<?xml version="1.0" encoding="utf-8"?>
<rss version="2.0">
<channel>        <title><![CDATA[EMAIL: MR.NAM.CENFORCHIL@GMAIL.COM]]></title>
        <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/anhsaomai1210]]></link>
        <description><![CDATA[TÔI SỐNG ĐỂ ĐEM HẾT KHẢ NĂNG CỦA  MÌNH PHỤC VỤ MỌI NGƯỜI&quot;ĐẶC BIỆT LÀ TRẺ EM NGHÈO, KHUYẾT TẬT&quot; NẾU MỌI NGƯỜI CẦN ĐẾN TÔI,TUY NHIÊN TÔI PHẢI DÀNH MỘT PHẦN NHỎ PHỤC VỤ CHO CUỘC SỐNG RIÊNG CỦA MÌNH. Website: www.cenforchil.org.vn]]></description>
        <language>vi-vn</language>
        <lastBuildDate>2009/11/24 20:11:24</lastBuildDate>         <item>
            <title><![CDATA[NỘI TÔI]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/anhsaomai1210/article?mid=5256]]></link>
            <description><![CDATA[NỘI TÔINội
tôi năm nay đã gần 90 tuổi nhưng những tinh cảm mà Nội dàng cho tôi vẫn không
bao giờ thay đổi: 

Sở
dỉ tôi nói thế không phải là tôi nói tình cãm giữa tôi và Nội bị nhạt đi mà ý
tôi muốn nói là Nội tôi đã già nhưng vẫn còn minh mẫn. 

Ngày
xưa thời tôi còn học cấp một do gia đình khó khăn nên tôi được ở cùng với Nội.
Nhớ lắm làm sao những thời gian được ở cùng Nội, cùng làm việc với Nội, được
nấu cơm cho Nội ăn, được Nội dạy cho cách làm người lương thiện….kỷ niệm&nbsp; về Nội ko bao giờ tôi quên được đấy là những
buổi sáng sớm khi những chú chim non chưa thức dậy thì Nội đã thức dậy cùng tôi
đi ra đồng&nbsp; cắt cỏ cho bò ăn, Nội Tôi khe
khẽ dạy tôi từng khúc hát ru, độc cho tôi nghe những câu chuyện cổ tích, những
câu thơ hay trong truyện kiều… hiii tuy la những kỷ niệm rất nhỏ nhưng không bao
giờ tôi quên được. Vì sao? Ấy là Vào ngày 07 tháng 11 năm 2009 vừa qua tôi cùng
đồng nhiệp ở cơ qua&nbsp; mang một số áo quần,
gạo, đồ chơi và một số vật dụng khác vào hỗ trợ cho đồng bào lũ lụt niềm trung,
tôi được ghé về thăm nhà nhưng thực chất
cung đi làm việc với địa phương, Nội nghe tin tôi được về nhà nhưng chẳng
thấy &nbsp;đâu, Nội cứ hỏi rằng Thằng cu (Con)
sao nó về mà Nội không thấy đâu ha các con ơi? Nội ngồi ở hiên nhà và trong tôi
về (Tôi và Nội không cùng ở một nhà, tôi
về nhà nhưng bận tiếp khách chưa vào thăm Nội được). Ngày hôm sau tôi vào
thăm Nội, Nội bao Cháu của Nội đã về đấy a, Nội trong cháu mãi; ôi nghen ngào
làm sao khi nghe câu nói của Nội. 

Khi
ngồi nói chuyện với Nội, Nội đã nhắc lại kỷ niệm đấy làm cho tôi nhớ và thương
Nội hơn. Thời tôi còn là sinh viên mỗi lần tôi về thăm nhà khi gặp tôi câu đầu
tiên mà Nội hỏi tôi là: “khi nào thi cháu vào trường”, các bạn
có biết Nội Hỏi để làm gì không? ấy là đúng thời gian tôi quay lại trường thì Nội
lại tới nhà tôi và nhét vào tay tôi vào chục ngàn và bảo rằng “cháu
giữ lấy lên tàu mà uống nước”. Giờ đây tôi đã đi làm, tôi nói với Nội rằng:
Nội ơi ngày mai cháu đã ra Hà Nội rồi Nội có cho cháu tiền đi tàu ko; Nội tôi
cười với nụ cười vui vẽ và đưa tay vào túi áo lấy ra một tờ tiền 50.000đ và nói
rằng “đây cháu cầm lấy mà đi đường, hồi nãy chị cháu mới cho Nội đấy”hiiiiiii
làm tôi ko nín được cười nữa nhưng lòng tôi thí thương Nội quá…….]]></description>
            <pubDate>2009/11/24 18:40:19</pubDate>
            <guid><![CDATA[NỘI TÔI:5256]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[MẸ TÔI]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/anhsaomai1210/article?mid=5081]]></link>
            <description><![CDATA[MẸ
TÔI 

Mẹ tôi gầy lom khom đi trong nắng 

Chiếc áo nâu ngày xưa nay đã bạc 

Theo thời gian, năm tháng của cuộc đời 

*** 

Đôi quang gánh không bao giờ xa Mẹ 

Đòn gánh nòn, vai Mẹ vẫn còn nguyên 

Gánh các Con qua bao nhiêu khổ nhọc 

Không bao giờ Mẹ cất tiếng kêu than 

Nhưng nụ cười vẫn còn mãi trên môi 

Gánh các con đến bến bờ hạnh phúc. 

*** 

Mái tóc hoa râm nay không còn nữa 

Đã nhuốm màu của những giọt sương khuya. 

Đến giờ đây, Mẹ tôi không gánh nữa 

Đôi vai gầy Mẹ đã được nghỉ ngơi 

Nhưng: Mẹ phải “Còng” cái gánh trên “Lưng”. 

