<?xml version="1.0" encoding="utf-8"?>
<rss version="2.0">
<channel>        <title><![CDATA[nhat_ky_doi_linh]]></title>
        <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/biettimbannoidau87]]></link>
        <description><![CDATA[noi ve cuoc song, su nghiep , tinh cam gia dinh , tinh yeu va moi chuyen xoay quanh]]></description>
        <language>vi-vn</language>
        <lastBuildDate>2010/01/20 07:47:39</lastBuildDate>         <item>
            <title><![CDATA[Tình Yêu &lt;---&gt; Lòng tự trọng]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/biettimbannoidau87/article?mid=217]]></link>
            <description><![CDATA[Qua 2 ngày đêm vật lôn với những suy tư không thể dãi bày cùng ai.... Vẫn lối sống ,&nbsp;cảnh vật ấy mà sao trong tôi không thể vui như mọi khi cơ chứ , phải chăng mọi khi Tôi còn một thói quen mà nó như đã ăn sâu vào máu thịt Tôi , đó là lên mạng hoặc gọi điện nói chuyện với một người... Ngồi trong lớp học , vẫn bạn bè cũ , vẫn người giáo viên cũ mà sao lòng Tôi lặng trĩu những ưu tư ....Em ơi , giờ này &quot;phương xa&quot; lắm ấy Em đang làm gì , suy nghĩ gì , sao Em không như mọi khi , nói tất cả những gì phiền muộn hay vui vẻ mà thường ngày Em vẫn gặp phải , nói với Anh như những &quot;ngày xưa&quot; ấy....
Đã xa lắm , xa lắm rồi phải không Em , có lẽ với Em , Anh mãi chỉ là thằng trẻ con , không biết suy nghĩ gì ngoài tự đề cao mình , đề cao lòng tự trọng của chính mình để rồi gặp phải ngày mà nhân gian vẫn hay thường nói &quot;đi đêm lắm rồi cũng có ngày gặp ma&quot; .... Suốt những ngày gần đây , Anh chẳng biết làm gì để quên hình bóng ấy , hình bóng đã đi cùng Anh , theo Anh vào cả trong từng giấc ngủ ... Làm sao, phải làm gì để Anh có thể quên được Em bây giờ. Anh biết cho dù Em không còn là của Anh nữa , Anh vẫn khẳng định một điều ... Em , mãi mãi trong&nbsp;tâm trí Anh , dù cho sau này có mỗi người sẽ rẽ sang hai con đường đi khác nhau , thì Anh vẫn giữ Em vào một góc nhỏ nơi con tim đầy những vết sẹo do những vết thương này để lại , câu Em đã nói với Anh khi mình chỉ đang có những sự dằn vặt . Em còn nhớ chứ... Anh vẫn biết mình không còn là gì của Em , chia tay dù muốn làm bạn cũng thật khó , hơn nữa cả Anh và Em khi yêu cũng không có thời gian ở bên nhau, nói gì đến thời gian ở bên nhau để làm bạn bè được chứ .có lẽ đây cũng là một phần của sự chia ly này. Em vẫn thường nói với Anh &quot; dù Anh có không ở bên Em , nhưng Em vẫn cảm giác có Anh bên cạnh như thế là hạnh phúc lắm rồi&quot; . Không , Anh biết chứ , dù Em có nói như thế nhưng trong tim Em vẫn có những khoảng trống , những nỗi cô đơn mà chỉ đòi hỏi có người yêu của mình ở bên cạnh , rồi những ngày lễ tết , mọi đôi tình nhân vẫn tay trong tay đi bên nhau , những ngày quan trọng như ngày sinh nhật , lễ giao thừa hay là ngày lễ valentin Anh đều không thể ở bên Em , tuy Em nói Em không sao , Em quen những chuyện như thế này rồi ... Anh biết chứ , những lúc như thế Anh cũng vậy cũng muốn Em ở bên , giống như những đôi tình nhân khác , điều đó không thể được phải không Em ... Anh cũng chỉ biết than trách mình và nghề nghiệp của mình , chỉ biết nói những lời an ủi Em và an ủi cho cả chính bản thân mình nữa , những lần như thế mà Anh cũng không thể làm tròn trách nhiệm của mình ... Anh đã nghĩ đến chuyện để Em ra đi tìm cho mình một người yêu tốt hơn Anh , một người có nhiều thời gian dành cho Em hơn , nhưng Anh không thể làm điều đó được vì Anh biết nếu để Em ra đi , Anh sẽ không còn là chính mình nữa. Anh thật ngớ ngẩn với những suy nghĩ đó phải không. Xin lỗi Em!! Anh chỉ là một thằng khờ .
Giờ đây , cho dù có nói trăm ngàn câu nói cảm động hay cầu hàng ngàn câu ước thì cũng chỉ vậy mà thôi . Em đã mãi xa rồi ... Anh cố gắng lần những bước chậm trong đêm tối , mà sao mặt đất cứ như tách làm đôi để đưa Anh trở thành người vô trọng lượng . Măt đất và đêm tối với Anh giờ đây thật khủng khiếp. Còn đâu những tiếng nói cười vang trong đêm tối đèn khiến các bạn Anh bực mình vì bị mất giấc ngủ , họ nói Anh vẫn chỉ cười và bảo &quot; Tao có người yêu thì tao nói , ghen à&quot; và giờ đây chỉ còn lại mình Anh , mọi người trong phòng không hiểu lý do gì , nhưng họ biết Anh buồn , buồn vì ai..... Anh không cần biết họ đang nghĩ gì , vì đến Anh cũng không biết mình đang nghĩ gì nữa.
