CV met moi, cang thang wa...

Tâm trạng

Đóng

Tâm trạng

Từ 29-06-2009 đến 23-11-2009

Danh sách bài đã đăng

Sửa Đóng
Thư mục: Tổng hợp |
Quan trọng
Đăng ngày: 10:05 23-11-2009
Lời tỏ tình .

1 ngày , 1 ngày , rồi lại 1 ngày .........anh chờ em nơi cuối phố ...........chờ em tan trường về , chờ em chạy ngang anh , chờ nhìn em khẽ cười mỗi khi thấy anh , hay ít ra cũng là 1 vẻ mặt làm ngơ của em .
Chờ hoài sao vẫn không thấy em , tuyệt vọng , ưu buồn cuối đầu đi về ..........
Mãi cho tới 1 ngày anh nhận ra mình thật ngốc hóa ra nay đã là tháng 6 em đã nghĩ hè rồi . Thật quá ngốc cứ mãi theo thói quen suốt năm học ngày nào cũng đứng 1 chỗ trông chờ 1 anh mắt , riết rồi chẳng biết thời gian ..........anh ngốc quá đúng không ?
  Ngốc quá suốt cả năm học ngày nào cũng nhìn em , nhưng sao không lần nào chạy theo em , bắt chuyện làm quen với em nhỉ , có lẽ như thế anh không phải trông chờ suốt cả tháng nay để nhìn ánh mắt vẻ mặt của 1 cô gái mà mình chẳng biết tên và càng không hiểu tại sao mình lại có cái thói quen chiều nào cũng vậy cứ đứng nơi cuối đường chờ em nhỉ .
 Chờ em không để làm gì , ăn kem , uống nước hay đi chơi , không không anh không như những thằng con trai khác chỉ biết làm quen rồi hẹn hò rồi làm những việc đó , uhm anh có lẽ nhàm chán nhỉ khi chỉ biết ngắm nhìn 1 ánh mặt 1 vẻ mặt thoáng qua rồi lặng lẽ đi về với nụ cười trên môi .
Người khác nghe thì nghĩ anh ngốc , anh nhút nhát hoặc nghĩ tệ hơn là anh tâm thần , có lẽ là do anh không biết làm thế nào để bắt chuyện cùng em , hay liệu phản ứng của em sẽ như thế nào khi anh làm quen ........
Chẳng biết cả năm qua em có thấy lạ là ngày nào cũng có 1 người cứ đứng đúng 1 chỗ nhìn em , mà có lẽ em biết nhỉ ! Vì ngày qua ngày lúc thì em cười mĩm , lúc thì em làm mặt lạnh , lúc thì em đỏ mặt , lúc thì giận dữ ..........những lúc ấy anh cũng có những cảm giác rất lạ lúc vui lúc buồn lúc lo lắng đủ mọi cảm xúc cứ theo nét mặt em mà có trong anh .....
Giờ thì khi không gặp em anh nhớ lắm , anh lo lắm cô bé nhỏ nhắn tóc dài cài nơ trắng với áo dài tha thướt trên chiếc xe đạp hồng chẳng biết giờ thế nào vui hay buồn , có khỏe mạnh không ............
Uhm cái cảm giác lạ cứ như thế theo đuổi anh từng ngày , biết gì bây giờ , chịu thôi đành cố sống với nó cho qua mấy tháng hè , à mà anh sẽ không bỏ cuộc đâu anh sẽ ngày nào cũng đến nơi cuối đường chờ 1 cô bé , có lẽ anh đã yêu em rồi cô bé à .............. 
    Hồi âm 
Uhm , anh vốn là 1 người ngốc mà , ngày nào cũng đứng nơi đó dù trời mưa hay gió , nhìn em cả 1 năm trời mà vẫn không nhận ra em là ai sao , anh đúng là ngốc !
Có lúc em thấy khó chịu khi ngày nào đi học về cũng ngó thấy anh , có lúc lại tò mò chẳng biết cái anh chàng ngốc ấy đứng đó làm gì mà ngày nào cũng thấy , có bữa mưa đen trời vẫn thấy anh đứng đó , cũng liều hen khi trời mưa gió lớn vậy mà vẫn cứ đứng lì 1 chỗ không chịu tìm chỗ trú mưa . Những lúc ấy em ngồi trong quán chè bên đường mà muốn chạy qua quát cho anh 1 trận quá , chờ cô nào mà không biết lo cho sức khỏe của mình nữa , tụi bạn em lúc ấy biết nói gì về anh không ? Một thằng cha mê gái tới dại tụi bây ơi !
Nghe tụi nó nói mà tức gì đâu !
Anh ngốc lắm ngốc lắm anh biết không ! Nhìn em cả 1 năm trời mà chẳng nhận ra em , mỗi ngày em làm 1 vẻ mặt với anh mong sao anh nhớ ra em là ai , nhưng anh vẫn vậy chỉ biết đứng đó ngẩn ngơ nhìn em đi qua , mặt anh lúc đó thiệt trơ trơ cứ như hòn đá ấy , vừa thấy ghét vừa thấy vui vui .
Giờ nghỉ hè rồi , chẳng biết cái anh chàng ngốc có ngốc đến nỗi mà chiều nào cũng ra nơi cuối đường mà đứng đó ngẩn ngơ chờ mình không nữa ! Rồi mưa gió tới nữa chẳng biết có thông minh ra 1 chút mang theo áo mưa không nữa ? Lo cho ngốc quá , đó đó là những gì em nghĩ về anh lúc này đó .
