Thư mục: Chung |
"Này cô gái, này bé con ơi, đừng khóc khi trời mưa, vì ta không biết được đâu là mưa, đâu là nước mắt ..."
Bỗng nhớ lại cơn mưa chiều tháng bảy
Ta chia tay không rõ lý do gì
Chưa thấm thía những dòng mưa khi ấy
Là những dòng mùa hạ sắp chia ly
Thèm lắm được lại cái tuổi thơ dữ dội ngày ấy, thèm lắm được tung tăng chạy dưới mưa, thèm lắm được cảm giác háo hức mỗi khi mùa hè đến...
Thèm lắm được đứng dưới sân trường, nhặt từng cánh hoa phượng, thả trôi theo dòng nước.., được đưa tay ra cửa số lớp học hứng từng giọt mưa rơi xuống..., được thấy cái ánh mắt từ người ấy... Thèm lắm được lại cái cảm giác của 4 năm về trước...
Hôm nay mưa...
Sao chẳng có được cảm giác như ngày xưa...
Cái cảm giác lâng lâng mỗi khi mùa hè đến, cái cảm giác vừa vui lại vừa buồn, vui vì đươc nghĩ học, buồn vì từ nay phải kết thúc hết quảng đời học sinh... bạn bè, thầy cô, iu lắm nhưng làm sao tìm lại đươc ???

Tuổi học trò ơi, nhớ lắm, nổi nhớ da diết âm ỉ đang chảy theo dòng máu... Nhớ bàn ghế, nhớ trường lớp, nhớ bạn bè, nhớ thầy cô, nhớ cơn mưa....
Nhớ làm sao những buổi sáng mưa lất phất bay, phải mặc áo mưa đi học, bước vào trường, trèo lên tầng 4, ngồi nhìn ra bờ sông, thả hồn theo dòng nước...Nhớ cái lạnh đến run người khi những cơn gió từ ngoài sông thổi vào, nhưng nhất quỵết chẳng đứa nào chịu đóng cửa sổ lại, để rồi khi chốc chốc lại chà sát 2 bàn tay lại với nhay tìm hơi ấm...
Nhớ làm sao 1 đêm mưa tầm tả, sáng hôm sau bước vào trường lại thấy cái gì đó là lạ... hôm ấy lần đầu tiên cây phượng nở hoa, cả khối 12 nhao nhao lên thík thú, để rồi lại chợt chạnh lòng, khi bít hoa phượng báo hiệu mùa hè, thì lại sắp phải xa nhau... Nhớ mỗi thứ 2 đầu tuần trời lại mưa, cả trường khỏi ra sân chào cờ, thầy Chương Quản Sinh đi lên từng lớp nhắc nhở bọn khối 12 "Các em sắp thi tốt nghiệp rồi, ráng học đi, bây giờ thì hok còn học cho cha mẹ, cho thầy cô nữa, mà là cho các em..."...Nhớ lắm.. yêu lắm...
Nhớ làm sao buổi tối học phụ đạo thêm, trời lại mưa, mà trên lầu 4 lại chỉ có 12A5 và 12A6 học, cứ ra chơi là bọn con trai lại kéo hết cầu dao điện xuống, thắp đèn cầy lên và la hét, được 5-10 phút là thầy quản sinh lại chạy lên, mắng cho 1 trận...Thầy quay đi cả lớp lại phá lên cười... Nhớ hình ảnh của thầy cô, của những người đã dìu dắt, đã iu thương đám học trò như chính con đẻ của mình...