Còn đâu nữa những dòng tin nhắn chứa đựng sự quan tâm , ân cần , yêu thương .... những lời nói dặn dò của nhau. và giờ đây trong Anh chỉ còn la những nỗi trống vắng , những suy tư mà thôi. Nằm một mình , bao nhiêu ky niệm ngày hôm nào lại ùa vè với Anh ... Em còn nhớ không , ngày chúng ta cùng về Ninh Bình , hôm ấy có cả Triệu nữa , mình đã có những buổi đi chơi thật vui vẻ cả những &quot;cái tát&quot; đùa làm chúng ta xích mích nữa chứ ... Rồi chúng ta đã dạo quanh Thành Phố Ninh Bình , qua cây cầu &quot; Ô Thước&quot; cây cầu mà chúng ta đã tự đặt tên cho nó nữa chứ, Em còn nhớ khi quay ngược lại từ Nam Định về Ninh Bình Em đã nói với Anh câu gì không? 
Em nói nếu một ngày chúng ta phải xa nhau xin Anh đừng quên cây cầu này vì đây là một trong những nơi bắt đầu tình yêu của chúng ta mà. 
Anh chỉ biết cười và nói Anh sẽ quay về nhưng không phải là nhưng đi cùng Anh sẽ luôn là Em . 
Em nói tiếp rằng&nbsp;chuyện gì cũng có thể xảy ra và&nbsp;đến&nbsp;khi&nbsp;đó Anh hãy quay về nơi&nbsp;đây nhé.
Anh im lặng và thầm nghĩ rằng sẽ không bao giờ có chuyện&nbsp;đó xảy ra... Rồi bây giờ , một ngày nào&nbsp;đó Anh sẽ quay&nbsp;về nhưng Em&nbsp;đâu...
Và những cơn mưa mà chúng ta hay gọi là cơn &quot;&nbsp;mưa ngâu &quot; nữa ,&nbsp;nó vẫn sẽ mãi có tên như vậy với Anh ... mãi không bao giờ thay&nbsp;đổi...&nbsp;Điều khác biệt là Anh sẽ&nbsp;đi trong những cơn mưa&nbsp;đó mà không có Em.
Bao nhiêu&nbsp;kỷ niệm nữa chứ ,&nbsp;Anh&nbsp;tự hỏi bản thân mình là&nbsp;đến bao giờ Anh sẽ quên&nbsp;được những chuyện này&nbsp;đây và Anh&nbsp;đã có câu trả lời cho mình .&nbsp;Đó là khi Anh&nbsp;trút hơi thở cuối cùng , hoăc khi Anh mất&nbsp;đi trí nhớ của chính mình ....&nbsp;Thì lúc&nbsp;đó Anh sẽ quên , sẽ quên tất cả những kỉ niệm chúng&nbsp;ta&nbsp;đã có . Anh không muốn nói thêm&nbsp;điều gì nữa vì Em&nbsp;đã nói những&nbsp;câu nói như thế này của Anh chỉ làm cho Em&nbsp;đau thêm mà thôi. Anh sẽ không nói gì nữa và mai sau cũng vậy . Em cứ&nbsp;đi... Về nời hạnh phúc Em nhé.
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Nếu một mai&nbsp;đường&nbsp;đời chia&nbsp;đôi ngả 
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Vắng Anh, xin Em nhớ&nbsp;đừng buồn 
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Bởi Anh chỉ là cơn sóng gió
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; giữa biền khơi muôn trùng sóng vỗ
Em&nbsp;à! sau này dù có thế nào&nbsp;thì Em cũng hãy giữ gìn sức khoẻ nhé. hãy luôn nhớ những lời Anh dặn&nbsp;. Anh&nbsp;đã từng nói với Em là Em&nbsp;đã mạnh mẽ lên nhiều rồi&nbsp;đấy ... Em hỏi là tại sao? như thế nào?.... Anh bảo rồi Em sẽ thấy .... Và giờ&nbsp;đây cả Em và Anh&nbsp;đều thấy rồi&nbsp;đấy ... Em&nbsp;đã tự&nbsp;đứng&nbsp;được trước những sóng gió , một mình&nbsp;đối mặt với mọi chuyện , sông tốt Em nhé. Anh sẽ&nbsp;về&nbsp;để thục hiện những dự&nbsp;định của chúng mình ...&nbsp;Anh sẽ&nbsp;đi một mình , dù không có Em ... Anh vẫn&nbsp;đi vì Anh biết Em luôn&nbsp;ở trong trái tim Anh.&nbsp;
Còn Tôi! Tôi cũng phải thay đổi dần bản thân mình , tôi đã nhận ra rằng trong cuộc sống nếu mình cứ giữ mãi lòng tự trọng thì&nbsp;chỉ là tự cô lập chính mình mà thôi, Tôi phải thay đổi chính bản thân Tôi. Tôi thấy trong tình yêu điều đó càng quan trọng , vì nếu như cứ nâng cao cái Tôi lẫn lòng tự trọng của mình lên thì chỉ chuốc lấy những đau khổ cho cả hai mà thôi . Và giờ đây khi nhận ra điều đó thì Tôi đã đánh mất một thứ vô cùng quan trọng . Đau đớn này sẽ là vết thương theo Tôi đến hết cuộc đời
Tôi đã nói , đã hứa với Em bao nhiêu lẩn rằng Tôi sẽ thay đổi , điều đó thật khó , Tôi vẫn ngoan cố theo những gì Tôi nghĩ mà không bao giờ để ý đến cảm giác của người khác . Tôi nói càng ngày Tôi càng không hiểu Em , không phải đó chỉ là Tôi cố tình không hiểu mà thôi. 
