<?xml version="1.0" encoding="utf-8"?>
<rss version="2.0">
<channel>        <title><![CDATA[phuongngan&#39;s Blog]]></title>
        <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/babygirl_babygirl322]]></link>
        <description><![CDATA[hii!...Mỗi người đều có hạnh phúc riêng và bạn cũng như tôi nhe&#39;!]]></description>
        <language>vi-vn</language>
        <lastBuildDate>2009/09/20 01:41:26</lastBuildDate>         <item>
            <title><![CDATA[Tro` cho*i tình yeu^...]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/babygirl_babygirl322/article?mid=62]]></link>
            <description><![CDATA[Em thích anh! - Biết - Thế anh có thích em không ??? - Không rõ - Mình chơi một trò chơi nhé! - Trò gì? - Trò chơi 7 ngày - Luật chơi thế nào? - Trong 7 ngày em sẽ là bạn gái của anh và nếu sau 7 ngày anh vẫn không thích em thì coi như em thua. - Thế thua thì sao? - Vĩnh viễn biến mất! I/ “ Sáng nay anh sang chở em đi học nhé!” “Tại sao?” “Vì trò chơi đã bắt đầu.” “Nửa tiếng nữa sẽ sang.” “ Tối nay mình đi ăn kem nha!” “ Tại sao?” “ Vì trò chơi đã bắt đầu.” “7h30” 11pm “Ngủ ngon…xxx” “Sao không nhắn lại?” “Tại sao?” “ Vì trò chơi đã bắt đầu.” “Ừh thì ngủ ngon!” Em : hôm nay bọn mình đã bắt đầu hẹn hò, mặc dù em biết anh không hề hứng thú với những việc ấy hoặc thậm chí là cảm thấy em rất phiền phức nhưng việc anh đồng ý bắt đầu trò chơi “vớ vẩn” này của em thì cũng đã khiến em rất vui rồi. Anh : chả hiểu tại sao lại tham gia cái trò “ngu ngốc” của con bé ấy. Cũng may là chỉ 7 ngày. II/ “Em đang đứng trước nhà anh.” “ Làm gì?” “ Mở cửa rồi sẽ biết.” - Điên àh? Sáng sớm sang đây làm gì? - Mang thức ăn sáng cho anh. - Ai nhờ thế? - Không ai cả. - Cứ để đấy! - Anh ăn cho nóng nhé, kẻo nguội lại không ngon. - Rồi! Thế giờ đi đâu đấy? - Đi học - Đi bằng gì? - Bằng chân - Đợi đấy, chở đi cho, đúng là phiền phức - Hì hì…. 11pm “Ngủ ngon….xxx” “G9” Em : hôm nay chắc anh bực mình lắm vì em sang phá giấc ngủ của anh. Lúc anh ra mở cửa mà mặt mày cau có kinh khủng. Nhưng hôm nay lại vui hơn hôm qua vì anh đã chủ động chở em đi học và đã reply tin nhắn ngủ ngon của em mà không cần em phải nhắc. Vui! Anh : con bé ấy “hâm” thật, mà kể ra cũng chu đáo phết. Mà con gái đứa nào chả như đứa nào nhỉ? Àh, mà hôm nay mới phát hiện con bé ấy cười trông cũng xinh xinh III/ “Em đang đứng trước nhà anh.” “Ừh” - Mua gì đấy? - Ăn đi rồi biết. - Đã ăn chưa? - Ai? Àh….chưa! - Ăn cùng đi - Hì hì… - Đừng cười như thế nữa, trông ngớ ngẩn lắm! “ Tối nay lại ăn kem nhé!” “Sao ăn mãi thế?” “Em thích” “Ừh, thế thì đi ăn một mình đi, bận rồi!” “Oh!” 11pm “Ngủ ngon….xxx” “Thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được xin quý khách vui lòng gọi lại sau” 11:15pm “Thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được xin quý khách vui lòng gọi lại sau” 11:30pm “Thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được xin quý khách vui lòng gọi lại sau” 00:00 - Alo - Anh có bị làm sao không? Sao em gọi cho anh mãi mà không được? Có làm sao không hả anh? Có….. - Này, có thôi ngay đi không? Sao lại cứ rối rít cả lên thế hả? - Vì em lo cho anh - Điên àh? Có gì mà phải lo, đừng có vớ vẩn như thế nữa, trước giờ chả cần ai lo cả. - Em xin lỗi! Em : hôm nay em bị trộn lẫn giữa niềm vui và nỗ buồn. Em vui vì sáng nay anh không còn cảm thấy sự xuất hiện của em là phiền phức nữa và a đã bắt đầu để ý đến em. Dù anh bảo là e cười rất ngớ ngẩn nhưng điều đó còn khiến em vui hơn tất cả mọi lời khen. Đến tối thì anh từ chối đi ăn kem cùng em, hơi buồn một tẹo nhưng điều khiến em buồn nhất chính là những lời nói của anh khi em gọi cho anh. Thật sự em đã rất lo lắng khi gọi mãi cho anh mà chẳng được, em sợ anh gặp phải chuyện gì đấy. Anh chắc không biết rằng khi nghe giọng nói của anh em đã nhẹ nhõm như thế nào nhưng có lẽ điều đó khiến a khó chịu lắm. Ừh, mà có lẽ em phiền phức thật. Anh : điện thoại hết pin thôi mà sao cứ làm ầm ĩ lên thế nhỉ??? Mà lúc nãy….hình như….con bé khóc thì phải….mình làm con bé ấy khóc àh ??? Mà mình đã làm gì cho con bé ấy khóc thế nhỉ ???Nếu như lúc nãy chỉ cần bảo với nó là điện thoại hết pin thì nó