<?xml version="1.0" encoding="utf-8"?>
<rss version="2.0">
<channel>        <title><![CDATA[To Live Is To Fight]]></title>
        <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/blue-ish]]></link>
        <description><![CDATA[Everything comes to him Who waits]]></description>
        <language>vi-vn</language>
        <lastBuildDate>2009/10/03 16:43:37</lastBuildDate>         <item>
            <title><![CDATA[Đi chơi trăng:D]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/blue-ish/article?mid=272]]></link>
            <description><![CDATA[
Hôm qua, vòng qua trường Nguyễn Trãi thấy đông trẻ con thế, múa Lân, hát hò, tiếng trẻ đùa ầm ĩ, thấy nhớ về ngày xưa....
Hồi học cấp2, cấp 3 , năm nào cũng vậy, cứ đến Trung Thu là lục đục chuẩn bị từ sáng để tối lên trường phá cỗ cùng lũ bạn, vui kinh khủng, chợt nhận ra mình già quá rồi ( đau khổ)
Tiến thẳng xuống SVĐ Mỹ Đình, đông không kém, Trung thu mà, thời tiết đẹp, trăng sáng thế kia, ai chẳng muốn ra đường hóng lấy tí gió, 2 đứa lượn vài vòng, ngoài đường có vẻ nô nức nhưng bụi quá nên lại mò lên Capuchino nghe nhạc. Chẳng nói gì nhiều, cứ ngồi vậy, mấy Bác nhạc công thì đánh đi đánh lại bài &quot; Rước đèn ông sao, sao 5 cánh tươi màu&quot;( được yêu cầu nhiều quá), hihi, ko nhớ rõ tên bài hát là gì, được cái đang có không khí Trung thu nên mọi người nhiệt tình hưởng ứng. 2 đứa giống&nbsp;nhau vì ai cũng thích mấy ngày lễ tết, được nghỉ lại được đi chơi và sum họp cùng gia đình. Ngồi&nbsp;được&nbsp;1 lúc lại&nbsp;đứng dậy, vòng qua hồ&nbsp;ngồi hóng gió.
vậy là hết đêm Trung thu.
Thấy mọi người nói, tối 14 thì người ta hay ăn cỗ chính, còn 15 chỉ là phụ thôi, nhưng 14 hay 15 thì có quan trọng gì đâu, hôm nay 15 có khi trăng còn sáng hơn cả 14 ấy chứ.
Đã đi qua 23 cái Trung thu rồi nhưng cảm giác vẫn vậy, không thay đổi, vẫn muốn mình trẻ con như ngày xưa, để lại được lên trường rước đèn cùng lũ bạn,lại được chuẩn bị làm mâm cỗ để các lớp chấm điểm, lại được cười tít mắt bên mấy cái đèn ông sao, xa quá rồi...

Trung thu, xin chúc cho tất cả mọi người vui vẻ, hạnh phúc bên người thân, chúc cho mọi trẻ em đều được đón Trung thu với gia đình,Chúc sức khỏe ông bà, cha mẹ. Chúc cho một ngày Tết đoàn viên thực sự có ý nghĩa!
&nbsp;]]></description>
            <pubDate>2009/10/03 15:57:32</pubDate>
            <guid><![CDATA[Đi chơi trăng:D:272]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Ngày đẹp trời nào đó mình chia tay]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/blue-ish/article?mid=270]]></link>
            <description><![CDATA[Thì Sẽ ra sao? Để xem nhé, khi đó mình Sẽ như thế nào nhỉ? Rồi hai người Sẽ ra sao?

Ừh, thì em Sẽ thử vẽ nên cảnh ấy xem sao.
Nhưng trước hết thì phải có lý do chứ.
Dù có &quot;lặng yên mà ra đi&quot; thì ít nhất cũng phải có 1 lý do.&nbsp;
Có thể là một sớm mai thức dậy, tự nhiên thấy hết yêu, hết yêu là hết yêu.
Có thể là một ngày đẹp trời nào đó, ta bỗng gặp một người, chẳng phải lăn tăn chẳng phải say nắng, mà bỗng nhận ra đó mới đích thực là 1/2 của mình.
Có thể là những giận hờn vu vơ, nhưng chẳng thể bỏ qua vì tình cảm không đủ lớn để có thể hy sinh cái tôi, cái trẻ con, sĩ diện trong mỗi người.
Có thể là bỗng dưng nhận thấy ta khác biệt quá nhiều, và tình yêu không đủ lớn để có thể thay đổi vì nhau.
Có thể là bỗng dưng thấy chán nhau, và đi tìm cái mới, và chẳng way lại nữa.
&nbsp;Có thể là những hiểu lầm nhưng chẳng nghe và không muốn nghe giải thích.
Có thể là vì gia đình ko chấp nhận, và tình yêu cũng chẳng đủ lớn để giúp vượt qua.
&nbsp;Có thể là ta chẳng thể ở gần nhau, nhưng lại chẳng đủ niềm tin để tin tưởng vào nhau, và tình yêu chẳng thể vượt qua cái gọi là khoảng cách.
&nbsp;Có thể là xuất hiện một ai đó ở giữa, và một ai đó muốn ra đi, và một ai đó chẳng thể níu kéo đc nữa
&nbsp;Có thể là ta mệt mỏi với tất cả những yêu thương, và bỗng dưng muốn theo chủ- nghĩa độc thân.
&nbsp;Có thể là một lỗi lầm nhưng chẳng đủ bao dung để chấp nhận, bỏ qua và tha thứ.
Có thể là ta bỗng nhận ra mình có 1 con đường khác, một tình yêu khác đó là tình yêu với Chúa, tình yêu với Phật ... hay những tình yêu với tôn giáo nói chung. Và nhân gian chẳng gì níu kéo được nữa [cái nì hơi bị nhảm, nhưng có thể lắm chứ.]
Có thể là tình yêu bỗng dưng cứ nhạt dần, nhạt dần theo năm tháng. Ta chẳng còn thấy vui, còn tí cảm xúc nào khi bên nhau.
Có thể là có thứ hạnh phúc gọi là chia -tay.
...
Em chỉ mới nghĩ ra được bi nhiu đó thôi. Ko được 1001 lý do để chia tay, nhưng cũng nhiều đấy chứ.
Và khi đó,
good bye, good bye my love.
Để mình Em ...&nbsp;
Vậy thì Sẽ mất bao lâu đây?? Chẳng phải thời gian Sẽ chữa lành mọi thứ hay sao? Chẳng phải thời gian Sẽ phủ bụi lên tất cả, để mọi thứ chìm vào quên lãng. Vậy thì Sẽ mất bao lâu?
Phải mất bao lâu để thôi không còn đau?
Phải mất bao lâu để thôi không còn nhớ?
Phải mất bao lâu để thôi không còn buồn?
Phải mất bao lâu để thôi không còn yêu người đó?
Phải mất bao lâu để không còn oán trách nhau?
Phải mất bao lâu để quên một người?
Phải mất bao lâu để nguôi ngoai?
Và sau đó, vẫn phải cần thời gian...
Để cân bằng, và quen với cuộc sống mà không có người xưa.
Để lại có niềm tin ở tình iu.
Để có thể tìm thấy 1/2 gọi là đích thực.
Để có thể bắt đầu với tình iu mới.
Uh, vậy Sẽ mất bao nhiu thời gian đây?? Có thể rất lâu, mà cũng có thể Sẽ qua nhanh thôi. Vì nếu chia tay, thì chẳng phải ta thực sự chẳng phải là của nhau, thì khi đó phải tìm 1/2 đích thực của mình chứ. Chẳng còn nhiều thời gian đâu!
Vậy khi đó, gặp lại nhau, hai người đã từng yêu Sẽ như thế nào?
- Là Bạn
- Hoặc những -kẻ -hận -nhau.
- Hay những- người- như- chưa -từng- quen- biết?
Vậy khi chia tay, thì có thể Sẽ có cũng có thể Sẽ không:
KHÓC
CƯỜI
NÍU KÉO
SUY NGHĨ LẠI
QUAY LẠI
BUỒN
GIẬN
TIẾC
HỐI HẬN
SAI LẦM
GÍA NHƯ
MONG
Cũng có thể: Sẽ xoá nik, ignore, xoá phone, xoá blog, xoá tất cả những gì liên quan đến nhau, làm chuyện gì đó dại dột?
Nếu mình xa nhau, sẽ:
- Chẳng còn ai để nhắn tin lúc khuya vắng, lúc chẳng ngủ được, lúc vui, lúc bùn.
