế. Một lần nữa cám ơn bạn về bài viết, nó cung cấp cho mình rất nhiều thực tế mà mình không biết.
Anh Trương23:12 19-05-2008
Chào Bạn,
Tôi là không chỉ trích mà chỉ bình luận về chính sách tiền tệ đang được thực thi và phân tích những hệ lụy của chính sách.
Trong nền kinh tế thị trường, các bài toán mà chúng ta phải đối mặt đều đa biến và liên tục chuyển động. Nếu quan niệm một cách tuyến tính hoặc cứng nhắc khi hoạch định chính sách thì rất nguy hiểm.
Nói nôm na, chúng ta như chiếc phi cơ đang bay trong không gian ba chiều. Về cú "hard-landing" mà bạn đề cập, có thể chúng ta vẫn đáp được xuống nhưng hậu quả gì đối với "đường băng", "phi cơ" và "hành khách" thì còn chưa rõ.
quynh 21:46 19-05-2008
1. Vấn đề của nền kinh tế Mỹ (mà bạn đưa ra làm ví dụ) hoàn toàn khác với vấn đề của nền kinh tế Việt Nam, nên giải pháp của hai chính phủ khác nhau là điều dễ hiểu. Nước Mỹ hiện tại có đang trong thời kỳ bong bóng chứng khoán nào đâu, vấn đề chính của họ là credit crunch và collapsing housing market, nên giải pháp của họ là giảm lãi xuất, bơm thêm tiền vào thị trường. Hơn nữa liệu chính sách của hai ông Paulson và Bernanke có chính xác hay không thì vẫn còn nhiều điều tranh cãi, chỉ thời gian mới có câu trả lời.
2. Bạn nhầm hoàn toàn việc các chính phủ phương Tây bảo trợ cho các công ty khỏi phá sản. Ngân hàng Northern Rock (top 4-5 gì đó của Anh) và Bear Sterns (lớn thứ 5 nước Mỹ) đều đã ra đi. Không phá sản theo cách truyền thống nhưng cả 2 thương hiệu đều ra đi, và cổ đông đều (gần như) mất trắng. Chính phủ Anh - Mỹ hoàn toàn không muốn bảo trợ cho các công ty, mà có muốn cũng rất khó vì lý do luật rất chặt (tiêu tiền ngân sách là phải qua Quốc hội nhé), tiền lệ (công ty nào làm bậy mà được chính phủ cứu thì các công ty khác cứ làm bậy, có chính phủ đứng sau lưng, lo gì), etc.
Mình không bình luận về các giải pháp của chính phủ Việt Nam đối với thị trường. Cám ơn bạn vì bài viết rất hay.
Anh Trương22:09 19-05-2008
Chào Bạn,
Tôi không nói các chính phủ bảo trợ cho ngân hàng hay công ty khỏi phá sản. Chính phủ, Ngân hàng Trung ương đưa ra nhiều biện pháp để ngăn chặn sự đổ vỡ dây chuyền khi các tổ chức tài chính có nguy cơ sụp đổ bằng cách "tái quốc hữu hóa" hoặc khuyến khích sát nhập.
Còn cổ đông thì hiển nhiên là phải chịu thiệt thòi rồi
melody 19:17 19-05-2008
nếu đặt a ở vị trí nhà quản lý vĩ mô, 1 vài biện pháp để cứu thị trường khỏi đà suy giảm ???
vn-roo 15:34 19-05-2008
(continue...)
Ngược lại những "nhà đầu tư lướt sóng" ném tiền vào OTC (cổ phiếu chui) của những công ty chả có tiếng tăm gì, kỳ vọng tay không bắt giặc thì quả là liều mạng, ví như ông già hom hem, với chiếc ván trượt sóng cũ kỹ mục nát, mà đòi ra đầu sóng mà đua trượt với những gã trai trẻ vạm vỡ trang bị "rip curl" đến tận răng thì quả là ...bi kịch.
Tương lai gần những công ty cò con sẽ bị xóa sổ, chỉ còn lại những công ty, nhà băng, có nền tảng và thị phần. Những cái bị vàng từ bên kia bờ Thái bình dưong sẽ chờ đến thời điẻm "chuông nguyện hồn ai" mà mở "gold sack" ra để mua lại hết các cổ phiếu với giá bèo bọt, những kẻ ham "trượt sóng" nay chắc không bao giờ dám ra bờ biển, như lệnh "tránh xa bờ biển" 3 km của những kẻ bắt bào ngư trộm khi đốu diện với tòa
vn-roo 15:25 19-05-2008
Cơn bão "chứng khóan" sẽ quét sạch rác rưởi của nền kinh tế "hổ lốn", phi kế hoạch và thiển cận. Thị trường chứng khoán VN sẽ có chủ mới trong tương lai gần, chỉ số index sẽ tiếp tục diving (lao đầu xuống) trong khi giá cả thì sky rocketing...(thăng thiên). Chuyện melt dơn đã xảy ra tại châu Á, biết bao "nhà đầu tư" để lại thư tuyệt mệnh trên bàn viết, và mở cửa sổ để bước vào ...thiên cổ. Sức chấn động của thị trường chứng khoán có thể ví như sóng thần tsunami, những bèo bọt, lều quán, người già trẻ em không có bản lĩnh sẽ không thể "trụ" lại đựoc, ngược lại những kết cấu vững chắc sẽ không bị lung lay. Ví dụ: trong năm nay, thị trường chứng khoán thế giới NASDAQ (Mỹ), ASX (Úc), ....vv đã trải qua một cơn địa chấn "ngắn hạn", trong một ngày thứ Hai đen tối TTCK ASX mất đi hàng trăm tỷ đô-la, nhưng nó đã lại phục hồi trở lại sau đó vài tuần,...lý do đa số những công ty niêm yết đều có thực lực, những biến đông nhất thời thường do thị trường dầu mỏ, sắt thép, đại ốc dao động hơi thất thường sẽ kéo theo "dư chấn" trên toàn TTCK
(to be continued...)
Nguyen Minh Trung 14:53 19-05-2008
Suy_ngam 10:25 19-05-2008