*** 

Góc tre già vươn ra “Khom”đón gió 

Cánh tay gầy che chở chúng măng con. 

Chiếc gậy tre dắt Mẹ đi trong gió &nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Nắng
xế chiều, bóng mẹ cũng xế théo&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; &nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; &nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Hải
 Nam&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; ]]></description>
            <pubDate>2009/11/04 10:41:19</pubDate>
            <guid><![CDATA[MẸ TÔI:5081]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Quảng Bình Quê Ta Ơi]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/anhsaomai1210/article?mid=5061]]></link>
            <description><![CDATA[Quảng Bình Quê Ta Ơi
Tỉnh Quảng Bình nằm ở Bắc Trung Bộ, Việt Nam, với diện tích tự nhiên 8.065 km2, dân số năm 2008 có 857.818 người.

    
        
            &nbsp;
        
        
        
            
            Thành phố Đồng Hới hôm nay
            
        
        
    

Vị trí địa lý: Toạ độ địa lý ở phần đất liền là:
•&nbsp;Điểm cực Bắc: 18005’ 12&quot; vĩ độ Bắc •&nbsp;Điểm cực Nam: 17005’&nbsp; 02&quot; vĩ độ Bắc •&nbsp;Điểm cực Đông: 106059’ 37&quot; kinh độ Đông •&nbsp;Điểm cực Tây: 105036’ 55&quot; kinh độ Đông 
Tỉnh
có bờ biển dài 116,04 km ở phía Đông và có chung biên giới với Lào
201,87 km ở phía Tây, có cảng Hòn La, Quốc lộ I A và đường Hồ Chí Minh,
đường sắt Bắc Nam, quốc lộ 12 và tỉnh lộ 20, 16 chạy từ Đông sang Tây
qua cửa khẩu Quốc tế Cha Lo và một số cửa khẩu phụ khác nối liền với
Nước CHDCND Lào. 
Địa hình:
Địa hình Quảng Bình hẹp và dốc từ phía Tây sang phía Đông. 85% Tổng
diện tích tự nhiên là đồi núi. Toàn bộ diện tích được chia thành vùng
sinh thái cơ bản: Vùng núi cao, vùng đồi và trung du, vùng đồng bằng,
vùng cát ven biển.
Khí hậu:
Quảng Bình nằm ở vùng nhiệt đới gió mùa và luôn bị tác động bởi khí hậu
của phía Bắc và phía Nam và được chia làm hai mùa rõ rệt: 
+&nbsp;Mùa
mưa từ tháng 9 đến tháng 3 năm sau. Lượng mưa trung bình hàng năm 2.000
- 2.300mm/năm. Thời gian mưa tập trung vào các tháng 9, 10 và 11.
+ Mùa khô từ tháng 4 đến tháng 8 với nhiệt độ trung bình 24oC - 25oC. Ba tháng có nhiệt độ cao nhất là tháng 6, 7 và 8. 
Tài nguyên đất:
Tài nguyên đất được chia thành hai hệ chính: Đất phù sa ở vùng đồng
bằng và hệ pheralit ở vùng đồi và núi với 15 loại và các nhóm chính như
sau: nhóm đất cát, đất phù sa và nhóm đất đỏ vàng. Trong đó nhóm đất đỏ
vàng chiếm hơn 80% diện tích tự nhiên, chủ yếu ở địa hình đồi núi phía
Tây, đất cát chiếm 5,9% và đất phù sa chiếm 2,8% diện tích. 
Tài nguyên động, thực vật:
Quảng Bình nằm trong khu vực đa dạng sinh học Bắc Trường Sơn - nơi có
khu hệ thực vật, động vật đa dạng, độc đáo với nhiều nguồn gen quý
hiếm. Đặc trưng cho đa dạng sinh học ở Quảng Bình là vùng Karst Phong
Nha - Kẻ Bàng. 
Về động vật có:
493 loài, 67 loài thú, 48 loài bò sát, 297 loài chim, 61 loài cá... có
nhiều loài quý hiếm như Voọc Hà Tĩnh, Gấu, Hổ, Sao La, Mang Lớn, Gà Lôi
lam đuôi trắng, Gà Lôi lam mào đen, Trĩ... 
Về đa dạng thực vật:
Với diện tích rừng 486.688 ha, trong đó rừng tự nhiên 447.837 ha, rừng
trồng 38.851ha, trong đó có 17.397 ha rừng thông, diện tích không có
rừng 146.386 ha. Thực vật ở Quảng Bình đa dạng về giống loài: có 138
họ, 401 chi, 640 loài khác nhau. Rừng Quảng Bình có nhiều loại gỗ quý
như lim, gụ, mun, huỵnh, thông và nhiều loại mây tre, lâm sản quý khác.
Quảng Bình là một trong những tỉnh có trữ lượng gỗ cao trong toàn quốc.
Hiện nay trữ lượng gỗ là 31triệu m3. 