đã không khóc thế kia. IV/ “Em đang đứng trước nhà anh.” - Vào đi! - Anh ăn đi! - Ừh! - Chở đi học nhé! - Hôm nay em muốn thả bộ đến trường. - Ờ…. “Có muốn ăn kem không?” “ Không anh ạh, hôm nay em mệt và không muốn ra khỏi nhà” “Ừh” 11pm “Ngủ ngon….xxx” “Ừh, em cũng ngủ ngon nhé!” Em : hôm nay em thoáng thấy trong người có chút mệt mỏi. Không phải em ốm mà là cảm giác mệt mỏi của con tim. Tối qua em đã buồn và khóc rất nhiều và sáng nay,khi gặp anh em cũng chẳng biết nên cư xử thế nào. Em ngốc anh nhỉ, chúng ta chỉ đang chơi một trò chơi thôi mà đúng không anh? Mà trò chơi thì làm sao lại có nước mắt hả anh? Anh : mắt cô bé hôm nay hơi đỏ và sưng thì phải. Mà hôm nay cô bé ấy lạ, chẳng ríu rít như mọi ngày mà cứ sao sao ấy. Hình như mình quen với hình ảnh một cô bé hay nói hay cười mất rồi thì phải. Có chút lo rồi đấy! V/ “Sang chở đi ăn sáng rồi đi học nhé!” ….. “Thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được, xin quý khách vui lòng gọi lại sau” (19 lần trong suốt một ngày) “Ngủ ngon em nhé!”….. Em : cả ngày hôm nay em đã off máy điện thoại, em suy nghĩ mãi về hành động này của mình, vì em chỉ có 7 ngày, 7 ngày để khiến anh thích em nhưng em lại lãng phí một ngày như thế này có đáng không. Và cuối cùng em vẫn làm vì em nghĩ chúng ta cần một dấu “lặng” anh àh. Lặng để đủ dũng cảm đi tiếp hoặc là sẽ bỏ cuộc. Lục lọi lại những tin nhắn trong mấy ngày qua, em chợt phát hiện, mỗi một ngày, tin nhắn ngọt ngào hơn một chút và ngày hôm qua, lần đầu tiên anh gọi em bằng “em” thay cho cách nói chuyện trống không mọi khi. Một nụ cười giữa những giọt nước mắt. Anh : hôm nay cô bé bị gì thế nhỉ? Cả ngày nay chẳng thấy mặt mũi đâu cả. Hôm qua bảo ốm không biết hôm nay đã đỡ chưa nữa? Sao lại không mở cả máy điện thoại thế kia? Hay là chạy sang nhà cô bé nhỉ? Tự nhiên có một cảm giác là lạ. Ừh, thì lạ, đã quen rồi hình ảnh cô bé với nụ cười rất xinh cùng gòi thức ăn trước nhà mỗi sáng, đã quen với tin nhắn ngủ ngon mỗi đêm…..hình nhừ…..có chút…..nhớ. VI/ “Em đang đứng trước nhà anh.” - Làm sao thế? Sao cả ngày qua gọi mãi mà chẳng được? Có thế nào cũng phải nói một tiếng chứ hả. - Hì hì….. - Sao lại cười ngớ ngẩn thế kia? - Hôm qua là một ngày “Lặng” anh àh! - Ngày lặng ??? - Ừh, người ta thường có những ngày “Lặng” như thế khi yêu nhau. - Để làm gì? - Để nhận ra sự quan trọng của nhau. - ….. - Thôi anh ăn sáng đi! - Ừh, thế hôm nay có lại muốn thả bộ đến trường nữa không? - Hì hì…. - Đồ ngốc! - Em ôm anh được không? - Ờ….. - Thế anh có cảm nhận được gì không? - Không rõ…. - Chắc là chưa đủ - Sao? - Àh, không sao cả. Hết ngày mai trò chơi sẽ kết thúc. - Ờ….. 11pm “Ngủ ngon anh nhé….xxx” “Ừh, em cũng ngủ ngon nhé…x” Em : hôm nay em đã cảm nhận được rằng tình cảm anh dành cho em đang thay đổi, mổi ngày nhiêu hơn một chút thí phải nhưng mà liệu tình cảm đó đủ chưa anh? Đủ để anh thích em và đủ để chúng ta thành một đôi không anh? Ngày mai nữa thôi là trò chơi sẽ kết thúc. Kết quả sẽ là gì hả anh??? Em có phải biến mất không??? Anh : lúc cô bé ấy ôm mình tự dưng lại có một cảm giác là lạ, tựa hồ như có luồng điện chạy ngang, có chút ấm áp. Tự dưng bây giờ lại thèm cái cảm giác ấy, lại thấy chút nhớ. Chuông điện thoại báo có tin nhắn, hộp thư đã chật kín, có nên xóa hết tin nhắn của cô bé hay không nhỉ? Àh, không, cứ để đấy. Hình như mình thích cô bé rồi thì phải. Mà có thật là thích không hay cũng chỉ là cảm xúc thoáng qua ??? Mơ hồ quá! VII/ “ Hôm nay em có một kế hoạch thú vị cho cả 2 chúng ta” “ Gì thế” “ Sang đón em sẽ rõ.” “Tinh vi” - Sao? Kế hoạch thế nào? - Hì hì - Đi xem phim nhé! - Xem phim??? - Ừh! - Tại sao lại xem phim? - Vì đây là ngày cuối cùng của trò chơi. - Ờ… - Ăn tối nhé! - Ăn tối??? - Ở đâu? - Nhà em - Nhà em? - Ừh, em sẽ nấu cho anh một bữa ra trò - Thế có ăn được không đấy? - Hì hì…. không chết đâu mà sợ - Có ngon không ? - Tạm được - Thế là không ngon àh? - Vớ vẩn, đã bảo là tạm được mà. - Ờ….Anh có thể….. - Có thể gì chứ? - Cầm tay em một lần được không ? - Ờ …. - Có cảm nhận được gì hay không? - Không rõ - Có thể trả lời khác đi được không? - Không biết nữa - Có thể ôm em một lần được không? - Ờ… - Có cảm nhận được gì hay không ? - Uhm…. - Lại là không rõ đúng không? - Ờ… - Thôi trể rồi, anh về đi. - Ờ…. “ Trò chơi kết thúc rồi đấy.” “Ừh” “Thế anh đã thích em chưa?” “ Hôm nay mệt nhiều rồi, đi ngủ đi, mai anh sang chở đi học” “ Nhưng trò chơi đã kết thúc rồi mà” “ Đã bảo đi ngủ đi mà, sao bướng thế?” “ Hì hì …. ngủ ngon anh nhé ….xxxx” “ Ngủ ngon love….x”♥]]></description>