Mà anh thật sự không nhớ em sao , chứ em nhớ về anh rất rõ có lẽ vì anh là 1 anh chàng đại ngốc mà , rõ ràng là chỉ cần băng qua cái ngã tư là anh về ngay tới nhà , nhưng anh lại rẻ phải chạy mãi 1 vòng thật xa rồi mới về nhà ,
cứ chạy long nhong như 1 đứa trẻ chẳng cần quan tâm trời nắng hay trời mưa , trời mưa thì chạy xe càng chậm . Hết hiểu nổi luôn .Mà nhất là ngày này qua ngày nọ anh cũng chẳng biết là có 1 con bé cứ chạy xe theo sau anh suốt cả con đường , uhm nó tò mò muốn biết nguyên nhân gì mà cái anh chàng ngốc này cứ chạy lòng vong mãi mới chịu về nhà , thích chọn xa hơn chọn gần , mà mãi ngày này qua ngày khác em cũng chẳng hiểu nỗi điều đó . Rồi thì 1 , 2 , 3 và nhiều ngày nữa em cũng chẳng còn thấy cái anh chàng ngốc chạy xe lòng vòng đó nữa , em thầm nghĩ chắc giờ người ta đã thông minh ra rồi biết đi thẳng về nhà không lang thang ngoài trời nắng trời mưa nữa , hay người ta đã đi đâu rồi , đó là cảm xúc đầu tiên của 1 con bé về 1 chàng trai đó , nó buồn buồn lắm khi không còn có dịp làm cái đuôi của ngốc , nó không còn cái cảm giác hồi hộp sợ bị phát hiện khi ngốc quẹo phải , những ngày đó chỉ lang thang chạy xe lòng vong đúng cái con đường mà ngốc đi qua , nó chỉ muốn biết cái cảm giác của ngốc khi đi ngoài nắng , ngoài mưa để làm gì ...đến nỗi về bệnh luôn , bị mẹ mắng quá trời , những lúc ấy trong nó lúc buồn , lúc vui lúc thì tủi tủi chẳng biết cái đó gọi là gì nữa .......
Rồi thời gian trôi qua nó nghĩ là nó sẽ không còn gặp lại cái gã ngốc đáng ghét đã làm nó thành 1 con bé ngốc như hắn . Nhưng thật may cho nó cái gã ngốc ấy xuất hiện , ôi sao giờ gã ngốc không đi xe đạp nữa , mà giờ ngốc lại đeo kính nữa mà nhìn cũng ngộ ngộ hen , rồi lần đâu tiên nó và ngốc nhìn nhau , nó hồi hộp lắm chẳng biết ngốc có nhận ra nó không , rồi thì thoáng qua nhau , về nhà nó buồn quá chắc ngốc không nhận ra nó rồi , vì giờ nó cũng đeo kính mà , lúc này trong nó lại có cái cảm giác như trước kia khi nó đi theo ngốc .
Rồi thì ngày ngày nó cứ thế ngoài việc học thì nó mong sao được gặp ngốc của nó . Uhm thì nó đã được như ý muốn , giờ thì nó không còn phải chạy theo sau người ta nữa vì giờ ngày nào nó cũng được nhìn thẳng vào mắt người ta , những lúc nó buồn nó nhìn thấy cái mặt trơ trơ như hòn đá ấy tự nhiên nó vui lên , những lúc nó giận nó tức điều gì nó cũng dồn hết vào ánh mắt nó nhìn vào ngốc , thật nhẹ nhàng làm sao nhìn thấy chút phản ứng nơi ánh mắt của hắn , đôi khi hắn nhíu mài lại , làm cho nó vui vui sao ấy , cứ thế ngày qua ngày chì vọn vẹn là ánh mắt thoáng qua nhưng với nó là cả 1 trời hạnh phúc . 
Nó cũng được nhiều người theo đuổi , được nhiều người mời đi ăn kem ăn chè , nhưng mà nó không đi , nó cũng không quan tâm đến những thằng con trai như thế , nó chỉ thích cái gã ngốc thích làm điều ngớ ngẩn này , nó thích cái cảm giác khi nó nhìn vào mắt hắn , thích nhìn cái vẻ mặt trơ trơ như hòn đá có xúc cảm khi nó giận nó buồn ....nó thích sự chờ đợi của hắn ngoài trời mưa gió chỉ để nhìn thấy mặt nó . Nó còn mong sao ngày ngày hắn và nó chạy xe cùng nhau khi nó đi học về , hay hạnh phúc phúc hơn là hắn chở nó trên chiếc xe đạp này , nó rất muốn nói với hắn , nhưng người ta là con gái mà sao có thể chủ động nói với ngốc chứ , mà nó cũng giận ngốc lắm nhìn nó mãi 1 năm học như thế mà vẫn không nhớ ra nó là cái con bé ngày xưa chạy xe theo ngốc đôi khi ngốc thắng gặp nó đâm xầm vào ngốc , nhưng lúc ấy ngốc chỉ cười lắc đầu rồi bỏ đi , không mắn nó câu nào .....Nó tức lắm vì đâu chỉ 1 lần mà nhiều lần như vậy , mà nó vẫn không để lại ấn tượng nào với ngốc sao ...mà nó còn chẳng biết ngốc đứng đó mỗi ngày làm gì chờ nó hay chờ 1 ai khác , cứ nghĩ tới nó thấy sao sao ấy tức ngốc lắm giận ngốc lắm ......chẳng biết sao nữa .
