<?xml version="1.0" encoding="utf-8"?>
<rss version="2.0">
<channel>        <title><![CDATA[Tear&#39;s Devil]]></title>
        <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/babydien_thichanbovovien]]></link>
        <description><![CDATA[Dù tàn nhẫn đến đâu thì có lúc ác quỷ cũng fải rơi lệ!!!]]></description>
        <language>vi-vn</language>
        <lastBuildDate>2010/02/01 17:57:28</lastBuildDate>         <item>
            <title><![CDATA[...M ...]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/babydien_thichanbovovien/article?mid=491]]></link>
            <description><![CDATA[Lá thưt viết cho mt k bit nên đưa hay k?bởi lẽ để vit ra đã là 1 kk đối với t,z mà đem đưa m lại càng kk hơnfai snghĩ thật kĩ ruj t mới dám vit ra all, uh có lẽ là alldù đó là sự thật đau lòngtừ ngữ có lẽ cay nghiệt đối với mcó người nói sao t vit ác wat sợ 9 t đã xúc fạm m &amp; có nguy cơ đánh mất m mãi mãiđã có lúc t mún giấu mãi lá thư đónhưng con người t k chấp nhận dccó lẽ tha thứ mãi cho&nbsp; m t k thể làm dccó người nói t thẳng tínhuh thẳng đến nỗi làm đau lòng m nhưng xlỗi t k thể nói nhẹ nhàng trong hoàn cảnh nàynhất là trong lúc t k còn chịu đựng dcthà là t nói cho mình m còn hơn nói với hàng tá ngườimà m lại chẳng hay bit jt chỉ mún jữ lại 1 con người tốt là mchứ k fải mún đánh mất mgửi cho mt đã fai tự hỏi nên hay kbởi nhờ nó t có thể tìm lại dc 1 người hay cũng do nó mà t 1 lần nữa lặp lại sai lầm&amp; mất đi 1 người wí jacó thể là mãi mãidù lời lẽ có khíến m đau như thế nàonếu xúc fạm m - xin nhận lời xin lỗi từ tnhưng....t chưa bjo hối hận khi viết ra những lời đót chưa bjo mún rút lại all những j t vitchỉ mong m nhận ra m wan trọng đối với tm wan trọng khi t thấy t dc tôn trọngall những j of hôm wa mong m hãy wen hếtwen đi &amp; tìm lại 9 con người of m khi xưađể ruj 1 ngày nào đó t nhận ra m còn lại trong tim tchứ k fải người đứng bên lề csống tĐưa m ruj...mệt mỏi khó chịulo lắngsợ lại sai lầmnhưng t chấp nhận allchấp nhận để mong tìm lại dc1 aj đó...&nbsp;]]></description>
            <pubDate>2010/02/01 17:28:22</pubDate>
            <guid><![CDATA[...M ...:491]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Viết Cho Năm Mới...]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/babydien_thichanbovovien/article?mid=466]]></link>
            <description><![CDATA[Nếu một ngày nào đóbạn không còn quay lưng về phía mọi ngườibạn sẽ thấy mình không hề đơn độckhông hề lẻ loicũng không còn buồn chánBởi vì bạn luôn có những người bạn thực sư &amp; họ đã từng ở sau lưng bạn...Nếu một ngày nào đó&nbsp;bạn tháo được bức màng ngăn bạn và thế giớibạn sẽ thấy mọi thứ sẽ không bao giờ có giới hạnđể nhận ralun có những điều thú vị dg chờ bạn fía trước&amp; có những ngày mai không giống như quá khứBởi vì bạn còn có 1 tương lai...Nếu một ngày nào đóbạn thôi không chờ đợi những gì đến với mìnhbạn sẽ bit mình có thể làm tất cảbạn sẽ thấy mình lớn lên sau những va chạm cuộc đờiBởi vì bạn có đủ thời gian để làm tất cả trước khi quá muộn...Nếu một ngày nào đóbạn từ bỏ được những gì xấu xa nhấtbạn sẽ thấy lòng mình thanh thản sẽ thấy mình nhẹ nhàng và thực sự hạnh phúcBởi vì bạn sinh ra đã là 1 kì công of tạo hoá &amp; bạn là 1 &quot;con người&quot;Nếu một ngày nào đó....]]></description>
            <pubDate>2010/01/03 23:18:15</pubDate>
            <guid><![CDATA[Viết Cho Năm Mới...:466]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[We&#39;re winers]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/babydien_thichanbovovien/article?mid=434]]></link>
            <description><![CDATA[Mai là bắt đầu thi HKI uj mới chỉ 2 môn thuj nhưng all fải cố gắng hết sức nha! 2 tuần nữa sẽ chính thức bước vào thời kì gian nan, 4 ngày thi HKI sắp tới sẽ vắt kiệt sức chúng ta nhưng đừng lo nha tụi bây cố lên đi còn 1 năm nữa thuj. Mệt mỏi, vất vả hôm nay để đổi lấy thành công ngày mai mà! Ngày cuối cùng anh em 12a2 sẽ bùng nổ nha! bùng nổ để fa tan cái xiềng xích trong 4 ngày thi để ruj bắt đầu 1 chuỗi dài những ngày chiến đấu gian nan tiếp theo nha!
CHÚC TỤI BÂY THÀNH CÔNG TRONG KÌ THI NÀY NHA! IU TỤI BÂY NHÌU NHÌU!