Xa Em rồi! Anh mới nhận ra Em quan trọng hơn Anh tưởng rất nhiều...
Chiếc điện thoại Tôi vẫn tự hào vì có cả Em và Tôi lẫn bao nhiêu kỷ niệm ở trong đó , Tôi sẽ cất kín nó đi. Tôi sẽ giữ cho riêng mình nguyên vẹn những kỉ niệm đó.
Tôi sẽ không dùng đến nó nữa , kể cả số điện thoại đã đi theo Tôi suốt mấy năm trời . Tôi sẽ cất hết nhưng không bao giờ quên kỉ niệm giữa Tôi và Em. Điều này giờ đây có lẽ chỉ mình Tôi biết.
Những món quà Em tặng Tôi vẫn như ngày nào . Tôi sẽ luôn trân trọng nó vì Tôi biết những món quà đó vẫn còn nguyên vẹn hơi ấm của Em...]]></description>
            <pubDate>2010/01/19 19:43:34</pubDate>
            <guid><![CDATA[Tình Yêu &lt;---&gt; Lòng tự trọng:217]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Một Thoáng Mơ Hồ!!!]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/biettimbannoidau87/article?mid=209]]></link>
            <description><![CDATA[Hôm qua , Tôi như kẻ say lần trong bóng tối lạnh giá ... Đâu đó có những giọt nước mắt giá băng đang rơi! lẫn trong nhịp đập của con tim băng giá.
Tối nay , đã đến giờ giới nghiêm , leo lần giường sau khi đã điểm danh và vệ sinh cá nhân sạch sẽ, mắc màn , nằm nói chuyện với Em , nghĩ thật vui vì đó đã trở thành thói quen hằng ngày của Tôi. 
Nói chuyện vui là vậy , mà sao lúc kết thúc câu chuyện Tôi không biết mình đang say hay tỉnh nữa. Có gì đó , như tảng đá trẹn nơi trái tim Tôi , đau lắm , nặng lắm .... Cổ họng không quên nhiệm vụ của mình , nó thực hiện những tiếng nấc , xen lẫn đâu đấy là những tiếng kêu của màn đêm huyền diệu nhưng đầy đen tối kia. Đầu óc quay cuồng , chân tay nặng trĩu , cố gắng ngủ nhưng không được , vẫn nằm đấy mà nghĩ , mà thổn thức vì những gì mình nói , mình nghĩ và làm ...
Còn Em , Em thì sao , có ngủ được không , hay lai như mọi lần , một mình âm thầm ... Những giọt nước mắt cũng theo đó mà lăn trên đôi bờ mi mệt mỏi và chứa đựng những muộn phiền khó có thể chia sẻ kia... Còn ai nữa , còn ai đây có thể lắng nghe tâm sự của Em lúc này đây ... Chỉ có thể là chính mình , là bóng đêm tĩnh mịch này.
Anh nói chúng ta nên suy nghĩ thật chín chắn về tất cả những gì chúng ta đã có từ trước đến nay , chỉ để biết rằng Anh và Em yêu nhau nhiều đến như thế nào thôi . Em vô tình không hiểu hay cố tình không hiểu vậy , để xung đột chúng ta ngày càng gay gắt lên như vậy chứ . Em biết làm như vậy cả hai đều rất đau khổ và mệt mỏi mà .
Anh cũng vậy , nhìn , nghe Em rơi lệ ... Con tim Anh quặn thắt , Em nói Anh không có cảm xúc gì khi Em khóc ... Em trách móc Anh... Cũng được Anh không trách gì Em đâu vì khi bị tổn thương, đau khổ thì ai cũng vậy , cũng đánh mất lý trí của bản thân mình đã có thường ngày , thay vào đó là những xúc cảm bực bội , nóng giận và hờn trách nhau ... Em đâu biết nghe thấy Em khóc Anh không thể nói được tiếng nào , chỉ biết lặng im để cảm nhận nỗi đau Em đang mang ... Vì Anh 
Anh và Em vẫn vậy , vẫn cãi nhau , hờn giận nhau vì những chuyện chẳng vào đâu cả , chỉ là tranh luận . Ai cũng muốn mình đúng va khi hai quan điểm đi ngược chiều + thêm không ai chịu nhường ai và kết quả là lại như thế này đây . Lại dỗi , lại hờn ... Lại đau khổ..