            <pubDate>2009/06/21 01:46:54</pubDate>
            <guid><![CDATA[Tro` cho*i tình yeu^...:62]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[[Những mẫu chuyện vui]]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/babygirl_babygirl322/article?mid=63]]></link>
            <description><![CDATA[NGU&quot; là gì? Là viết tắt của chữ Never Give Up, tức là không bao giờ bỏ cuộc. Khi người khác nói bạn ngu bạn cần cảm thấy cố gắng hơn và không bỏ cuộc. Sau đó bạn nên nói câu &quot;cảm ơn&quot;!?! ** *Dạo này mình lẩn thẩn mất rồi. Ðang đọc truyện thì có đứa gọi điện thoại. Rút cái N95 ra nghe. Ðến lúc nghe xong không biết cuốn truyện vừa vứt đâu. Tìm hết trong cốp xe SH, Dylan, Air Blabe không thấy. Vào gara xem trong cái Mes, Ferrari và Inova cũng chẳng thấy đâu. Cứ tưởng để trong bể bơi mà tìm mãi không ra. Chạy 30 tầng lầu, 90 phòng để tìm cũng chả có. Thực ra một quyển truyện thì cũng không tiếc. Ngặt cái là để quên cái ngân phiếu 1 triệu đô trong đó...Hic, cuối cùng cũng tìm ra, thì ra lúc nãy vứt nhầm nó vô đống vàng SJC để trong két rồi đóng lại. Trí nhớ kém quá!!!(Trích &quot;Nhật ký người khoe của&quot;)** *Đục 2 cái lỗ 2 bên nồi cơm điện, móc sợi dây kẽm qua 2 lỗ đó. Thế là bạn đã có cái mũ bảo hiểm thỏa mãn cả 3 tiêu chí: độc, an toàn và cái cuối cùng khá quan trọng là... &quot;có thể bạn không xinh nhưng ai cũng phải ngoái nhìn&quot;!** *Nếu girl mặc đồ của boy thì là girl cá tính, nếu boy mặc đồ của girl thì bị chê &quot;2 phai&quot;. Nếu girl chơi thể thao thì girl năng động, nếu boy chơi búp bê thì bảo là gay. Nếu girl đánh boy thì girl tự vệ, nếu boy đánh girl thì boy vũ phu. Nếu girl hun boy gọi là bày tỏ tình &quot;củm&quot; còn boy hun girl gọi là dê!!!Nếu gửi đoạn này cho boy, boy bảo: &quot;Đúng thế&quot;, nếu gửi cho girl thì mình sẽ bị... &quot;sư tử ăn thịt&quot;! ]]></description>
            <pubDate>2009/05/27 01:53:54</pubDate>
            <guid><![CDATA[[Những mẫu chuyện vui]:63]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[[Buông tay...]]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/babygirl_babygirl322/article?mid=64]]></link>
            <description><![CDATA[Buông tay nhau... vì chẳng còn sức nắm... Các ngón tay chẳng còn lồng vào nhau. Người bước trước bỏ mặc kẻ đứng sau. Gió rét mướt và mắt môi cùng ướt.  Buông tay nhau... Đau có đau. Thương có thương. Vấn vương còn đó. Chờ gió... Đón mưa... Đẩy đưa niềm đau qua.  Buông tay nhau... Kỷ niệm phôi pha. Buông tay nhau... Để tình yêu trôi xa... phai nhoà... ... và cho em Quên đi!  Bỏ lại phía sau...những niềm đau và yêu thương còn thoi thóp.Gắng sức mình bóp nát những ưu tư.Đặt muộn phiền dưới đáy hư không và ném những ngóng trông ra xa vời vợi Muốn anh nhìn về phía này - phía em đang trông anh! Muốn anh... muốn chỉ là anh! Em viết tất cả vì anh. Chẳng biết sẽ được gì?[!] Chẳng biết anh có biết em đang viết cho anh hay không?[!] Cố lên anh nhé! Em yêu anh!  Nếu bắt đầu cuộc tình mà em đã thấy không hạnh phúc, em sẽ bước tiếp hay em nên dừng lại? Em tự hỏi mình câu này hàng nghìn lần chỉ trong mấy ngày ngắn ngủi này. Em chưa bao giờ quan tâm đến việc mình sẽ như thế nào với cuộc tình của mình, đến khi em gặp anh. Em không hiểu, những điều em cần, rốt cục có phải là những điều quá đáng... Em yêu anh và cần anh. Em yêu anh và em ghen với những nhớ nhung của anh cho một người không phải em. ...  Em tự rối rắm chẳng hiểu thứ tình cảm này có phải là tình yêu không... Nhưng em mệt mỏi quá rồi... Chỉ là em không tự trả lời cho mình được, liệu bản thân em đang muốn dừng lại hay bước tiếp những bước đi thỉnh thỏang hiện diện một vài nụ cười...   Nước mắt em vẫn k ngừng chảy ..em ko biết em đang khóc vì cái gì nữa..em đau quá anh à .. Em thấy quá khó thở và quá mệt mỏi.....  