Mà ngốc à nếu ngốc đứng đó mỗi ngày để nhìn nó thì năm sao đừng đứng nữa vì năm sau nó học lớp 12 rồi không còn đi học buổi chiều nữa đâu , mà nhớ giữ gìn sức khỏe nha , có đứng chờ ai thì cũng mang theo áo mưa mỗi khi trời kéo mây , ngốc là con người bằng xương bằng thịt mà không phải hòn đá đâu mà không bị mưa gió tác động .
Ngốc à có lẽ con bé ngốc này cũng có cái cảm giác như ngốc của nó rồi , nhưng cứ vậy mãi nha đừng để hạnh phúc trôi qua vội vã như bao người ... vì hạnh phúc của nó với ngốc lúc này có lẽ là ngắm nhìn thôi vì nó vẫn còn là 1 cô bé mà nó không muốn như nhưng người khác , điều đó chắc ngốc cũng biết nên ngốc cứ ngày ngày chỉ đứng đó nhìn nó mà thôi , mà nhớ nếu lần sau nó và ngốc có nhìn thấy nhau thì ngốc hãy cười với nó 1 lần thôi , cho nó biết là ngốc cũng quan tâm nó như nó quan tâm ngốc !
 Cái kết !
Ngày hôm ấy , tôi và nhỏ chính thức hẹn hò sau 1 năm dài không gặp mặt , tôi thì vừa học vừa làm suốt cả ngày , nhỏ thì học liên tục vì năm cuối cấp mà , nên không còn cơ hội để người đứng ngóng kẻ thì chờ như trước nữa , vui lắm khi nhận được thư của nhỏ quấn trong hòn đá ném vào trước sân nhà tôi , ngốc à em thi đậu rồi ! Lâu quá mình không gặp rồi ngày mai Chúa Nhật ngốc có chạy xe lòng vong không , nếu có nhớ đến nơi cuối đường nha , em chờ ngốc nơi đó ! .Sáng hôm ấy khi đọc xong lá thư tôi như 1 đứa trẻ nhảy tung tăng trước sân , vội vàng chuẩn bị mọi thứ bơm xe đạp thật chắc với hy vọng được làm cái điều tôi và nhóc trong chờ bao năm là chở nhau trên chiếc xe đạp này ! 
Chết hôm nay là Chúa Nhật lỡ hứa với mẹ là đi lễ sáng rồi , mong sau nhỏ đừng tới sớm mà chờ tôi , dù đi lẽ nhưng lòng cứ thẩn thờ nơi đâu , phù cuối cùng cũng xong , làm dấu cuối đầu , con xin lỗi Chúa vì hôm nay con lơ là trong lúc xem lễ , vội chạy ra lấy xe chở mẹ về nhà , thế là tôi phóng như bay chạy cho kịp đến cuối đường chạy thật nhanh mong sao đến kịp lúc vì sợ nhỏ chờ lâu quá bỏ về vì giờ đã là 9 giờ rồi .
Phù mệt quá cuối cùng cũng tới , tôi ngó quanh không thấy bóng dáng nhỏ đâu , cả người tôi ướt đẫm mồ hôi , mặt thì lấm lem cùng với nỗi buồn xuất hiện trên mặt tôi cố ngó quanh lần nữa mong sao thấy bóng dáng nhỏ , rồi quay xe chuẩn bị ra về với nỗi thất vọng và buồn trên gương mặt , chuẩn bị đạp xe thì ........
Ngốc ! Ngó từ nãy giờ em đứng đây sao không nhận ra chứ ! Ngốc quá à ! 
Tôi ngoảnh mặt lại thì thấy 1 cô bé với cặp kính cận 1 chiếc nón rộng vành màu trắng cùng với 1 bồ đồ rất là teen , tôi trố mặt nhìn 1 hồi lâu lúc tháo kính lúc đeo kính ngố tới ngó lui nhỏ .
Phải rồi , tôi cứ quen với cái hình ảnh áo dài của nhỏ suốt 1 năm trời tôi đâu có bao giờ thấy nhỏ mặc trang phục thường ngày đâu , với giờ tóc nhỏ dài hơn trước rất nhiều dù có nhìn sau lưng cũng không thể nhận ra !
Ngốc thiệt ! Không thấy em chổ này thì phải kiếm chỗ mát mà đứng chứ sao cứ đứng như trời tròng ngoài nắng vậy , còn tháo mắt kính ra ngó xung quanh sao thấy được chứ , cận mà .
Nhỏ không hề trách cứ về việc tôi bắt nhỏ đứng chờ suốt cả buổi trời như vậy , nhỏ chỉ trách tôi vì sao ngốc đứng suốt nửa tiếng đồng hồ ngó quanh mong sao thấy nhỏ mặc dù nhỏ đứng ngay sau lưng tôi từ trước tới giờ ........
Rồi thì mong ước của tôi và nhỏ cũng thành sự thật khi tôi chở nhỏ trên chiếc xe đạp này và đi đến nơi mà chúng tôi gặp nhau lần đầu ...
Trên đường đi nhỏ tựa đầu vào lưng tôi mặc cho cái mùi khó chịu do mồ hôi của tôi , ngại quá để nhỏ chịu đựng thế này tôi chỉ biết im lặng nghe nhỏ phản ứng , nhưng nhỏ chẳng nói 1 câu gì , chỉ dựa đầu vào , lâu lâu lấy ngón tay chọt nhẹ vào hông thôi khi thì loáy ngoáy gì đó trên lưng tôi làm tôi khó chịu muốn chết ....
Rồi thì cũng tới nơi hai đứa lại ngồi trên ghế đá nhỏ lấy đồ trong balô của nhỏ ra , woa chỉ trong vòng vài phút tôi và nhỏ có 1 bữa tiệc thịnh soạn , nhỏ chẳng nói gì chỉ cuối đầu lấy bánh và nước uống ra , rồi thì nhỏ lấy món cuối cùng ra là 1 cái bánh kem nhỏ xíu , lúc này nhỏ mới nói ,