Anh không biết ngày hôm nay Em thế nào , suy nghĩ ra sao .... Hãy nói lên suy nghĩ của mình đi Em, Đừng im lặng như vậy sẽ càng làm cho cả hai phải mệt mỏi để suy nghĩ thêm mà thôi ... Còn Anh , đã quá buồn đau , quá hụt hẫng , một thoáng mơ hồ mà suýt nữa cái giá phải trả của Anh là rất đắt .... Anh muốn Em viết tiếp đoạn còn lại . Được không Em?]]></description>
            <pubDate>2010/01/08 21:54:11</pubDate>
            <guid><![CDATA[Một Thoáng Mơ Hồ!!!:209]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Ấm Áp Giáng Sinh]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/biettimbannoidau87/article?mid=179]]></link>
            <description><![CDATA[..........*I♥U**I♥U**I♥U*............. ..........*I♥U**I♥U**I♥U*............. ..................*I♥U*...................... ..................*I♥U*...................... ..................*I♥U*...................... ..................*I♥U*...................... ..................*I♥U*...................... ..................*I♥U*...................... ..........*I♥U**I♥U**I♥U*............. ..........*I♥U**I♥U**I♥U*............. ................................................ .......*I♥U*..............*I♥U*........... ...*I♥U**I♥U*.....*I♥U**I♥U*....... .*I♥U*....*I♥U*.*I♥U*....*I♥U*..... .*I♥U*.........*I♥U*........*I♥U*..... ..*I♥U*........................*I♥U*..... ...*I♥U*......................*I♥U*...... ....*I♥U*....................*I♥U*...... ......*I♥U*................*I♥U*......... ........*I♥U*............*I♥U*........... ...........*I♥U*......*I♥U*.............. ..............*I♥U**I♥U*................. ..................*I♥U*...................... ............................................... .........*I♥U*..........*I♥U*............ .........*I♥U*..........*I♥U*............ .........*I♥U*..........*I♥U*............ .........*I♥U*..........*I♥U*............ .........*I♥U*..........*I♥U*............ .........*I♥U*..........*I♥U*............ .........*I♥U*..........*I♥U*........... .........*I♥U*..........*I♥U*........... .........*I♥U*..........*I♥U*........... ..............*I♥U**I♥U*................. -------------------------------------- .....*(`&#39;•.¸(`&#39;•.¸*¤*¸.•&#39;´)¸.•&#39;´)*..... .»~:¤.•º`•..12/10/20/02..•´º•.¤:~«. .....*(¸.•&#39;´(¸.•&#39;´*¤*`&#39;•.¸)`&#39;•.¸)*..... --------------------------------------~~~~~~~~~~$$$$$$$$ ~~~~~~~~~.$$$**$$ ~~~~~~~~~$$$&quot;~~`$$ ~~~~~~~~$$$&quot;~~~~$$ ~~~~~~~~$$$~~~~.$$ ~~~~~~~~~~~~..$$ ~~~~~~~~$$~~~~.$$$ ~~~~~~~~$$~~~$$$$ ~~~~~~~~~$$$$$$$$ ~~~~~~~~~$$$$$$$... ~~~~~~~.$$$$$$* ... ~~~~~~$$$$$$$&quot;..... ~~~~.$$$$$$$&quot;.... ~~~$$$$$$&quot;`$&quot;... ~$$$$$~~~~~$$.$.. $$$$$~~~~$$$$$$$$$$. $$$$~~~.$$$$$$$$$$$$$ $$$~~~~$$$*~`$~~$*$$$$ $$$~~~`$$&quot;~~~$$~~~$$$$ $$~~~~$$~~~~$$~~~~$$$ ~$$$~~~$$$~~~`$~~~~$$$ ~`*$$~~~~$$$~~$$~~:$$ ~~~$$$$~~~~~~~$$~$$&quot; ~~~~~$$*$$$$$$$$$&quot; ~~~~~~~~~~````~$$ ~~~~~~~~~~~~~~~`$ ~~~~~~~~..~~~~~~$$ ~~~~~~$$$$$$~~~~$$ ~~~~~$$$$$$$$~~~$$ ~~~~~$$$$$$$$~~~$$ ~~~~~~$$$$$&quot;~~.$$ ~~~~~~~&quot;*$$$$$$
_____________ ___♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥_______________ __♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥____♥♥♥♥♥♥♥___ __♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥_♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥___ __♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥__ __♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥__ ___♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥___ ____♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥____ ______♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥______ ________♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥______ __________♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥________ ____________♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥__________ _____________♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥____________ _____________♥♥♥♥♥♥♥♥♥______________ _____________♥♥♥♥♥♥_________________ ____________♥♥♥♥__________________&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; _&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;_________♥♥______________________]]></description>
            <pubDate>2009/12/25 19:29:49</pubDate>
            <guid><![CDATA[Ấm Áp Giáng Sinh:179]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Không Còn Ai]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/biettimbannoidau87/article?mid=167]]></link>
