Tháng
tư về, gió hát mùa hè, có những chân trời xanh thế… Mây xa vời, nắng xa
vời, con sông xa lững lờ trôi… Nắng nhẹ nhàng, mây cũng nhẹ nhàng, hát
giấc mơ nào xa lắm… Em mong chờ, mãi mong chờ, bao nhiêu vẫn cứ đợi
anh…”.
Bất
chợt một chiều đạp xe trên phố, những thanh âm trong trẻo và tươi mới
như thế vọng lên từ một quán cafe nhỏ bình yên trên đường Phan Đình
Phùng khiến lòng xốn xang đến lạ… Ngơ ngác tự hỏi lòng, từ bao lâu sự
bộn bề và mỏi mệt trong công việc đã khiến mình lơ đễnh, không còn chờ
mong, mở lòng hân hoan đón mỗi tháng tư về?
Tháng tư…
Những
ngọn gió giao mùa rủ nhau về hong ấm từng vạt mưa cuối xuân ẩm ướt, làm
những nỗi muộn phiền ngơ ngác chợt bốc hơi, lẩn khuất đâu đó rồi tan
nhanh dưới vòm trời xanh mênh mang đầy gợi cảm…
Nắng
tháng tư không còn run rẩy nép mình trong cái se lạnh của mùa xuân và
cái rét nàng bân thổn thức… Nắng tháng tư cũng không chói chang gay
gắt, thắp lửa nhiệt tình và hết mình, ganh đua cùng những chùm hoa
phượng đỏ một cách lẳng lơ và khiêu gợi giữa mùa hè… Nắng tháng tư nồng
nàn như một tình nhân đang độ xuân thì, tràn đầy yêu mến, khát khao và
hiến dâng, cùng gió tháng tư dệt nên những bài tình tươi mới tuổi bình
yên…
Tháng tư…
Xà
cừ mùa này rụng lá và thay lá mới… Lá đổ đầy trên phố, ngập chiều tháng
tư như nỗi nhớ thầm níu kéo gót xuân hồng đang dần xa. Nhưng khi ngước
nhìn lên những cành cao, ta lại bắt gặp một màu xanh mênh mang đến rợn
người, hòa trong sắc xanh của mây trời và lòng người trên phố. Nghe
lòng chợt thanh thản và bình yên đến lạ kỳ khi bàn chân chầm chậm bước
đi giữa hai mảng màu trong bức tranh kết hợp hài hòa của nắng, lá và
gió, và hồn người - dệt nên từ những ân tình tháng tư như thế…
Tháng tư…
Từng
giọt cafe rơi lặng thầm trong đêm… Chập chờn giữa nhớ và quên, giữa
thương yêu và hờn trách… Chênh vênh đôi bờ hư thực trong ký ức một tình
yêu nồng nàn như nắng, như lá và như gió tháng tư… Ngang qua đường Cổ
Ngư xưa, bắt gặp những đôi tình nhân tay trong tay - với nụ cười và tâm
hồn rộng mở phơi phới yêu tin… Chạnh lòng…
Cũng
con đường ấy, dưới hàng cây ấy và cũng giữa những ngày tháng tư năm ấy,
trái tim mình đã cùng chung một điệp khúc của thương yêu từ những
chiều ngồi trong công viên cây xanh bách thảo mà mơ về ngôi nhà nhỏ
bình yên rộn rã tiếng cười trẻ nhỏ… Nhưng tất cả mọi thứ rồi chỉ là
diệu vợi, phù du, chợt tan đi như ngọn khói rơm mỏng mảnh một chiều
tháng tư trên đồng ai đốt… Chỉ tháng tư ở lại, đằm thắm và mãi nguyên
vẹn một tình yêu trong những câu thơ tôi đã viết, thảng thốt úp mặt vào
bờ vai của đêm mà run rẩy, bàng hoàng nhung nhớ:
“ Phố tháng Tư - phố dài nỗi nhớ Gió nồng nàn ve vuốt những môi hôn Mây tháng Tư xôn xao lời yêu cũ Cứ thủy chung xanh mãi đến nồng nàn
Chỉ con đường tháng Tư thay sắc nắng Nắng đổi màu – nắng ấm giấc mơ hoa Thương bàn chân tháng Tư về lặng lẽ Ngác ngơ tìm một vạt nắng chiều xa…”
Tôi
vẫn lặng thầm chờ mong và đi qua những khoảnh khắc giao mùa của đất
trời Hà Nội mỗi độ tháng tư về như thế - với biết bao cảm xúc bộn bề…
Chiều nay bất chợt rơi ra đâu đó từ cuốn sổ nhỏ một chiếc lá xà cừ vàng
úa… Chiếc lá nhỏ xinh tôi và em đã cùng hôn lên đó, rồi ép lại trong
cuốn sổ nhỏ trong một chiều tháng tư trên đường Trần Phú năm nào… Giờ
lá đã héo khô vàng úa, đã hóa thân cho kỷ niệm xanh mãi cùng tháng năm,
hương dịu dàng len nhẹ giữa thời gian để mỗi độ tháng tư về, lòng lại
xốn xang một điều gì đó chẳng thể gọi được thành tên… |