<?xml version="1.0" encoding="utf-8"?>
<rss version="2.0">
<channel>        <title><![CDATA[babylovepink]]></title>
        <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/baby-lovepink]]></link>
        <description><![CDATA[khám phá đi, rùi pạn sẽ bít, hi`]]></description>
        <language>vi-vn</language>
        <lastBuildDate>2009/10/10 22:30:43</lastBuildDate>         <item>
            <title><![CDATA[Sắp thi rùi, lo wá ( T o T )!]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/baby-lovepink/article?mid=181]]></link>
            <description><![CDATA[
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Ây da, mới đây mà 1 tháng đã trôi wa rùi, mới đây mà lại phải thi nữa rùi, hichic, sao mà thảm dzậy nè hem bít nữa. Thứ 6 tuần này sẽ làm bảo vệ Assignment, mới nghĩ tới thui mà đã thấy oải rùi chưa nói gì tới làm hichic. Thứ 6 bảo vệ thứ 7 lại phải thi lý thuyết nữa chớ, mệt wớ đi thui. Tới giờ phút này đây mà đầu óc mình còn trống rỗng thì lèm seo đây, huhu. Bước vào cái môn này thì mình ko tài nào tập trung để làm đc cái gì hết, đầu óc cứ way cuồng. Ha ha, mình giốg như là 1 cái cây nhỏ đứng trc 1 cơn bão lớn vậy, tự thấy buồn cười cho mình...
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;Thiệt ra thì cũng ko muốn ghi blog gì hết, sao thấy nhạt nhẽo wá đi. Chẳng muốn làm gì hết, nãy giờ ghi cái gì chính mình cũng ko biết luôn, lời văn rời rạt cứ như là nước lạnh tạt vào mặt ng đọc dzậy, hichic. &quot;Ước gì...ước gì...&quot; cái cây này trc đây cũng đã có 1 ng nói với mình, nói đi nói lại hoài mỗi ngày đến nỗi mình phát sợ lun nhưng bây giờ thì tới lượt mình, haha, nực cười thấy ghê luôn. Đúng là trái đất tròn và suy tư của con ng cũng tròn như dzậy. Nó cứ xoay vòng từ ng này sang ng khác, lần lượt từng ng đều phải hưởng thụ từng cái cảm giác cay đắng mặn ngọt, haha.
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Hay rồi, giờ thì hay rồi. Mình vẫn như ngày nào, dzẫn là chính mình nhưng có điều đầu óc hơi bị mau wên, hihi. Ko biết là vì nó như dzậy hay là vì mình cố tình khiến nó phải wên đi nhỉ, thiệt là khó hiểu. 
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Hôm nay cúp điện, thía là mình lại xách cái máy leo lên sân thượng ngồi, haha. Ko bít có khi nào sàn bị nứt rùi bể ra lọt xuống dưới tan xác luôn hog ha, hihi. Níu có ngày đó thiệt thì chắc chắn 1 điều là &quot;Đường lên thiên đàng gần sát bên&quot; haha. Ngồi ráng ghi cũng chẳng để làm gì, chán wá ko tập trung đc, hichic. 
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Hum trc bùn bùn lên mạng search bài hát, hờ, lời bài hát nì seo............
&quot;Giấc mơ buồn, cánh thư buồn, gửi cho anh những lời nhớ thương...Và nỗi nhớ của em đã đông thành băng nhưng lòng anh có hay được chăng?&quot; --&gt; Hay ý nhỉ, hihi
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;Thui ko ghi nữa, đi ôn bài ây, mệt rùi, cũng chán nản rùi... Nghĩ càng nhiều thì càng te tua nin thui mặc kệ tất cả dzậy... Buông thả tâm tư để nó bay theo gió... Và rùi...................]]></description>
            <pubDate>2009/10/06 17:58:06</pubDate>
            <guid><![CDATA[Sắp thi rùi, lo wá ( T o T )!:181]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Chia tay cũng là yêu]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/baby-lovepink/article?mid=119]]></link>
            <description><![CDATA[&nbsp;

&quot;Chúng ta hãy... ngưng yêu, cho đến khi có kết quả thi đại học&quot; - &quot;Nhật... nói vậy mà nghe được sao?&quot; - &quot;Vậy thì... chia tay luôn vậy, nhé!&quot;... Trâm váng vất khi nghe câu nói loáng thoáng bên tai...