Thế là ta đã buông lõng bàn tay ra rồi nhỉ ? Buông tay cho iêu thương vụt mất Buông tay cho những nhớ - mong - iêu - ghét trong ta tan biến và ta buông tay ... cho ta nhẹ nhõm   Mình mất nhau rồi nhỉ ? Anh lại hay quên điều này .. em vẫn là em và anh vẫn là anh .. Mỗi người 1 cuộc sống ..    Mình không thuộc về nhau  Cố kím tìm .. Chắp nối những mảnh vá kí ức lại với nhau chỉ thêm phiền muộn.. Kí ức là kỉ niệm và kỉ niệm mãi mãi chỉ là kỉ niệm ..Không quay về được nữa đâu Cần phãi dặn mình nhớ rằng .. Những j` cũa ngày hôm qua không phãi cũa ngày hôm nay .. và những thứ không thuộc về mình .. Có cố gắng thì vẫn không có kết quã ..     Lặng thinh .. nhưng nếu buồn có lẽ anh sẽ khóc Cho nỗi buồn hoà vào nước mắt rơi xuống đất và tan vỡ ..  có người đã từng nói Đừng bao giờ nói tạm biệt khi vẫn còn muốn tiếp tục Đừng bõ cuộc khi thấy vẫn còn có thễ đạt được Đừng nói là không yêu một ai ... khi chính bãn thân mình không thễ rời xa họ Và ... xin đừng mĩm cười khi thực sự trái tim mình cảm thấy đau! bây giờ mới thấy nó đúng ..Càng tự lừa dối mình .. thìlại càng đau Cách tốt nhất đễ quên nó là đối diện với nó Phãi không nào ...  ]]></description>
            <pubDate>2009/05/14 02:39:55</pubDate>
            <guid><![CDATA[[Buông tay...]:64]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[[Em đã buông tay anh ra rồi đấy...]]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/babygirl_babygirl322/article?mid=65]]></link>
            <description><![CDATA[E sẵn sàng Buông tay a ra ..........  Thực sự phải buông thôi........Bởi vì e đã mệt nhoài.....Bước chân e nặng trĩu ...... Cánh tay đã mỏi nhừ......Theo những ngày tháng chạy theo cái bóng của a.....!~ Và h đây e đã tự nhủ với mình rằng e đã sẵn sàng rồi....Sẵn sàng cho cái việc mà e nghĩ e sẽ chẳng bao h làm được đâu....... Đó là buông tay và ra đi.....!~ Cái cảm giác mất mát này đã làm e thực sự đau đớn......hằn học và bật khóc......Những giọt nước mắt mặn chát và cay nồng xộc lên sống mũi, tuôn sâu vào tận từng thớ thịt trên cơ thể........Đau và nhức.....Như hàng ngàn hàng vạn mũi kim đâm.....!~  Nhưng có mấy ai hiểu cho e? Buông tay a ra là sẽ không nắm tay a nữa......cũng nghĩa là mất đi chỗ dựa....Như thế e sẽ ngã, nhìn e ngã a có xót xa không? Buông tay a ra nghĩa là không còn có a.......là mất đi a.....mất đi cái hơi thở của những ngày qua......có lẽ sẽ chết trong cái nỗi đau đang dày vò bản thân.......Nếu e chết a sẽ khóc chứ? ^^ Buông tay a ra ......nghĩa là khi e quay sang bên cạnh để tìm kiếm 1 bờ vai,1 vòng tay trong cái mùa đông giá rét này thì e sẽ chỉ nhận được sự trống trải và hơi lạnh mà thôi.......A sẽ chạnh lòng khi e co ro chứ?  Buông tay a ra.....là để a ra đi.....A sẽ rời xa e....không còn là của riêng e,sẽ không bao h được nhận cái linh thiêng mà con người ta gọi là tình yêu của a nữa.....A sẽ đem cho người khác đúng không? Từ bây h...... E sẽ học cách chịu dựng 1 mình.......những nỗi đau, những trăn trở E sẽ học cách bước đi 1 mình.......không có chỗ dựa nào cả......... E sẽ học cách tự đứng bằng đôi chân, bằng sức lực của chính e..... Sẽ lấy những khỏang cách ngắn ngủi được bên a làm động lực...... E sẽ không cô độc trong những kí ức đấy đâu.....!~  Sẽ có 1 ngày a quay lại và nắm lấy đôi bàn tay này chứ? Sẽ có 1 ngày a giật mình và a sẽ đuổi theo e chứ? Sẽ có 1 ngày a nhận ra a không thể sống mà không có e chứ? Sẽ có 1 ngày nào đó a hiểu rằng a đã làm tổn thương e chứ? Khi đó.........a hãy tự nhủ với mình rằng e buông a ra để a đi tìm hạnh phúc thực sự của mình và e đã đau đớn biết chừng nào khi nhận ra rằng hạnh phúc ấy không ở nơi e....! E biết mà, cái j vốn không thuộc về mình thì sẽ chẳng bao h là của mình cả......Nhưng e vẫn cố chấp nghĩ rằng mọi cố gắng của mình sẽ xoay chuyển tất cả.......E ngốc lắm mà.....!~.~ Hết rồi Tấ cả đã kết thúc Như 1 giấc mơ thật dài vậy E sợ rằng phải sống trong cái quay cuồng của hạnh phúc hôm wa...... Sợ lắm những đêm nhớ a.......nước mắt lại ràn rụa .......lại choàng tỉnh sau những cơn ác mộng về a..... Sợ lắm khi mà đau đớn của e hoà cùng với nhớ thương......