Ngốc ! Hôm nay là sinh nhật em nè ! Ngốc biết không ! Mấy cái bánh này đều do em làm hết đó , ăn có bị gì thì đừng cười em nha ! Con gái vụng về mà ! rồi nhỏ mỉm cười .
Tôi thì đứng đó như trời tròng , trông đâu chỉ trách mình sao ngốc thế mãi cho tới giờ cũng chẳng biết ngày sinh nhật của nhỏ là ngày mấy , à mà tới cái tên của nhỏ tôi còn chẳng biết nữa là , tôi đúng là đại ngốc mà !
Nhỏ giật áo tôi ! Ngốc ngoài xuống đi chứ , em không bắt tặng quà đâu mà lo vì em biết ngốc đâu biết sinh nhật em ngày mấy đâu mà chuẩn bị ! Tên còn chưa biết nữa là ....đúng không nè !
Tôi chỉ mỉm cười và cuối mặt ! Tôi và nhỏ chẳng nói gì chỉ biết nhìn nhau cười suốt bữa tiệc , đến lúc đốt nến ước nguyện , nhỏ bảo tôi quay lưng chỗ khác để nhỏ ước .
Xong rồi ngốc ! Lại ăn bánh kem kịch độc của em nè ! 
Tôi bất ngờ chẳng hiểu vì sao . Thì 1 vị đắng của cafe lang khắp miệng tôi , tôi lớ ngớ không biết nói gì thì nhỏ đưa nước cho tôi 
Nè uống đi ngốc ! Đắng lắm phải không ! Ăn tiếp đi sẽ thấy kịch độc trong đó !
 Tôi hồi hộp cắn thêm 1 miếng nữa :
Ôi trời , người tôi nhẹ như bông khi vị ngọt của kem và sữa , cùng với vị mức xoài bên trong. Nhỏ hỏi ngay thế nào ngốc ngẩn ngơ vì kịch độc chưa! .
Tôi nuốt lẹ miếng bánh kem xuống để trả lời nhỏ : Ờ , bánh ngon lắm ! ặc !
Rồi ! ngẹn rồi ngốc thiệt ăn từ từ thôi , trả lời em sau cũng được mà !
Rồi thì tôi và nhỏ ngồi bên nhau chẳng nói gì 2 đứa nắm tay nhau cứ thế ngồi ngó lũ trẻ con nô đùa trên sân cỏ .
Trong lúc tôi đang suy nghĩ xem sẽ nói gì với nhỏ thì ........ đau quá . Hóa ra nhỏ đang cắn vào vai tôi ! Tôi đau điếng người , nhưng nhỏ lại khóc mới lạ , tôi chưa hết bất ngờ này tới bất ngờ khác , nhỏ chẳng nói gì chỉ ngồi cuối mặt và khóc tôi chẳng biết nói gì với nhỏ nữa vì tôi cũng chẳng hiểu chuyện gì !chỉ biết nói mỗi 1 câu : nín đi ngốc sao em khóc vậy ! 
Mặc kệ em ! Ngốc đừng nói gì ngồi đó cho em mượn vay đi , rồi thì tôi ngồi im 1 chỗ mặc cho nhỏ tựa đầu vào vay tôi khóc nức nở .........
Rồi thì chiều đến tôi chở nhỏ về , và chúng tôi chia tay nhau tại đó , trên đường về tôi vẫn chưa hiểu chuyện gì xảy ra nữa , cứ thế suy nghĩ mãi suốt đêm ............
Cho tới sáng hôm sau , tôi nhận được thư của nhỏ , gửi lại trên sân .
" Vai còn đau không ngốc , em xin lỗi nha !
Ngốc à liệu ngốc có giận em không khi em làm vậy với ngốc .
Mà có giận thì giận em lâu thiệt lâu nha , đừng ra nơi cuối đường chờ em nữa , cũng đừng chạy xe lòng vòng chỉ để gặp em như ngày xưa nữa , vì lúc này em không còn ở đây nữa , ba mẹ cho em đi du học rồi , Ngốc đừng đứng đó mà chờ em nữa nha ! Vì có thể lâu lắm em mới về . Mà chắc lúc ấy Ngốc không còn chờ em như trước nữa đâu ! Mà nhớ giữ gìn sức khỏe nha , đừng làm mấy trò ngốc đó nữa nha . 
                                                                                                                                  Ngốc của Ngốc "
Thế là tôi hẩn thờ bức vào nhà , chẳng biết làm gì cả mặt cuối gặp xuống đi thẳng vào phòng , năm trên giường ngó quanh , mắt rươm rướm đỏ , thì tôi bất ngờ khi thấy có cái gì đó viết trên áo tôi .
Tôi vội lấy chiếc áo mặc ngày hôm qua ra thì : " Ngốc yêu Ngốc , chờ Ngốc nha Ngốc !"
Đọc xong tôi mỉm cười và nhìn vết răng của nhỏ trên vai tôi , giờ thì tôi đã hiểu mọi chuyện !
Hôm qua là tiệc chia tay của tôi và nhỏ , bánh kem đắng trước ngọt sao  hạnh phúc sẽ đến khi ta biết kiên nhẫn đến cùng , nhỏ cắn tôi để tôi nhớ nhỏ suốt đời .
Rồi thì thơi gian cứ trôi qua , 1 năm , 2 năm , 3 , 4 ,5 , rồi  thì 6 năm ......tôi cứ thế lao đầu vào công việc , ngày nào cũng ra nơi cuối đường đứng nơi đó , Chúa Nhật thì chạy ra cái ghế đó nơi công viên ấy mà ngồi cứ thế suốt 6 năm với hy vọng được gặp lại nhỏ .
 Tương phùng !