]]></description>
            <pubDate>2009/11/29 18:03:47</pubDate>
            <guid><![CDATA[We&#39;re winers:434]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Hãy Làm 1 Con Lừa]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/babydien_thichanbovovien/article?mid=412]]></link>
            <description><![CDATA[&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Mới đọc được câu chuyện này trên 1 cái túi xách trong siu thị, jo lên mạng tìm lại thấy. Gửi 12a2 &amp; những ai đang bị đè bẹp dưới những đau khổ.&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Một ngày nọ, con lừa của một ông chủ trang 
					trại sảy chân rơi xuống một cái giếng.&nbsp;Lừa kêu la tội nghiệp 
					hàng giờ liền. Người chủ trang trại cố nghĩ xem nên làm gì. 
					Cuối cùng ông quyết định:&quot; con lừa đã già, dù sao thì cái 
					giếng cũng cần được lấp lại và không ích lợi gì trong việc 
					cứu con lừa lên cả.&quot;&nbsp;Ông nhờ vài người hàng xóm sang giúp 
					mình. Họ xúc đất và đổ vào giếng.&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; Ngay từ đầu, lừa đã hiểu 
					chuyện gì đang xảy ra và nó kêu la thảm thiết. Nhưng sau đó 
					lừa trở nên im lặng. Sau một vài xẻng đất, ông chủ trang 
					trại nhìn xuống giếng và vô cùng sửng sốt.&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Mỗi khi bị một 
					xẻng đất đổ lên lưng, lừa lắc mình cho đất rơi xuống và bước 
					chân lên trên. Cứ như vậy, đất đổ xuống, lừa lại bước lên 
					cao hơn. Chỉ một lúc sau mọi người nhìn thấy chú lừa xuất 
					hiện trên miệng giếng và lóc cóc chạy ra ngoài.&nbsp;Cuộc sống sẽ đổ rất nhiều thứ khó chịu lên 
					người bạn. Hãy xem mỗi vấn đề bạn gặp phải là một hòn đá để 
					bạn bước lên cao hơn. Chúng ta có thể thoát khỏi cái giếng 
					sâu nhất chỉ đơn giản bằng cách đừng bao giờ đầu hàng. &nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Gửi 12a2&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; 12 uj rùi mai đây tụi bây sẽ ra khỏi gia tộc 12a2 này hãy nhớ trên đường tụi bây đi k bao jờ trải hoa hồng, sẽ có lúc tụi bây vấp ngã, sẽ có lúc tụi bây bị vùi vập dười đáy cùng xã hội và sẽ có lúc chính những người tbây tin tưởng quay lại chôn tụi bây nhưng hơn hết hãy nhớ về 12a2 &amp; nhớ rằng dù k ai nói ra nhưng sẽ có rất nhìu lúc 1 ai đó trong gia tộc này nghĩ về bây, nghĩ về hình ảnh, kỉ niệm mang tên 12a2. &nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; IU 12A2 &amp; MONG TẤT CẢ HẠNH PHÚC!!!]]></description>
            <pubDate>2009/11/02 17:33:14</pubDate>
            <guid><![CDATA[Hãy Làm 1 Con Lừa:412]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Today, I.....]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/babydien_thichanbovovien/article?mid=384]]></link>
            <description><![CDATA[Cuộc sống là gì vậy?là đau khổ hay sung sướnglà niềm vui hay tủi nhụclà nước mắt hay nụ cười~~~&gt;Cuộc sống là tất cả, tất cả những j ta cảm nhận thấy &amp; cả những j ta trải qua. Cuộc sống êm đẹp như giấc mơ - sẽ ko bao jờ nuôi ta lớn. Cuộc sống chỉ toàn chông gai - sẽ không bao giờ ta thấy hi vọng.~~~&gt; Cuộc sống cho ta ngã quỵ va vấp để trưởng thành &amp; gieo trong chính ta một mầm sống nhờ những j cuộc sống ban tặng.Vậy ta phải chọn cho mình 1 cách sốngSống ra sao như thế nào??và dù đã chọn cho mình 1 lối sống để dễ dàng chấp nhận cuộc sống này thì liệu cách sống đó có giúp ta lựa chọn đúng đắnLúc trước cứ nghĩ chỉ cần làm gì mình không ân hận &amp; mỉm cười thật sự là dc nhưng bây giờ lại khácThấy mình lớn hơnđủ lớn để bit mình đang sống và học cách chọn lựaDẫu biết trứơc sống là phải chọn lựađã bao lần cũng tự mình chọn lựa mọi thứrồi nghĩ rằng chuyện gì sau này xảy ra mình cũng thể lựa chọn đúng đắn &amp; dễ dàngNhưng ...chỉ khi đứng trước sự lựa chọn to lớn mới biết mình yếu đuối như thế nào...thấy khó chịu ra sao &amp; mệt mỏi đến nhường nào...thấy sao mình lại ngu ngốc &amp; dường như k còn là mình nữak còn cười đúng nụ cười đók còn nói những j trong lòng mình nghĩ k còn mang niềm tin, khát khao ngày nào nữak còn nhận ra mình giữa dòng chảy của thời gian nữacứ thấy mình nhỏ bé lạicứ thấy mình đơn độc hẳncứ thấy mình mãi mãi loanh hoanh k mục đíchChỉ khi nào bạn đứng trước một sự lựa chọn quan trọng trong đời bạn mới hiểu nỗi...k đơn giản chỉ là chọn mua cái áo, món quà sinh nhật hay chọn nghề j sau này..cũng k đơn giản chỉ là chọn lựa rùi xong thực ra nó phức tạp đến nỗi chỉ có thể chọn duy nhất 1 thứk đến nỗi khó khăn nếu mình đứng giữa những cái hoàn toàn trái ngược nhau..xấu or đẹpdzỏm or tốtđiều xấu or điều tốt...vì lúc đó mình biết cái gì sẽ đem lại điều tốt đẹp cho mìnhnhưng bây giờ thì kháccái bắt mình phải chọn lựa là những cái quan trọng với mình &amp; thật sự không biết đâu sẽ tốt hơn đâuRồi lại rơi vào &nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; bế