    
        
            &nbsp;
        
        
        
            
            Đêm Đồng Hới
            
        
        
    

Tài nguyên biển và ven biển:
Quảng Bình có bờ biển dài 116,04 km với 5 cửa sông, trong đó có hai cửa
sông lớn, có cảng Nhật Lệ, cảng Gianh, cảng Hòn La, Vịnh Hòn La có diện
tích mặt nước 4 km2, có độ sâu trên 15 mét
và xung quanh có các đảo che chắn: Hòn La, Hòn Cọ, Hòn Chùa có thể cho
phép tàu 3-5 vạn tấn vào cảng mà không cần nạo vét. Trên đất liền có
diện tích khá rộng (trên 400 ha) thuận lợi cho việc xây dựng khu công
nghiệp gắn với cảng biển nước sâu. 
Bờ
biển có nhiều thắng cảnh đẹp, cùng với thềm lục địa rộng gấp 2,6 lần
diện tích đất liền tạo cho Quảng Bình có một ngư trường rộng lớn với
trữ lượng khoảng 10 vạn tấn và phong phú về loài (1650 loài), trong đó
có những loại quý hiếm như tôm hùm, tôm sú, mực ống, mực nang, san hô.
Phía Bắc Quảng Bình có bãi san hô trắng với diện tích hàng chục ha, đó
là nguồn nguyên liệu quý cho sản xuất hàng mỹ nghệ và tạo ra vùng sinh
thái của hệ san hô. Điều đó cho phép phát triển nền kinh tế tổng hợp
vùng ven biển. 
Mặt
nước nuôi trồng thuỷ sản: Với 5 cửa sông, Quảng Bình có vùng mặt nước
có khả năng nuôi trồng thuỷ sản khá lớn. Tổng diện tích 15.000 ha. Độ
mặn ở vùng mặt nước từ cửa sông vào sâu khoảng 10-15km giao động từ
8-30%o và độ pH từ 6,5- 8 rất thuận lợi cho nuôi tôm cua xuất khẩu. Chế
độ bán nhật triều vùng ven biển thuận lợi cho việc cấp thoát nước cho
các ao nuôi tôm cua. 
Tài nguyên nước: Quảng Bình có hệ thống sông suối khá lớn với mật độ 0,8 - 1,1 km/km2.
Có năm sông chính là sông Roòn, sông Gianh, sông Lý Hoà, sông Dinh và
sông Nhật Lệ. Có khoảng 160 hồ tự nhiên và nhân tạo với dung tích ước
tính 243,3 triệu m3. 
Tài nguyên khoáng sản:
Quảng Bình có nhiều loại khoáng sản như vàng, sắt, titan, pyrit, chì,
kẽm... và một số khoáng sản phi kim loại như cao lanh, cát thạch anh,
đá vôi, đá mable, đá granit... Trong đó, đá vôi và cao lanh có trữ
lượng lớn, đủ điều kiện để phát triển công nghiệp xi măng và vật liệu
xây dựng với quy mô lớn. Có suối nước khoáng nóng 105oC. Trữ lượng vàng tại Quảng Bình có khả năng để phát triển công nghiệp khai thác và chế tác vàng. 

    
        
            &nbsp;
        
        
        
            
            Đồng bào Vân Kiều chăm sóc lạc
            
        
        
    