Hôm nay, lại một ngày mưa tầm tã. Nằm co ro trong chăn ấm mà nước mắt cứ chực trào. Gió mạnh lắm, quật ầm ầm, cửa sổ giãy giụa, cam chịu. Mắt Trâm mệt mỏi vì đã khóc quá nhiều, nhưng không thể nào chìm vào một giấc ngủ xa xăm… Lời đề nghị của Nhật còn khủng khiếp hơn tiếng sét đang làm nứt vỡ bầu trời ngay lúc này…
Gió càng mạnh, Trâm càng thu mình lại, khẽ nhăn mặt, ép chặt mi để nước mắt chảy ra, để quên đi những kỉ niệm với Nhật, quên đi những kí ức giữa hai đứa…
Bao nhiêu câu hỏi cứ chao đi chao lại trong đầu, năm nay mới là hè của lớp 11, năm sau mới học lớp 12, lời hứa hẹn của Nhật thật kì quái. Ngưng yêu cho đến khi cả hai đậu ĐH, liệu có quá sức? Việc ngưng yêu đối với Nhật như việc tạm dừng một cuộc vui nào đó, nghe sao quá dễ dàng. Còn Trâm, “ngưng yêu” như “ngưng thở” vậy, làm sao nó sống nổi?
Đành rằng Nhật và Trâm chỉ mới quen cách đây 3 tháng, nhưng hai đứa học chung lớp, giáp mặt nhau hằng ngày, giả sử nói lời chia tay đã là một sự phũ phàng, đằng này ngưng yêu, biết cư xử sao cho phải? Hơn nữa, Trâm còn yêu Nhật lắm lắm, chẳng lẽ mới ba tháng, Nhật đã phát hiện ra Trâm không xứng với Nhật, Trâm có những tật xấu, Trâm hay bất đồng quan điểm?
Trâm cứ nhớ lại, suy nghĩ, lần mò, lục tung từng hành động của Nhật vào những ngày cuối trước khi tuyên bố “ngừng yêu”. Nhật vẫn bình thường, vẫn nói chuyện với Trâm vui vẻ, vẫn tươi cười bẹo má Trâm khi nó “phát minh” ra một câu nói hay hay… Vậy mà hôm nay sao đường đột quá…
À, Trâm nhớ lần trước, Nhật và nó có cãi nhau một lần. Đại loại là lỗi ở Trâm. Vì thấy Nhật lúc nào cũng chúi mũi vào các phần mềm, qua nhà Nhật không lúc nào nó thấy Nhật rảnh tay để ôm nó một cái, ngắt mũi nó một tẹo. Lúc nào cũng học, và học.
“Năm sau thi đại học rồi đó nhóc. Sao cứ rong chơi hoài…”
“Thì người ta nhớ, người ta qua, hổng được hả? Với lại chắc gì năm sau thi?”
“Ồ, được, chỉ sợ tiểu thư chán thôi…Cũng đừng chủ quan quá. Thi một kỳ không chừng còn oải hơn hai đấy!”
“Chán thật chứ bộ. Nè, I love you so much. Do you love me?”
“Lại trẻ con nữa rồi…”
“Nhật hết “iu” Trâm rồi chứ gì?”
“Trâm có thôi vớ vẩn như thế không?”
“Vậy là thật chứ gì…”
Trâm tự hỏi, tự trả lời, rồi vùng vẫy bỏ về…
o0o
Người ta thường nói “yêu quá hóa rồ”. Câu đó đúng cho Trâm. Nó thích Nhật lắm lắm. Nhật học giỏi, lại dễ thương, ăn nói ngọt ngào, biết bao nhiêu nàng liêu xiêu vì hắn. Vậy mà mới chính thức quen Trâm ba tháng, hắn đã “lộ rõ” là một người chẳng biết chiều phụ nữ. Chưa một lần hắn chở Trâm đi chơi, mua quà cho Trâm, ngay cả…một ly nước hắn còn chưa khao Trâm lần nào. Còn Trâm thì hết tặng hắn cái khăn choàng tự đan đến một cuốn sách lập trình khá đắt. Biết sao được, nó là con một trong gia đình thượng lưu, thứ gì chẳng có. Còn Nhật thì thuộc dạng “tầm tầm” về tài chính.
Nhưng Trâm không quan tâm đến điều đó. Cái Trâm cần là sự lãng mạn trong tình yêu, vậy mà nó chỉ xuất hiện trong vài tháng đầu, vài tháng sau, dường như những câu nói: “Miss you”, “Love you so much” thưa dần, rồi biến mất. Đỉnh điểm là lời đề nghị “ngừng yêu” gần đây của Nhật. Không lý do, không một lời giải thích…
Những tuần đầu, Trâm chịu không nổi, cứ khóc hoài, rồi còn gọi điện thoại cho Nhật, “spam” tin nhắn, “spam” trong nick Y!M, nhưng Nhật vẫn làm lơ…
“Vậy là kết thúc thật rồi” - Nước mắt Trâm chảy dài. Nó tự nhủ, cố gắng hoàn thành chương trình năm nay, thi đại học, và quên Nhật đi. Hắn học chung lớp ư? Không thành vấn đề. Đối với Trâm, việc vượt qua một cú sốc cũng không quá khó, vậy cớ gì lại sợ một sự hiện diện không mấy ồn ào?