tắc&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; suy sụp &nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; mệt mỏinhưng chính mình chứ k fai ai khác tự nhận ra rằng cảm giác đó chán đến thế nàonguy hiểm &amp; phung phí time ra sao?Vậy nên fải đối mặt không fải trốn tránhĐứng lên &amp; quyết địnhĐã quyết định chọn cho mình điều j?và cũng nhận ra chính mình fải từ bỏ gì?càng dễ dàng nhận ra mình chuẩn bị đánh mất gì?Thôi thì cũng cho mình một kết quả còn hơn ngu ngốc yếu ớt ôm giữ tất cảChỉ đơn giản là mình fải chấp nhận thujchỉ cần chấp nhận cái mình từ bỏ&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; cái mình đánh mất ...sẽ có thể thoải mái hơn hay ít ra lòng cũng nhẹ nhàng hơn hẳnBây giờ hoàn toàn có thể chấp nhận all cũng đã thấy lòng đúng thật nhẹ nhàngnhưng rồi sẽ ra sao nếusự lựa chọn đó là sai lầmcái ta từ bỏ là cái ta cầncái ta đánh mất là cái ta muốnlại quay quanh bởi những suy nghĩ làm lòng mình rối bờiNhưngĐó là tất cả&nbsp; những gì của ngày hôm qua kìahôm nay tôi đã là một tôi khác hẳnđơn giản bởi tôi tin cái tôi chọn lựatôi biết cách biến điều mình chọn lựa hoàn hảo hơn cái mình từ bỏvà tôi biết nếu một này nhận ra mình sai lầm tôi sẽ sống như thế nào?Không phải ngồi suy nghĩ ngày mai rồi lo lắngtôi sẽ sống từng khoảnh khắc đời mình thật ý nghĩasẽ có lúc ai đó nhận ra tôi không còn là tôi của hôm quavì tôi đã lớn và chọn cho mình một cách để bước điLiệu những cái tôi đánh mất sau này tôi có lấy lại được không?nếu được tôi sẽ mỉm cười &amp; học cách trân trọngcòn không được tôi sẽ xem đó là 1 bài học &amp; giữ cho mình những kỉ niệm đẹpnhưng hơn lúc nào hết tôi biết tôi không ân hậnchỉ cần thay đổi suy nghĩ tôi sẽ nắm trong tay chính số mệnh của mìnhMất mát ư?có là gì nếu tôi biết tạo cho mình những thứ tốt đẹp hơnĐã chọn lựa là phải sống với chọn lựa &amp; chấp nhận quên những gì đã không thuộc về tôiHôm nay nghiệm ra được điều này mới thấy lòng nhẹ nhõm thật sự&quot;Không nghĩ đến những gì đã hay sẽ xảy ra mà chỉ cần biết sống cho mình giây phút này trọn vẹn là đủ&quot;Rồi mọi sóng gió sẽ đến và chính mình sẽ học cách đương đầu chứ không chạy trốn nữa cũng không từ bỏ nữa.Dẫu khi giông tố qua đi chính thân mình dập nát thì trong tim sẽ nảy thêm mầm sống mới,mầm sống của hi vọng &amp; yêu thươngTôi iu tất cả những j mình đang cóiu những j tạo hóa tạo ra &amp; bạn tặngiu những người bạn, gia đình &amp; những con người chưa từng gặp gỡiu những giây phút thời gian trôi qua mình&amp; iu cả những vấp ngã mình sẽ gặpiu tất cả để nhận lại là sự bình yên thật sự trong chính tâm hồn mìnhHạnh phúc k ở đâu xa xôi mà ở chính nơi bạn đứng. Hãy mở rộng con tim &amp; cả tâm hồn để nhìn thấy hạnh phúc xuất fát từ yêu thương &amp; tha thứ!]]></description>
            <pubDate>2009/09/03 18:09:14</pubDate>
            <guid><![CDATA[Today, I.....:384]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Gửi Đến Một Người Bạn &gt;_&lt;]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/babydien_thichanbovovien/article?mid=373]]></link>
            <description><![CDATA[&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;  

&nbsp;&nbsp;&nbsp; Có thể sẽ k aj bjt t vik những điều này
cho ai nhưng nhận vật chính sẽ bit, tạm thời gọi người này là u. Thật sự những
điều này nói thẳng với u cũng được nhưng k bit sẽ nói như thế nào?... nói ra sao?.. và
dùng cách nào?.. vậy nên entry này như để nhắn nhủ với u những j t
nghĩ về uU luôn cho rằng mình lạnh lùng, mình vô cảm với cái vẻ ngoài thờ ơ&nbsp; tất cả&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Hay đơn giản chỉ là chính u tạo ra cái mặt nạ đó để bảo vệ chính
mình khỏi vòng vây của tình cảm và tạo ra cái khoảng cách vô hình ngăn cách u
với người khác, để như một cách nhắc nhở về con đường u đang đi....&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; &amp; rồi đến 1 lúc nào đó u có cảm thấy mình lẽ loi k? có cảm thấy mình cần được quan tâm cần được chở che k? hay đơn giản là chỉ cần 1 người ngồi bên cạnh khi u buồn k?...U luôn cho rằng mình thật khó hiểu- không ai có thể hiểu nỗi mình &amp; hình như u đã từng hp vì điều đó&nbsp;&nbsp; nhưng cái hp đó có là thực sự hay chôn chặt trong u là cả 1 nỗi cô đơn đến đau lòng mà dù u có nhận ra cảm giác thật của chính mình thì u vẫn chọn cách sống đó....&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; cách sống thu mình lại, k cho ai cơ hội hiểu rõ bản thân u và k mở lòng u ra nhưng tức cười là u lại thấy đó là cách an toàn để che giấu cảm xúc thật của 9mình &lt; có thể cũng đúng &gt;&nbsp;U lun cho mình là nắm rõ vấn đề và mọi chuyện sẽ nhanh chóng có thể giải quyết bởi đơn giản u biết mình cần làm j , phải làm j &amp; sẽ làm j...nhưng u có biết đôi khi cách giải quyết đó chỉ làm ai đó đau nhưng chính u cũng k thực sự thoải mái, chỉ là cách giải quyết nhất thời... 