"Em đẹp lắm vì em là nắng, còn anh thì mãi chỉ là mưa.."
Nhớ làm sao những hôm trời mưa đến lớp trong bộ áo dài ướt sũng, ẩm ướt, khó chịu, vậy là cúp học kéo nhau đi câu cá, đi karaokê, để rồi khi vào lại lớp, mỗi đứa phải viết 1 bản kiểm điểm dài thật dài, nội dung chỉ xoay quanh 4 chữ "chỉ tại trời mưa..."... Nhớ hôm đi cắm trại ở Mũi Né, 3 ngày huy hòang như sống trên thiên đường, sáng ra biển tắm, trưa về oánh bài, chiều lên đồi hồng, tối, trời lại mưa... Biển đêm mưa đẹp lắm, cả bọn ra ngồi ngoài biển, mặc cho cái lạnh của mưa hòa vào cái lạnh của biển đêm, lại cảm thấy ấm áp, ấm áp bên những người bạn quanh ta....

Bỗng nhớ lại con đường ta đã dạo
Cây co ro treo lá rét mùa đông
Tay em ấm cớ gì anh dại dột
Lỡ buông ra , sơ ý , lá rơi thầm..
Nhớ làm sao người bạn trai đầu tiên, nhớ ánh mắt, nhớ nụ cười, nhớ những lúc giận hờn, nhớ những cành hoa xin lỗi, nhớ cái nắm tay vụng về, nhớ nụ hôn lén lút trao nhau... Dẫu bít đó hok phải là tình yêu, nhưng cái cảm giác đầu tiên ấy giờ lại để lại trong lòng 1 kí ức khó có thể fai mờ... Bây giờ thì với người hình ảnh của ta đã có 1 người khác thay thế, nhưng mỗi lần có dịp gặp nhau, ngồi lại cafê cùng nhau, nhắc lại chuyện xưa, 2 đứa lại phá lên cười, nhưng đâu đó trong lời nói, ta vẫn nhận được sự trách hờn từ người... Có phải ta vô tâm wá nên ta và người hok thể ở bên nhau ???

Nhớ lắm, nhớ nhìu lắm, bây giờ bít đã hok còn bao giờ có thể trở lại nữa rồ, vĩnh viễn đã hok còn bao giờ có lại đượci... Công việc, cuộc sống, đã đẩy ta trở thành 1 con người hòan tòan khác, con người với sự bon chen, với mọi lo toan.... hok còn là con bé ngày nào của 4 năm trước, ừ, mới có 4 năm thôi mà... sao nhớ wá...
Bỗng nhớ lại ...mọi điều sao giản dị
Ta như anh vụng dại đến đau lòng
Chỉ cần một trong hai người biết nghĩ
Lúc bấy giờ ta dễ mất nhau không ?
sieu xe the thao 15:48 21-08-2009
chieuthuvang08@yah«.com 11:05 04-08-2008
Mày đến nỗi nào đâu mà lại thích lòng thòng với người có vợ, có học mà ngu thế, người ta vợ con đàng hoàng rồi mà mày còn muốn nhí nhố à? đàn ông chỉ buông vài câu bốc fét, bông phèng .. mà cũng gục ngã rồi sao? Nếu có nhân cách thì hãy chấm dứt bằng không mày sẽ phải trả giá đắt đấy! Đồ ngu
betu_lovely8609:50 04-03-2009
kien2588 17:41 20-06-2008
L@m Jimmy 19:17 18-06-2008
ỐPLA_ỐPLẾP 16:36 18-06-2008
phongdl™ 21:04 15-06-2008
linhkhung_linh 12:11 10-06-2008
entry hay ghia, tuần may mắn nhaz
TRanTien281 14:28 04-06-2008
««[†iểu yêu †inh quái] £ing ¿ Muội ? Muội [£ingTinhBeng] »» 15:54 03-06-2008
.TẬP ĐOÀN HOÀNG GIA TEEN. Depdaa Silver 20:20 30-05-2008
hi!
Mèo ú ui ...
ngày mưa tạnh rùi thui nhé để mọi người còn đi chơi cúi tùn nữa chứ ...
hình như mèo ú mẹp qué nên sợ za ngoài hỉ .
he...he...he....nhiều nìm zui cho ngày cúi tùn lun hen .
TRanTien281 14:08 25-05-2008
UI CHao ui Viết hay thế nhỉ? Lãng mạn quá!
Sao ít ghé blog mọi người thế?