Rồi thì 1 ngày thứ 7 buồn với tôi , sáng sớm trời đã đổ mưa thật to , nghĩ thầm trong bụng chắc hôm nay không ra cuối đường chờ nhỏ được rồi , nếu lỡ hôm nay mà nhỏ về thì làm sao , không thấy mình nhỏ nghĩ mình không giữ lời hứa rồi buồn thì sao , mà mình đang bệnh chưa hết nữa mẹ không cho mình ra ngoài , thế là tôi thẩn thơ đứng ngoài hiên nhà nhìn mưa rơi , đi vào đi ra lúc ngó đồng hồ lúc thì ra nhìn trời , cứ thề cho đến khi trời hết mưa , thì lúc này trời đã xế chiều , vộii thay ngay bộ đồ , lấy ngay chiếc xe đạp chay thật nhanh ra nơi cuối đường tay thì cầm ngay cuốn sách vừa mua hồi chiều hôm qua ....một thói quen của tôi khi chờ nhỏ .

Ra tới cuối đường , ôi trời cái góc đường mọi ngày tôi thường ra đây chờ nhỏ nhưng sao hôm nay nó lạ quá toàn 1 màu đỏ của hoa phượng , tôi nhìn hoa chợt nhớ chết hè rồi nhỏ nghĩ học đứng đây chờ chi .....tôi lấy xe chạy về nhà nhớ lại chuyện ngày xưa khi nhỏ bảo tôi ngốc khi ngày hè cũng đứng chờ nhỏ , ủa mà giờ nhóc có còn học ở đây đâu mà mày chờ hả thằng ngốc kia mày chờ nhỏ trở về chứ có phải chờ nhỏ đi học về đâu mà nghỉ hè hay không ? mày càng ngày càng ngốc nặng rồi ngốc ơi .