Trâm lao đầu vào học. Học để quên. Điện thoại không còn nhắn tin vào đêm, máy vi tính im lìm vì đã lâu cô nàng không lướt web. Trâm tiến bộ vượt bậc, từ học sinh trung bình trở thành khá giỏi, tốt nghiệp loại khá, rồi đậu đại học. Tuy vậy, không thể phủ nhận, Trâm cố gắng như thế, vì nó muốn quên Nhật đi, muốn chứng tỏ cho Nhật thấy, nó không ngốc, không yếu đuối, không ngây thơ như hắn tưởng…
“Lời hứa hẹn năm xưa” cũng trôi nhanh. 4 năm đại học trôi qua thật yên bình. Tốt nghiệp với mảnh bằng loại khá, Trâm được nhận vào làm tại một công ty với mức lương hậu hĩnh. Trâm quên đi lời ước hẹn “thi đại học xong sẽ…yêu lại” của Nhật. Cũng giống như những nhân vật nữ chính trong phim Hàn, Trâm yêu ai thì chỉ yêu một và chung thủy với người đó, dù bây giờ, Nhật không là của cô…
o0o
Tán cây bàng năm xưa vẫn rợp bóng. Tim Trâm không đập loạn nhịp, nhưng cũng không hẳn yên bình khi Nhật hẹn cô ra chỗ này. 5 năm rồi, lẽ nào Nhật muốn chứng minh là mình giữ lời hứa? Thật buồn cười. Trâm không trách gì Nhật, đặt tương lai lên hàng đầu, chứng tỏ Nhật là một người có ý chí vươn lên…
“Trâm, I love you…”
“Câu nói này dành cho 5 năm về trước mới đúng, thưa giám đốc” - Trâm xoay mặt qua, bình thản trả lời.
“Tại sao em không nghĩ, lúc đó anh chia tay em vì anh yêu em?”
“Gì chứ? Yêu ư? Yêu mà có thể “ngưng” như anh được thì cả thế giới này chẳng bao giờ có khổ đau. Chia tay vì tôi, vì yêu tôi? Vì anh, vì sự ích kỷ của anh thì có!”.
“5 năm về trước, tại chỗ này, ba mẹ em đã hẹn gặp anh, và muốn anh chia tay để em chú tâm học tập.”
Trâm sững sờ, ngỡ ngàng, rồi hụt hẫng, chới với như sắp rơi xuống vực sâu...
“Đối với anh, tình yêu không cần lời nói, mà bằng hành động cơ. Lúc ấy, ba mẹ em nói rằng anh không xứng với em. Anh nghèo, anh luôn dựa dẫm vào em. Anh rất tức khi nghe câu nói đó. Ba mẹ em nói từ khi quen anh, em không màng đến học tập. Anh đâm lo, và thế là đành nói lời chia tay để ba mẹ em không nghĩ anh là kẻ “phá bĩnh”, phần muốn lo cho tương lai để thành đạt, để “xứng với em”. Trong suốt khoảng thời gian học 12, em không biết anh còn đau khổ hơn em gấp ngàn lần. Anh luôn dõi theo em, vui khi em được điểm cao, buồn khi thấy em nhìn xa xăm ra cửa sổ. 4 năm đại học, thậm chí anh vẫn dõi theo tin tức của em…Lẽ nào, em không tin điều đó….”
Nước mắt lại lăn dài, Trâm ôm chầm Nhật. Lần này, cô cảm nhận được mình không còn là một cô bé suốt ngày mơ đến một bạch mã hoàng tử nữa, vì Nhật chính là Mr.Right của đời cô.]]></description>
            <pubDate>2009/06/17 22:18:28</pubDate>
            <guid><![CDATA[Chia tay cũng là yêu:119]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[CAM LÒNG HAY KHÔNG HẢ BLOG THÂN YÊU???]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/baby-lovepink/article?mid=116]]></link>
            <description><![CDATA[





Ko bao lâu nữa mình phải từ bỏ cái blog yahoo 360 thân yêu của mình rùi, hichic, ở đó có biết bao nhiêu là kỷ niệm zui có, buồn có…Biết bao nhiêu thân thiết và tình cảm của các bạn giờ phải rời xa thật sự mình ko cam tâm cho lắm, hichic. 
---Kỷ niệm 1 thời gắn bó---
Ngỡ ngàn nhiều trc sự mới lạ khi vừa làm wen với thế giới mạng và điều đâu tiên mình tò mò chính là blog yahoo 360.
Tò mò và tìm tòi
Thắc mắc trc những bí ẩn bên trong mà mình chưa khám phá hết
Nhưng ko chịu thua
Càng bí ẩn thì lại càng thôi thúc sự tò mò của mình
àdzì mình là ng như thía mờ
Từ sự khởi đầu trống trãi

Đến sự hoành tráng vừa phải như hum nay
Dzị mờ bi giờ phải đóng cửa ra đi, huhu, có cam tâm nủi hem chớ? Sao lại phải đóng cửa yahoo 360 chớ, sao lại ko hỏi ý kiến của blogger mà lại muốn yêu cầu đóng là đóng chớ? Yahoo 360 plus ai thích thì sài ko thích thì thui chớ sao lại lấy nó để thay thế cho yahoo 360 rùi lai đóng cửa nó chớ, hichic, thiệt là wá đáng mờ…….