- Chẳng cùng nhau trùm áo mưa chạy xe dưới mưa nữa rồi.
- Chẳng thể ôm thật chặt.
- Chẳng thể nói ghét dù thương rất nhiều.
- Chẳng thể giận ai đó đến khóc nhưng vẫn cứ iu.
- Chẳng thể gọi điện chỉ để nge tiếng nhau và nói nhớ thật nhìu.
- Chẳng thể ngồi nghe Anh nhắc lại lúc đầu mình quen nhau.
- Chẳng thể ngồi tưởng tượng để mà viết blog như thế này.
Còn nữa, và khi đó:
EM: Sẽ chẳng phải bị Anh nhắc nhở là phải ăn thật nhìu, phải mập lên, chẳng được ốm quá. Sẽ chẳng bị anh trách là vô tình, bạc bẽo. Sẽ chẳng bị nhắc là sao ôm chẳng chặt. Sẽ chẳng phải khóc vì đau lòng, cũng chẳng bị anh chọc cho phát khóc. Sẽ chẳng phải giận hờn. Sẽ chẳng phải nhớ, chẳng phải thương, chẳng phải iu. Sẽ chẳng phải thấy ghét vì những lúc anh ngó nghiêng lung tung. Sẽ chẳng bị nói là lăng nhăng, ham zui. Sẽ chẳng bị nói là trọng sắc khinh bạn hay ngc lại. Sẽ vô tư uống cafe cùng những ai khác. Sẽ vô tư nhắn tin với BẠN. Sẽ thoải mái nói về Raul, Sẽ chẳng phải trả lời những câu hỏi khó, bởi nói CÓ thì không ổn mà nói KHÔNG cũng ko ổn nốt.. và Sẽ chẳng nhớ anh nhìu như lúc này và Sẽ chẳng phải mong được về tết sớm như bi giờ
ANH: Sẽ chẳng phải buồn vì những lúc em vô tình. Sẽ chẳng phải bảo làm ơn quan tâm hơn nữa đi, dù là nhỏ thôi. Sẽ chẳng phải giận em. Sẽ chẳng phải ghen linh tinh với những kẻ xa lạ và không là ai hết. Sẽ chẳng phải chạy thật xa để wa bên em. Sẽ vô tư nhìn ngắm mà chẳng nge em cằn nhằn. Sẽ chẳng phải bỏ thuốc để thấy thèm khi uống bia. Sẽ chẳng phải nghe em lúc nào cũng raul. Sẽ thoải mái chơi game chẳng bận chat với em. Sẽ chẳng phải viết blog cùng em, Sẽ chẳng phải thấy em khóc. Sẽ chẳng phải sợ em ở lại lăng nhăng. ...
Đó là khi mình chia tay đó Anh.
Không còn thương.
Không còn yêu.
Cả nhớ nữa.
Chẳng còn bên nhau trên một con đường, mà có thể là bên một ai khác chẳng phải nhau.
Tất cả cũng chỉ là: bỗng dưng, tự nhiên, có thể, Sẽ ... mà thôi.
Chỉ là ngồi tưởng tượng thui, nhưng mà cũng thấy buồn ghê .
Chẳng muốn Sẽ xảy ra ngày đẹp đó trời đó tí nào, anh hén.
Luôn bên em khi nào ta còn yêu nhau nha anh..
Yêu anh.]]></description>
            <pubDate>2009/09/29 15:47:59</pubDate>
            <guid><![CDATA[Ngày đẹp trời nào đó mình chia tay:270]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Ở nơi đó có phải anh đang chờ em?]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/blue-ish/article?mid=266]]></link>
            <description><![CDATA[Chỉ khi mất mát con người mới học được cách trân trọng những gì mình đang có, 3 năm trước em đã đánh mất ý nghĩa sống của bản thân và anh đã giúp em tìm lại.

Giờ đây em đã mất anh và cũng tự hỏi ý nghĩa sống của bản thân là gì? Câu trả lời vẫn như 3 năm về trước: đó là tình yêu em dành cho anh! Nhiều người bảo yêu nhau là sống chết cùng nhau và em đã từng nghĩ vậy, anh cũng biết điều đó. Em hiểu những gì anh đã nói với em và hiểu cả những gì anh chưa thể nói.- Em là 1 cô gái mạnh mẽ can đảm! Anh tin em sẽ sống tốt!
&nbsp;-
-Nếu em yêu anh, hãy vì anh mà sống. Sống đúng nghĩa!
&nbsp;-
- Hãy thay anh thực hiện ước mơ lớn nhất của anh, hãy đi đến cuối con đường của cuộc sống, thực hiện hoài bão của em và sống thật hạnh phúc. Ước mơ lớn nhất của anh là em sống hạnh phúc. Hãy tin sẽ có một câu chuyện cổ tích thứ hai. Anh vẫn luôn ở bên em,...anh sẽ chờ em ở cuối con đường, nhưng là cuối con đường.
-
- Hứa với anh! Em sẽ sống hạnh phúc!
-
- Anh mãi yêu em....tút..tút...tút...!
-
Em không nhớ mình đã ngồi bao lâu trong câm lặng, tim em như muốn ngưng đập,thế giới như sụp đổ dưới chân em, em làm mọi việc trong vô thức, em không muốn tin vào sự thật,anh đã rời xa em mãi mãi. Em cố tin rằng chưa hề có chuyện gì xảy ra, vui vẻ làm mọi việc nhưng em không dám nghe điện thoại vì em sợ. Để rồi em đã nghe,đã phải tin vào 1 sự thật rằng anh đã vĩnh viễn rời bỏ thế giới này trong tai nạn đó,trong cái ngày cả anh và em đều đang rất hạnh phúc mong từng giây phút được ở cạnh nhau.
Em đã nghe mẹ anh nói trong vô thức, nỗi đau đó như bóp nghẹn lấy trái tim em, em không thể nào thở và cũng không thể nói lên lời,em không thể khóc. Em là người có trái tim sắt đá phải không anh, mọi người đều khóc,từ người thân,bạn bè thân thiết đến cả những người bạn mới quen biết anh, còn em - người con gái anh yêu thì lại không hề rơi 1 giọt lệ mà vẫn nở một nụ cười.
Em không hiểu vì sao mình lại cười nhưng em biết anh mong em luôn cười,phải không anh? Tình yêu có cả hạnh phúc và khổ đau, có cả ngọt ngào và cay đắng! Chúng ta đã cùng nhau trải qua tất cả những cung bậc đó, nhưng đến giờ em mới hiểu thế nào là tận cùng của khổ đau và cay đắng, nó làm con người ta tê dại, nó có thể giết chết trái tim của một con người trong nụ cười!
Anh có biết lúc nghe cuộc điện thoại đó em muốn nói gào lên để níu giữ anh lại, để anh không rời xa em vậy mà cổ họng em tắc nghẹn,em không cất được lên lời. Em biết anh cũng mong được nghe giọng nói của em trong giây phút phải đối mặt với tử thần vậy mà em không thể nói,không thể nói được dù chỉ là 1 tiếng. Anh luôn là người nói lời xin lỗi,còn em thì luôn ương bướng không bao giờ chịu nhận mình sai.
Yêu nhau suốt bao năm mà em chưa từng 1 lần nói: ´´Em yêu anh´´, và ngay cả khi biết rằng em sắp anh mất em vẫn không thể nói với anh: ´´Em yêu anh!´´. Anh đã từng nói với em: ´´Em là người quan trọng nhất của anh´´, em đã bảo anh: ´´Em không tin´´.
Anh bảo: ´´Với anh sự nghiệp không là gì cả,anh có thể từ bỏ tất cả để được ở bên em. Giữa gia đình anh và em,nếu buộc phải chọn lựa anh sẽ chọn em, dù mọi người nghĩ anh bất hiếu. Em biết rõ anh không nói để nịnh em,em hiểu con người anh như thế nào.Sẽ có 1 ngày anh chứng minh cho em thấy: Em là người quan trọng nhất của anh!´´. Và anh đã chứng minh rồi đó, sự chứng minh phải trả bằng mạng sống của anh, trong giây phút đối mặt với sự sống và cái chết anh vẫn nhớ đến em, lo cho em, anh đã dùng chút sức lực cuối cùng để gọi cho em thay vì gọi một ai đó đến giúp anh, gọi cho 1 cô gái cách anh cả một đại dương chỉ để nói lời xin lỗi, anh lại thất hứa và thất hứa mãi mãi...