Về nhà ăn cháo xong là tôi lăng đùng ra ngủ , mệt mỏi vì cả ngày đi tới đi lui ngó đồng hồ và nhìn trời .

Sáng hôm nay là Chúa Nhật như thường lệ tôi đi với ba mẹ đi xem lễ , mẹ nói hôm qua có 1 cô gái gọi điện tới kiếm tôi nhưng thấy tôi ngủ sâu quá nên mẹ không kêu , mẹ hỏi tên nhưng cô gái ấy không nói chỉ nói là hôm khác sẽ gọi lại , mẹ nghĩ chắc là đồng nghiệp của tôi nhưng tôi biết đó là nhỏ , vì chỉ có nhỏ mới biết số điện thoại nhà tôi thôi vì tôi đâu cho số điện thoại nhà cho bất cứ người con gái nào khác ngoài nhỏ .

Tôi lại thẩn thờ trên đường đi , vào lễ lòng cứ bồn chồn nôn nao như cái dạo nào nhỏ hẹn tôi , cầu nguyện cầu cho mọi người đều khỏe mạnh , cầu cho nhỏ nơi phương xa bình an , cầu cho tôi có nghị lực đề chờ nhỏ , cầu cho tôi vẫn như tôi ngày nào vẫn là ngốc của nhỏ .

Xong lễ tôi vội chạy ra góc đường đứng cho nhỏ , nhưng sao lần này trong lòng tôi cứ bồn chồn sao ấy , rõ ràng vẫn ra nơi này chờ như mọi ngày , tôi ngó xung quanh thật kỹ không bỏ qua 1 ai gần đó , rồi thì thất vọng như mọi ngày khi chẳng nhìn thấy nhỏ trong số những người quanh tôi , lê xe xe đạp tôi chạy tới công viên để chờ nhỏ như thường lệ mỗi ngày Chúa Nhật , cảnh vật vẫn như mọi ngày Chúa Nhật trước tôi nhìn quanh công viên với mong muốn nhìn thấy nhỏ trong đám đông người quanh tôi , hôm nay công viên đông hơn mọi ngày , chắc do hôm qua trời mưa nên hôm nay trời mát nên mọi người ra đây , tôi ngồi xuống cái ghế đá ngày xưa , lấy ngay cuốn sách còn dang dở ra đọc tiếp , chẳng biết từ khi nào tôi lại có cái thói quen đọc sách nữa , có lẽ là nhờ nhỏ mà tôi có thói quen tốt này , ngày trước tôi rất ghét đọc sách vừa mất thời gian vừa chẳng để làm gì , vừa đọc sách , vừa suy nghĩ mong gặp nhỏ , cứ hết mỗi trang sách thì tôi lại ngó quanh mong sao thấy nhỏ .

Dòng người đi dạo cứ thế đi qua tôi , nhìn những đôi trai gái đi dạo cùng nhau mà lòng tôi buồn biết mấy , mặc dù chẳng thích cái cử chỉ kè  kè bên nhau ôm ấp nhau nơi chốn công cộng của họ nhưng sao tôi mong tôi và nhỏ cũng được như họ bên nhau cùng nhau đi trên đường đời , thôi suy nghĩ vẫn vơ chi ngốc mày ra đây để chờ nhỏ chứ không phải nhìn họ mà mong mỏi rồi suy nghĩ lung tung đâu , đọc sách tiếp đi !

Rồi thì khi dòng người thưa dần , vì cũng xế chiều rồi , nhìn quanh chỉ còn lại mình tôi và nhưng ông lão bà lão những gương mặt tuy lạ mà quen , vì cứ chiều Chúa Nhật nào tôi cũng thấy họ người thì ra vận động cho giản gân giản cốt , người thì ngồi nhâm nhi tách trà ly cafê , người thì đánh cờ tướng , bàn chuyên thế sự ....ôi nhìn sao mà yên bình quá khác hẳn với cái náo nhiết của buổi sáng . 

Tới đây cũng còn vài trang nữa là hết cuốn sách rồi , tuần sau phải kiếm cuốn sách khác để Chúa Nhật ra đây đọc để chờ nhỏ , nhìn quanh vẫn chẳng thấy bóng dáng nhỏ , tôi nghĩ thầm ôi lại 1 ngày nữa qua rồi , nhỏ vẫn chưa về , thôi thì tuần sau mình lại tiếp tục vậy ..

Rồi thì xa xa 1 cô gái với dáng người nhỏ nhắn , 1 bộ váy màu hồng , 1 chiếc nón rộng vành , với mái tóc dài tha thướt , trên mặt cô gái là cặp mắt kính cận , cô gái đang hướng về phía tôi , tôi nghĩ thầm trong bụng , trời chiều tới rồi còn đội nón rộng vành nữa lạ nhỉ  , còn chơi nguyên cái váy màu hồng nữa chắc ra đây chờ người yêu rồi mà thôi quan tâm chi đó đâu phải nhỏ đâu , ủa nón rộng vành , váy hồng , mắt kính , tóc dài , dáng người nữa sao giống nhỏ quá , không lẻ là ..........