            <description><![CDATA[Mới hôm nào còn đây mình cùng tay nắm tayMôi ngọt nào nụ hôn yêu thương nhau từ đâyNgất ngây tình yêu cho ta khúc hát nồng sayDắt nhau qua vườn yêu tung tăng theo bướm hoaKhi mùa hạ vừa qua là mùa thu úa tànĐể rồi cuộc tình ta chia tay nhau từ đâyEm âm thầm quay bước chẳng hề nói một câuTôi cô đơn còn đây một mình còn hoài mongMùa đông sang cho con tim anh băng giáEm còn nhớ khúc hát ái ân hôm nàoBây giờ chắc có lẽ mãi quên đi rồiHỡi người ơi cuộc tình mình buồn thật saoDù ta xa nhau nhưng đêm đêm anh vẫnMơ hình bóng mãi mãi thiết tha vẫn cònNhưng lời hứa mãi nói với nhau đâu rồiMà giờ đây người đành bỏ đi mãi sao
Không còn ai đi chung một đời,Không còn ai chia sớt nồng say, Không còn ai chia lời thở than Đêm tôi về độc bước đơn côi. Không còn ai tôi đi một mình, Cùng với bóng qua cánh đồng đời, Chỉ một màu rêu phong cỏ úa, Viên đá buồn ngồi hát chông chênh. Người xa khuất như mây mịt mù, Còn lại tôi xanh rêu đời mình, Mai tôi về mưa thu che lối, Băng qua trời, tôi còn bóng tôi.Không còn ai, không còn ai, không còn ai... Không còn ai không còn ai không còn ai...Tôi khóc một mình...một mình]]></description>
            <pubDate>2009/12/14 21:18:27</pubDate>
            <guid><![CDATA[Không Còn Ai:167]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Không Còn Ai!!! Hay Là Giấc Mộng]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/biettimbannoidau87/article?mid=166]]></link>
            <description><![CDATA[Sau những ngày cuối tuần vui chơi. Thật mệt mỏi tại Nb . Nơi trôn dấu bao nhiêu kỷ niệm Tôi trở về trường với sự mệt mỏi chưa từng có . Người như ốm mà vẫn phải gượng dậy không để mình gục ngã vì bên cạnh Tôi là Em , Người Tôi đã hứa chăm sóc suốt cuộc đời mình . Em vẫn cười , sau đêm đó thôi, sáng dậy ngỡ mọi chuyên là mơ.... Không , đó là sự thật , một sự thật phũ phàng buộc Tôi phải chấp nhận .... Được thôi nếu Em đã muốn như thế ... Anh xin lỗi vì đã không thực hiện được lời hứa . Anh đã nói với Em &quot; nếu Anh không thực hiện được lời hứa thì coi như Anh đã chết &quot; và giờ Em hãy coi như Anh đã chết . không lời lẽ nào có thể ...
Anh nói sẽ đưa em đi suốt cuộc đờiMà sao không đưa được đoạn đường em điAnh nói sẽ ôm em khi gió Đông vềMà giờ đây một mình em đứng trong mưaAnh nhớ lần đầu tiên trông thấy nụ cườiMà em trao cho người lạc đường yêu đươngAnh biết từ đây anh sẽ dối emDù con tim thật lòng với người anh yêuTình yêu hỡi ngàn lần xin tha thứXin lỗi em ngàn lời xin lỗi emXin em quên đi những lời yêuAnh đã trao cho em trong tận đáy lòngMưa ướt vai em hay nước mắt emAnh muốn ôm em lau hết ưu phiềnXin hãy quên đi một giấc mơ buồnXin hãy quên anh một kẻ đa tìnhChìm trong say đắm lạc lối yêu đươngAnh nhớ lần đầu tiên trông thấy nụ cườiMà em trao cho người lạc đường yêu đươngAnh biết từ đây anh sẽ dối emDù con tim thật lòng với người anh yêu như vậy đi .... Anh xin lỗi .]]></description>
            <pubDate>2009/12/14 21:10:45</pubDate>
            <guid><![CDATA[Không Còn Ai!!! Hay Là Giấc Mộng:166]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Ngày &quot;Điên Khùng&quot;]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/biettimbannoidau87/article?mid=158]]></link>
            <description><![CDATA[Khi yêu ai cũng muốn tô đậm tình yêu của bản thân mình , bằng nhiều cách trong đó có cách thật &quot;hâm&quot; như Tôi đã từng làm.
Hôm đó , đang nói chuyện vui với Em . Tự nhiên Tôi lại nảy ra một ý định là mình sẽ không nói chuyện với Em một hôm xem sao.... Và Tôi thấy ngày đó với Tôi là một ngày chẳng có ý nghĩa gì hết , Tôi như đang thiếu một phần thân thể của mình vậy , cứ ngóng , cứ rút điện thoại ra mà lại cất vào ... Nhận được tin nhắn của Em , biết Em đang rất lo lắng và không hiểu là đang có chuyện gì xảy ra với Tôi nữa . 
Đã bao lần Tôi muốn nhắn tin , gọi điện cho Em nhưng đấu trang tư tưởng mãi lại cố không nhắn tin , làm chuyện gì cũng nghĩ tới Em ... 
Nói chung việc làm của Tôi thật &quot;Điên khùng&quot; và khó hiểu . 
Tôi biết thiếu Em Tôi sẽ như thế nào rồi]]></description>
            <pubDate>2009/12/10 12:39:00</pubDate>
            <guid><![CDATA[Ngày &quot;Điên Khùng&quot;:158]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Giọt Nước Mắt: Đau Khổ & Hạnh Phúc]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/biettimbannoidau87/article?mid=151]]></link>
            <description><![CDATA[Sao đây , Tôi lại làm Em đau khổ ,Tôi đã đi ngược lại những lời mà chính Tôi đã nói . Trong khi đó cảm xúc, tâm trạng cảu Tôi cũng không khác Em là mấy , cung đau khổ ,cũng dằn vặt... Chán nản khiến Tôi không còn là chính Tôi nữa .Tôi đã nói , đã làm những , cử chỉ , hành động mà giờ nghĩ lại Tôi không nghĩ là mình lại có thể làm như vậy . Em cũng vậy , đã nói những lời vô tình , nó như ngàn lưỡi dao cắt xé vào trái tim , vào tâm hồn Tôi.