Dân số và lao động:
Dân số Quảng Bình năm 2008 có 857.818 người. Phần lớn cư dân địa phương
là người Kinh. Dân tộc ít người thuộc hai nhóm chính là Chứt và Bru-Vân
Kiều gồm những tộc người chính là: Khùa, Mã Liềng, Rục, Sách, Vân Kiều,
Mày, Arem, v.v... sống tập trung ở hai huyện miền núi Tuyên Hoá và Minh
Hoá và một số xã miền Tây Bố Trạch, Quảng Ninh, Lệ Thuỷ. Dân cư phân bố
không đều, 85,5% sống ở vùng nông thôn và 14,5% sống ở thành thị. 
Quảng
Bình có nguồn lao động dồi dào với 433.618 người, chiếm khoảng 52,26%
dân số. Về chất lượng lao động, theo điều tra dân số thời điểm 1/4/1999
có: 10.720 người có trình độ từ cao đẳng trở lên, trong đó 4.676 cao
đẳng, 6.042 đại học và trên đại học. Lực lượng lao động đã qua đào tạo
gần 33.000 người chiếm 8% số lao động. 
Văn hoá và tiềm năng du lịch:
Dãi đất Quảng Bình như một bức tranh hoành tráng, có rừng, có biển với
nhiều cảnh quan thiên nhiên đẹp, thắng cảnh nổi tiếng: đèo Ngang, đèo
Lý Hoà, cửa biển Nhật Lệ, phá Hạc Hải, Cổng Trời… và Vườn quốc gia
Phong Nha - Kẻ Bàng được công nhận là Di sản Thiên nhiên thế giới.
Quảng
Bình là vùng đất văn vật, có di chỉ văn hoá Bàu Tró, các di chỉ thuộc
nền văn hoá Hoà Bình và Đông Sơn, nhiều di tích lịch sử như: Quảng Bình
Quan, Luỹ Thầy, Rào Sen, Thành Nhà Ngo, thành quách của thời Trịnh -
Nguyễn, nhiều địa danh nổi tiếng trong hai cuộc kháng chiến chống xâm
lược của dân tộc như Cự Nẫm, Cảnh Dương, Cha Lo, Cổng Trời, Xuân Sơn,
Long Đại, đường Hồ Chí Minh v.v... Trong quá trình lịch sử, đã hình
thành nhiều làng văn hoá nổi tiếng và được truyền tụng từ đời này sang
đời khác như “Bát danh hương”: “Sơn- Hà- Cảnh - Thổ- Văn- Võ- Cổ -
Kim”. Nhiều danh nhân tiền bối học rộng, đỗ cao và nổi tiếng xưa và nay
trên nhiều lĩnh vực quân sự, văn hoă - xã hội như Dương Văn An, Nguyễn
Hữu Cảnh, Nguyễn Hàm Ninh, Hoàng Kế Viêm, Võ Nguyên Giáp...]]></description>
            <pubDate>2009/10/30 10:15:33</pubDate>
            <guid><![CDATA[Quảng Bình Quê Ta Ơi:5061]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Ngày Sinh Nhật]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/anhsaomai1210/article?mid=4949]]></link>
            <description><![CDATA[Ô ồ!!!!!! Tới ngày Sinh Nhật Mình rồi mà Buồn quá. Bận quá không có thời gian để mời bạn bè đi uống nước tâm sự huuuuuuuuuuuu12/10 yêu quý]]></description>
            <pubDate>2009/10/10 11:33:27</pubDate>
            <guid><![CDATA[Ngày Sinh Nhật:4949]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Miền trung ơi]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/anhsaomai1210/article?mid=4859]]></link>
            <description><![CDATA[Tôi bước chân đi xa miền Trung thật rồiXa người em gái tuổi mới chớm xuân thìLòng còn nặng vương tình vẫn chưa thành lờiNay tôi xa người sao nghẹn đắng bờ môiChia tay bên trời lệ buồn đưa tiễn tôi .Xin gửi nơi đây bao lời yêu nồng nànBao lời thầm kín còn vương chút dịu dàngMột miền quê hương đồng lúa xanh ngời ngợiYêu thương con người lam lũ vì tình quêBiết mai sau này tôi còn nhớ trở về .Chiều buồn vương chút nắng tiễn chân tôi xa ngườiBồi hồi trong khoé mắt biết nói sao nên lờiKỷ niệm tôi ghi nhớ mãi dẫu xa cách ngườiNghẹn ngào rưng rưng nước mắt mãi nhớ về cố hương.Chiều dần buông khắp lối cách xa nhau thật rồiBầu trời đêm dẫn lối bước chân tôi xa rờiMột miền quê bao nắng gió thương nhớ vời vợiDù rằng ta ngăn cách lối vẫn nhớ người mãi thôi miền Trung ơi ! ]]></description>
            <pubDate>2009/09/15 17:41:18</pubDate>
            <guid><![CDATA[Miền trung ơi:4859]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Sự màu nhiệm]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/anhsaomai1210/article?mid=4669]]></link>
            <description><![CDATA[Có thể xem con người gồm hai phần chính là thân và tâm. Con người hạnh phúc khi thân và tâm đều yên ổn. Người ta không thể yên ổn nếu thân và tâm không về với nhau: thân sống trong hiện tại mà tâm nghĩ về quá khứ thì dễ sinh nuối tiếc, buồn khổ; thân sống trong hiện tại còn tâm nghĩ về tương lai thì thường kéo theo sợ hãi, lo âu. Nếu tâm và thân về với nhau thì con người sẽ yên ổn: yên tâm và yên thân. Một trong những cây cầu đưa tâm về với thân là hơi thở. &nbsp; Khi khó ngủ, ta thường nghĩ ngợi mông lung về quá khứ, tương lai, làm đầu óc căng thẳng, mệt mỏi. Khi đó, bạn tập bài thiền sau: 1-Thở vào nhè nhẹ và ý thức đây là hơi thở vào; thở ra, biết rằng đây là hơi thở ra (làm ba lần). 2-Thở vào nhè nhẹ, theo dõi hơi thở vào từ đầu đến cuối; thở ra nhè nhẹ, theo dõi hơi thở ra từ đầu đến cuối (làm ba lần). 3-Thở vào, ý thức toàn thân; thở ra, buông thư toàn thân, ý thức rằng mình đang trút bỏ mệt mỏi, căng thẳng (làm ba lần). Khi tập, đối tượng của ý thức bây giờ chỉ là hơi thở, không để cho tâm ý gián đoạn, buông bỏ hết mọi suy tư. 
Nếu tập đúng cách, chỉ trong giây lát, tâm bạn đang phiêu du đâu đó lập tức trở về với thân, và hơi thở đã cắt đứt suy nghĩ của bạn với quá khứ, tương lai. Tập như vậy khoảng 5-10 phút, bạn sẽ chìm vào giấc ngủ. Giờ giải lao ở nơi làm việc, lúc ngồi chờ tàu xe, bạn có thể nhắm mắt, tập thở như trên vài phút để thư giãn. 
Trong cuộc sống, nhiều người không biết xử lý cảm xúc mãnh liệt của mình khi khổ đau vì thất vọng, sợ hãi hay giận hờn... Nếu biết ngồi xuống trong tư thế hoa sen và tập &quot;thở vào/ tôi thấy tôi là trái núi; thở ra/tôi cảm thấy vững vàng&quot;, thì họ có thể vượt thoát khỏi thời khắc hiểm nguy đó...&nbsp; 
Thiền sư Thích Nhất Hạnh đã viết: &quot;Thiền là đem tâm trở về với thân, đem tâm trở về với tâm, để giúp ta thiết lập được thân và tâm trong giây phút hiện tại... Không phải chỉ trong tư thế ngồi thiền ta mới làm được chuyện này. Khi ta giặt áo, tưới rau, lái xe, rửa bát, đi cầu... ta cũng có thể đặt mình trong trạng thái thân tâm nhất như ấy&quot;. Trong cuốn An lạc từng bước chân, ông dạy cách thiền khi uống trà, khi ôm, khi lái xe, khi ăn, khi nghe điện thoại; ông cũng dạy cách dùng hơi thở để điều phục cơn giận, thực tập nhìn sâu... và ông kết luận thiền là yếu tố không thể thiếu trong các gia đình văn minh.&nbsp;

&nbsp;
&nbsp;]]></description>
            <pubDate>2009/08/12 10:18:00</pubDate>
            <guid><![CDATA[Sự màu nhiệm:4669]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Người nông dân chân chính]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/anhsaomai1210/article?mid=4516]]></link>
            <description><![CDATA[
&nbsp;