để rồi suy nghĩ of u cũng k đủ mạnh để che đi cái bối rối, cái
lúng túng khi vấn đề tình cảm chợt đến với u khá nhanh và mạnh mẽ đến nỗi u
phải khó xử và xém chút là rơi vào bế tắc....cứ coi mọi chuyện chỉ đơn giản là thử thách mà con đường u đã chọn lựa để bước k sớm thì muộn cũg sẽ fai đối đấu với vđề&nbsp; này bjo gặp thì sau này sẽ có thêm kinh nghiệm mà đối fó tốt hơn.&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; U lun cho mình là &quot;cái tủ lạnh&quot; - đừng tự bọc cho u một hình ảnh để che giấu cái u đang nghĩ đến&nbsp;khi một ai đó gặp khó khăn, u chỉ nhìn &amp; khi thấy ai gặp bất trắc- u cũng chỉ nhìn...&nbsp;rồi tự cho rằng mình là &quot; cái tủ lạnh&quot;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; biện minh..&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; che giấu...đừng bận tâm quá nhìu về việc mình có giúp họ or k mà hãy nhớ u chưa từng là &quot; cái tủ lạnh&quot;&lt; ít nhất cũng là với t&gt;có thể trong hoàn cảnh đó u cảm thấy ngại khi fai giúp họ&nbsp; hay là k biết giúp đỡ fải mở lời ra sao?&nbsp; hay cảm thấy tình cảnh k quá nghiệm trọng ~~&gt; k cần thiết để giúpđừng cho rằng mình là &quot; cái tủ lạnh&quot; - lạnh lùng và vô tâmhãy biết rằng u đã làm đúng vì k ai lớn lên nổi nếu họ k chịu trách nhiệm cho cuộc đời họ,ai cũng fai lớn lên &amp; học cách tự giải quyết vấn đề of mình mà k cần 1 ai # vì đơn giản rằng k ai có thể sống thay thế ai được...nhưng 1 điều để chứng minh u k fải &quot;cái tủ lạnh&quot; làu sẽ giúp họ rất nhiệt tình nếu như họ nhờ u, k cần nhờ cầu kì chỉ cần 1 câu đùa ẩn ý nhờ giúp đỡ thì u cũng sẵn lòngkhi t gặp vấn đề, u hỏi &quot; có làm dc k?&quot; câu hỏi chỉ như gợi ý rằng để u giúp cho &amp; nếu t tlời &quot;k dc&quot; hay là &quot; cũng k bit&quot; thì có lẽ u sẽ bảo t né sang 1 bên &amp; u ra tay nhưng với t tự mình có thể làm dcđừng cứ mãi gắn vào mình danh hiệu &quot; cái tủ lạnh&quot; mà quên rằng u cũng có trái timhum đó chỉ cần u ngồi xuống đợi t như u đã làm &nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; cũng đủ để t bit t k bị bỏ rơi...&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; &nbsp; u cầm giùm áo khoác khi tay t bẩn như u đã làm &nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; cũng đủ để t bit t có nhju hơn 2 bàn tay...&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; u đứng chờ t rửa tay như u đã làm&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; cũng để t bit t k ở 1 mình &nbsp; và lần ra về u quay lại tìm t cũng đủ để t bit&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; u k lạnh lùng như những j u cố tạo ra&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; u k vô cảm như những j u dựng lên&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; u k hề vô tình như những j u nóivà hơn hết trái tim u rất đẹp  &nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; chỉ là nó đập theo 1 cách khác &nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; 1 nhịp khác &nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; với trái tim của những người khác...Mong sẽ có ngày u nhận ra u là 1 cá thể sinh động hơn những j u nghĩ, u sinh ra có giá trị riêng của u và con đường u chọn là 1&nbsp; sự lựa chọn đáng để nhìu người khâm fục nhưng đừng suy nghĩ nhìu quá để rồi giải quyết vấn đề theo cách sai lầm vì theo t nghĩ con đường u chọn là con đừơng gắn kết mọi người lại với nhau &amp; trao cho nhau yêu thương chứ k fai cách sống hi sinh nhưng lại đẩy người # ra quá xa tầm tay mình...Bjo thì 1 ai đó đã bit t nói về ai rồi fai k? hjhjhj chỉ là snghĩ của t thuj còn nếu t nghĩ sai nhìu we thì cũng chỉ đọc như những entry # vì dù có lèm j thì với t snghĩ trên vẫn k thay đổi. chúc U lun hp với những j mình chọn hjhhjChajo!chajo!chajo!&nbsp;Tái bút: dành cho 1 người từng hp khi dc nhâm nhi cafe trong tiết trời se lạnh để hửơng thụ c.sống chầm chậm trôi &amp; thix Nes đậm đặc hơn ( có lẽ cafe nj jong con người u---&gt; tự snghj)&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; ]]></description>
            <pubDate>2009/08/23 23:54:30</pubDate>
            <guid><![CDATA[Gửi Đến Một Người Bạn &gt;_&lt;:373]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Ngày đầu lèm HS 12]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/babydien_thichanbovovien/article?mid=353]]></link>