để mỗi lần nhớ thương vô vọng lại là 1 lần đau đớn đến xé lòng....... Hạnh phúc là gió cứ phảng phất........ Hạnh phúc là cỏ mềm xanh mướt dưới chân ai đó........ E muốn là gió Nhưng e vẫn mãi là cỏ dại Đừg dẫm lên e nữa Đừng dẫm lên hạnh phúc của e Hạnh phúc ấy mong manh dễ vỡ lắm...... hãy cho nó chút bình yên........ Cỏ của e đau và mệt mỏi..... Cứ như thế này cỏ sẽ chết mất.......! E sẽ nhớ bao nhiêu cái cảm giác đc a ôm trong lòng và cảm nhận hơi ấm của a.....Nó làm e mềm nhũn, làm e tan chảy trong niềm hân hoan rằng a đang là của e..... E sẽ nhớ từng lời nói iêu thương và ngọt ngào nơi a......A có nhớ không? Có nhớ đã nói chỉ cần e iêu a thì a làm cái j` cũng được? Tại sao lại cho người ta hy vọng rồi lại tứơc lấy nó? Tại sao lại cho người ta hạnh phúc rồi lại rời bỏ hanh phúc ấy khi mà nó chưa 1 lần trọn vẹn? Tại sao? Tại sao lại như vậy?  Nói nữa nói mãi cũng chẳng bao h biết được câu trả lời đâu .........Nhưng ít ra bây h e cũng đã có đủ can đảm để đối diện với chính mình rồi.....Nhìn a buớc đi và ngửa mặt lên trời cho nước mắt chảy ngược vào lòng nhé......!~ E đã buông tay rồi đấy.....A đi đi....!~ ]]></description>
            <pubDate>2009/05/14 01:06:55</pubDate>
            <guid><![CDATA[[Em đã buông tay anh ra rồi đấy...]:65]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[[Tất cả...Chỉ là bắt đầu]]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/babygirl_babygirl322/article?mid=66]]></link>
            <description><![CDATA[vấp ngã để ....... đứng dậyLại yêu?...................tình yêu là gì vậy.....................?Bất ngờ xuất phát từ trái timYêu 1 ai đó thật khó và để được yêu thật sự thì có lẽ là chưa bao hLuôn mong muốn được yêu và làm cho người mình yêu hạnh phúc...Nhưng...Có lẽ sẽ là hư ảo...Là mơ mộng...Một cảm giác mình ko thể chạm tay đếnDù rất thik 1 ai đóDù thật sự muốn yêu hết lòngNhưng...Thật khó để có được tình cảm của người ấyThật khó để người ấy hiểu được cảm xúc của mìnhThật khó để người ấy hiểu được những điều tốt đẹp mình dành cho người ấyVà cũng thật khó để chấp nhận khi người ấy quay lưng trước những tình cảm của mình để dành trọn trái tim cho 1 người khác Và rồi...Để quên được cảm giác cô đơn ấy...Là những đêm mất ngủ triền miênLà những suy nghĩ ko bao h dứt về 1 tình yêu đã kết thúc quá vội vàng Nhưng...Tình cảm của mình sẽ mãi mãi là vô tậnMình sẽ thầm lặng đứng bênCầu cho người ấy có được hạnh phúc thật sự, hạnh phúc mà mình đã từng ước mongTất cảChỉ là bắt đầu...]]></description>
            <pubDate>2009/05/12 01:12:55</pubDate>
            <guid><![CDATA[[Tất cả...Chỉ là bắt đầu]:66]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[[Một bộ mặt khác]]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/babygirl_babygirl322/article?mid=67]]></link>
            <description><![CDATA[cuộc đời dạy ta sống giảdạy ta ồn ãdạy ta chai đádạy là k thể là mình fải thay đổi để là 1 ta khác hơnđời màk như những jì mà lúc ngây thơ mình đã nghĩcuộc đời k fải mang chỉ 1 màu hồng      Nhiều đêm trằn trọc không ngủ   Đơn giản vì lo lắng một cái gì đó   Nhưng lúc như thế lại nghĩ nhiều hơn cái gọi là một chút...   Mình là người như thế nào à ?   Ừh thì...  + Ích kỉ  + Ghét ồn ào+ Thích một mình+ Mạnh mẽ giả tạo+ Cười ảo Mình đấy, toàn đức tính xấu   Đã từng có nhiều thứ, đã từng không như thế nhưng cuộc sống khiến con người thay đổi quá nhiều.  Con bé thơ ngây, đầu óc đơn giản ngày xưa đâu rồi ?   Mày đã làm gì với con bé ấy rồi ? Giết chết rồi ư ?  Ừh...may be...thích nghĩ sao thì tùy...    Dạo này mình không bình thường , không thật sự hài lòng về chính bản thân...  Muốn đi thật xa...  Muốn quên hết tất cả...  Kỉ niệm vui lẫn buồn...    Dạo này mình cười ít đi , nụ cười không như ngày trước , khác xa , tự nhìn vào gương , mình đây sao ?   Không , đứa nào đó , không phải mình...  Thế mình đâu rồi ?  Mình đã đi mất rồi    Bây giờ là một &quot; mình &quot; khác , xấu xa hơn , đáng ghét hơn để thích hợp với cái cuộc sống này...  Khóc à ?  Là con bé ngày xưa  Bây giờ à ?  Không...Bây giờ không được yếu đuối như thế  Dù có muốn khóc , cũng không được khóc    Mình lạnh lùng...  Mình lớn hơn trước...  Mình không suy nghĩ theo cái cách gọi là dễ thương như &quot; mọi chuyện rồi cũng sẽ qua thôi &quot;  Mình cẩn thận với mọi hành động của mình hơn trước  Mình không khóc khi có chuyện buồn như trước  Mình trước đây và bây giờ...Khoảng cách giữa 2 từ đó quá xa chứ không như chữ viết của mình chỉ cách bằng một phím bấm  Nói chung , mình bây giờ quá giả tạo , mình bây giờ chẳng giống ai  Có nên đi tìm lại chính mình ?   Chắc là không rồi...]]></description>
