Đăng ngày: 02:57 29-10-2008

Ngày... tháng... năm...
Lần đầu tiên mình thấy anh ấy comment, mình cảm nhận được sự chân thành và thánh thiện... Mong rằng mình luôn được nhìn thấy anh ấy.
Ngày... tháng... năm...
Mình đã được nói chuyện với anh ấy, thật là tuyệt vời. Mình thích anh ấy thực sự... nhưng mình hiểu, anh ấy không dành cho mình.
Ngày... tháng... năm...
Làm sao để biết được tình cảm của anh ấy bây giờ? Mình quyết định nói với anh ấy là mình có bạn trai... nhưng anh ấy chỉ nhìn mình thật hiền và nói: "Chúc mừng em” thế đấy! Mình biết mà! Anh ấy không dành cho mình.
Ngày... tháng... năm...
Hôm nay mình nói với anh ấy: “Trường em tổ chức vũ hội. Bạn trai em không đến được, em sẽ nhảy với anh nhé.”... Và đêm ấy mình thực sự hạnh phúc được ở bên người mà mình thương yêu... Nhưng anh ấy vẫn chẳng tỏ thái độ gì hơn với mình.
Ngày... tháng... năm...
Thế rồi thời gian trôi qua, những lúc vui sướng hay đau khổ, anh ấy luôn bên mình an ủi, chia sẻ, vỗ về mình. Nhưng chẳng bao giờ anh ấy nói yêu mình cả... Có lẽ đối với anh ấy mình chỉ là một cô em gái hay là một nguời bạn thân không hơn không kém...
Ngày... tháng... năm...
Mình đã quyết định lấy chồng... Chỉ hi vọng duy nhất một điều: anh ấy sẽ đến bên mình thì thầm: "Hãy ở lại với anh... vì anh yêu em!”. Thế nhưng anh ấy chỉ nhìn mình thật hiền và lại “Chúc em luôn hạnh phúc!”. Thế là đã quá rõ!
Ngày... tháng... năm...
Anh ấy vẫn luôn giúp đỡ mình mọi thứ! Ngay cả khi mình đã có chồng... nhưng rồi cuộc hôn nhân không tình yêu ấy cũng phải đến lúc kết thúc. Mình li dị. Chỉ mong một điều, anh ấy đề nghị kết hôn với mình... nhưng...
Người đàn ông đã khóc nức nở như một đứa trẻ khi đọc những dòng nhật ký của người con gái nằm dưới huyệt mộ kia... Nhưng tất cả đã quá muộn màng...
Câu chuyện trên tuy buồn nhưng nó muốn gửi gắm đến chúng ta một điều: "Hãy nói lời yêu trước khi quá muộn"...