&nbsp;]]></description>
            <pubDate>2009/07/12 22:35:17</pubDate>
            <guid><![CDATA[Người nông dân chân chính:4516]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Những bức thư tình hay nhất]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/anhsaomai1210/article?mid=4378]]></link>
            <description><![CDATA[Bức thư tình thứ nhấtThành phố Mặt Trời - Ngày buồn, 
tháng nhớ, năm cô đơn, thế kỷ sầu...Em thương mến!Hôm nay trời thật đẹp, 
mây đen kéo đến mây trắng bay đi. Anh ngồi co cẳng viết cho em yêu của mình bức 
thư tình hay nhất thế kỉ 22. Đầu thư, anh chúc em nhiều calo để em mạnh 
khoẻ.Em à! Chỉ mới gặp em thôi mà anh ngỡ như đã quen nhau từ kiếp trước. Xa 
em vài giây thôi mà ngỡ đã bao năm. Em ơi ,ánh mắt em làm cả miền Nam chìm trong 
băng giá. Em cất tiếng cười làm cả miền Bắc ngủ quên còn khi những giọt lệ em 
rơi làm 7 tỉnh miền Trung chìm trong lũ lụt...Ôi thôi! Quái vật!.... Em à, 
em đến với anh trong ngày đông băng giá. Em sưởi ấm con tim anh tựa lò vi sóng 
nướng con mực khô. Mỗi khi anh khát, em là vại bia hơi dịu đi cái khát khủng 
khiếp của mùa hè.... Ôi em tôi là vô địch...Thôi, thư đã dài dù chỉ là một 
chút trái tim anh. Em thấy không? Nếu em yêu anh thì anh nguyện dâng trái tim 
mình đem nấu cháo cho em bồi bổ. Hàng Việt Nam chất lượng cao đó em...Yêu em 
nhiều...Bức thư tình thứ haiGửi người 
con gái anh yêu!Hà nội một ngày buồn như con chuồn chuồn, tháng chán như con 
cá rán, năm đen như con mèo hen.Em yêu dấu, người em như cái đấu, tóc em 
xù như lông gấu, tuy em hơi cá sấu nhưng anh vẫn yêu em nung nấu. Ðêm nay ngồi 
sửa xe mãi mà chẳng được, ngủ thì chẳng xong, nhìn trăng cao tít mít, anh quyết 
ngồi cong cẳng viết thư cho em, không gian bốn bề im ắng chỉ có tiếng ếch kêu và 
âm thanh như tiếng đàn violon du dương nhẹ nhàng của đàn muỗi đang vây quanh 
anh.Em có biết rằng anh nhớ em nhiều lắm không? Anh ăn không ngon nhưng 
ngủ như điên, anh đi giầy quên đi tất, ăn sáng quên đánh răng, anh dùng xăng vo 
gạo, anh khờ khạo cũng chỉ vì yêu em đó.Khổ thân anh khi chúng bạn toàn 
là những đứa không có nhà phải ở trong biệt thự, không có xe đạp mà phải ngồi xe 
hơi, không có tiền mà phải xài card.Anh thì cái gì cũng có chỉ không có 
mỗi tiền. Anh xin tình nguyện dâng hiến cho em tấm thân trong trắng như tờ giấy 
than của anh cho em. Tấm thân của anh tuy đang mang trong người hai dòng máu 
nhưng vẫn còn là hàng xài được một số thứ. Anh chỉ muốn những gì của em là của 
anh và những gì của anh là của riêng, của nhầm là của chung. Em có biết rằng anh 
yêu em từ khi anh thấy em lon ton như con chó con cùng mấy đứa bạn cùng là lũ 
quỷ cái đánh 1 thằng bạn nhỏ xíu. Anh sẽ làm tất cả để cho em vui. Ranh ngôn có 
câu : &quot;Không có việc gì khó, chỉ sợ tiền không nhiều, đào cống và lấp bể, cố làm 
cũng thành không&quot;.Em đừng buồn vì những lời bạn anh nói nhé, nó nói em 
:&quot; Nhìn xa cứ tưởng con người, nhìn gần mới biết đười ươi xổng chuồng&quot;. Anh đau 
lắm nhưng không sao, bôi cao sẽ khỏi, không khỏi ăn tỏi sẽ hết, không hết cho 
chết là vừa.Về nhà anh không nuốt trôi cơm cố gắng lắm mới chỉ có 6 bát 
phở. Một lần và mãi mãi anh muốn nói với em rằng anh yêu em như que kem mút dở, 
như dưa bở với đường, như lọ tương ngâm cà pháo, như con báo với cánh rừng, như 
muối vừng với lạc, như lão Hạc với con chó vàng...Thôi mệt quá rồi anh 
đành phanh bút ở đây. Chào em và yêu em nhiều, chúc em gặp nhiều ác mộng, anh sẽ 
hiện ra để cùng em chạy trốn.Hôn em như cún con hôn mèo 
con!Bức thư tình thứ baEm thân 
mến!Anh rất hân hạnh thông báo cho em rằng trái tim anh đã thuộc về em 
kể từ ngày thứ tư, 14/02/2002. Với buổi gặp mặt tổ chức vào ngày hôm ấy lúc 18h, 
anh xin được tự giới thiệu mình như một người yêu đầy triển vọng.Chuyện tình 
của chúng ta sẽ trải qua thời gian thử nghiệm trong vòng 3 tháng, sau đó căn cứ 
vào sự hòa hợp giữa hai ta mà sẽ được quyết định có kéo dài mãi mãi hay không. 