Tôi ngẩn ngơ , thơ thẩn ... Hết nhìn trời , ngắm đất , rồi lại nhìn , lại ngẫm vào chính bản thân Tôi . Đã nghĩ , đã suy ... Tất cả đều bế tắc... Chẳng biết mình đang làm gì nghĩ gì nữa. Để rồi lại làm nhau đau.
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Lời nói đó , có phải Em...
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Đau Anh lắm , Em có biết...
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Nước mắt rơi,của ai, vì ai...
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Đừng khóc , lau nước mắt đi...
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Đứng dậy nào bản thân ơi!
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Mạnh mẽ lắm , yếu đuối lắm...
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Đừng trách số phận , đừng hận cuộc sống...
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Chỉ hận ta , vì có ta...
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Làm gì đi , nói gì đi...
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Giữ lấy, đừng để vuột mất...
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Phải là Em, người khiến Ta đau khổ...
Có đau , có buồn . Lệ có nhoà cũng chỉ khiến ta yếu đuối , tim ta đau ... Hãy đứng lên và làm theo những gì trái tim mách bảo ... Đã nói , đã làm và giờ đây Tôi lại có Em , Tôi đã không còn phải ân hận vì quyết định của mình nữa. Em đã trở về , về bên Tôi như ngày xưa cũ. Em đã khóc , khoc bên tai Tôi .... Đau.
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Khóc đi Em , hãy cứ khóc...
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Để Anh biết , Em đang đau...
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Có phải , hạt mưa đang rơi...
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Lạnh hồn ta, buốt hồn nàng...
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Tỉnh mộng đi , ta ơi...
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Giữ nấy Em , Người ta yêu...
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;Hãy cứ khóc , khóc đi Em...
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Để Anh biết.... 
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Vắng Em , Đời Anh vắng những cơn mưa.
XIN................................
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Bầu trời trong xanh
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Ngọn gió trong lành 
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Mong manh tình Anh 
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Mang Em về bên Anh
Rồi...... 
Em đã đến , đến bên Anh như cơn mưa tưới mát tâm hồn khô cằn , cảm ơn Em.....
Bao nhiêu điều muốn nói với Em mà sao cứ nghẹn ngào không thốt lên lời...
Chỉ muốn nói.... Môi không phải là để chứa những giọt lệ kia
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Mà môi Em là để cho Anh được hôn lên.
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Mắt không được nhạt nhoà , mắt biếc&nbsp;để dành cho Anh
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;Được nhìn vào và nói rằng&nbsp;... ANH YÊU EM.
&nbsp;Nhìn thấy Em , xanh xao quá , vẫn còn phảng phất điều gì đó muộn phiền ...
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Xót xa lắm , Người bé nhỏ 
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;Xanh xao lắm , khuân mặt à
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Vì Anh, bởi vì Anh
Anh biết nói gì với Em sau lần này đây , trở về bên Anh và mãi mãi Em nhé.
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; ]]></description>
            <pubDate>2009/11/30 22:25:19</pubDate>
            <guid><![CDATA[Giọt Nước Mắt: Đau Khổ & Hạnh Phúc:151]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Vì Sao Thế]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/biettimbannoidau87/article?mid=148]]></link>
            <description><![CDATA[Cả ngày hôm nay Tôi đã làm những gì vậy , Tôi cũng không nhớ rõ nữa.
Cứ đi ra , rồi lại đi vào để làm việc gì không biết , cứ vớ lấy cái điện thoại để trông chờ cái gì không biết... Tâm trạng Tôi làm sao thế này 
Trái đất như ngừng quay
Nhịp tim như ngừng đập
Đã nói là như thế 
Tại sao mắt lệ cứ nhoà
Ngồi mồt mình cùng bao tâm trạng , ngước lên trời nhìn nhưng đám mây , để rồi tự trách than ...
