Lang thang trên forum, tình cờ đọc được bài viết này, ko biết tác giả là ai, nhưng bài viết khá hay, post lên cho gia đình mình xem nhá! Mưa......Nỗi Nhớ......và Anh...
Viết cho một ngày mưa buồn, và cho những người có cùng nỗi nhớ...
Hôm nay gió về, trời mưa dầm dề cả ngày lẫn đêm... trong giấc ngủ của
mình, mưa rơi mãi, nhưng là mưa của những tháng ngày cũ đã trôi rất xa
rồi...
Hình như mưa gợi cho người ta nhiều nỗi buồn, dạo một vòng quanh blog
của bạn bè, tràn ngập nỗi buồn mêng mang, vì mưa, vì sao những ngày
nắng không về, hay vì cái gì khác nữa...
Nhớ lại ngày xưa mình cũng thích mưa, còn thích đi dạo dưới mưa , thấy
như đã lâu lắm rồi, 5 năm, 3 năm, hay mới chỉ chưa đầy 12 tháng thôi...
Có những người nhớ đến mình, chỉ nhớ về những thói quen mang toàn màu
sắc lãng mạn đó... hay nhớ về mình, như chính mình đã cười nhạo của một
thời sao quá dễ rung động và nông nổi . Những cảm xúc tưởng chừng đã
ngủ yên nay lại trở về, nhắc thật nhiều những chuyện đã qua...
Mình đã thay đổi thật rồi, cứ trách sao cuộc sống quá dễ phôi pha, nhìn
lại mình là người khác xưa nhiều nhất... Mưa của tháng ngày qua có khác
bây giờ không nhỉ?
Mưa của tuổi thơ chỉ nhớ là mưa trong bài tập làm văn, không nghĩ suy,
không hoài niệm... Mưa của thời cấp 2 là cơn mưa nhắc nhớ về bạn bè,
của đứa con gái ngốc trong mình đòi cả lớp dầm mưa theo trong ngày liên
hoan cuối cấp... Rồi mưa của năm tháng bắt đầu mơ mộng, biết buồn, biết
nhớ, dù nỗi nhớ đôi khi không dành cho ai đặc biệt, chỉ là nhớ mà
thôi... Tự nhiên nhớ lại những ngày tháng không âu lo, chỉ biết học
hành, nỗi buốn chỉ là nỗi buồn bè bạn. Nhớ những lúc trốn học đi ăn ngô
nướng, ăn ốc, tóc ướt nhoè nhoẹt mà mắt lung linh hạnh phúc . Hạnh phúc
của mình lúc ấy giản dị làm sao mà đáng nhớ làm sao. Mưa của mùa ôn
thi, vất vả, miệt mài... Rồi mưa của những ngày mới yêu..... nỗi buồn
lớn dần lên. Lại nhớ về kỉ niệm đã qua rồi, cứ tưởng không bao giờ nhớ
lại nữa, nỗi buồn... chấm chấm..., hụt hẫng, nỗi buồn của cảm xúc ngày
cũ...
Nhớ cơn mưa mùa đông giá lạnh, nhớ mưa xuân nhè nhẹ chỉ đủ làm ướt tóc,
nhớ cơn mưa rào bất chợt của mùa hè... Hình như cơn mưa nào cũng gợi
nỗi buồn. Không nhớ mưa mùa thu ,vì không có mưa, mùa thu cũng đủ buồn
man mác rồi...
Đã lâu không suy nghĩ thế này, đã lâu không muốn hoài niệm nhiều, không
muốn buồn, không muốn nhớ, không muốn bận lòng vì bất cứ điều gì. Mình
như thế từ bao giờ nhỉ? Cũng đã rất lâu không viết nổi một lá thư, hay
chỉ một dòng tin nhắn tử tế thôi, lời nói của mình từ bao giờ bó gọn
trong 160 kí tự ngắn ngủi, qua những cuộc điện thoại chỉ kịp nói đầy đủ
nội dung, những emoticon mang đủ hình hài của cảm xúc... Đã lâu không
đọc thơ, không viết nhật kí nữa. Cứ sợ quá để tâm về một cái gì đó, về
một ai đó, sẽ lại phải thêm một nỗi buồn. Không đủ can đảm thân thêm
một người bạn, mình sợ tổn thương sao, hay mình quá vô tâm với cuộc
sống xung quanh...
Ước lại một lần trở về ngày xưa, về những ngày mưa buồn nhè nhẹ, những
ngày mưa của dòng sông kí ức, của những người đã đi qua và ở lại...
Ước lại một lần được cùng bạn bè đạp xe trên đường như ngày xưa... Lại
1 lần được buồn vui, mong nhớ mà không phải nghĩ suy xấu hổ, giấu kĩ
cảm xúc của chính mình...
Ước lại là mình ngày ấy...
Thời gian mang màu kí ức, kí ức của mình có màu lục nhạt của ngày mưa, màu tím rất buồn, màu hoài niệm...
Ngày ấy... bây giờ... xin kí ức đừng để trôi theo thời gian, để mỗi
ngày mưa về lại được sống lại ngày tháng cũ, cùng bạn bè cũ, những kỉ
niệm cũ...