Valentine này cũng như bao valentine khác em vẫn một mình, nhưng đây là valentine đầu tiên em biết cô đơn và trống vắng là thế nào, em không còn được nghe giọng nói của anh, nhận những món quà của anh. Sau bao ngày anh ra đi giờ là lần đầu tiên em khóc, em đang khóc khi viết cho anh lá thư này,lá thư mà biết nó không thể được anh mở ra nữa, nhưng em tin anh đang đọc những gì em viết, phải không anh?
´´Em xin lỗi!´´, em đã quá ích kỉ khi đặt lên anh những gánh nặng quá lớn, vì em anh đã sống quá gấp gáp, không dành cho mình thời gian nghỉ ngơi, bỏ qua những phút giây bên bạn bè và gia đình để xây dựng sự nghiệp, để em không phải lo lắng cho cuộc sống sau này của chúng ta và để được về bên em, để em có thể dựa vào anh. Em luôn tự ti, em luôn cảm thấy không xứng đáng với anh nên đã luôn đẩy anh ra xa trong khi anh luôn cố gắng để có thể tới gần em. Đến bây giờ em vẫn luôn tự hỏi, tại sao anh lại chọn em?
- Một cô gái khiếm khuyết về cơ thể ngay từ khi mới chào đời, một cô gái không có gì giỏi giang. Anh là một người con trai hoàn hảo, mạnh mẽ và quyết đoán, một mẫu người mà bao cô gái mơ ước vậy mà lại là một người si tình nhất thế gian này. Anh đã bỏ mọi công việc, bỏ cả bản hợp đồng quyết định vận mệnh của anh để về bên em. Khi ca phẫu thuật của em thất bại, em phải trả giá bằng đôi chân của chính mình, em đã không bao giờ còn có thể đi lại được nữa cũng là lúc em quyết tâm phải nói lời chia tay với anh. Nhưng rồi em đã không làm được, em đã không thể thoát ra khỏi vòng tay anh. Em đã khóc, anh nói em thật ngốc, dù em có ra sao thì anh vẫn yêu em, em là người không thể thay thế.
Anh bảo em đừng hi sinh ngốc nghếch như vậy, bởi cho dù em có rời xa anh thì anh cũng không thể yêu một ai khác, em là tình yêu đầu tiên và duy nhất của anh. Anh không muốn trao em cho một ai khác, anh bảo em yêu là ích kỉ, anh muốn em hãy ích kỉ trong tình yêu, đừng rời xa anh, đừng đẩy anh ra xa em. Em hoàn toàn xứng đáng là người phụ nữ của anh, trong mắt anh em luôn là một thiên thần. Cho dù em không thể đi lại được nữa anh cũng không bao giờ rời bỏ em, anh sẽ là đôi chân của em, sẽ chăm sóc em suốt cuộc đời. Anh có biết em thực sự hạnh phúc thế nào khi nghe anh nói vậy không, em chỉ muốn những giây phút đó kéo dài mãi mãi.
Khi anh nói: ´´Anh sẽ ở lại chăm sóc em, không đi nữa´´, em rất muốn gật đầu nhưng rồi em lại đẩy anh ra, lại một lần nữa em đẩy anh ra đi, đẩy anh về thế giới của anh- một thế giới mà em không nghĩ mình có thể bước vào.
Lại vẫn lí do cũ,em đã lạnh lùng nói: ´´Em muốn anh hãy xây dựng sự nghiệp vững chắc,đừng cư xử trẻ con như vậy, em sẽ ổn´´. Em hiểu anh hụt hẫng và đau lòng thế nào, nhưng anh im lặng vì anh quá hiểu em, em sẽ không dễ thay đổi quyết định. Em biết không phải vì anh thiếu quyết đoán mà anh đã lại ra đi mà vì anh biết em sẽ có những hành động thiếu suy nghĩ chỉ để ép anh phải đi. Nên anh đã đi, nhưng anh không hề bỏ mặc em.
Em biết suốt 3 năm nay, kể từ ngày em phải ngồi trên chiếc xe lăn đó anh vẫn luôn âm thầm giúp đỡ em, anh vẫn luôn dõi theo từng bước đi trong cuộc sống của em. Anh biết em có lòng tự trọng cao, cho dù anh là người yêu của em thì em cũng không bao giờ chấp nhận một sự giúp đỡ nào của anh, em luôn cho rằng mọi thứ phải rõ ràng, đặc biệt về kinh tế nên anh không bao giờ nói cho em biết. Nhưng em cũng đâu phải là cô bé ngốc ngày nào, em đã biết và không muốn làm anh buồn.
Bởi em chưa bao giờ công khai mối quan hệ giữa hai chúng ta, gia đình em vẫn nhận sự giúp đỡ từ anh mà không hề hay biết, chỉ có em là cảm nhận được điều đó nhưng không thể nói ra vì trong thế giới của gia đình em anh chưa từng tồn tại. Không ai biết em đã có người yêu từ rất lâu rồi. Trong mắt mọi người em là một người con ngoan và chưa hề biết tình yêu là gì, luôn nghe lời người lớn.&nbsp;
Nhiều lúc anh đã cười và nói rằng:´´Anh như một tên gián điệp ấy, yêu em mà luôn phải hoạt động du kích, bao giờ cô bé của anh mới cho anh được bước vào thế giới của em đây? ´´.Giờ em mới thấy mình thật buồn cười, khi mà mỗi lần anh gửi quà tặng em em đều bảo :´´Anh giữ hộ em, sau này em sẽ nhận lại.´´
Anh cười :´´Con gái thật khó hiểu, sau này là bao giờ vậy cưng?´´.´´Sau này´´-giờ thì chắc không có sau này nữa! Nhìn lại căn phòng, em không hề có giữ một món quà nào của anh, không có một thứ gì để gợi nhớ về anh ngoài chiếc nhẫn anh đã trao cho em và em không thể không đeo nó. Nó là minh chứng cho tình yêu của hai chúng ta, là câu nói: ´´Em đồng ý đi cùng anh đến cuối cuộc đời´´.
Chiếc nhẫn vẫn còn đây, em vẫn ở đây và chờ đợi vậy mà anh không còn nữa, anh có biết em đang muốn vỡ tan ra không, em không mạnh mẽ, không can đảm, anh biết mà. Anh đã chuẩn bị mọi thứ để đón em về bên anh, sẵn sàng đối đầu với mọi sóng gió có thể xảy ra trong gia đình anh để đưa em vào thể giới của anh, để thế giới của hai chúng ta hoà làm một. Anh nói anh chỉ chờ một câu nói của em, chỉ cần em đồng ý và anh sẽ đến. Em đã im lặng không nói, em đã thực sự bị thuyết phục bởi anh nhưng sự cố chấp, tự ti trong em không cho em nói: ´´Em đồng ý´´.
Những tưởng lần này anh sẽ tiếp tục chờ đợi vì chúng ta còn quá trẻ, nhưng anh đã kiên quyết: ´´Anh sẽ không tiếp tục nhường nhịn em nữa, anh có thể chiều theo ý em trong mọi việc nhưng lần này thì không, anh sẽ xin phép gia đình em để đưa em đi.Anh sẽ công khai mối quan hệ của chúng ta, anh không thể chờ đợi hơn nữa!´´. Và dù không gật đầu đồng ý nhưng em đã thuận theo ý anh, chúng ta đã dự tính rất nhiều cho tương lai, nghĩ đến những khó khăn mà cả hai sẽ phải đối mặt sau này, em những tưởng hạnh phúc sẽ mỉm cười với em từ đây, em sẽ không đơn độc trên đường đời nữa, em không hề nghĩ một ngày nào đó không có anh em sẽ phải làm sao dù trước đây em đã từng có ý nghĩ rời xa anh.
Cuộc đời không ai học được chữ ´´ngờ´´ phải không anh? Em có ngờ đâu ngày mà anh đến đón em cũng là ngày anh ra đi mãi mãi. Em không tin có một câu chuyện cổ tích thứ hai trong cuộc đời này, anh đã dắt em vào một thế giới cổ tích rồi lại bỏ mặc em mà rời khỏi thế giới đó. Anh đã mang đến hi vọng vào cuộc sống cho em và rồi hi vọng đó lại vụt tắt ngay khi nó vừa soi sáng tâm hồn em. Anh có biết em đã mất phương hướng khi không biết mình sẽ phải bắt đầu lại từ đâu, bước đi tiếp thế nào trên con đường dài này?