---BYE 4EVER MY BLOG YAHOO 360---]]></description>
            <pubDate>2009/06/12 22:00:19</pubDate>
            <guid><![CDATA[CAM LÒNG HAY KHÔNG HẢ BLOG THÂN YÊU???:116]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[NGÀY THI ĐÁNG NHỚ, ẶC ẶC]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/baby-lovepink/article?mid=104]]></link>
            <description><![CDATA[




 


Cả buổi sáng ngồi ôn bài để chiều nay thi, uiui, sao mờ mệt wá, cả thảy 9 bài, xem đi xem lại dzẫn ko bít ôn từ đâu. Thiệt ra thì từ cái ngày mà thầy chủ nhiệm lớp đi wa Ấn Độ công tác thì lớp mình lưu ban từ đó, thầy mới dạy vừa mệt lại vừa bùn ngủ, thiệt sự mà nói thì thầy giảng cái gì mình ko nghe đc chữ nào mặc dù đã cố gắng hít sức để nhồi nhéc nhưng….vô ích. Tiết học lý thuyết “ko ai hỏi mà nó cứ gật” kéo dài suốt 2 tiếng đồng hồ…choáng váng.
Hic, mọi chuyện rùi cũng đến lúc kết thúc…chiều nay thi cái đề cho trên trời dưới đất, đọc vào mờ choáng váng, run mún chít lun, hichic. Bình thường thì ra đề toàn trong sách ko à, hum nay tự nhiên trường lại đổi tông cho toàn trong đĩa, mờ đĩa thì seo mờ xem đc, trường cho đem sách vào phòng thi cũng như ko, huhu…chưa đọc 1 cái gì trong đĩa lun, trong sách còn xem chưa hít nữa là thía mờ thời gian thì lại trôi còn nhanh hơn mình tưởng….dài dài thía nì chác chít wé hichic. E hèm…may phước vừa đủ điểm đậu, ặc ặc, môn sau còn nặng hơn môn nì nữa, hic, kiểu nì chắc chít wé, huhu.]]></description>
            <pubDate>2009/06/04 17:08:19</pubDate>
            <guid><![CDATA[NGÀY THI ĐÁNG NHỚ, ẶC ẶC:104]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[20/11 đáng nhớ!!!]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/baby-lovepink/article?mid=93]]></link>
            <description><![CDATA[
Hihi, cái nì là ảnh hùi 20/11 nà, trường tổ chức 1 cuộc hội ngộ lớn của các chi nhánh, woa, dzui ghia, đây là đoàn diễu hành của lớp mình nà, hà hà--&gt;con thuyền hướng đến tương lai á 
&nbsp;]]></description>
            <pubDate>2009/03/13 20:11:39</pubDate>
            <guid><![CDATA[20/11 đáng nhớ!!!:93]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[TOPIC ĐÊM GIAO THỪA ^ + ^]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/baby-lovepink/article?mid=2]]></link>
            <description><![CDATA[



Sắp giao thừa, đêm nay ráng ngồi để viết cho xog 1 cái blog giành cho đêm giao thừa, mình cứ ngỡ là đường phố sẽ vắng ng lắm nhưng hôm wa bc ra đường thì sự thật ko phải như vậy, đương phố vẫn đông ng wa lại thậm chí còn đông hơn, nhộn nhịp hơn. Suốt cả tuần lễ cắm đầu vào làm bài, ôn bài mình gần như sắp bị đè bẹp bởi đống bài tập đó, vì wa tết là phải thi nên phải tranh thủ mà học bài, làm bài, tránh tình trạng đợi đến wa tết, hichic.
Chỉ còn 45 phút nữa là giao thừa, là chính thức bc sang năm mới rồi, cả 1 năm vừa wa mình đã trải wa nhiều chuyện ko dzui, nhưng năm nay sẽ ko còn như dzậy nữa, năm nay nhất định sẽ là 1 năm đầy phước hạnh và tràn đầy niềm dzui đối với mình.
Mới nghỉ học có 1 tuần thôi mà sao nhớ lớp wa’, chăc các bạn của mình cũng đã về wê hết rồi, ko biết tối nay có ai thức đón giao thừa ko nhỉ, hum trc cô nói là 5 ng đầu tiên nhắn tin chúc năm mới cô vào đêm giao thừa sẽ đc lì xì, hihi, chắc tối nay có nhiều “mem” thức canh lắm đây, híhí…
Hôm nay ngồi làm theme mới cho blog, đơn sơ thôi nhưng màu chủ đạo dzẫn là tông màu mình yêu thích, hihi, cũng phải có 1 cái theme mới để đón năm múi chớ…mấy ngày tết sẽ để blog trống đây nin cũng phải làm mới lại chút chớ, hihi.