Tất nhiên khi kết thúc thời gian thử nghiệm, vẫn sẽ có những khoá huấn luyện 
tiếp theo và những kế hoạch thẩm định để tiến hành thăng chức người yêu lên bạn 
đời.Thời gian đầu, chi phí phát sinh cho cà phê và giải trí sẽ chia đều 
cho hai ta. Sau này tùy thuộc vào hiệu quả xử sự của em, anh có thể sẽ gánh phần 
trăm lớn hơn. Tuy nhiên, nếu chi tiêu bằng tài khoản của em thì anh rất sẵn 
lòng.Xin em vui lòng trả lời trong vòng 30 ngày kể từ ngày nhận được lá 
thư này. Bằng không lời tỏ tình này sẽ hết hiệu lực mà không cần thông báo gì 
thêm và anh sẽ xem xét các ứng cử viên khác.Anh rất biết ơn nếu em gửi 
chuyển tiếp bức thư này đến chị gái của em trong trường hợp em không nhận 
lời.Xin chân thành cám ơn trước!Anh của em.Bức thư tình thứ tưEm!Đây là câu đầu tiên anh viết 
dành cho em. Kế đến, anh viết cho em câu thứ hai. Anh muốn nói với em rằng, câu 
này anh viết đã là câu thứ ba rồi đó!Em à, em có biết câu em đang đọc đã 
là câu thứ tư rồi không? Vậy mà anh vẫn không thể bắt đầu câu chuyện ở câu thứ 
năm này. Anh hy vọng sẽ nói được điều muốn nói với em ở câu thứ sáu, nhưng sao 
thấy khó mở lời quá, hẹn em ở câu thứ bảy nha. Mà thôi, đợi thư xuống dòng, anh 
sẽ tâm sự với em được nhiều hơn.Em ơi, em có biết giờ đã là câu thứ mấy 
rồi không? Anh dạo này trí nhớ kém quá nên không thể đếm nhiều được. Nếu anh 
không nhầm thì đã là câu thứ mười rồi. Nếu đúng thế thì khi anh chấm hết câu này 
cũng là lúc anh chuyển sang câu thứ mười hai rồi đó. Anh dự định sẽ nói điều 
muốn nói ra ở đây, nhưng cứ sợ em không đủ bình tĩnh, nên anh đành để nó ở câu 
sau nữa.Em à! Em vẫn đang đọc bức thư của anh đó chứ? Điều anh muốn nói 
với em là hãy kiên nhẫn đọc câu kế tiếp. Cũng sắp hết giấy rồi nên anh sẽ nói 
ngay thôi. Nếu em vẫn tin anh, hãy đọc thêm câu này nữa. Anh không muốn làm mất 
thêm thời gian của em, nên anh sẽ cho em biết ngay bây giờ. Em à, anh muốn nói 
là… là… em hãy đọc lại lá thư này và trả lời anh ngay, em nhé!Rất mong 
thư của em!Bức thư tình thứ nămEm thân 
yêu!Thế là được 3 tháng rồi, từ cái ngày em xù đẹp anh để đi theo tiếng 
gọi trái tim em, từ ngày đó tới giờ không giây phút nào anh không nghĩ đến em 
cả, ngay cả khi đang buông rơi gánh nặng trong Toilet anh cũng khẽ giật mình và 
thầm gọi tên em.Nhớ ngày xưa đôi ta yêu nhau thắm thiết, thế mà chỉ vì 
một chút tư lợi cá nhân em đã bỏ rơi thằng này để đi theo một thằng boy khác... 
Thằng đó có hơn anh ở điểm nào đâu, chẳng qua nó giàu hơn anh, nó học giỏi hơn 
anh và nó đẹp trai hơn anh thôi mà... chẳng lẽ vì vậy mà em nhẫn tâm để lại vết 
thương lòng đang từng ngày vón cục trong tim anh hay sao em?Tình anh 
rung rinh ngọn mía lẽ nào em nỡ chặt gốc bỏ ngọn sao... Bây giờ em đi xe hơi rồi 
đâu còn nhớ chiếc xe máy cũ kỹ này nữa! Nhớ những ngày mưa xe tắt máy anh ngồi 
trên xe dồn số còn em hỳ hục đẩy phía sau... lãng mạn thế mà em nỡ lòng 
nào...Giờ đây ngồi đọc lại những bức thư em viết cho anh, tình yêu của 
anh nó cứ nhểu xuống từ mắt lẫn từ mũi... từng giọt từng giọt trông mà thương. 
Rồi những buổi chiều tà, tụi mình thường tay trong tay đi... lụm lon nước ngọt 
em còn nhớ không, đời sinh viên lận đận nên nhục quá cũng phải làm... kiếm được 
đồng nào hay đồng ấy, cay đắng tủi nhục cùng nhau chia sẻ vậy mà em cũng dứt áo 
ra đi, chẳng lẽ bây giờ anh đi lụm lon nước ngọt một mình sao em... Quê lắm, đi 
hai người vẫn đỡ ngại hơn mà em...Ngày em nói câu chia tay sao mà bàng 
hoàng quá... Lời nói của em nhẹ nhàng mà sao anh nghe như tiếng bả chủ đòi tiền 
nhà vậy, giật thót và buốt nhói con tim... Đang uống ngụm nước, nghe em nói xong 
câu goodbye anh phụt nước thẳng vô tô cháo lòng đang ăn ngon miệng khiến nó bắn 
tung tóe vào người các nam thanh nữ tú ngồi cùng bàn. Anh đau nhói cõi lòng, bấy 
nhiêu ngày tháng bên nhau vậy mà em cứ làm như đi chợ vậy...Em “đón” anh 
về từ những năm anh còn là thằng sinh viên nhà quê... bây giờ đã là năm 2, em 
“xài” anh đến mức liễu chán hoa chê, nhụỵ đã hương tàn... Thế rồi bây giờ em nói 