            <pubDate>2009/05/01 17:41:55</pubDate>
            <guid><![CDATA[[Một bộ mặt khác]:67]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Nếu 1 ngày mình chia tay....]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/babygirl_babygirl322/article?mid=68]]></link>
            <description><![CDATA[Ừh, thì em Sẽ thử vẽ nên cảnh ấy xem sao.Nhưng trước hết thì phải có lý do chứ.. Dù có &quot;lặng yên mà ra đi&quot; thì ít nhất cũng phải có 1 lý do. Có thể là một sớm mai thức dậy, tự nhiên thấy hết yêu, hết yêu là hết yêu.Có thể là một ngày đẹp trời nào đó, ta bỗng gặp một người, chẳng phải lăn tăn chẳng phải say nắng, mà bỗng nhận ra đó mới đích thực là 1/2 của mình.Có thể là những giận hờn vu vơ, nhưng chẳng thể bỏ qua vì tình cảm không đủ lớn để có thể hy sinh cái tôi, cái trẻ con, sĩ diện trong mỗi người.Có thể là bỗng dưng nhận thấy ta khác biệt quá nhiều, và tình yêu không đủ lớn để có thể thay đổi vì nhau.Có thể là bỗng dưng thấy chán nhau, và đi tìm cái mới, và chẳng way lại nữa.. Có thể là những hiểu lầm nhưng chẳng nghe và không muốn nghe giải thích.Có thể là vì gia đình ko chấp nhận, và tình yêu cũng chẳng đủ lớn để giúp vượt qua.Có thể là ta chẳng thể ở gần nhau, nhưng lại chẳng đủ niềm tin để tin tưởng vào nhau, và tình yêu chẳng thể vượt qua cái gọi là khoảng cách.Có thể là xuất hiện một ai đó ở giữa, và một ai đó muốn ra đi, và một ai đó chẳng thể níu kéo đc nữaCó thể là ta mệt mỏi với tất cả những yêu thương, và bỗng dưng muốn theo chủ- nghĩa độc thân.                                          Có thể là một lỗi lầm nhưng chẳng đủ bao dung để chấp nhận, bỏ qua và tha thứ.Có thể là tình yêu bỗng dưng cứ nhạt dần, nhạt dần theo năm tháng. Ta chẳng còn thấy vui, còn tí cảm xúc nào khi bên nhau.Có thể là có thứ hạnh phúc gọi là chia -tay....Em chỉ mới nghĩ ra được bi nhiu đó thôi. Ko được 1001 lý do để chia tay, nhưng cũng nhiều đấy chứ.Và khi đó,good bye, good bye my love.Để mình Em ... Vậy thì Sẽ mất bao lâu đây?? Chẳng phải thời gian Sẽ chữa lành mọi thứ hay sao? Chẳng phải thời gian Sẽ phủ bụi lên tất cả, để mọi thứ chìm vào quên lãng. Vậy thì Sẽ mất bao lâu?Phải mất bao lâu để thôi không còn đau?Phải mất bao lâu để thôi không còn nhớ?Phải mất bao lâu để thôi không còn buồn?Phải mất bao lâu để thôi không còn yêu người đó?Phải mất bao lâu để không còn oán trách nhau?Phải mất bao lâu để quên một người?Phải mất bao lâu để nguôi ngoai?Và sau đó, vẫn phải cần thời gian...Để cân bằng, và quen với cuộc sống mà không có người xưa.Để lại có niềm tin ở tình iu.Để có thể tìm thấy 1/2 gọi là đích thực.Để có thể bắt đầu với tình iu mới.Uh, vậy Sẽ mất bao nhiu thời gian đây?? Có thể rất lâu, mà cũng có thể Sẽ qua nhanh thôi. Vì nếu chia tay, thì chẳng phải ta thực sự chẳng phải là của nhau, thì khi đó phải tìm 1/2 đích thực của mình chứ. Chẳng còn nhiều thời gian đâu!Vậy khi đó, gặp lại nhau, hai người đã từng yêu Sẽ như thế nào?- Là Bạn- Hoặc những -kẻ -hận -nhau.- Hay những- người- như- chưa -từng- quen- biết?Vậy khi chia tay, thì có thể Sẽ có cũng có thể Sẽ không:KHÓCCƯỜINÍU KÉOSUY NGHĨ LẠIQUAY LẠIBUỒNGIẬNTIẾCHỐI HẬNSAI LẦMGÍA NHƯMONGCũng có thể: Sẽ xoá nik, ignore, xoá phone, xoá blog, xoá tất cả những gì liên quan đến nhau, làm chuyện gì đó dại dột?Nếu mình xa nhau, sẽ:- Chẳng còn ai để nhắn tin lúc khuya vắng, lúc chẳng ngủ được, lúc vui, lúc bùn.- Chẳng cùng nhau trùm áo mưa chạy xe dưới mưa nữa rồi.- Chẳng thể ôm thật chặt.- Chẳng thể nói ghét dù thương rất nhiều.- Chẳng thể giận ai đó đến khóc nhưng vẫn cứ iu.- Chẳng thể gọi điện chỉ để nge tiếng nhau và nói nhớ thật nhìu.- Chẳng thể ngồi nghe Anh nhắc lại lúc đầu mình quen nhau.