Chờ đợi là một điều khủng khiếp, nhưng không có gì để chờ đợi còn khủng khiếp hơn. Chết vì người mình yêu đã là một điều không dễ nhưng sống vì người mình yêu còn khó hơn rất nhiều.Em vẫn không thể bỏ được thói quen chờ điện thoại của anh hàng đêm, nhịp thở em như gấp gáp hơn mỗi khi điện thoại rung để rồi khi mở máy một cảm giác hụt hẫng lại ùa về, em lại bấm phím từ chối.
Từ chối bởi em biết đó không phải là anh, bởi em lại phải trở về với thực tại, trở về với sự thật em sẽ không bao giờ được nghe giọng nói của anh, được nép vào ngực anh ngủ ngon lành nữa. Em đang nhớ lại những kỉ niệm của hai ta, từ khi chúng ta còn là những đứa trẻ, em luôn bảo anh cao quá, em ngước nhìn anh mỏi cổ lắm.
Anh cười lớn rồi bế em đặt lên chỗ ngồi cao hơn anh, anh bảo: ´´Giờ thì anh ngước nhìn em rồi đó!´´. Anh đã nói: ´´Nếu em không muốn bước vào thế giới của anh, thì anh sẽ bước vào thế giới của em, từ giờ anh sẽ không để em phải ngước nhìn anh mà anh sẽ cúi xuống để nhìn em!´´
Anh luôn ra sức bảo vệ em, anh không bao giờ muốn em phải chịu bất kì sự tổn thương nào, vậy mà đã có lúc em cố tình không hiểu anh. Yêu nhau nhưng thời gian được ở bên nhau của chúng ta không nhiều, những lần gặp nhau chỉ đếm trên đầu ngón tay. Anh có biết em khao khát được ở bên anh, chỉ để được ngắm nhìn anh, được lau những giọt mồ hôi cho anh khi anh làm việc, nhưng chính em lại mâu thuẫn với bản thân. Em đã lựa chọn cuộc sống xa anh với một suy nghĩ có thể làm tình cảm của chúng ta phai nhạt, để anh có thể quên em và bắt đầu một cuộc sống khác, để anh có thể yêu một người con gái khác- hoàn hảo hơn em, có thể chăm sóc anh suốt cuộc đời. Nhưng càng xa anh, em càng yêu anh và lại càng đau khổ, anh cũng vậy!
Sự xa cách không xoà nhoà được tình cảm của chúng ta mà nó lại làm tình yêu của chúng ta thêm sâu sắc. Anh đã nói rằng: ´´Được ở bên người mình yêu là điều hạnh phúc, anh biết việc chăm sóc một người vợ bị liệt không hề đơn giản nhưng anh muốn được làm điều đó, bởi đó là người anh yêu. ´´H à, em xin lỗi vì em luôn khiến anh buồn, khiến anh phải suy nghĩ nhiều hơn trong khi anh đã có nhiều áp lực, em thật ngốc phải không anh? Đáng lẽ em nên trân trọng quãng thời gian ngắn ngủi chúng ta được bên nhau thay vì tranh luận với anh về cuộc sống sau này, về việc chúng ta là người thuộc hai đẳng cấp khác nhau. Nhưng thời gian thì không quay trở lại,có lẽ mẹ anh đã đúng khi nói: Chúng ta không nên có một bắt đầu! Mặc dù vậy em cũng không hối hận khi chúng ta đã bắt đầu, em không hối hận vì đã yêu anh, đã cùng anh viết lên một cuốn tiểu thuyết tình yêu mà kết thúc của nó thật buồn! Em sẽ không để cuốn tiểu thuyết đó kết thúc bằng một bi kịch, bởi em biết anh muốn em để cuốn tiểu thuyết đó bước sang một trang mới, và không hề muốn nó dang dở.
Nơi kết thúc cũng là nơi bắt đầu, cuộc sống của em từ giờ sẽ trở nên khó khăn hơn, nhưng em sẽ không gục ngã đâu anh. Em sẽ không phụ lòng tin của anh. Em là một cô gái mạnh mẽ mà! Em sẽ học cách bước đi một mình, em đã sống trong sự che chở của anh quá lâu và giờ em cần phải đối mặt với những sóng gió của cuộc đời. Em tin rằng ở quanh đây, anh vẫn luôn ở bên dõi theo em, và muốn được nhìn thấy nụ cười của em phải không anh? Em sẽ chỉ khóc trong hôm nay thôi, chỉ khóc lúc này thôi. Em sẽ luôn mỉm cười. Cho dù chưa biết ngày mai sẽ ra sao, chưa biết em sẽ phải đi như thế nào. Nhưng em sẽ sống có ý nghĩa, sống vì tình yêu của anh dành cho em. Và em muốn nói với anh rằng:´´Em sẽ không viết câu chuyện cổ tích thứ hai, em chỉ viết câu chuyện cổ tích của em với một người, một người sẽ sống trong trái tim em,là anh đó!´´.Nhưng em sẽ sống hạnh phúc, và đi đến cuối con đường của cuộc sống này, bởi em yêu anh và bởi ở cuối con đường anh vẫn chờ em, phải không anh?
Hãy cười tươi, tình yêu của em, em sẽ thay anh thực hiện ước mơ con dang dở, thực hiện hoài bão của chúng ta. Hãy ở đó, ở nơi đó chờ em anh nhé! Em sẽ đến với anh khi em đã thực hiện xong những gì anh muốn em hứa. Chúng ta sẽ luôn mỉm cười và cùng nhau bước đi trên con đường đó, dù không thể nhìn thấy nhau, nhưng chúng ta sẽ cùng nhau nhìn về một hướng.
Ở nơi đó, anh vẫn chờ em phải không?
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; copytai zing &quot; nhung buc thu tinh hay nhat&quot;]]></description>
            <pubDate>2009/09/26 19:59:59</pubDate>
            <guid><![CDATA[Ở nơi đó có phải anh đang chờ em?:266]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Nếu &quot; 1 ngày....&quot;]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/blue-ish/article?mid=259]]></link>
            <description><![CDATA[&nbsp;
Nếu 1 ngày nào đó bạn nhận thấy mọi chuyện tốt đẹp bấy lâu nay đã thay đổi, xin đừng bi quan và buồn khổ, đó là lúc bạn cần mỉm cười ...Nếu 1 ngày nào đó bạn nhận thấy người mình yêu thương không còn yêu thương mình nữa, xin bạn đừng trách người ấy và hãy tôn trọng quyết định của họ, bởi vì họ thực sự muốn như thế, bạn chẳng thể nào ép buộc con tim của người ta khi tình cảm của họ không còn thuộc về bạn nữa.Nếu 1 ngày nào đó bạn chợt nhận ra nụ cười mà bạn dành tặng cho ai đó lại có 1 ý nghĩa đặc biệt như thế, xin bạn hãy tiếp tục mỉm cười và tặng cho tất cả những người còn lại -những người còn chưa thấy được nụ cười của bạn.Nếu 1 ngày nào đó bạn phát hiện ra những sự thật phũ phàng đằng sau những điều tưởng như tươi sáng kia, xin bạn đừng tuyệt vọng mà hãy tin rằng đằng sau những sự thật phũ phàng ấy chắc chắn có những lý do riêng của nó và điều tốt đẹp vẫn đang chờ đón bạn vào 1 ngày không xa.Nếu 1 ngày nào đó bạn không còn được như bây giờ, tài năng, sức khoẻ, và nhan sắc đã bị thời gian làm phai màu thì xin bạn chớ lo lắng, đó là lúc bạn bắt đầu kể lại câu chuyện cuộc đời mà bạn đã trải nghiệm cho những con người trẻ hơn - những con người cần sự chỉ đường sáng suốt của 1 người như bạn.Nếu 1 ngày nào đó bạn nhận thấy cuộc đời này đáng chán biết dường nào, và mọi việc dường như đi vào ngõ cụt thì đó là lúc bạn phải bình tĩnh, can đảm để tìm 1 con đường mới, dù rằng có thể bạn sẽ bị shock nhưng cách tốt nhất để nhìn thấy màu hồng của cuộc sống là bạn phải mở to mắt ra và chỉ nên nhìn vào những điều tốt