câu chia tay. Đã có lúc anh nghĩ đến chuyện tự tử để giữ tấm lòng son sắc và 
trinh trắng với em nhưng... hình như làm vậy hơi... ngu, nên anh đã quyết định 
cầm cự tới ngày nào hay ngày đó vậy!Giờ đây anh đã không còn em bên cạnh 
nữa... cuộc sống buồn tẻ và hiu quanh biết bao... ngồi nhớ lại những lần anh đàn 
em rống, thật là vui vẻ... bây giờ chỉ còn anh trong căn phòng cô 
vắng!Đành phải chúc em hạnh phúc bên thằng boy mới đó.Thôi nghe em, 
anh dừng type nghe!PS: À mà chuyện này nữa, trong lần đi chơi Valentine 
năm ngoái em có mượn anh 4000đ mua 2 bịch nước mía (em 1 bịch anh 1 bịch đó)... 
chỉ hy vọng em sẽ nhớ đến tình xưa nghĩa cũ và cả 4000đ em chưa trả 
nữa!Bức thư tình thứ sáuNgày ko net, 
tháng củ mật, năm con chuột.Trời ko nắng, đêm ko mưa, chiều lại bão.Bình 
minh tỏ, hoàng hôn tàn. Ngày củ chuối!Gửi người yêu nơi phương 
xa!Em à! Đã lâu rồi anh ko viết cho em vài dòng, chắc em mong thư anh 
lắm, em thông cảm dạo này anh mải mê blog quá nên tạm thời quên mất. Hôm nay 
nhân dịp mạng bị cắt, internet down, bụng đau, ngồi toilet bỗng dưng anh lại nhớ 
đến em... Người con gái đầu tiên cho anh nếm mùi đau khổ của 1 cuộc tình đầy 
ngang trái, sóng gió bão bùng lật ghe, đổ thuyền, chìm tàu đánh cá...Lâu 
rồi anh ko đựơc nhìn mặt em do vạn dặm xa cách nhưng ko sao, anh làm sao có thể 
quên đuợc khuôn mặt đáng yêu đó: Màu trắng bệch chói loá đi cùng 1 lớp phấn phủ 
dày vài inches. Em có nhớ ko em? Nhà anh ai cũng ấn tượng với em bởi mỗi lần đến 
chơi em lại dùng khuôn mặt đó dọa ma mấy đứa trẻ làm chúng nó sợ đến khóc thét. 
Em tuy là con gái nhưng em có nét điển trai vương vấn chút mạnh mẽ cá tính đàn 
ông cộng với thân hình đần đặn quyến rũ đầy gợi cảm của 1 siêu mẫu. Sự kết hợp 
có 1 ko 2 này đã đưa em lên một tầm cao mới, tạo cho em 1 vẻ rất riêng độc đáo 
đảm bảo ko đụng hàng... Một vẻ đẹp nghiêng xe máy, đổ xe đạp, lạng ô tô, cong 
vành xe cút kít, đổ nhào xe xít đờ ca (chả biết xe gì!). Bao nhiêu lái xe trên 
đường vào viện vì em, bao cụ già hiếu động đang tuổi hồi xuân &quot;đứng tim&quot; vì em 
và ngoài kia biết bao cô gái ganh tỵ với vẻ đẹp mà tạo hoá ko tiếc lòng &quot;thiên 
vị&quot; ban cho em. Ngày đầu tiên em tán anh trên mạng, em gửi hình cho anh, ko 
những anh mà cái computer nó kết em từ cái nhìn đầu tiên. Nó cũng chết lên, chết 
xuống, máy bốc khói giật đùng đùng, restart liên tục mỗi khi chiêm ngưỡng cái vẻ 
đong đưa &quot;mỹ miều&quot; nghiêng bàn đổ ghế, cháy màn hình lệch bàn phím cuả em. Bản 
thân anh cũng mấy lần mắt trợn ngược sùi bọt mép xém chết hụt bởi vẻ duyên dáng 
Việt Nam pha Thái lan của em... Quả là 1 người con gái &quot;đạc biệt&quot; anh &quot;may mắn 
có được.Anh vẫn nhớ mái tóc thuở nào, nó là 1 tác phẩm nghệ thuật hiếm 
có với bảng màu tươi tắn: Nào xanh nào đỏ nào tím, chỗ xoăn tít, chỗ muợt mà, 
chỗ bồng bềnh lững thững mây trôi phiêu du, chỗ lả lướt lềnh bềnh trôi nổi như 
sông Tô Lịch, chỗ thoảng mùi hương hoa, chỗ thoảng vị ma mút. Những cô gái mắt 
to thường là những những cô gái có khuôn mặt cá tính và em cũng ko phải ngoại 
lệ. Mắt em to lắm, ko những to mà sáng trưng như đèn cao áp, chói loá như 2 cái 
đèn pha ô tô vậy. Mấy lần đi trên đường em nháy mắt sáng loá cả đường, làm mấy 
anh tài xế tưởng công an ngầm bắn tốc độ, giật mình quắn *** chạy về chỗ em đưa 
tiền lạy lục xin tha rối rít. Em cũng đáp lại nhiệt tình ko kém: Lần sau tao bấm 
lỗ bằng lái, liệu hồn... Em à! Anh cũng đã từng yêu cái giọng nói hè rụng đông 
tàn của em, với anh nó thật đặc biệt, mỗi khi em cất tiếng hát nó gợi cho anh 
nhớ đến những tiếng còi báo động máy bay B-52 trong những thước phim tư liệu, 
còn các cô công nhân nhà máy dệt mấy phen nháo nhác định về bởi lầm tưởng là 
tiếng còi tan tầm , mấy chú cún trong tuổi thanh xuân cong cỡn trong xóm cũng 
xao xuyến, mắt long lanh, đuôi vẫy vẫy tưởng tiếng nơi phương xa gọi 
tình.Con tịnh dễ thương của anh à, không những thế anh còn thầm ngưỡng 
mộ nụ cười của em, nó đã bao phen cứu anh thoát chết từ những tay đầu trộm đuôi 
