Đăng ngày: 08:50 19-10-2008
Có chút bâng khuâng, chút hững hờ... khi mắt ai nhìn xuyên làn mưa phùn giăng nhòa trên phố. Mưa xuân... mưa của nhớ nhung, của chất chứa những nỗi niềm. Dọc trên những phố phường Hà Nội, bên cánh đào tươi sắc Nhật Tân, cạnh rừng cây quất chúm chím hồng hay nhẹ lướt tung mình trải dài trên đê hoa Yên Phụ... lung linh... mong manh... mưa tan tác... Thiếu nữ đón mưa nhẹ xõa mái tóc huyền, bước đi nhanh hơn để mặc đất trời xức hương hoa thơm ngát vào tâm hồn chẳng vướng bận chút âu lo. Nghe bảo ngắm mưa dễ sinh buồn, sẽ lại khiến ai nhớ ngoay ngoắt về một thời đã xa xôi nào đó, sẽ nhớ tiếng cười trong buổi đã chia phôi... Và lạ thế, mưa xuân Hà Nội dễ làm nặng những mái đầu, không phải tại mưa mà tại tựa vai nhau... Xin cho đôi tình nhân dẫu chỉ một lần vô tình dạo bước dưới tán hoa xưa, trong tán hoa mưa được hạnh phúc đến trọn đời, cho hai trái tim cùng ngân lên bản hòa ca giữa đất trời thoáng hương tinh khiết.
Đôi khi mưa làm em gái giận vì chẳng chịu đi cứ ở lại mãi dùng dằng. À... thế đấy... nên xin cứ mưa, nhưng nhẹ thôi, như bụi bay để tà áo em được thỏa sức lướt với gió trời mà mắt em vẫn lung linh giọt sương nào đọng trên mi mắt. Cho ta thả mình dạo bước trên đường nhỏ, trong ngõ bé quanh co băm sau phố phường, chợt nhớ đến nao lòng buổi cà phê nào lời hứa còn đang dang dở, khi toan tính kia vẫn đang dõi theo mình...
Mưa xuân... dịu êm nên lắng đọng lòng người, để hồn người có phút chạnh lòng quay đầu lại, ngắm ai hay ngẫm chặng đường dài?
Cái thuở cuối đông đầu xuân khi đất trời vẫn còn đang ẩm ương trở mình chưa kịp, ta đến thăm nhau trong một buổi mưa phùn, tách trà thơm tỏa khói thơm lừng, để ta xuýt xoa, để ta ấm thêm một cung bậc nữa nơi tâm hồn mà điệu mưa như điệu van sẽ khiến lòng người bình dị lắm. Mưa xuống phố, em giang tay đón phố, bật tung mũ ra cho thấm đẫm mái tóc thề, mặc ai kia rụt cổ so vai, chân bước nhanh trong nỗi hối thúc mơ hồ không tên... đang gọi.
Mưa đêm Hà Nội! Lung linh không chỉ bởi ánh đèn, không chỉ bởi nàng mưa nhẹ đặt bờ môi lên má mà lung linh vì sao hỡi thi nhân? Nghệ sĩ thích mưa, yêu mưa, bước trong mưa đôi khi chỉ thích có một mình, để tâm hồn quyện vào trời đất, mải miết đi tìm hình bóng nàng thơ...
Ai yêu cơn mưa rào Hà Nội? Sấm chớp dọc ngang xé nát bầu trời, cho em bên ta... Mong manh, run run. Cơn mưa ào xuống không báo trước, phải mưa vì nắng quá gắt rồi, nắng đến héo hon, đến quắt queo, đến cháy đen tâm hồn của cả những con người mộng mơ nhất. Cho ta dạo một vòng hồ Hoàn Kiếm, thả bóng dài trên đường Điện Biên rồi trải lòng mình vô tận nơi "Cổ Ngư xưa chầm chậm bước đi về", để hạt mưa ôm trọn lấy muôn loài, phả sức sống mát lành xua tan niềm oi bức.
Nhắn những ai đã trót thương nhau mà sắp phải cách xa, xin cùng nắm tay bước đi trong đêm mưa Ngâu Hà Nội, vượt cây cầu Ô Thước trên dòng sông Ngân Hà để cùng tinh tú đắm mình trong men say tình yêu không dứt, cất lên lời hứa hẹn son sắt thủy chung...
Rồi trong nhịp quay vạn vật tuần hoàn, mưa thu đến nhẹ đưa hương cốm mới thơm lừng hay hương vỏ quýt thìa là của một mùa rươi mà người Hà Nội không thể nào không nhớ. Mưa thu đấy và cũng là mưa rươi đấy! Réo rắt, nỉ non, như không tiếng mà lại đủ sức lay động tâm hồn đôi lứa đang yêu phải đội mưa chạy đến bên nhau ngay phút này.
Kỳ lạ thế tiếng mưa rơi, xào xạc qua vòm cây, réo rắt nơi mái hiên hè phố, vang âm trong nhịp trái tim tình... tựa tiếng dương cầm đang thỏa sức hòa ca giữa tiếng đời từ ngàn xưa vẫn thế. Mưa có giá buốt trong đêm đông, có mát lạnh giữa trời hè, có nỉ non trong tiếng thu trong vắt hay dịu êm khi xuân đến bên thềm thì vẫn xin em, như mưa kia, mãi vô tư trong vắt... hát ru đời...