TỔNG KẾT 1 NĂM VỪA QUA:

Năm 2008:
Buồn có, dzui có, nhưng hầu như là toàn chuyện buồn, cái buồn nó ko thể đè bẹp mình đc và sang năm mới nó sẽ ko còn tồn tại trong mình nữa.
Thi vào FPT và trở thành sinh viên của trường, là thành viên của lớp premium 20070810-y1-p.
Từ bỏ 1 tình bạn và hầu như cũng ko phải là tình bạn, 1 tình bạn mập mờ.
Biết đc nhiều ng bạn mới và bắt đầu những tình bạn tốt đẹp.

HAPPY NEW YEAR!!!]]></description>
            <pubDate>2009/01/26 00:58:19</pubDate>
            <guid><![CDATA[TOPIC ĐÊM GIAO THỪA ^ + ^:2]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[cập nhật hình động múi nà, hihi]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/baby-lovepink/article?mid=3]]></link>
            <description><![CDATA[
hehe]]></description>
            <pubDate>2009/01/10 14:16:03</pubDate>
            <guid><![CDATA[cập nhật hình động múi nà, hihi:3]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[uiiiiiiiiiiiiiii....học...học...học...]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/baby-lovepink/article?mid=4]]></link>
            <description><![CDATA[



Học...mệt....Ưh...mệt nhỉ.... Nhưng........Tuy mệt mà dzui....Tuy dzui mà sợ....Tuy sợ mà ghiền....Tuyu ghiền mà run... Mệt: vì quá nhiều bài phải làm và phải học... Dzui: có những ngơời bạn tốt lun ở bên cạnh mình ... Sợ: học hem ra hồn thì coi chừng ...thi rớt...hichic. Ghiền: đây là môn học mình yêu thích nhất mờ, hihi. Run: hic...thi rớt thì coi chừng....ăn đòn...huhu]]></description>
            <pubDate>2008/12/29 15:08:03</pubDate>
            <guid><![CDATA[uiiiiiiiiiiiiiii....học...học...học...:4]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[GẶP GỠ TRONG MƠ...]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/baby-lovepink/article?mid=5]]></link>
            <description><![CDATA[Cách đây gần hai năm, tôi nhận được một lá thư từ thành phố Canberra nước Úc. Thư của cô bé Tóc Tiên đang học lớp 12, muốn gia nhập vào gia đình Áo Trắng. Tôi buồn cười nghĩ, ở mãi tận nước Úc xa xôi làm sao sinh hoạt chung với nhau được mà gia nhập GÐAT! Nhưng để an ủi em, tôi viết thư trả lời: &quot;Em đã tìm đọc được tuyển tập Áo Trắng ở Úc, vậy em đã xứng đáng trong đại GÐAT&quot;. Tháng sau, tôi nhận được một bài tùy bút viết về học sinh Việt Nam ở Úc, dưới ký tên: Tóc Tiên (GÐAT Canberra-Australia). Ðọc dòng chữ ấy, tôi bỗng ước mơ mình mọc cánh bay sang Úc gặp gỡ GDAT Canberra. Có lẽ &quot;ước&quot; nhằm giờ &quot;linh&quot; nên tôi đã &quot;mơ&quot; thật...  Sáng ngày 2 tháng 2 (nhằm mùng 6 Tết Mậu Thân), vừa bước vào phòng làm việc buổi đầu năm ở cơ quan, tôi nhận được cú điện thoại có giọng nói lơ lớ: - Chào ông. Em là thành viên GÐAT Canberra. Phi cơ đang quá cảnh ở Singapore và sẽ đến sân bay Tân Sơn Nhất lúc 16 giờ. Ông có thể đến đón em? - Nhưng tôi đâu biết em là ai mà đón? - Dễ thôi. Ông nhìn thấy ai mặc áo pull trắng có dòng chữ Tiên trước ngực, đó là em. Người trong &quot;gia đình&quot; mà. Rồi ông cũng nhận ra em thôi. - Ðược rồi, tôi sẽ đi đón em. - Cám ơn ông. Chúc ông đầu năm đừng nhăn nhó. Xui lắm! Tôi nghe có tiếng cười rồi tiếng cúp máy. Quả thật tôi đang rất &quot;nhăn nhó&quot;. Chiều nay tôi được mời ăn tân niên ở nhà một người bạn. Vậy là mất toi một chầu nhậu chỉ vì một người trong &quot;gia đình&quot; mà mình chưa bao giờ gặp mặt. Ðúng 16 giờ, tôi đến sân bay Tân Sơn Nhất. Nhìn tấm bảng điện báo hiệu, tôi biết chuyến bay từ Singapore đáp xuống TSN. Một đám đông đứng sát hàng rào sắt, cách cửa kính 2 mét, để nhận diện người thân đang làm thủ tục hải quan. Một số người đã đưa