            <description><![CDATA[10/8ngày đầu tiên của năm 12năm cuối cấpnhìn lại ngỡ thời gian quá ác liệtmới đó đã lớn thiệt ujCứ ngỡ rằng&nbsp;&nbsp; lớp 12sẽ nhju niềm vui&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; đầy kỉ niệm&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; và tràn ngập tiếng cười&nbsp;Lun nghĩ&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; 12 sẽ khácsẽ là dấu mốc&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; với nhìu biến cốđể rồi chia tay trong&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; dòng lưu bútnụ cười và cả nuối tiếc Cứ tưởng12 sẽ hạnh phúcthấy mình trưởng thànhnhưng còn j đó của thời hsthấy bạn bè và cùng họ làm thành 1 gia đình to lớnZ mà..khác hẳn suy nghĩ&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; khác hẳn những j tưởng tượngcái niềm vuj đi đâu mất ruj&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; cái còn lại chỉ là cảm xúc vơ vét thuj12 chán nản trong suy nghĩ&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; mệt mỏi nơi thể xácgò bó chồn tâm hồn&nbsp;Ngột ngạt&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Khó chịu&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Dồn nén&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Đuối người&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; .........Chợt nhìn lạiall những j đã wasao khác đến thế&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Lớp 5lớp 9&nbsp; cũng cuối cấp &nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; mà sao vui vẻ đến thếz mà jo đây chán đến z&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Ngày hôm qua đâu rồingày all còn là 11a2huy hoàng&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; kiêu hãnhrạng ngời&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; chói lóabạo động&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; la hét&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; hầm hốAll đâu rồiTrả lại cho 12 là cái jlà cái giờ đầu nhập họcbuồn tẻtiết đầu ám khíra chơi tụm lại chỉ nhìn nhausao mà thay đổi nhìu đến thế!thất vọng wé!Cái j z?&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; cái gì đang xảy ra z?&nbsp;&nbsp;&nbsp; cái j đã làm biến đổi allLớp mới??không gian mới???môi trường mới??hay chính tuổi mới??đã lèm tất cả rời bỏ cái chất of chính mình&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Thèmchạy nhảy&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; la hét&nbsp;&nbsp; đánh đấm&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; chửi bới&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; &amp; sống với bạn bè&nbsp;&nbsp; với hết sức mình cóđể all sẽ không hối tiếcZ mà jo đấyAll không như mình mong đợiThất vọng we!]&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Tụi bây ơi!đừng như thếđừng chỉ ngồi và để thời gian trôi tuột wa mình&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; hãy lèm j đihãy sống như thể ngày mai sẽ không đếnDẫu biết 12 sẽ khác&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; sẽ chính chắntrưởng thànhnhưng đâu có nghĩa là k chơi đùaThất vọng ngập tràn&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; có lẽ sẽ thay đổi&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; đến lúc không chịu nổisẽ bạo động chăng?Mong buồn chán chỉ dành cho ngày hnayngày đầu tiêncòn ngày maisẽ không như thếMong rằng all sẽ lại ùa đến&amp; sống với nhau vui vẻNGÀY MAI ƠI! HÃY ĐẾN VỚI NHỮNG NIỀM VUI!IU 12a2 NHÌU!&nbsp;]]></description>
            <pubDate>2009/08/10 18:36:56</pubDate>
            <guid><![CDATA[Ngày đầu lèm HS 12:353]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[I Like It _ It&#39;s Kute]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/babydien_thichanbovovien/article?mid=319]]></link>
            <description><![CDATA[&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;Đi siu thị nè! thấy mấy cái nì dễ thương cực nên chôm chụp lên đầu lun, hahah chắc zài bữa lum zìa wé! haha wậy đã thiệt!
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; 
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; 

&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; 
&nbsp; Chơi lun cái khăn chùi miệng cho đủ bộ hahaha
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; 
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; thjx cái nj nhất nè! hhhahha&nbsp;ước j mình có nó haha&nbsp;]]></description>
            <pubDate>2009/07/26 11:04:43</pubDate>
            <guid><![CDATA[I Like It _ It&#39;s Kute:319]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Dành Cho LTQ - My Big Love]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/babydien_thichanbovovien/article?mid=295]]></link>
            <description><![CDATA[&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;Đã lâu rồi và cho tới bây giờ trên mạng vẫn truyền nhau bao câu nói của bài Call me - Hãy gọi tôi!!-&nbsp;và thật sự ai đó sẽ cảm thấy ấm lòng khi nhận được những dòng đó. Có lúc t cảm thấy nhẹ nhõm và thật sự ấm áp khi đâu đó lại xuất hiện mấy câu này nhưng bây giờ t lại nghĩ khác và&nbsp;mún nói với&nbsp;LTQ điều này...