cướp. Bữa nọ đôi ta tay trong tay dạo bước tung tăng trong xóm liều Thanh Nhàn 
bỗng có 1 thằng cởi trần mặc quần đùi chạy lông nhông cầm kim tiêm ra dọa cướp, 
em phì cười: khặc khặc... hệt như tiếng súng dắt đạn, nó tưởng em chơi đồ và đã 
bắn nó vài phát. Hồn phiêu phách lạc, xác tại vị vía thăng thiên, nó vỡ mật lăn 
đùng ra sùi bọt mép mà chết... đáng kiếp lắm. Nó thật là khờ, non gan còn đòi đi 
cướp, có lẽ hôm đó là ngày tận số khi nó gặp đúng tử thần. Anh còn nhớ em có sở 
thích đứng tình tự giữa đường sắt, 1 sở thích kỳ quặc phải ko em? Có lần tàu đến 
nó hú còi TU TU, bực mình em đáp lại bằng 1 hơi rít thật dài: U U U, hệt như 
tiếng con boeing 747, có khác âm thanh của em lên đến mấy vạn đề xi ben khiến 
lái tàu vỡ màng nhĩ, sức ép như muốn làm tim ngừng đập buộc anh ta phải dừng tàu 
lại cho em tiếp tục hàn huyên câu chuyện tình yêu. Thật lãng mạn phải ko em? Đôi 
ta tâm tình trước đoàn tàu dừng bánh, giữa muôn tiếng râm ran la ó của bàn dân 
thiên hạ... Những lúc em hờn, em dỗi anh đến là khổ với em, em đòi hết cái nọ 
rồi lại sang cái kia, em hết đòi đạp vịt thổi bong bóng rồi lại đòi uống chanh 
vắt trộn thịt gà, hết đòi lái xe lu rồi đổi sang đua xe cút kít. Không chiều em 
lại gào lại thét... Sợ lắm em à, cứ mỗi lần như thế cứ như sấm sét giật bên tai 
nổ đùng đùng, nghe mà khiếp vía vãi linh hồn...Thôi thư đã dài, mạng đã 
có anh dừng bút ở đây thôi. Cuộc tình biến động đầy ngang trái đôi ta nay nên đi 
đến hồi kết, anh chịu đựng thế đủ rồi. Đôi ta duyên đã hết, tình đã cạn, mặn 
nồng nay chỉ còn chua chát. Đừng nhắn tin gào thét tên anh nữa, chậm rồi em ơi, 
người yêu anh nay là blog mất rồi: Có khi nào trên nẻo blog tấp nập. Anh vô tình 
gõ phím delete tên em...]]></description>
            <pubDate>2009/06/30 02:01:31</pubDate>
            <guid><![CDATA[Những bức thư tình hay nhất:4378]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[BIỂN, TÌNH ANH]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/anhsaomai1210/article?mid=4343]]></link>
            <description><![CDATA[
BIỂN, TÌNH ANH 
Người em ấy từ lâu tôi muốn nói 
Lời yêu thương tôi ấp ủ trong lòng 
Bao yêu thương tôi đã dành cho em 
Để giờ đây tôi đứng lặng trong về 
…***… 
Em là thuyền ước gì anh là biển 
Biển lăn sóng đưa thuyền vào bến đỗ 
Biển chiều hôm&nbsp; em soi mình trong nước 
In bóng xuống hoà lẫn vào “lòng” anh 
…***… 
Để giờ đây thuyền đã xa bến đỗ 
Theo gió chiều trôi dạt về bến mới 
Để lại trong biểt bến đỗ năm xưa 
Biển mong chờ thuyền quay về bến cũ 
…***… 
Bao tháng ngày cứ nằm dài trên cát 
Sóng xô bờ lại quay về biển khơi 
Hay chăn sóng còn tìm ai đâu đấy 
Cứ dạt dào một nổi nhớ không nguôi 
…***… 
Trong giấc mơ biển mơ về bến cũ 
Dục con sóng nâng thuyền vào lòng&nbsp; biểt 
Biển giật mình lại chỉ thấy mình ta 
Em lại ra đi trong bao niềm nối tiếc 
…***… 
Gửi tiếng sóng nhờ cơn gió mang đi 
Đến nơi đâu có con thuyền gửi lại 
Hãy nói rằng biển vẫn còn cô đơn 
Vẫn đợi chờ hình bóng cũ năm xưa. 
 &nbsp;]]></description>
            <pubDate>2009/06/28 15:44:17</pubDate>
            <guid><![CDATA[BIỂN, TÌNH ANH:4343]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[?????????????(-^-)]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/anhsaomai1210/article?mid=4283]]></link>
            <description><![CDATA[A lô! Chào các bạn minh bận qua không viết được bài mới&nbsp; nên có bông hoa đẹp khi đi công tác ở Tao Đảo nên Up lên Blog để tặng mọi người. Chúc mọi người vui vẽ, hạnh phúc đạt được nhiều niềm vui và nhiều thành công trong cuộc sống .&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Thân ái!&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Nguyễn Hải Nam]]></description>
            <pubDate>2009/06/19 00:13:13</pubDate>
            <guid><![CDATA[?????????????(-^-):4283]]></guid>
         </item>        </channel>
        </rss><!-- api2.blog.sg1.yahoo.com compressed/chunked Wed Nov 25 15:40:35 SGT 2009 -->