tay vẫy mừng rỡ khi nhận ra người thân. Chẳng biết mặt mũi Tóc Tiên như thế nào, tôi đành &quot;đón lõng&quot; em ở cuối con đường mà mọi hành khách đều phải đi qua để ra ngoài. Nhiều hành khách đẩy những xe chở đầy hành lý đi qua. Rồi một cô gái đeo kính đen, tóc màu nâu, vai đeo ba lô, tay xách túi hành lý đang đi tới. Em mặc áo gió màu xanh không kéo dây khóa, để lộ chiếc áo pull trắng có chữ TIEN ở ngực. Tôi gọi: Tóc Tiên! Cô gái vẫn thản nhiên đi qua. Tôi vội bước theo và vỗ vai em hỏi: - Xin lỗi, em có phải là Tóc Tiên? Cô gái dừng lại, nhìn tôi từ đầu đến chân rồi mỉm cười, nói: - Chào ông Du. Tôi xua tay: - Thôi về đến Việt Nam rồi, em nói tiếng Việt đi. Ðừng nói tiếng Anh &quot;You, I&quot;, tôi không hiểu. - Em đâu có nói tiếng Anh. Trông ông giống du đãng quá nên em gọi tắt ông là ông Du cho... lịch sự! Biết nói sao cho em hiểu? Ngay khi chào đời, tôi đã được trời ban cho một dấu &quot;x&quot; như cái sẹo ở gò má trái. (Ðấy là lý do tôi luôn luôn chụp hình nghiêng về phía bên phải). Chứ đâu phải tôi là dân &quot;xã hội đen&quot;. Ðể khỏi thanh minh rắc rối, tôi hỏi: - Bộ bên Úc người ta thích gọi tên tắt hả? - Ðúng vậy. Bên Úc họ quen gọi em là Ti-en, nên khi ông gọi Tóc Tiên em cứ nghĩ ông gọi một người khác. - Bây giờ em về đâu, tôi chở em đi? - Biên Hòa. - Trời! - Còn Tết mà, ông đừng &quot;nhăn nhó&quot;. Xui lắm! - Tôi đâu có &quot;nhăn nhó&quot;. Tôi đang &quot;cười&quot; đây nè. - Vậy ông bị lão hóa rồi. Nụ cười của ông đầy nếp nhăn. Trên xa lộ chạy về Biên Hòa, Tóc Tiên đã kể cho tôi nghe lý lịch trích ngang của em. Trước kia gia đình em sống ở Biên Hòa. Năm 10 tuổi, em theo gia đình qua Úc. Em ở Úc đã được 10 năm, hiện là sinh viên năm nhất khoa Marketing. Cách đây 4 năm, em đã về VN với mẹ ở 1 tháng. Thời gian đó em đã được đọc Áo Trắng. Sau em về Úc, bạn bè ở VN hàng tháng gửi AT qua tặng. Tôi giữ vững tay lái Honda, ngó thẳng về phía trước, hỏi: - Bên Úc có những tuyển tập thơ văn giống Áo Trắng không? Em ngồi sau (ngó đi đâu, tôi không biết), đáp: - Cũng có những tạp chí dành cho Teen-Age, nhưng họ thường đăng những bài về Mode, Music, Sport, Travel, Sex... chứ không có đăng thơ văn. - Có phải em đã nhuộm tóc màu nâu theo mode? - Ðâu có. Tại bên Úc bị nạn cháy rừng và tóc em đã bị lửa táp đó. Tôi bật cười khiến tay lái loạng quạng, suýt tông vào chiếc xe Vespa chạy kế bên. Nhỏ này nói &quot;dóc&quot; cũng có trình độ bằng C. - Sao em không về quê vào dịp đón giao thừa? - Lúc đó em còn bận thi lên năm hai. Chuyến này em về một mình vì mọi người trong gia đình đang bận đi làm. Em về thăm ngoại vì nghe tin ngoại bệnh nặng. Ðáng lẽ bà dì đi đón em, nhưng dì vừa theo chồng ra Hà Nội làm ăn. Em có thể đi taxi, nhưng nghĩ thử xem GDAT có thật sự giúp đỡ lẫn nhau như thường đăng trên báo không, nên em đã gọi điện thoại cho ông. Nhà ngoại em ở Cù lao phố. Nơi đây chưa xây dựng nhiều nhà mới và cũng chưa mở nhiều đường mới nên em còn nhớ đường cũ, chỉ tôi chạy thẳng về nhà ngoại. Ðấy là một ngôi nhà ngói nằm sát bờ sông. Trong vườn đầy những cây xoài, mít, ổi và hàng rào leo đầy cây lá mơ chắc để &quot;chuyên trị&quot; thịt chó. Nghe tiếng xe gắn máy nổ trước sân, một người trong nhà chạy ra nhìn rồi chạy vào dìu bà ngoại tóc bạc trắng bước ra. Tóc Tiên mừng rỡ chạy đến ôm chầm lấy ngoại. Một lúc sau bà ngoại nói: - Con mời ông xe thồ vào nhà uống nước. Ðể ngoại trả tiền cho, con đâu có tiền Việt. Tóc Tiên đến bên tôi, nói: - Ông đừng buồn nghe. Ngoại em mắt yếu mà. Mời ông vào nhà uống nước. Tôi cười nói: - Cám ơn. Tôi có việc phải đi về trước khi trời tối. Khi nào lên Sài Gòn, em