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;Nếu một ngày bạn muốn khóc,
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Hãy gọi tôi!
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Tôi không hứa sẽ làm bạn cười,
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;Nhưng tôi có thể khóc cùng bạn...
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Còn với t có lẽ khác, sẽ có lúc con người trở nên yếu đuối và muốn khóc thật sự nhưng lúc&nbsp;đó&nbsp;t sẽ không gọi cho u chỉ vì nếu cùng khóc thì sẽ thành lụt đại hồng thủy thuj mà chắc j tàu Noe sẽ chở tụi mình&nbsp;đâu&nbsp;và thực sự cảm giác ngồi một mình mặc cho nước mắt&nbsp; rơi lại làm t cảm thấy thoải mái để rồi sau những giọt nước mắt đó t có thể đứng lên và lại&nbsp;mỉm cười.
Nếu một ngày bạn muốn chạy trốn tất cả,
Hãy gọi tôi!
Tôi sẽ không yêu cầu bạn dừng lại,
Nhưng tôi sẽ chạy cùng bạn...
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;Dù có lúc can đảm không còn nữa là&nbsp;khi t fải chạy trốn thực tại thì t&nbsp;cũng sẽ không gọi cho u&nbsp;đâu vì nếu chạy&nbsp;với t u sẽ phải rời xa&nbsp;hiện tại của chính mình, liệu u có thể chạy cùng t cả&nbsp;đời hok khi mà&nbsp;đích&nbsp;đến của t chưa chắc&nbsp;đem lại hạnh phúc cho u và&nbsp;chạy một mình, lúc đó t có thêm cho mình một khỏang thời gian để ngẫm nghĩ về cuộc đời mình và t sẽ dừng lại chấp nhận cuộc sống khi đôi chân t thực sự vững chắc.
Nếu một ngày bạn không muốn nghe ai nói,
Hãy gọi tôi!
Tôi sẽ ở bên cạnh bạn,
và&nbsp;chỉ im lặng...
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Ngày đó rồi sẽ có lúc xảy ra với t nhưng t cũng sẽ không gọi cho u đâu vì khi có u bên cạnh t chỉ muốn thấy nụ cười với những câu chuyện&nbsp;và những lời nói của u thôi, t không thích u phải ngồi im lặng hàng giờ có khi là hàng ngày bên t mà chờ đợi t đâu. Và khi t ở một mình vào cái ngày đó, t sẽ có thêm một khỏang lặng nhỏ nơi tâm hồn mình đủ để t bit mình cần gì, phải làm gì để rồi nhận ra im lặng không phải là cách t chọn.
Nhưng...
Nếu một ngày bạn gọi tôi
mà không thấy tôi hồi âm
Hãy đến bên tôi
Vì lúc đó tôi mới là người cần bạn.
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Nếu tiếng gọi của t mà không có hồi âm&nbsp;từ u,&nbsp;t sẽ chỉ ở lại nơi đó và cầu mong u vượt qua tất cả nhưng sẽ không đến bên u đâu. Không phải vì t không quan tâm&nbsp;u mà t muốn u tự mình học cách vượt qua tất cả để có thể tự đứng lên vạch cho mình một con đường&nbsp;mà bước lên phía trước và t còn bit rằng lúc đó u cần 1 khoảng lặng nhỏ nhoi như t đã cần chỉ để suy nghĩ và lắng nghe tiếng lòng mình chứ chưa hẳn là cần t đâu. Nhưng t sẽ chạy thật nhanh đến bên u nếu u cần một bàn tay khi u nhận ra rằng mình kiệt sức thực sự và khi u nói &quot; I need u!&quot;
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;Đôi khi&nbsp;t sống và chung quanh là bạn bè người thân nhưng sẽ không ai ngoài t có thể giúp t sống cuộc đời của chính mình.Sẽ có lúc t gục ngã, rơi lệ và đau đớn quằn mình trên con đường t đi nhưng hãy bỏ mặc t vì t không muốn lệ thuộc ai cũng không muốn ai&nbsp;mệt mỏi&nbsp;vì mình nhưng khi t không còn đủ sức đứng lên thì đâu đó hãy cho t một điểm tựa nhé, chỉ tựa nhờ một chút thôi đủ để t nhận ra mình không bao giờ cô đơn hay trơ trọi và để t còn có thể nói với u rằng: 
I LOVE U!
&nbsp;
]]></description>
            <pubDate>2009/07/18 19:55:42</pubDate>
            <guid><![CDATA[Dành Cho LTQ - My Big Love:295]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Teen Story : Chờ Một Ngày Bình Yên (kì cuối)]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/babydien_thichanbovovien/article?mid=276]]></link>
            <description><![CDATA[&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; 
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; 11.Chờ một ngày bình yên 
Hôm sau An đi học sớm hơn mọi ngày đđể chờ nhỏ.Nhưng nhỏ không đến lớp, cả lớp xôn xao, cả gia tộc quyết định chờ Sếp, có lẽ Sếp có việc bận đột xuất, nửa tiết đầu trôi qua nhỏ vẫn không đến lớp, điện thoại tắt, không đơn xin phép, An bồn chồn không yên, nhớ đến những gì Sơn nói hôm qua An lao ra khỏi lớp mặc cho mấy thằng bạn hỏi với theo, An chạy đến nhà nhỏ, chỉ thấy Sơn đứng sẵn đó từ hồi nào 
-Nhỏ không đi học?-An nói khi vừa thấy Sơn 
-Tao biết mà! Đàn em tao thấy nó đi trên con đường hôm qua tụi tao chạy, tao không tin, đứng đây đợi mày vì biết mày sẽ đến! 