Rồi tôi nhìn kỷ hơn cô gái ấy , Ơ .........

Tôi lại như cái thuở nào ngẩn ngơ nhìn , đánh rôi luôn cả cuốn sách , mắt tôi bây giờ đã rưng rưng đỏ , ôi cô gái ấy không ai khác mà là nhỏ của ngày xưa .

Nhỏ tới gần tôi và nói , cuối cùng thì ngốc cũng nhận ra em ,không như ngày trước ha !

Nói xong nhỏ cũng im lặng đứng đó nhìn tôi , trước mắt tôi không còn là cô bé nhỏ nhắn xinh xinh của ngày xưa nữa mà là 1 cô gái đã trưởng thành , lúc này mắt nhỏ cũng rưng rưng nước mắt , nhỏ cuối xuống nhìn mặt đất và nói :

Ngốc à ! Sao ngốc ngốc vậy suốt mấy năm nay ngày nào cũng ra nơi cuối đường chờ em , Chúa Nhật nào cũng ra đây ngồi cả ngày để chờ em , ngốc biết là em không còn ở đây mà sao còn ra đây chi , sau chờ đợi chỉ là 1 nỗi thất vọng với ngốc thôi mà !

Sao ngốc không đi chơi cùng bạn bè , hay đi đâu đó như mọi người , ngốc cứ chọn cách buồn nhất với ngốc vậy !

Ngốc ơi ! Ngốc 

Nói tới đây nhỏ ôm lấy tôi mà khóc nức nở , tôi thì đứng đó như ngày xưa chẳng nói điều gì , chỉ biết đưa tay lên xoa lưng nhỏ ! 

Tôi có lẽ lúc ấy cũng đã khóc , khóc vì niềm vui khóc vì giấc mơ của tôi đã thành sự thật , mừng vì tôi đã chờ được nhỏ , mừng vì giờ nhỏ đã bên cạnh tôi .

Nín đi ngốc ! Chỉ em mới được khóc thôi , con trai như ngốc không được khóc biết chưa ! 

Hai chúng tôi ngồi xuống cái ghế đá ngày nào , trong lòng sao lạ quá nó cứ như bay trên mây , trên thiên đường vậy , vui lắm .

Rồi thì nhỏ cũng lấy nón xuống , 1 mái tóc dài thướt tha rũ xuống , cô bé ngốc của tôi ngày nào giờ xinh đẹp quá , làm say đắm lòng người quá , còn tôi thì tóc đã bạc như 1 ông lão vậy , tôi chợt buồn và cuối mặt .

Ngốc quá à , Ngốc buồn chi chuyện đó , Ngốc già vì ngốc ngày nào cũng chờ đợi em , mà em thấy ngốc với ngày xưa vẫn như vậy đâu khác gì nhau đâu tóc ngày xưa cũng bạc rồi có điều giờ bạc hơn trước thôi mà ! Nhỏ lại rưng rưng nước mắt , tôi lại chạnh lòng , cứ thế nhỏ nói nhỏ kể nhỏ hờn nhỏ trách tôi như ngày xưa , tôi thì ngồi đó im lặng nhìn nhỏ lúc mỉm cười lúc thì lấy tay se tóc nhỏ .

Rồi thì nhỏ bảo tôi cho nhỏ xem cái dấu ấn nhỏ để lại trên vai tôi trước lúc nhỏ ra đi , nó vẫn đỏ như ngày nào , lúc này nhỏ vừa cười vửa khóc .

Lúc đó , chắc ngốc đau lắm đúng không , em cắn nhóc vì em mong sao ngốc sẽ nhớ đến em , là con gái mà khi yêu 1 ai đó luôn muốn sao người đó luôn nhớ đến mình . Người ta nói nếu sao bao năm mà dấu ấn ấy không phai có nghĩa 2 người vẫn nhớ đến nhau và yêu nhau nhiều lắm , lúc ấy em nghe và làm theo với hy vọng sẽ thành sự thật , chắc giờ ngốc biết sự thật ngốc buồn cái con bé ngốc này lắm phải không ?

Tôi ôm nhỏ vào lòng ! Ngốc à ! Sao lại nghĩ như thế , anh phải cám ơn ngốc vì điều đó mới đúng chứ buồn gì ngốc chứ , nhờ nó mà anh có cảm giác ngốc vẫn luôn ở cùng anh , nhờ có nó mà mỗi khi nhìn gương anh thấy như ngốc vẫn bên cạnh anh !

Rồi thì nhỏ cũng cho tôi biết vì sao mái tóc nhỏ lại dài như thế , uhm thì đó cũng là 1 sự đời chờ của nhỏ đối với tôi , nhỏ biết tôi rất thích se tóc nhỏ , từ ngày ra đi tới giờ nhóc không hề cắt tóc dù chỉ 1 lần . Ôi sao tôi yêu Ngốc của tôi quá .