đẹp.Nếu 1 ngày nào đó bạn đối mặt với những lời yêu thương từ những người mà bạn yêu quý, đó là lúc bạn để con tim mình cất lên tiếng nói chọn lựa ai là người bạn yêu mến nhất và lý trí của bạn sẽ đảm nhận phần việc xem ai là người thích hợp nhất. Thật tuyệt vời nếu người mà bạn yêu nhất lại là người thích hợp với bạn nhất, nhưng nếu chỉ được chọn 1 trong 2 người đó thì có lẽ bạn nên chọn người đã cùng bạn trải qua những vui buồn, chia sẽ với bạn tình cảm chân thành của họ và có nhiều kỷ niệm đẹp cùng bạn. Vì khi chọn lựa họ, bạn sẽ không bao giờ đánh rơi những kỷ niệm đẹp mà bạn có và đó là động lực để 2 người yêu thương nhau hơn.Nếu 1 ngày nào đó bạn nhận thấy mình đã trưởng thành, và đủ tự tin để có thể đối mặt với những điều khó khăn sắp tới, đó là lúc bạn nên chia sẽ kinh nghiệm của mình cho mọi người, vì ở 1 nơi nào đó vẫn còn nhiều bạn cùng lứa với bạn vẫn đang loay hoay tìm lối đi vững chắc vào đời.Nếu 1 ngày nào đó, bạn không còn đủ thời gian để xem, hay đơn giản là ngẫm nghĩ lại những điều tốt đẹp mà bạn đã trải qua, đó là lúc bạn cần phải nghỉ ngơi và thư giãn, vì bạn đang đi quá nhanh trên con đường đời và rất có thể bạn sẽ bạn sẽ vấp ngã. Cách tốt nhất là bạn nên dung hoà giữa công việc và cuộc sống, và luôn mỉm cười.Nếu 1 ngày nào đó bạn nhận thấy trong cuộc sống có quá nhiều điều tươi đẹp và mọi người xung quanh bạn đã trở thành bạn tốt, và bạn được 1 ai đó yêu bằng cả con tim thì đó là lúc bạn phải mạnh mẽ lên để giữ lấy những điều tốt đẹp này, vì nếu bạn không trân trọng, nâng niu những gì bạn đang có thì bạn đang đánh rơi cơ hội để trải qua hạnh phúc, tình yêu và cả những nụ cười...]]></description>
            <pubDate>2009/09/11 20:36:14</pubDate>
            <guid><![CDATA[Nếu &quot; 1 ngày....&quot;:259]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Lời xin lỗi thứ 100 - quà tặng cuộc sống.]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/blue-ish/article?mid=239]]></link>
            <description><![CDATA[&nbsp;
&nbsp;
Lời xin lỗi thứ 100 
 Đó là ngày đầu tiên của năm học lớp 10, chúng tôi chỉ có một bài kiểm tra nên về rất sớm, và tôi gọi điện thoại cho cậu ấy: Cậu đến đón mình được chứ? Được, đợi mình 5 (5 phút) Nhanh lên đấy nhé? 3 giờ chiều tôi đợi mãi, ...5 ..10 ...15 ... cuối cùng cậu ấy cũng tới. Cậu làm gì mà lâu thế, sao không ăn, không ngủ rồi tắm luôn đi Mình xem một chương trình tivi Cái gì? tivi? tôi leo lên xe cậu ta và không nói gì, suốt đoạn đường về nhà. Và đó là lần đầu tiên cậu ấy xin lỗi tôi, nhưng tôi có cảm giác lời xin lỗi ấy không xuất phát từ trái tim, chỉ là lời nói cho qua thôi. 
.... Tôi khóc òa lên khi cậu ấy xin lỗi lần thứ 59, rồi lần thứ 60, cậu ấy nắm tay tôi và xin lỗi, tôi có cảm giác cậu ấy có chuyện gì đó nhưng không nói với tôi. Và tiếp tục, &quot;mình xin lỗi&quot; cho đến khi tôi không thể nghe thêm lời nào... tôi đập máy và hét vào điện thoại, đó là lời xin lỗi thứ 99. Từ đó tôi và cậu ấy không gặp nhau nữa, nhiều khi nghe thấy điện thoại nhưng tôi không thấy đầu dây bên kia trả lời, tôi biết là cậu ấy đã gọi nhưng tôi vẫn không thèm để ý đến. 
Đến một hôm khi không thể chịu thêm được tình trạng nầy, tôi đã đến trường cậu ấy, tôi ngó vào lớp nhưng không gặp cậu ấy, bạn cùng lớp nói là cậu ta đã vào bệnh viện. Tôi chạy nhanh nhất có thể để vào bệnh viện. 
Chuyện gì vậy? sao không gọi điện thoại cho mình, tôi vừa ngồi xuống bên cạnh cậu ấy và òa khóc, tôi khóc lạc cả giọng. Cậu ấy lấy hết sức lực có thể và nói &quot;mình xin lỗi&quot; và cuối cùng cậu ấy nhắm mắt lại. Tôi la toáng lên &quot;đừng có mà xin lỗi, cậu mở mắt ra đi...&quot; Tôi nắm chặt lấy tay áo cậu ấy và kéo. &quot;Tại sao cậu lại xin lỗi, tại sao cậu không giải thích??? đừng có xin lỗi... cậu mà không mở mắt là tôi sẽ không bao giờ tha lỗi cho cậu đâu... không bao giờ. Đó là lời xin lỗi thứ một trăm. 
Cậu ấy đã thua trong cuộc chiến với căn bệnh ung thư máu... nhưng cậu ấy vẫn luôn sống trong trái tim của tôi... mãi mãi... Và một tháng sau mẹ cậu ấy đưa cho tôi một hộp đựng những tờ giấy, trong đó ghi lại tất cả những lý do tại sao cậu ấy xin lỗi tôi. 
&quot;... lần thứ nhất.. mình không muốn đến trễ nhưng khi vừa bước ra khỏi nhà thì mình thấy chóng mặt quá, nhưng mình đã cố gắng đến gặp cậu, cậu tha lỗi cho mình nha!&quot; &quot; lần thứ 2.... &quot; &quot; lần thứ 3....&quot; ......Lần thứ 100, là lời xin lỗi cậu ấy viết trước khi tôi đến bệnh viện. &quot;Mình xin lỗi, mình không muốn bỏ lại cậu một mình trên cuộc đời nầy nhưng một ngày nào đó sẽ khác đi, mình xin lỗi....&quot; 
Kèm theo đó là bức hình cậu ấy chụp trong xanh xao nhưng vẫn tươi cười. Khi cậu ấy cần tôi nhất thì tôi không có ở bên cạnh, TIMMY - MÌNH XIN LỖI.]]></description>
            <pubDate>2009/08/24 18:09:28</pubDate>
            <guid><![CDATA[Lời xin lỗi thứ 100 - quà tặng cuộc sống.:239]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Nếu giận anh, hãy mở quà.]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/blue-ish/article?mid=232]]></link>
            <description><![CDATA[
&nbsp;
Anh hay nhường nhịn và tôi cũng thường im lặng tự vấn lại mình, thành ra hai đứa hiếm khi cãi nhau. Anh cũng như tôi luôn sợ sự cáu giận để lâu gom lại, một ngày nổ bung ra thì nguy to. Hai đứa cứ mãi lo xa như thế.
Nhân ngày &quot;không sinh nhật&quot;, anh ôm tặng tôi một hộp quà ghi tên &quot;Trút giận&quot; to cỡ màn vi tính 17 inch, dài bằng cái bàn phím, gói kỹ càng đặt trong chiếc túi với lời nhắn: &quot;Giận anh, hãy mở quà&quot;. Tôi rất háo hức song lại không mong chờ ngày ấy. Thành ra cứ thấp thỏm, mở hay không.
Tôi gần như quên nó cho đến một ngày, anh khiến tôi cáu nên hằm hằm bỏ về trước. Anh không kịp đuổi theo... Về đến nhà, tôi điên tiết tắt máy, nằm gác tay lên trán, mặt nóng bừng bừng. Đúng lúc ấy hộp quà treo trên tường đập vào mắt. Tôi liền hạ nó xuống, lấy dao dọc mở thật cẩn thận.
Một hộp nhỏ hơn nằm lọt bên trong hộp to ấy, phía trên dán tờ giấy: &quot;Em giận anh thế cơ à? Sao không gặp thẳng anh nói chuyện, mở quà ra làm chi? Dù có thế nào anh cũng muốn nói với em: Hãy bình tĩnh người yêu dấu, anh luôn yêu em, vì em là lẽ sống của đời anh&quot;.