-Chia nhau đi tìm nhỏ đi! Mày hướng này tao hướng này.-Sơn nói mà tay chỉ tùm lum hướng vì run 
-Uh 
An vừa quay lưng định chạy thì chợt nghĩ đến điều gì đó, nó kêu Sơn. 
-Eh mày chỉ cho tao chỗ............ 
...... 
................ 
-Vũ ah! Đã bao lâu rồi nhỉ? Uh có lẽ cũng hơn một năm rưỡi rồi lớp trưởng của Vũ không đến đây Vũ nhỉ?lớp trưởng bây giờ vẫn khỏe và nhớ Vũ nhiều lắm! Những tưởng có thể quên Vũ sao từng ấy thời gian và quyết tâm vậy mà lớp trưởng không thể, Vũ ah. Lớp trưởng đã không đi lại con đường ngày xưa từ lúc Vũ ra đi vì đi một mình trên đó lạnh lẽo lắm, lớp trưởng cũng không ra thăm Vũ vì sợ lại không còn đủ quyết tâm, lớp trưởng cũng chả bao giờ mặc áo mưa nữa vì lúc đó lớp trưởng nhớ áo mưa của Vũ lắm, lớp trưởng không bao giờ khóc nhất là trước mặt Vũ nhưng lớp trưởng chỉ khóc đúng một lần vì nhớ Vũ khi tụi bạn nhắc tới hai chữ đó, lớp trưởng ghét hai chữ đó lắm. Lớp trưởng không khóc đđể đợi Vũ về đó biết không? lớp trưởng không khóc thì Vũ sẽ không cần gặp thượng đế để hỏi nữa và sẽ ở mãi bên lớp trưởng thôi. Vũ biết không? Sau ngày lớp trưởng hôn ảnh Vũ lần cuối tại đây, 3 ngày sau Phong nói yêu lớp trưởng Vũ ah, lớp trưởng không thể đón nhận tình cảm đó và đã từ chối, Vũ biết gì không Phong nói sẽ lớp trưởng đợi đến khi nào hình ảnh Vũ không còn trong tim lớp trưởng nữa rồi Phong đi du học, bây giờ lại xuất hiện và tỏ tình với lớp trưởng, lớp trưởng đồng ý vì lớp trưởng nghĩ Vũ cũng muốn vậy tại Phong là người Vũ thần tượng nhất mà và vì Phong giống Vũ lắm nên lớp trưởng đã gây lộn với thằng bạn trong cuộc thi để gây sự chú ý của Phong nhưng mà lớp trưởng sai rồi Vũ ah, mỗi khi bên Phong lớp trưởng chỉ thấy nụ cười, ánh mắt và tình yêu của Vũ thôi, lớp trưởng dặn lòng phải quên Vũ đi vì đó là Phong chứ không phải Vũ nhưng sao khó quá Vũ ah. Rồi một ngày Phong nhận ra tất cả, Phong nói, với lớp trưởng Phong là gì? bạn trai hay chỉ là cái bóng mơ hồ của Vũ, lớp trưởng phủ nhận Vũ ah. Phong lại nói lớp trưởng ở bên Phong nhưng chưa bao giờ nhìn thẳng vào mắt Phong, chưa bao giờ dựa vào vai Phong khi buồn, chưa bao giờ đđể cho Phong che chở bảo vệ và cũng chưa bao giờ chấp nhận hay đặt Phong trái tim lớp trưởng. Phong cho lớp trưởng thời gian để suy nghĩ Vũ ah, để lớp trưởng nhận ra Phong có phải tình yêu của lớp trưởng không? hay chỉ là hình bóng của Vũ. Ban đầu lớp trưởng cứ ngỡ Phong đã sai lầm nhưng những ngày qua lớp trưởng suy nghĩ nhiều lắm. Ngày đầu tiên lớp trưởng nghĩ về mắt Phong, lớp trưởng không nhìn vào mắt Phong vì ở đó lạnh lắm Vũ ah không ấm áp như của Vũ, ngày thứ hai lớp trưởng nghĩ về bờ vai của Phong, uh vai Phong lạ lắm, cứng và to lắm chứ không mềm và êm như Vũ cũng không nhỏ gọn như vai Vũ, vai Vũ chỉ chứa vừa đủ đầu lớp trưởng thôi ah, ngày thứ ba lớp trưởng nghĩ về&nbsp; sự che chở của Phong, kì lắm Vũ ah, khi Phong che cho lớp trưởng dưới cơn mưa lớp trưởng lại thèm cái áo mưa của Vũ, ấm áp mà an toàn lắm khác hẳn bộ ngực và áo mưa của Phong, lớp trưởng suy nghĩ nhiều lắm Vũ ah, nhiều đến nỗi xém tí nữa lớp trưởng chạy thua thằng Sơn nữa nhưng Vũ yên tâm lớp trưởng vẫn thắng mà. Rồi cuối cùng lớp trưởng nhận ra một điều lớp trưởng yêu Vũ nhiều lắm, nhớ Vũ nhiều lắm và thực sự Phong chỉ là chiếc bóng hoàn hảo của Vũ thôi, bên Phong lớp trưởng thấy tất cả những gì có nơi Vũ nhưng lại chẳng thấy con tim Vũ đâu cả.Vậy là lớp trưởng quyết định ra đi, lớp trưởng nói với Phong rồi, lớp trưởng yêu Vũ và thực sự xin lỗi đã làm buồn Phong. Vũ biết gì không? Phong khóc đó, khóc nhiều lắm và nói rằng là hình bóng của Vũ cũng được miễn là vẫn bên lớp trưởng, nhưng lớp trưởng từ chối Vũ ah vì lớp trưởng muốn yêu con người thật là Vũ chứ không phải một cái bóng. Phong chấp nhận chờ đợi nhưng lớp trưởng từ chối luôn Vũ ah. Trước khi đi Phong nói Vũ thật hạnh phúc, Vũ có hạnh phúc không Vũ? nếu hạnh phúc sao Vũ lại bỏ rơi lớp trưởng vậy? lớp trưởng nhớ Vũ nhiều lắm và chưa bao giờ lớp trưởng nhớ Vũ như bây giờ, lớp trưởng mệt mỏi quá Vũ ah, mệt mỏi lắm Vũ biết không?... 