Hãy nhìn những đám mây đi , bạn sẽ thấy điều gì nào , chúng trôi một cách bình thản như không lo lắng , không phiền muộn điều gì , rồi thực ra chúng phải lo lắng quá nhiều thứ , bầu trời trong xanh , quang đãng thì nó cũng lo lắng vì không biết phải trôi về đâu , nơi đâu sẽ khiến chúng dừng chân lại ... Và khi đã tìm được chỗ dừng chân thì chúng lại phải lo lắng làm sao có thể ở lại đấy , làm sao để nhưng cơn gió không đến thổi chúng đi về nơi xa lắm . Đấy là khi trời quang đãng , trong xanh còn khi trời nổi giông tố , mưa gió thì sao chúng sẽ bị che khuất bởi những đám mây đen , những cơn gió , giông tố sẽ cuốn lấy , sẽ nuôt chửng nó một cách ngấu nghiến mà không thương tiếc... Trong tình yêu và cuộc sống cũng vậy , nếu như ta yếu đuối sẽ bị dòng đời cuốn vào , làm những hành động mà ta không thể kiểm soát , trong tình yêu thì nếu ta không mạnh mẽ , lý trí sẽ thành một kẻ nô lệ . Tôi biết điều đó nhưng vẫn tình nguyện làm nô lệ của tình yêu , yêu say đắm rồi cũng chuốc lấy đau khổ... Rồi đến lúc cũng phải thốt lên &quot; người mà Anh yêu nhất lại la người làm Anh đau &quot; . Biết làm sao bây giờ đây hỡi Tôi.]]></description>
            <pubDate>2009/11/27 18:37:40</pubDate>
            <guid><![CDATA[Vì Sao Thế:148]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Ngày ý Nghĩa]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/biettimbannoidau87/article?mid=146]]></link>
            <description><![CDATA[Trong cuộc sống của mỗi chúng ta không thể thiếu được những niềm vui hay những nỗi buồn... Đặc biệt là không thể không có những ngày vô cùng đăc biệt và vô cùng có ý nghĩa với ta... và những ngày qua là những ngày thực sự có ý nghĩa với Tôi.
1/12/2008 vào ngày này các bạn có thấy mình đã làm hay gặp được chuyện gì vui và có ý nghĩa không, còn với Tôi ngày này vô cùng đặc biệt ... . Và ngay lúc này đây , tại không gian và thời gian này đây, Tôi lại có được những ngày ý nghĩa ... Tôi trở về bên Em sau những ngay xa cách , chúng Tôi lại có được những kỷ niệm đẹp bên nhau , chan hoà niêm vui va hạnh phúc , Tôi sẽ không bao giờ có thể quên được những ngày đó , những ngày Tôi và Em bên nhau , rất gần ... Tưởng chừng đã hoà vào làm một.
Khác với mọi khi , lần này trở về Tôi ôm Em trong vòng tay giá lạnh bởi thời tiết giá lạnh của mùa đông khắc nghiệt. 2 con người , lẫn trong dòng người hối hả ngược xuôi , mau mau chóng chóng để trở về ngôi nhà ấm cúng của mình , còn Tôi và Em vẫn cứ lang thang , cười nói và tất nhiên là không thể thiếu được những tiếng suýt xoa vì ... lạnh , những vòng tay siết chặt hơn, những nụ hôn như chưa bao giờ có bắt đầu và kết thúc , con đường này dường như chỉ có Tôi và Em. 
Tôi bắt Em thở mạnh để Tôi có thể cảm nhận được hơi ấm của Em , hơi thở nóng và vô cùng ấm áp đó đã&nbsp;khiến Tôi bao đêm thổn thức... Mọi khoảnh khắc và cử chỉ hầu như lắng đọng , không gian cô đọng , bên tai chỉ còn nghe thấy tiếng Em thở va nhịp tim Em đập , Anh nghe rõ từng nhịp của trái tim nhỏ bé, mỏng manh nhưng chứa đựng tình yêu vô cùng to lớn dành cho Anh. Anh hạnh phúc khi có Em , Em là một nửa mà Anh sinh ra để làm nhiệm vụ tìm kiếm nó , giờ đây Anh đã gặp được Em người con gái của đời Anh.
Những ngày về , Anh có rất nhiều việc phải làm , Em cũng hiểu điều đó mà đúng không? Vậy mà Anh vẫn dành phần lớn time cho Em , vậy lên đừng khi ngờ tình Anh ,Em nhé.
Thoáng chốc những ngày cuối tuần cũng qua đi that nhanh, Anh lại phải di để theo đuổi sự nghiệp của mình , mang theo tình yêu và nỗi nhớ , để lại cho Em những khoang trống không thể lấp đậy , Em cũng có sự nghiệp riêng của mình , công việc mà Em đang theo đuổi ... 2 ta 2 sự nghiệp riêng nhưng Anh biết mình vẫn đi chung va tiến về một con đường ,con đường sẽ khắc tên 2 chúng ta... nắm tay Anh và mình cùng đi hết con đường nào kưng.
Anh đi , cảm giác sau lưng chỉ còn đọng lại những giọt sương, những làn gió lạnh buốt khi thiếu vắng bóng hình Em , một cảm giác lạnh giá len lỏi khắp tâm hồn Anh , không gi có thể trống lại được nó vậy , chỉ có Em mới có thể xua tan những cảm giác đó trong Anh ... Muôn vàn điều muốn nói với Em.]]></description>
            <pubDate>2009/11/23 11:39:05</pubDate>
            <guid><![CDATA[Ngày ý Nghĩa:146]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Ngày Cuối tuần]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/biettimbannoidau87/article?mid=139]]></link>
            <description><![CDATA[Thứ sáu , ngày 13/11/2009.
Buổi sáng, tuy hơi buồn vì không được về nhưng Tôi vẫn có Em nói chuyện , những câu chuyện thật tếu và vui vẻ...hì yêu em nhất. Buổi trưa , đột nhiên Em đau bụng , Anh cuống cuồng chẳng biết làm thế nào cả, chỉ biết nói chuyện hỏi han tình hình hay nói những mẩu chuyện vui cho Em quên đi nỗi đau này. Em đau Anh không gần bên , Anh thật tệ. Rồi Em đi ăn , Em không ăn được nhiều , Em mệt mà , chứ mọi hôm mà thế Anh mắng cho té tát rồi.
