Nhớ mẹ, ngày cuối năm

Bài mới nhất

Sửa Đóng
Đăng ngày: 12:35 21-11-2009

Buổi sáng là một chiếc bào thai mới nhú

Ta đã trồng cấy suốt đêm cho một tiếng chào

Cây và cỏ mường tượng xanh đường phố

Và dưới bánh xe lăn là những cánh đồng

 

Buổi sáng sinh ra một niềm vui một nỗi buồn

Nỗi buồn như chiếc bào thai

Đã ấp ủ trong suốt giấc mơ đêm

Và biến thành mây trườn qua thành phố

 

Buổi sáng là chiếc móc câu kéo chúng ta ra khỏi nhà

Đi về phía khói xăng và bụi

Để tận hưởng một niềm vui hay day dứt một nỗi buồn nào đó

Ứ động ngay ở lúc tắc đường

 

Mặt trời vờ vĩnh chúng ta về độ nóng

Chúng ta nói nhiều về mồ hôi

Không nói nhiều về bất hạnh

Chúng ta tưởng mình đi dài trên mặt đất

Thực ra chúng ta đi vòng tròn

 

Và buổi sáng

Chính là bắt đầu từ buổi tối

Giấc mơ đêm qua

Thực ra ta đã mơ từ rất lâu rồi....

 

 

  • Đây là lời bình riêng
  • Đây là lời bình riêng
  • Báo cáo

    nhubinh9 21:01 25-11-2009

    Buổi sáng là lúc ta bắt đầu một sự Chết. Một Ngày bắt đầu là ta đã trôi về quá khứ. Sống cũng là một cuộc hành xác ngọt ngào. Chị thích bài thơ này, như rất nhiều bài của em 
  • Báo cáo

    nhubinh9 20:50 25-11-2009

    Buổi sáng là lúc ta bắt đầu thực sự một sự CHẾT.
  • Báo cáo

    Yêu thương 12:01 23-11-2009

    Híc, thơ triết lý quá chị ơi nhưng mà đúng thế thật.

Bài viết về bạn hoặc có tag tên bạn:

  • Chưa có bài nào có liên quan.

Người đăng ký yêu thích blog này cũng đồng thời thích:

  • Chưa có blog yêu thích nào có liên quan.