điện thoại cho tôi biết đến chở em đi chơi. Ðồng ý? Em gật đầu cười. Tôi phóng xe chạy về mà lòng buồn rười rượi. Không phải vì tiếc đã chạy xe tốn 4 lít xăng, mà vì &quot;giống ông xe thồ&quot;. Không hiểu sao tôi luôn luôn giống một người nào đó mà không &quot;giống mình&quot;? Ðã có người nhận lầm tôi là ca sĩ Quang Lý, danh thủ bóng đá Sinh... rồi bắt tay làm quen! Giống những người nổi tiếng thật sung sướng vì thành quả tốt đẹp của họ, tôi được hưởng mà chẳng tốn giọt mồ hôi nào. Ðồng thời cũng thật chua xót, khi thấy người ta &quot;vỡ mộng&quot; vì biết tôi không phải là những người nổi tiếng đó. Nhưng riêng với Tóc Tiên, tôi vái trời cho em sớm bị vỡ mộng khi nghĩ tôi giống... du đãng! Năm ngày sau, tôi nhận được điện thoại của Tóc Tiên nhắn đón em lúc 8 giờ ở bến xe miền Ðông. Em sẽ đi xe đò từ Biên Hòa lên Sài Gòn. Tôi đã chở em đi khắp nơi để em biết những đổi thay ở Sài Gòn. Buổi trưa tôi mời em đi ăn ở nhà hàng Ðại Dương, tôi muốn đãi em những món ăn hải sản vì ở nước ngoài những món ăn này giá rất đắt. Em mở tờ thực đơn ra đọc và hỏi: - Chuột đồng nướng lá cách là món gì vậy ông? - Em đã ăn chuột túi Kangaroo ở Úc chưa? - Em ăn rồi. Món đặc sản của Úc mà. - Chuột đồng này cũng là món đặc sản của đồng bằng sông Cửu Long. Khi đĩa chuột nướng lá cách được dọn lên, em gắp một miếng quan sát kỹ rồi bỏ vào miệng nhai, xong uống một ngụm bia. Tôi hỏi: - Em thấy chuột đồng ở Việt Nam và chuột túi ở Úc con nào ăn ngon hơn? - Chuột đồng ngon hơn nhiều! - Em không nịnh &quot;món ăn quê hương&quot; chứ? - Thật mà. Thịt Kangaroo ở Úc bán giá 1 ký là 20 đô Úc. Còn thịt chuột đồng ở đây, em ăn đâu phải trả tiền. - Nếu em còn thời gian ở đây, tôi sẽ dẫn em xuống Cần Thơ ăn các món đặc sản như lẩu mắm, thịt trâu nấu hèm, cá lóc nướng trui... Ăn ở ngay địa phương đó mới thấy chúng ngon tuyệt vời. - Tiếc quá! 17 giờ chiều mai em phải bay về Úc rồi, không thể đi Cần Thơ được. Hy vọng vài năm nữa ra trường đi làm có tiền, em sẽ về VN nghỉ hè và theo ông đi tới các quán ăn ở Hà Nội, Huế. - Lúc đó chân tay tôi đã run lập cập rồi, đi xa sao nổi! - Ông đừng lo. Em sẽ giúp ông trẻ hóa mà. - Bộ bên Úc có bán thuốc trẻ hóa à? - Không phải. Gần đèn thì sáng. Gần em, ông thấy em ăn gì, ông ăn theo là trẻ ngay mà. Tôi bật cười và nói: - Cám ơn &quot;bài thuốc gia truyền&quot; của em. Ðáp lại, tôi chỉ cho em một câu châm ngôn tiếng Anh để sống. Về Úc, em nói cho bạn bè nghe họ sẽ bái phục. - Câu châm ngôn gì vậy? - No-four-go. No là không, four là bốn, go là đi. Tổng hợp lại có nghĩa là &quot;Vô tư đi!&quot;. 16 giờ 30 chiều hôm sau, tôi có mặt ở sân bay Tân Sơn Nhất. Gia đình ngoại đã thuê taxi chở Tóc Tiên từ Cù lao phố lên đây. Ðợi em chia tay bà con xong, tôi đến bắt tay em và nói: - Chúc em đi mạnh khỏe. Em cười: - Chúc ông Dễ ở lại mạnh khỏe. - Em đừng hiểu lầm tôi. Tánh tôi không dễ dãi đâu. - Em đâu có nói ông dễ dãi, em nói ông dễ ghét. Nhưng ông đừng buồn. No-four-go! Tóc Tiên vào phòng cách ly để làm thủ tục hải quan. Ðứng phía sau cửa kính, em đưa tay vẫy vẫy. Tôi mà dễ ghét ư? Ðể phản đối, tôi mạnh dạn hôn lên tay mình rồi đưa tay vẫy vẫy, để cho em biết tôi cũng có người thương tôi và vừa hôn tôi. Ti-en cũng hôn lên tay em rồi đưa lên vẫy vẫy chào tôi. Chúa ơi! Em lại hiểu lầm tôi rồi! Tôi đâu muốn gởi tặng em một nụ hôn gió để từ biệt. Tôi chỉ muốn... Một hành khách đẩy mạnh chiếc xe chở đầy hành lý vào người tôi, khiến tôi ngã nhào... Tôi giật mình tỉnh dậy, mới biết mình vừa có một cuộc gặp gỡ trong mơ. Hèn chi, người ta luôn luôn hiểu lầm nhau trong mơ vì sự việc xảy ra không bao giờ có thật!