-Làm gì ở đây vậy? 
Sếp giật mình quay lại sau lưng và bất ngờ khi thấy trước mặt mình là An 
-Thăm một người bạn. Còn mày? 
-Đi kiếm mày? Sao không đi học? 
-Mệt quá không muốn học nữa nên nghĩ, thế thôi. Sao biết tao ở đây? Mày tới lâu chưa? 
-Mới đến.Thằng Sơn nói có thể mày ở đây. 
-Mày biết Sơn? 
-Chỉ tình cờ thôi. Mà sao mày ở đây có một mình, Phong đâu? 
-Chia tay rồi!-Sếp nói và nhìn vào Vũ 
-Hồi nào? 
-Sáng nay. 
-Rồi mày chạy luôn tới đây hả? thăm ai vậy?quan trọng lắm hả? 
-Một người vô cùng quan trọng với tao, uh quan trong lắm, quan trọng nhiều lắm!-Sếp nhìn Vũ và bỗng nhiên rơi nước mắt. 
Như nhận ra An còn bên mình, Sếp quệt tay lên lau nước mắt. An giữ tay nhỏ lại 
-Đừng lau nữa cứ khóc đi khóc nhiều vào, khóc hết đi rồi mày sẽ thấy thoải mái. 
Như chỉ chờ đợi có nhiêu đó, Sếp thả tay xuống và tất cả những uất ức, những mệt mỏi và cả những đau buồn nhớ nhung bấy lâu nay giấu trong tim chợt tuôn ra theo khóe mi, Sếp khóc như một đứa con nít làm tim An nhói lên , bất giác nó ôm lấy Sếp 
-Cho tao mượn mày chút nha!-Sếp nói 
-Không sao cứ khóc đi! 
-Cám ơn 
Rồi An nghe thấy có tiếng nói nhỏ &quot;Vũ ah!lớp trưởng xin lỗi đã thất hứa, nhưng chỉ một lần này thôi!&quot; và nhỏ cứ khóc mãi trong vòng tay An. 
An đã nghe thấy tất cả, thực ra nó đứng đó từ lâu rồi và nghe những gì nhỏ nói với Vũ chỉ là nó không muốn nhỏ biết. An biết trong tim nhỏ chưa bao giờ quên được Vũ, chưa bao giờ nhỏ dành cho ai cơ hội đặt chân vào tim nhỏ kể cả nó. An đã quyết định sẽ giấu tất cả tình cảm của mình, sẽ không thổ lộ cho đến khi nào nhỏ thật sự quên được Vũ, thật sự không còn hình bóng Vũ trong tim nữa. Nó sẽ chỉ đi bên nhỏ âm thầm lặng lẽ, chỉ đứng từ xa mà nhìn nhỏ và vẫn yêu nhỏ như cách của chính nó. 
Và tôi đã yêu nhỏ, yêu thật sự một con nhỏ chỉ biết đánh đấm, la hét, gọi bạn bè bằng mày tao nhưng đầy bãn lĩnh, đầy bao dung và yêu thương, nhỏ&nbsp;dạy tôi nhiều điều từ cuộc sống này và tôi yêu chính con người nhỏ yêu luôn cả vết thương khứa sâu trong tim nhỏ.Tôi&nbsp; biết sẽ rất lâu để có thể nói tiếng yêu nhỏ nhưng sẽ có một ngày tôi đặt chân vào chính con tim lạnh lẽo đó. Tôi sẽ chờ ngày đó, ngày mà những tia nắng ấm áp soi rọi vào tâm hồn nhỏ, ngày bình minh gõ cửa trái tim nhỏ. Ngày của bình yên.&nbsp;&nbsp; 
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;Devil
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;1h50a.m 20/06/2009
]]></description>
            <pubDate>2009/06/28 16:13:01</pubDate>
            <guid><![CDATA[Teen Story : Chờ Một Ngày Bình Yên (kì cuối):276]]></guid>
         </item>        </channel>
        </rss><!-- api2.blog.sg1.yahoo.com compressed/chunked Wed Feb 10 19:14:53 SGT 2010 -->