Hai chúng tôi đúng là 2 kẻ ngốc chờ nhau , suốt ngần ấy năm , thư từ , mail , điện thoại , chat biết bao phương tiện để liên lạc nhưng không sử dụng chỉ dùng cái cách ngốc nhất để gặp nhau , để nhớ về nhau , để rồi yêu nhau từ sự chờ đợi ấy , ôi 2 kẻ ngốc yêu nhau mà .

Nhỏ nói bây giờ ngốc chở em như ngày xưa đi , em thèm ngửi cái mùi chua của áo ngốc khi chở em lên cầu quá , tôi lại ngẩn người khi nghe nhỏ nói ra cái điều mà tôi ngại nhất ngày xưa khi chở nhỏ . Đúng chỉ ngốc mới yêu cái mùi hôi ấy , tôi nghĩ tới lại mỉm cười .

Lấy xe chở em đi ngốc , đứng đó thẩn thờ hoài , tối rồi kìa lát nữa là không thấy đường chạy đâu , làm sao mà ngốc chở em về nhà ngốc được mẹ đang chờ cơm kìa .

Trên xe , 2 đứa chúng tôi như sống lại cái kỷ niệm đẹp ngày nào nhỏ tựa đầu vào lưng tôi vẫn lấy ngón tay chọt chọt làm tôi khó chịu , khi thì loáy hoáy ngón tay sau lưng tôi như viết gì đó .

Thế đó , giờ tôi và nhỏ đã là vợ chồng của nhau , ngày xưa chạy theo nhau đứng chờ nhau và chờ đợi nhau bao năm , chỉ nhớ tới nhau yêu nhau qua những kỷ niệm rất ngây ngô rất ngốc ấy , rồi yêu nhau yêu bằng lòng tin , sự chờ đợi , không đòi hỏi phải được gì , hay phải mất gì , không yêu cầu đối phương phải đáp trả , không tay trong tay , hay trao nhau những nụ hôn để chứng tỏ tình yêu như bao người vì  đối với chúng tôi hạnh phúc đơn giản chỉ là ngắm nhìn và chờ đợi , chờ để biết được hạnh phúc thật sự là nơi đây kết quả của sự đợi chờ

--> Cau chuyen ket thuc that de thuong,hay tin va hi vong...

  • Báo cáo

    kelly 07:25 27-11-2009

    hehe...thanks nhe...van vay ah..xinh gi wi...3tuan nua t ve roi ne kakaka...vui wa di...luc do fai len di choi voi ba moi dc kakakak
  • Thư mục: Tổng hợp |
    Quan trọng
    Đăng ngày: 23:40 18-11-2009
         Lu hoc tro nghich ngom quay fa, cang ngay cang thay buc minh...hoc chang them hoc bai,hay noi chuyen, hay mec...nay con them toi trom cap nua chu...Du c...
    Lời bình (1) | Trích dẫn (0)
  • Thư mục: Tổng hợp |
    Quan trọng
    Đăng ngày: 11:00 16-11-2009
    Tôi học được rằng: Có những điều dù ta chỉ làm trong khoảnh khắc nhưng lại làm ta đau lòng cả đời. Tôi học được rằng: Mỗi khi xa rời người thân yêu, hãy luôn nói lời thương yêu ...
    Lời bình (0) | Trích dẫn (0)
  • Thư mục: Tổng hợp |
    Quan trọng
    Đăng ngày: 11:15 03-11-2009
             Mo^t cuo^c dt vo^ duye^n lam t buc boi, ng voi ng tai sao co the doi xu voi nhau nhu the chu?? Day lai la ng t rat quy?! Du...
    Lời bình (1) | Trích dẫn (0)
  • Thư mục: Tổng hợp |
    Quan trọng
    Đăng ngày: 21:18 20-10-2009
    A time for us (Andy Williams)A time for us, some day there'll beWhen chains are torn by courage born of a love that's freeA time when dreams so long denied can flourishA...
    Lời bình (2) | Trích dẫn (0)

Bình luận mới nhất

Sửa Đóng

Bình luận mới nhất

Tất cả lời bình

Bài mới nhất

Sửa Đóng

Thư mục riêng

Sửa Đóng

Thư mục riêng

Lịch

Sửa Đóng
S M T W T F S
1 2 3 4 5 6 7
8 9 10 11 12 13 14
15 16 17 18 19 20 21
22 23 24 25 26 27 28
29 30  

Cập nhật ngày

Sửa Đóng

Cập nhật ngày

10:10 23-11-2009

Thống kê

Sửa Đóng

Thống kê

  • Khách hôm qua: 1
  • Tổng số khách: 86
  • lượt xem hôm nay: 0
  • Tổng lượt xem: 1058
  • Bài viết: 41
  • Hình ảnh: 65
  • Lời bình : 60
 

R H
G S
B V

#