Đòan Thạch Biền]]></description>
            <pubDate>2008/12/27 01:37:40</pubDate>
            <guid><![CDATA[GẶP GỠ TRONG MƠ...:5]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[MÙA GIÁNG SINH PHƯỚC HẠNH!!!]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/baby-lovepink/article?mid=6]]></link>
            <description><![CDATA[




 
 
Lâu lắm rồi mình ko ghi blog nhỉ, ưh…nhập học rùi mình cũng ko còn thời gian để vít blog như trc đây nữa. Mới đây mà đã 2 tháng rồi, nhanh thật, thi lia lịa, vừa thi xog lại phải thi nữa rồi…hichic.
Giờ đây thì mọi chuyện đã wa rồi, hiện giờ xung wanh mình có những người bạn tốt nên mình ko còn cảm thấy cô đơn nữa. Giờ mình biết rằng mình nên quên đi những chuyện ko vui trong quá khứ để hướng đến tương lai, hướng đến những gì tốt đẹp đang chờ mình ở phía trc.
Lớp mình tòan là nam sinh thôi, chỉ có 2 nữ sinh là mình và một cô bạn nữa. Mỗi bạn nam trong lớp có 1 tính cách khác biệt, các bạn rất sôi động và vui tính, nhưng có một người khiến mình hơi tò mò, bạn ấy hầu như ko bao giờ nói chuyện với mình, mỗi khi gặp nhau thì mình chỉ thấy trên khuôn ấy 1 nụ cười mà thôi. Mình có thể nói chuyện với tất cả các bạn trong lớp nhưng ko hiểu sao mình ko thể nói chuyện với bạn ấy, cứ mỗi lần gặp thì chỉ cười và cừơi, dường như mình và bạn ấy chỉ nói chuyện với nhau trên yahoo thôi, mình thấy sự khác biệt giữa con người của bạn ấy lúc ở thế giới ảo và lúc ngoài thật, đó là 2 con người hòan tòan khác và đối nghịch nhau, mình ko biết thật ra bạn ấy vui tính và dễ gần như trên mạng hay là hiền và ít nói như ở ngòai nữa.
 Gần đây mắt của mình lại có vấn đề, cứ nhìn 1 chỗ lâu thì lại mờ đi, mình ko biết làm sao nữa, càng ngày mắt cứ nóng dần lên, có nhiều lúc nhìn ko thấy rõ mình bực bội lắm nhưng biết phải làm sao bấy giờ…đành chịu vậy.
Giáng sinh lại đến rồi, thời gian trôi wa nhanh wa, mới đây lại đến giáng sinh nữa làm mình nhớ về những kỷ niệm đã wa…mà thôi, nghĩ đến để làm gì nhỉ, mình đã wên rồi, ko còn nhớ gì nữa đâu, wên hết rồi, mình sẽ có một mùa giáng sinh vui vẻ và có một năm mới tốt đẹp cùng với những người thân yêu nhất và cùng với những người bạn lớp 20070810Y1P  .
Còn các bạn thì sao? CHÚC CÁC BẠN CÓ MỘT MÙA GIÁNG SINH VUI VẺ, TRÀN ĐẦY PHỨƠC HẠNH VÀ MỘT NĂM MỚI BÌNH AN, HẠNH PHÚC….
GOD BLESS YOU!!!!



]]></description>
            <pubDate>2008/12/15 17:37:09</pubDate>
            <guid><![CDATA[MÙA GIÁNG SINH PHƯỚC HẠNH!!!:6]]></guid>
         </item>        </channel>
        </rss><!-- w2.blog.sg1.yahoo.com compressed/chunked Sat Nov 28 03:32:43 SGT 2009 -->