Tôi bất ngờ, tự dưng thấy nguôi nguôi khi nghĩ lại nguyên nhân khiến mình đùng đùng bỏ về cũng thật vô lý. Đang định dẹp tất cả sang một bên, lao đi tìm anh và làm hoà nhưng rồi tôi lại tò mò bóc tiếp, vì thấy tựa như búp bê Matrioshka của Nga, khi phía trong lại là hộp quà nhỏ hơn, trên mặt là một icon cười nhăn nhở, giơ tấm biển mang dòng chữ “Xin lỗi mà” ngộ nghĩnh, đáng yêu không thể tả. Kẹp phía trong có bức hình chúng tôi đang cười hạnh phúc bên nhau, và vẫn kèm theo hộp quà gói giấy màu bé hơn, trên là tấm hình có lẽ anh copy trên Internet. Một cậu bé mặt buồn thiu, đang cõng nặng trĩu trên lưng còng gập, dòng chữ &quot;Hối hận&quot; bằng tiếng Anh. Miệng &quot;I&#39;m sorry&quot; nom thật tội nghiệp.
Tôi bật cười, không nén nổi háo hức, liền hăm hở mở. Bên trong là chiếc hộp nhỏ xinh bằng thuỷ tinh chứa năm mươi đồng xu hai trăm đồng kêu leng keng vui tai tượng trưng cho tổng số tuổi của hai đứa. Đến lúc này thì tôi không còn giận anh một chút nào nữa. Giờ có mở thì cũng chỉ vì tò mò cố đi đến tận cùng của &quot;câu chuyện&quot; thôi chứ không phải trút giận gì ai.
Mỗi hộp quà mở ra là một câu nói vỗ về, động viên tôi và một đồ vật có ý nghĩa mang tính gợi mở, bất ngờ khiến tôi cứ trào nước mắt vì hân hoan, vì tình cảm bao la anh dành cho. Mỗi món quà nhỏ là mỗi lúc tôi dành một phút suy ngẫm để hiểu anh hơn, để thấy rằng anh thật quý giá.
Đến hộp trong cùng, bé nhất, chỉ nhỉnh hơn chiếc điện thoại một chút, bên ngoài ghi độc một dòng: &quot;Mãi yêu em!&quot; Trong đựng một trái tim màu tím thủy chung, làm bằng vải nhung mềm mại cùng một tấm giấy nhỏ gấp làm tư, anh viết: &quot;Đây là trái tim anh, qua bao thời gian, thử thách sẽ vẫn trọn vẹn gần bên em, trao gửi đến em tình yêu chân thành nhất. Đừng giận anh nữa, em nhé!&quot;.
Nước mắt tôi đầm đìa, anh khi nào cũng thế, chín chắn và luôn suy nghĩ sâu sắc hơn tôi nhiều. Tôi đắn đo chưa biết sẽ làm gì, liền mở máy nhắn tin: &quot;Em yêu anh!&quot;. Anh vui mừng, rối rít gọi lại, hỏi han. Tôi đi rửa mặt sau đó quay vào, gói ghém tất cả món quà theo thứ tự từ đầu, không để lại dấu vết...
Hôm sau anh đến chơi, thắc mắc nhìn hộp quà, rồi hóm hỉnh: &quot;Đã mở &quot;Trút giận&quot; chưa?&quot; Tôi vờ bình thản, mắt nhìn nghếch sang: &quot;Mở ra làm gì, có thế mà cũng giận, đòi mở quà thì anh phải gửi tới em chục hộp nữa nhé!&quot;. Anh cười thật hiền: &quot;Thế thì tốt, để em phải nghĩ, anh lo lắm&quot;. Tôi ngập ngừng: &quot;Để anh phải lo lắng em cũng buồn lắm, em sẽ không giận anh đâu&quot;. Rồi tôi ra vẻ hậm hực: &quot;Nhỡ không bao giờ em giận anh thì sao, cũng phải có hạn sử dụng để mở chứ?&quot;. Anh hét to: &quot;Được thôi, đó sẽ là dịp kỉ niệm tám mươi năm ngày cưới&quot;.
Phải, đến một ngày anh với tôi mở ra và sẽ thấy, hộp trong cùng, bên cạnh trái tim tím kia là tờ giấy gấp tư, có dòng chữ của tôi viết lên mặt sau: &quot;Em đã mở quà và em biết nó sẽ là lần duy nhất em giận anh, bởi bất cứ lý do nào để ta giận nhau cũng đều là ngốc nghếch. Sau này, có điều gì không hài lòng về anh, em sẽ gặp và góp ý thẳng thắn, tỏ rõ lòng mình. Bởi vì, em yêu anh!&quot;.
Tôi tin, anh sẽ không giận khi biết tôi đã nói dối là chưa mở quà.]]></description>
            <pubDate>2009/08/20 10:27:08</pubDate>
            <guid><![CDATA[Nếu giận anh, hãy mở quà.:232]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Khau^ va&#39;....Trai&#39; tim]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/blue-ish/article?mid=227]]></link>
            <description><![CDATA[&nbsp;
Bạn nghĩ bạn đã tuyệt giao hẳn với người í… cho đến một ngày bạn bắt gặp chàng say sưa bên một cô nàng xa lạ.
Bạn nghe con tim nhói lên một cái – nó đang nói mình đang cô đơn lắm lắm (hic)! Việc phải chấp nhận người ta có “duyên mới” làm đau lòng hơn bạn tưởng. Bạn cảm thấy đầu mình bốc khói với mớ câu hỏi đang bay vòng vòng, “Cô ta có cái quái gì mà mình không có nhỉ?” Cho dù bạn có là người khai tử cho cuộc tình này, nhưng ít ra bạn vẫn nghĩ bạn và hắn luôn có cái gì đó đặc biệt với nhau. Nhưng bây giờ xem ra cái điều đặc biệt ấy đã có người thứ 3 chia sẻ mất rồi. Bạn phải làm sao đây?
Giải tỏa cảm xúc
Tất nhiên là đám bạn sẽ khuyên nên quên gã này đi. Nhưng mà nói thì dễ hơn làm. Bạn vẫn nhớ cái cách mà người ta thì thầm vào tai bạn, hay những cú phone nửa đêm chỉ để chúc bạn ngủ ngon. Bạn cần phải tống khứ những cảm xúc ướt át đó đi ngay, hoặc bạn sẽ không bao giờ thoát khỏi đầm lầy đau khổ này đâu. Vì thế hãy nghe đĩa CD mà hắn đã tặng bạn và khóc cho thiệt to vào. Sau đó, trang trí cho cái mặt của hắn sao cho đáng ghét mà đã có lúc nó theo bạn vào cả giấc mơ. Hay cầm lấy cây vợt, và đánh mạnh trái banh vào tường và liên tưởng trái banh sao mà giống cái đầu của hắn đến thế! Woa, có khối cách để giải phóng những cảm xúc giận dữ và buồn bã ra khỏi đầu óc bạn. Điều quan trọng là hãy biết để quá khư nằm lại đằng sau để trái tim bạn còn chỗ để đón chờ những điều tốt đẹp phía trước.
Đừng so sánh mình với người khác
Nàng ta gầy hơn bạn, hay có bí quyết tán tỉnh cao tay hơn bạn à, cũng có thể nàng ta nổi hơn bạn chăng? Làm ơn “stop” lại những câu hỏi như thế. Nghe nè, chỉ có trời mới biết tại sao gã lại thích cô nàng đến thế, và bạn cũng chẳng thể nào biết tại sao nàng lại thích gã. Có thể nàng thấy thích thú với cái vẻ nít ranh của hắn khi đang chơi một game mới. Và nàng ta thấy vui lòng leo cây dài dài. Hay cái mùi rất chi là đặc biệt của hắn quyến rũ được nàng ta? (mà trước đây nó là lý do để bạn cứ nhắc nhở hắn đi tắm hoài) Cho dù vậy thì chắc rằng nàng ta chẳng phải giỏi giang hơn bạn, mà đơn giản là nàng và bạn là hai con người khác nhau. Ai thèm quan tâm -đây đâu phải là cuộc chạy đua tranh giành “trái táo vàng”. Bạn nên tự hào về những cái độc quyền của mình – đáng tiếc là chàng lại không có ánh mắt tinh đời để nhận ra chúng.
Im lặng là vàng
Ái chà, hẳn là bạn đang bận rộn với việc làm cho bay cao, bay xa những tin đồn về cô bồ mới của hắn? Nhưng đừng làm thế! Cho dù việc bạn nói xấu cô nàng sẽ khiến bạn cảm thấy khá hơn nhưng nó sẽ giống như việc lấy dầu chữa lửa vậy. Cơn giận dữ chỉ làm bạn càng thêm buồn rầu mà thôi. Đối với người khác, bạn đang cố gắng tạo ấn tượng về một cô nàng ghen tuông, chát chúa và thật..thảm hại. Than phiền hay mỉa mai về họ có lẽ sẽ khiến người khác nghĩ rằng họ thật sự quan trọng đối với bạn bởi vì bạn dành quá nhiều thời gian cho họ. Để chấm dứt mọi chuyện, bạn phải can đảm tiến lên phía trước, đừng để ý đến việc họ hay lãng phí năng lượng cho việc đè bẹp họ.