Buổi chiều, nói chuyện đến lúc Em nghỉ làm , Anh bảo Em nhờ người đèo về nhưng biết nhơ ai bây giờ, ước gì Anh có thể ở bên Em lúc này. Lúc Em đi đường Anh lo lắm , đến khi Em nhắn tin đã về đến nhà thì Anh đã yên tâm được phần nào rồi , Em vẫn rất đau đúng không.
Màn đên buông xuống Em đang đau đớn vật vã trong bóng đêm , Anh nơi đây cũng không khác là mấy , cứ đi ra đi vào mà chẳng hiểu mình đang làm gì. Một ngày rồi cũng qua.
Thứ bảy , Em về quê Em vẫn còn mệt mà đi đường xa như vậy , cố lên Em nhé về đến nhà đang có những người thân luôn quan tâm và sẽ săn sóc cho Em, phù Anh cũng đỡ lo hơn . Ở nhà , Em được ăn uống đầy đủ và sạch sẽ hơn , lâu rồi Em cũng không được bữa cơm ngon như vậy , hơn nữa lại ấm áp và hạnh phúc vì được ở bên gia đình thân yêu của mình mà . Chiều Em và các bạn đi chơi , hãy chơi thật vui vẻ Em nhé , từ khi Anh đi Em cũng tự giam mình chẳng chịu đi đâu cả , chiều nay là cơ hội cho Em xả stress và trút bầu tâm sự rồi nhé , gặp lại những người bạn thân sẽ rất vui và Em cũng quên được những mệt mỏi mà những ngày qua Em đang phải chịu đựng.
Tối về, Em kêu mệt , mệt nhưng vui mà . Đi chơi phải mệt thì mới vui chứ, Em nói Em đã đi đến những nơi mà ngày trước khi Anh còn ở đó mình thường đi qua. Nó gợi lại cho cả Anh và Em những cảm xúc thật ngọt ngào , hạnh phúc . Anh sẽ sớm về đó , để cùng Em về lại những ký ức tình yêu của 2 ta. Em mệt thì đi ngủ sớm đi , Anh bắt Em phải đi ngủ sớm mặc dù rất muốn nói chuyện với Em , không sao còn nhiều lúc mà Em nhỉ , còn cả cuộc đời này để mình tâm sự mà.
Chủ nhật, một ngày lạnh giá , mưa phùn nó gợi nhớ lại những cơn mưa mà ngày trước Anh và Em đã từng đau khổ và hạnh phúc với nó. Nỗi nhớ cứ nhân lên theo năm tháng , nơi đây Anh nhớ Em thật nhiều... Em vẫn còn mệt hic, Anh gọi điện cho Em nói chuyện tưởng chừng như đang gần bên, nghe cái giọng như ngái ngủ của Em , Thật buồn cười hi. Bỗng nhiên có điện thoại , nhận tin Mẹ , Chị , Trung lên thăm thật bất ngờ và vui ... Buộc phải ngưng nói chuyện với Em để ra đón mọi người , cùng ăn uống cùng nói chuyện , nhìn mọi người vẫn thế ai cũng xinh ra , Trung thì lớn hơn rùi , béo hơn nữa xhứ , 2 Anh Em vẫn vậy cứ ngồi &quot;Chim chuột&quot;( câu này Em nói) , đùa nghịch , ai nhìn Trung cũng phải trêu làm cu cậu bực mình lắm mà không làm được gì cả... 14h, mọi người ra về , lại thấy hụt hẫng , dù sao như vậy là vui rồi , nếu có Em ngaỳ hôm nay còn vui nữa , cầm điện thoại lên nhắn tin cho Em luôn , Em cũng vui cho Anh đúng không , minhd lại tranh luận về chuyện ra mắt nữa chứ hi... Em muốn nghe tim Anh đập , nó vẫn đang đập này &quot;thình thịch&quot; Em nghe thấy chứ nó vẫn đang từng ngày từng giờ thổn thức vì Em đó , sau đó không thấy Em nhắn tin Anh tưởng Em ngủ quên , hoá không phải Em vẫn đang thức mà không nhắn tin cho Anh . Ghét thế. Anh cũng tự trách mình vì không nhắn tin cho Em , ngay lúc Em đi cũng vậy , Anh thật vô tâm quá , xí xoá lần này nha hi... Em lên đến Hà Nội , trở lại với cuộc sống bận rộn và bon chen , cuôc sống thành thị sẽ khiến Em mệt mỏi .. Thời tiết lại đang dần lạnh lên , hãy chăm lo cho mình nhưng lúc không có Anh ở bên nhé... chuyện sau đó bí mật không kể nữa he!
Tuần mới lạ đến , vui vẻ Em nhé... chờ ngày gặp Em . Anh vẫn nhớ Em nợ Anh một món quà , gặp Anh sẽ đòi (bà già à)
&nbsp;
&nbsp;]]></description>
            <pubDate>2009/11/15 18:23:23</pubDate>
            <guid><![CDATA[Ngày Cuối tuần:139]]></guid>
         </item>        </channel>
        </rss><!-- api1.blog.sg1.yahoo.com compressed/chunked Wed Feb 10 20:32:32 SGT 2010 -->