- Chẳng thể ngồi tưởng tượng để mà viết blog như thế này.Còn nữa, và khi đó:EM: Sẽ chẳng phải bị Anh nhắc nhở là phải ăn thật nhìu, phải mập lên, chẳng được ốm quá. Sẽ chẳng bị anh trách là vô tình, bạc bẽo. Sẽ chẳng bị nhắc là sao ôm chẳng chặt. Sẽ chẳng phải khóc vì đau lòng, cũng chẳng bị anh chọc cho phát khóc. Sẽ chẳng phải giận hờn. Sẽ chẳng phải nhớ, chẳng phải thương, chẳng phải iu. Sẽ chẳng phải thấy ghét vì những lúc anh ngó nghiêng lung tung. Sẽ chẳng bị nói là lăng nhăng, ham zui. Sẽ chẳng bị nói là trọng sắc khinh bạn hay ngc lại. Sẽ vô tư uống cafe cùng những ai khác. Sẽ vô tư nhắn tin với BẠN. Sẽ thoải mái nói về Raul, Sẽ chẳng phải trả lời những câu hỏi khó, bởi nói CÓ thì không ổn mà nói KHÔNG cũng ko ổn nốt.. và Sẽ chẳng nhớ anh nhìu như lúc này và Sẽ chẳng phải mong được về nha` sớm như bi giờANH: Sẽ chẳng phải buồn vì những lúc em vô tình. Sẽ chẳng phải bảo làm ơn quan tâm hơn nữa đi, dù là nhỏ thôi. Sẽ chẳng phải giận em. Sẽ chẳng phải ghen linh tinh với những kẻ xa lạ và không là ai hết. Sẽ chẳng phải chạy thật xa để wa bên em. Sẽ vô tư nhìn ngắm mà chẳng nge em cằn nhằn. Sẽ chẳng phải bỏ thuốc để thấy thèm khi uống bia. Sẽ chẳng phải nghe em lúc nào cũng raul. Sẽ thoải mái chơi game chẳng bận chat với em. Sẽ chẳng phải viết blog cùng em, Sẽ chẳng phải thấy em khóc. Sẽ chẳng phải sợ em ở lại lăng nhăng. ...Đó là khi mình chia tay đó Anh.Không còn thương.Không còn yêu.Cả nhớ nữa.Chẳng còn bên nhau trên một con đường, mà có thể là bên một ai khác chẳng phải nhau.Tất cả cũng chỉ là: bỗng dưng, tự nhiên, có thể, Sẽ ... mà thôi.Chỉ là ngồi tưởng tượng thui, nhưng mà cũng thấy buồn ghê .Chẳng muốn Sẽ xảy ra ngày đẹp đó trời đó tí nào, anh hén.Luôn bên em khi nào ta còn yêu nhau nha anh..Yêu anh.]]></description>
            <pubDate>2009/04/25 02:19:56</pubDate>
            <guid><![CDATA[Nếu 1 ngày mình chia tay....:68]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Vẫn là mưa....]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/babygirl_babygirl322/article?mid=69]]></link>
            <description><![CDATA[     ...có 1 người đi lang thang 1 mình trên đường khi trời mưa... ....có những hạt mưa rơi ướt hết cả tâm hồn..... ...có 1 trái tim đang tan nát..đau nhói... khi nỗi nhớ người ấy ....ng` đã chia tay rất lâu rồi... .....có 1 tình yêu trao đi đã được chấp nhận....nhưng chỉ là ảo thôi...và có những giọt nước mắt rơi còn nhiều hơn cả mưa....... ......Có những lần chat làm cho ai đau nhói... ....Có 1 người vô tình làm trái tim mình đau...... ....Có 1 hòn đá vô tình khiến mình vấp ngã.... [ nhưng ]  ......không có 1 ai đỡ mình dậy khi mình ngã.....[vì có ai pên cạnh mình đâu  ]......không 1 ai lau nước mắt khi mình khóc..... ......không 1 ai cho mình 1 cảm giác nhớ khi trời mưa....như người đó đã cho ......không 1 ai an ủi khi mình buồn......[ vì có ai pék mình khóc đao con traj thì mạnh mẽ (_=_) mà có lẽ pan đêm thì lại yếu mềm và nước mắt cứ tuôn tuôn khi đã chìm vào nỗi nhớ ] .....không 1 ai hiểu mình đang đau thế nào.......[ vì khi họ đang vui vẻ thì có lẽ là mình đang ....^^ ]  [ và ]  .......hình như là cả thế giới chỉ còn 1 mình mình............hình như là chỉ có 1 mình mình đau.... .......hình như là chỉ có 1 mình mình nhớ.......  .......hình như là chỉ có 1 mình mình trong mưa...... ......hình như là chỉ có 1 mình mình khóc.........  [ tại sao ] ...........Sao lại phải khóc khi mà người ta không nhận..... .........sao lại phải buồn khi chỉ có 1 mình.......... .......Sao hok quên đi mà lại kòn cứ nhớ nhớ rất nhìu........... .........sao cứ theo đuổi bóng hình ấy đã mãi mãi xa......... [ phải chăng ]  ..........Bởi vì quá yêu nên không thể dừng lại được.......... ..........Bởi vì quá thương nên điên dại vì chán.......... ..........Bởi vì quá nhớ nên không biết làm gì hơn......... ..........Bởi vì dù người ta vô tình nhưng lòng mình vẫn yêu vẫn nhớ vẫn chờ [ dù là đã quen người mới để cố quên nhưng lại ]........  [ thế thì ]  ..........Cứ giả vờ như mình đã quên để cho người ta không bận tâm........ ...........Cứ giả vờ như mình mạnh mẽ lắm để người ta không suy nghĩ......... ..........Cứ giả vờ như mình vui để người ta không thấy mình buồn........    [ Đành vậy thôi ] .........Buông tay người ta ra để người ta bước tiếp bứơc thêm 1 bứơc nữa........... ..........Dấu tình yêu vào trong tim để giữ riêng cho mình......... ..........Che nước mắt bằng nụ cười để thấy chỉ 1 mình mình đau khổ......... .........Nhìn người ta bằng những cái trộm nhìn......và chỉ là vậy thôi...........]]></description>