Đừng cố khâu vá trái tim mình…
Bằng việc hẹn hò với một gã mới – bạn biết, chuyện này chỉ để bạn quên ex của mình đi thôi! Vần đề là, đây không hẳn là một lý do để khởi đầu cho một chuyện tình thực sự, nếu không nói sẽ có một kết cục không hạnh phúc xíu nào. Và có hàng đống những ý nghĩ tệ hại sẽ xuất hiện trong đầu bạn, chẳng hạn như bạn sẽ không kiếm được ai tốt như ex của mình. Tất nhiên là bạn sẽ kiếm một chàng trai tốt hơn cả ex-nhưng bạn PHẢI chấm dứt mọi chuyện với mối tình xưa trước đã. Không phải là bạn không được hẹn hò-nhưng hãy làm vì một lý do đúng đắn, nó sẽ giúp bạn tìm được một người luôn biết chia sẻ sở thích và mối quan tâm của bạn.
Quậy vui cho mình
Trong khi bạn chờ đợi để “sạc pin” cho đủ 100%, hãy phụ thêm những hoạt động giúp bạn đạt tới mức maximum. Nghe một bản nhạc vui, đi chơi bowling với đám bạn, chọn cho mình một thử thách mới như tham gia phong trao đoàn trường chẳng hạn, hay bất cứ thứ gì có thể làm cho bạn cảm thấy mình đang sống tích cực. Giữ cho bạn luôn cảm thấy bận rộn để giúp bạn ngưng việc nghĩ ngợi về ex của mình quá lâu. Ai mà có thời gian cơ chứ, bạn đang rất bận rộn cho những kế hoạch của mình rồi!
]]></description>
            <pubDate>2009/08/08 17:48:31</pubDate>
            <guid><![CDATA[Khau^ va&#39;....Trai&#39; tim:227]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Sinh ngay` nao`, yeu^ ngay` ay^&#39;]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/blue-ish/article?mid=225]]></link>
            <description><![CDATA[Thấy kí nì vui vui đem zìa, ai íu tim thì đừng xem nha, xem xong lên cơn đau tim không chịu trách nhiệm đâu á   Bạn sinh vào ngày 1, 10, 19 và 28 Bạn không chỉ tin vào tiếng sét ái tình, mà bạn đã từng bị sét đánh trúng. Bạn có tính cả thèm chóng chán đấy nhé, hôm nay thấy rung động bởi ánh mắt này, đến mai bỗng thấy trống rỗng và chuyển sang tương tư nụ cười khác. Trong tình yêu, bạn thể hiện hai thái cực yêu-ghét rất rõ ràng. Yêu thật sự: 2 người Trái tim tan vỡ: 2 lần Bạn oe oe ngày 2, 11, 20 và 29 Bạn thường nhắm đối tượng từ xa mới quyết định có nên “bắn tên” hay không. Bạn mất nhiều thời gian và công sức trong chiến dịch “cầm cưa” ai đó. Tóm lại, bạn thích chủ động đi tìm tình yêu. Chẳng may cho ai cứ lao vào bạn thì chỉ có vô ích mà thôi. Yêu thật sự: 3 người Trái tim tan vỡ: 4 lần Birthday của bạn ngày 3, 12, 21 và 30 Bạn chắc chắn và tự tin trong việc chọn nửa kia cho mình. Thậm chí sự lựa chọn của bạn là vô điều kiện. Bạn luôn đứng phía sau theo dõi và bảo vệ người mình yêu. Bạn bè bạn không bao giờ hiểu bạn bằng người ấy. Yêu thật sự: 3 người Trái tim tan vỡ: 5 lần Mama sinh hạ bạn vào ngày 4, 13, 22 và 31 Bạn không thích yêu hời hợt, hoa lá cành. Theo bạn tình yêu là một phạm trù luôn phải nghiêm túc. Tuy nhiên, bạn có thể hợp với nhiều tuýp người. Bạn tìm thấy những ưu điểm ở hầu hết mọi người. Tình yêu hay mang lại cho bạn những bất ngờ mà bạn không biết trước được nó sẽ xuất hiện khi nào và ở đâu. Yêu thật sự: 2 người Trái tim tan vỡ: 2 lần Bạn sinh ngày 5, 14 và 23 Mọi người nói bạn không có đam mê, thật là một sai lầm. Thực tế bạn rất sâu sắc và đa cảm. Cũng vì thếmà bạn có thể yêu chết mê chết mệt người ta ngay sau vài buổi hò hẹn. Yêu thật sự: 5 người Trái tim tan vỡ: 5 lần Hàngnăm bạn tổ chức sinh nhật vào ngày 6, 15 và 24 Với bạn, yêu là một hệ quả tất yếu của tình bạn. Trong tình yêu bạn rất trung thành, chín chắn và chân thật. Bạn không phải là kẻ lừa dối cũng không phải tán tỉnh cho vui. Bạn thường giữ được tình bạn tốt đẹp với người cũ, đồng thời sẵn sàng nhen nhóm lại ngọn lửa tình yêu trong tương lai. Yêu thật sự: 4 người Trái tim tan vỡ: 5 lần Bạn sinh ngày 7, 16 và 25 Bình tĩnh và tự chủ, bạn tìm cách bày tỏ tình yêu bằng lời nói. Nhiều lúc, nửa kia phải học để nhận biết tình cảm của bạn thông qua cử chỉ, việc làm của bạn. Bạn có tài ghìm cương người ta mà không bị phát hiện ra đấy. Tình yêu thực sự: 1 Trái tim tan vỡ: 2 Birthday bạn ngày 8, 17 và 26 Bạn thích cảm giác đang yêu, thích đến nỗi ban không muốn để mình ở trong tình trang single chút nào. Thật không may, tình yêu không dễ dàng chiều theo ý muốn bạn được. Nhiều người có âm mưu lợi dụng bạn đấy, chỉ có tình yêu thực sự mới mang lại cho bạn niềm vui mà thôi. Tình yêu thực sự: 2 người Trái tim tan vỡ: 3 lần Bạn được tặng quà sinh nhật vào ngày 9, 18 và 27 Với bạn, yêu là thứ tình cảm vương vấn day dứt mãi, dù đã chia tay nhau. Thực tế, mối tình đầu luôn để lại cảm xúc thiêng liêng và mãnh liệt trong bạn. Bạn thường không dứt khoát trong tình cảm. Chính vì thế bạn dễ là người bị chia tay chứ không phải là người chủ động chia tay. Tình yêu thật sự: 5 người Trái tim tan vỡ: 4 lần  &nbsp;
__________________]]></description>
            <pubDate>2009/08/08 17:41:46</pubDate>
            <guid><![CDATA[Sinh ngay` nao`, yeu^ ngay` ay^&#39;:225]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Mưa và Nó nhớ anh...]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/blue-ish/article?mid=221]]></link>
            <description><![CDATA[Anh biết không? Trời đang sắp mưa, Nó đã từng nói rằng Nó thích mưa nhưng mưa lại làm Nó buồn. Vì vậy Nó không thích nữa. Nó nhớ anh khi trời mưa và anh cũng biết điều đó. Chính vì vậy, anh hay gọi cho Nó khi mưa, nhưng hôm nay và có lẽ mãi về sau Nó sẽ không còn được nghe tiếng anh khi mưa về nữa.::: Có đôi khi :::Nó nhớ, Nó buồn,Nó mệt,Nó…, nhiều lắm!!!::: Có đôi khi :::Nó mong sớm có ai đó đến phá vỡ sự tẻ nhạt này &amp; tìm thấy Nó.::: Có đôi khi :::Nó 1 mìnhhướng đôi mắt về phía cửa sổCô đơn &amp; Lạnh LùngChẳng ai biết được nước mắt Nó đong đầy,trực chờ chỉ để trào ra.Nhưng, Nước mắt không thể chảy xuốngvì… bàn tay Nó đã lau đi&amp; vì… Nó không cần ai an ủi, vỗ về.::: Có đôi khi :::Nụ cười là giả tạo&amp; những giọt nước mắt cũng giả nốtChỉ có sự lẻ loi là thậtCái cảm giác được bao bọc bởi gia đình &amp; bạn bènhưng vẫn cô đơncàng làm Nó tuyệt vọng.::: Có đôi khi :::Nó tự nói với chính mìnhrằng:nỗi đau là vô hạn, mọi chuyện rồi cũng wa,1 ngày nào đó… Nó sẽ vui.. lại cười nhiều như trước.::: Có đôi khi :::Nó thấy ghét mưamưa làm ướt, làm bẩn mọi thứ,mưa làm kỉ niệm của anh &amp; Nóquay về.Thế nhưng, nhìn mưa rơiNó lại thích nghêu ngao cất tiếng hát.Rồi bất chợt, nước mưa ngấm vào người Nó thấy lạnh…lạnh buốt… mỗi khi có cơn gió thổi qua,dù rất nhẹ nhàng.Và khi ấy, Nó biết, Nó không mạnh mẽ nhưNó tưởng…KhÓc???Nó ghét cái cảm giác lúc khócNó đã khóc nhiều,Nhưng,Chưa bao giờ thử khóc thật to, thật lớn để mọi người biết Nó đang buồn, đang lạnh, đang sợ như thế nàoNóm chỉ khóc 1 mình… mình Nó biết… mình Nó đau…Đừng nói với Nó “Thôi, cố lên” , vì cũng chẳng có j để “cố” ở đây cả! Đừng nói là thông cảm, vì Nó vẫn có thể cười nhạt, vẫn có thể nói “I’m okay” cơ mà.