            <pubDate>2009/04/14 17:54:56</pubDate>
            <guid><![CDATA[Vẫn là mưa....:69]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[[Đến cuối cùng cũng chỉ còn lại nước mắt]...!!!]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/babygirl_babygirl322/article?mid=70]]></link>
            <description><![CDATA[...Đã qua rồi... Kết thúc chuỗi ngày hạnh phúc......Trở lại với không gian thật... 1 góc phòng... 1 trái tim......Suy nghĩ......Cô đơn... Trống rỗng... Lạnh lẽo......Cảm giác thân quen quá......Hy vọng......Một ngày... lại được sống trong cảm giác Ảo... dù chỉ một chút... một chút thôi...mơ......mơ về 1 hạnh phúc không... bao giờ đến ......mơ về 1 ai đó...không bao h trở lại......mơ về những kỉ niệm...xa mãi!.....mơ...về 1 tỳnh yêu đã mãi mãi xa rồi......Khóc......Khóc vì... không có HẠNH PHÚC.......Khóc vì ...Nhớ thương 1 người...mãi xa......Khóc vì... Những người bạn... Không còn ở quanh ta......Buồn.....Buồn vì..Hạnh phúc... không mỉm cười với mình ......Buồn vì... Những gì...đã qua đi......Buồn vì... Quá nhớ thương 1 người......Buồn vì... Những gì đã mất......Sợ......Sợ đến 1 ngày hẠnh phúc... tan biến ......Sợ sẽ không còn ai để...thương nhớ......Sợ sẽ mất đi nhiều thứ...nữa......NƯỚC MẮT......Ướt nhòe khóe mi......Nhạt nhòa ở...trong tim.......Và......Lại ... Mơ.......lẠi ... Khóc......Lại ...Buồn......Lại ... Sợ......Cuối cùng vẫn chỉ là NƯỚC MẮT... ]]></description>
            <pubDate>2009/03/19 02:02:56</pubDate>
            <guid><![CDATA[[Đến cuối cùng cũng chỉ còn lại nước mắt]...!!!:70]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[[Giá Như]...!]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/babygirl_babygirl322/article?mid=71]]></link>
            <description><![CDATA[Giá như con người ta có thể làm đc như những gì mà người ta nghĩ...Giá như người ta có thể hết lòng vì 1 người...Giá như người ta luôn thật lòng với nhau...Giá như người ta luôn luôn biết rằng mình nên làm gì, mình cần gì, mình muốn gì...Giá như người ta có thể tin tưởng 1 ai đó bằng tất cả lòng tin sau khi đã bị phản bội 1 lần...Giá như tấm lòng của ai đó có thể mở rộng hơn...Giá như trên đời này có gì là mãi mãi... Giá như có gì là vô tư, chân thành, ko tính toán...Giá như trong lòng ai đó ko có vết thương kia...Giá như những gì mà ai đó hứa họ luôn nhớ để thực hiện...Giá như ai đó biết nghĩ, biết lo cho ai đó như họ luôn đc quan tâm, lo lắng...Giá như ai cũng nói thật, ai cũng sống thật với tất cả suy nghĩ và tình cảm của bản thân mình...Giá như ai đó cũng vì 1 ai đó như người kia đã vì họ....Giá như những điều này trở thành sự thật chứ ko phải chỉ là những dòng chữ..... Nhưng... biết rằng đó chỉ là giá như... mãi mãi nó chỉ là suy nghĩ... là ước mong... là hy vọng...Nhưng... biết sao được, có ai cấm con người ta mơ đâu... Cứ mơ dù biết những điều đó khó.. và có thể là k bao giờ thay đổi...Vì người ta ko muốn thay đổi, vì người ta nghĩ ko cần thiết phải thay đổi...Vì người ta ko biết rằng... có 1 người khác vẫn cố giấu nỗi buồn, cố giấu sự tổn thương do người ta gây nên...Vì người ta ko hiểu rằng... có những giọt nước mắt vẫn phải nuốt vàotrong tim... có những nỗi buồn vẫn bị che sau những cơn mưa... có nhữngtiếng nấc nghẹn vẫn bị giấu sau nụ cười buồn..... Chẳng nhẽ phải xa nhau... phải buông bàn tay mà tớ đang nắm ra...đểngười ta biết cái lạnh ấy, đế người ta hiểu thế nào là 1 mình... đểngười ta biết người ta có cần tớ k ?]]></description>
            <pubDate>2009/02/23 00:32:56</pubDate>
            <guid><![CDATA[[Giá Như]...!:71]]></guid>
         </item>        </channel>
        </rss><!-- w3.blog.sg1.yahoo.com compressed/chunked Sat Nov 28 08:59:17 SGT 2009 -->