Đừng làm ra vẻ hiểu Nó, vì đến Nó còn chẳng hiểu nổi chính mình…::: Có đôi khi :::Ngoảnh đầu nhìn lại,chợt thấydường như cuộc sống ưu ái Nó quá nhiều!Nhưng, điều đó không có nghĩa… Nó có tất cả bởi Nó biết, chính Nóđã bỏ qua &amp; để vụt khỏi tầm tayrất nhiều thứ quí giá khác.Nó nhắm mắt ..để quên……….để nhớ,..để yêu thươngNhưng, không ai biếtNó&nbsp;đang cô&nbsp;đơn&nbsp;…..Ngoài trời lại mưa rồi đấy…Mưa lại rơi… lại rơi như ngày ấy…Ngoài kia mưa cứ rơi…Phố vắng tanh…Chỉ mình&nbsp;Nó ngồi ngắm mưa rơi… ]]></description>
            <pubDate>2009/08/03 17:19:15</pubDate>
            <guid><![CDATA[Mưa và Nó nhớ anh...:221]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Bạn yêu người ấy tới mức nào?]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/blue-ish/article?mid=188]]></link>
            <description><![CDATA[Bạn hãy trả lời những câu hỏi sau:Mỗi câu trả lời &quot;CÓ&quot; tính là 2%Bạn đã bao giờ : 1. Cảm thấy run khi người ấy nhìn bạn? 2. Bạn từng làm điều gì đó ngộ ngĩnh để gây ấn tượng cho người ấy? 3. Khi bạn ngủ người ấy luôn có mặt trong giấc mơ của bạn? 4. Bạn có cho rằng mình sẽ dành phần còn lại của cuộc đời mình sống cùng người ấy? 5. Bạn có nói với người ấy điều mà bạn không nói với ai khác? 6. Bạn có thể không bao giờ nói dối người ấy? 7. Bạn gọi cho người ấy hơn mỗi lần một ngày chỉ để nghe thấy tiếng nói của người ấy? 8. Bạn có đặt người ấy trên hết mọi thứ trong cuộc sống của bạn thậm chí trước cả bạn? 9. Quà của người ấy có vẻ thú vị hơn những thứ quà tặng khác, thậm chí ngay cả khi bạn biết trước chúng là món gì? 10. Bạn có chú ý về sự xuất hiện hoặc nhưng phong cách riêng của người ấy mà những người khác không chú ý? 11. Bạn có cho rằng có những bài hát nhất định có vẻ như được viết về người ấy hoặc về hai người? 12. Bạn có sẵn lòng làm phiền người khác người khác chỉ để nhìn thấy người ấy mỉm cười? 13. Bạn có trông đợi ngày Valentine? 14. Một cái ôm siết chặt hoặc hôn của người ấy thật sự làm cho mọi thứ tốt hơn? 15. Bạn sẽ ở bên người ấy trong những khi đau khổ hay những khi đói nghèo? 16. Bạn có nghĩ đến chuyện đặt tên cho những đứa con tương lai của bạn? 17. Bạn có gọi nhau bằng tên thân mật? 18. Bạn có biểu thị hàng ngày tình yêu của mình? 19. Bạn có coi người ấy là người bạn tốt nhất của bạn? 20. Bạn có đau buồn khi nghĩ đến cuộc sống mà không có người ấy? 21. Bạn có nhớ tới những ngày kỷ niệm đặc biệt (ngày hẹn đầu tiên....)? 22. Bạn có nhớ những ngày có những kỷ niệm nhỏ của hai người (lần đầu ăn sáng cùng nhau...)? 23. Nếu người ấy cần một quả thận, bạn có sẵn lòng cho một trong hai quả thận của mình? 24. Bạn có nghĩ đến người ấy vào ngay lúc này? 25. Bạn có thấy nhớ người ấy, ngay cả khi người ấy ở phòng bên cạnh? 26. Người ấy đã gặp bố mẹ bạn chưa? 27. Bạn có bao giờ viết cho người ấy một bức thư? 28. Hai người đã bao giờ cùng chọn một bài hát mà cả hai cùng thích? 29. Nếu người ấy chuyển đến một nơi khác, liệu bạn có đi cùng? 30. Bạn có sẵn lòng cạo trọc đầu nếu người ấy yêu cầu? 31. Nụ cười của người ấy làm bạn mỉm cười theo? 32. Bạn có cảm thấy đau buồn nếu người ấy đang đau buồn? 33. Bạn có cảm thấy như bạn có thể đọc được tâm trí của người ấy? 34. Hàng tiếng đồng hồ trôi đi nhanh chóng khi hai người ở vên nhau? 35. Có bao giờ bạn nói yêu người ấy trước mặt bạn bè? 36. Bạn đã bao giờ chỉ ngồi và nghe hết những vấn đề của người ấy? 37. Bạn có mua vé xem phim, kịch... mà bạn không hứng thú nhưng người ấy lại quan tâm? 38. Bạn đã bao giờ cùng ngồi vạch kế hoạch tương lai với người ấy? 39. Bạn có nhớ sinh nhật của người ấy không? 40. Bạn có biết màu bạn ấy yêu thích? 41. Chỉ cần nhắc đến tên người ấy trong cuộc nói chuyện cũng đủ làm cho bạn thấy lòng mình ấm lên? 42. Bạn có thấy khó ngủ sau khi không giải quyết xong cuộc cãi cọ với người ấy? 43. Bạn có bao giờ đi xa hàng trăm km chỉ để nhìn thấy nhau? 44. Bạn có bao giờ yêu cầu gửi tặng một bài hát cho người ấy trên radio? 45. Bạn có cảm thấy tim mình đập nhanh hơn mỗi khi người ấy vào trong phòng? 46. Bạn có thấy mình đang nghĩ xem người ấy làm gì khi không ở bên cạnh mình? 47. Bạn có thêm một sở thích mới vì người ấy cùng chia sẻ? 48. Bạn có cảm thấy khó khăn hơn khi đi mua hàng cho người ấy? 49. Bạn đã bao giờ không tập trung trong khi nói chuyện với người nào đó vì nghĩ đến người ấy? 50. Giữ bàn tay của người ấy làm bạn cảm thấy an toàn và yên tâm hơn?Giờ bắt đầu xem kết quả nè: * 100%: Nỗi ám ảnh sẽ giết chết tình yêu. Bạn có thể đang bị ám ảnh. * 80 - 98%: Tình yêu của bạn là mạnh mẽ và lâu dài. * 50 - 79%: Một tình yêu mới nhưng sẽ tiến tới tình yêu bền vững * 30 - 48%: Bạn yêu người ấy một cách khờ dại và thuần khiết. * 10 - 28%: Tình yêu của bạn như một con xúc xắc, nó đang phụ thuộc vào may rủi. * 0%: Bạn chẳng hề yêu người ta]]></description>
            <pubDate>2009/08/03 17:08:36</pubDate>
            <guid><![CDATA[Bạn yêu người ấy tới mức nào?:188]]></guid>
         </item>        </channel>
        </rss><!-- api2.blog.sg1.yahoo.com compressed/chunked Wed Nov 25 15:21:04 SGT 2009 -->
