Đăng ngày: 17:47 10-08-2009
Gió nhẹ, chong chóng quay. . .
" Cậu lúc nào cũng quay mãi thế à? " Chợt gió hỏi chong chóng.
" Ừ, có lẽ vậy!! " Chong chóng đáp. " Vì cậu thổi nên tớ phải quay! "
" Vì tớ sao?? " Gió ngạc nhiên.
" Vì cậu. Vì cậu mà tớ quay, cũng vì cậu mà tớ
sống. " Chong chóng trả lời. " Nếu tớ không quay thì tớ là một cái
chong chóng chết!! "
" Nếu. . . nếu có một ngày. . . tớ không ở bên cậu nữa. . . " Gió ngập ngừng.
" Tớ không biết. Trên đời này có vô vàn ngọn gió
và vô vàn chong chóng. Bình thường thì chong chóng cần gió. Gió như là
nguồn sống của chong chóng. Chong chóng thiếu gió, chong chóng không
còn sức sống nhưng gió thiếu chong chóng thì gió vẫn vậy. " Chong chóng
nhẹ nhàng trả lời gió.
" Ừhm. Có lẽ!! " Gió đáp, với tất cả sự thờ ơ.
Chong chóng hiểu hết tất cả. Rằng một ngày kia,
gió sẽ chán chong chóng. Rằng chong chóng sẽ già đi theo thời gian
nhưng gió thì không. Rằng ngày đó đã sắp đến rồi. Chong chóng thở dài.
Chong chóng sắp già mất rồi. Hai ngày, chong chóng không được gặp gió.
Có lẽ là chong chóng nhớ gió. Rồi. . . Trời gió lên, chong chóng quay.
. . Gió đến rồi!! Gió vẫn thế, vẫn thờ ơ và vô tình. Chong chong nhìn
gió, không tin vào mắt mình. Gió, là gió. . . Nhưng đáp trả lại sự
nhiệt tình của chong chóng chỉ là một làn gió nhẹ, đủ để chong chóng
rung động.
" Tớ phải đi! " Đột ngột gió lên tiếng.
" Cậu phải đi à?? Cậu đi đâu!?? " Chong chóng hỏi, trong hoảng loạn.
" Xa lắm, họ rủ tớ đi, các cơn gió khác!! Chúng tớ phải đi, vì sắp đến mùa khô rồi!! "
" Thật sao?? " Điều chong chóng lo sợ cuối cùng cũng tới. " Cậu có về không!!? "
" Thế cậu có đợi không? " Gió hỏi lại.
" Tớ đợi. Chỉ cần cậu nói có về là tớ tin cậu có
về!! " Chong chóng lúc nào cũng vậy, lúc nào cũng có niềm tin tuyệt đối
vào người khác.
" Ừh. Nếu cậu đợi thì tớ sẽ về!! " Gió đáp.
" Cậu sẽ về thật chứ?? Khi nào thì cậu về?? "
" Nhanh thôi, khoảng năm mười ngày gì đó!! " Gió trả lời. " Tin tớ nhé!? "
" Tớ tin cậu, cậu đi đi!! Tớ sẽ chờ!! Cậu sẽ về,
sẽ mang cho tớ bông hoa màu tím chứ?? " Chong chóng nói, lòng lại nhen
lên niềm hy vọng.
" Chắc chắn!! Hoa màu tím nhé!! " Gió khẽ cười.
Chong chóng không nói gì cả, chỉ biết lặng nhìn gió đi.
Rồi gió đi. Chong chóng ở lại và chờ đợi. Chờ mỏi
mòn. Một ngày, hai ngày. Một tuần, hai tuần. Rồi một tháng, hai tháng.
Gió vẫn không về. Chong chóng vẫn đợi. Chong chóng tin gió. Tin vào lời
hứa của gió. Năm đó, khô hạn, nắng nóng. Trời lặng không chút gió. Mọi
người đã đi đến vùng khác. Riêng chong chóng vẫn ở mãi nơi này. Chong
chóng sợ nếu mình đi thì khi gió quay về sẽ không gặp. Chong chóng sợ
không gặp được gió.
Cậu ấy sẽ về!! Cậu ấy hứa rồi mà!! Cậu ấy bảo nếu mình đợi thì cậu ấy sẽ về!!
Mình phải tin vào cậu ấy!! Cậu ấy không lừa mình!! Cậu ấy không nói dối!!
Phải tin, ai nói gì mình mặc kệ!! Cậu ấy sẽ về!! Phải tin tưởng!! Phải tin. . .
Cứ thế, chong chóng đã đợi hơn mười năm!! Chong
chóng vẫn cứ tin, chong chóng vẫn cứ đợi, chong chóng vẫn cứ hy vọng!!
Màu vàng cam ngày xưa, giờ chỉ là một màu bàn bạc, màu của thời gian,
màu của sự chờ đợi. Nhưng chong chóng vẫn đợi!!
Rồi một ngày kia. Đã có người phát hiện ra chong
chóng. Là một cơn gió. Trời gió lên, chong chóng quay. . . Gió!? Chong
chóng quay, chong chóng lại tràn đầy sức sống nhưng. . . đó không phải
là gió, chỉ là hơi từ miệng một cô bé. " Gió ở đâu?? " Chong chóng tự
hỏi. Có lẽ gió đã quên chong chóng rồi, có lẽ bây giờ gió đang ở bên
một chong chóng nào khác. Có lẽ là thế. Nhưng. . . gió đã hứa là sẽ về
với chong chóng rồi kia mà. Cô bé vẫn đang thổi. Chong chóng quay nhưng
chong chóng không hạnh phúc. Đây không phải là gió của chong chóng. Đây
không phải là cơn gió mà chong chóng đã chờ đợi suốt mười năm. Gió của
chong chóng khác, gió của chong chóng tuy vô tình nhưng khi làm chong
chóng quay lại có cảm giác khác. Không, không phải!! Không phải gió của
chong chóng. Chong chóng không muốn quay vì cô bé. Chong chóng chỉ muốn
quay vì gió thôi. Nhưng cô bé cuối cùng cũng vứt bỏ chong chóng như cơn
gió kia đã từng làm hồi mười năm trước.
Chong chóng lại trơ trọi một mình. Lại tiếp tục
héo hon vì chờ đợi. Lại tiếp tục hy vọng vài lời hứa của gió. Mười năm
rồi. Chong chóng cứ thế chờ đợi trong vô vọng. Chong chóng chỉ mong gặp
được gió, dù chỉ một lần thôi cũng được. Gặp để lòng chong chóng thôi
day dứt. Ngày ấy chong chóng không dám nói. Chong chóng sợ. . .
Gió à!! Cậu về đi!! Tớ vẫn đang chờ cậu!! Vẫn đang chờ!!
Tớ nhớ cậu lắm!! Cậu đang định bỏ rơi tớ đấy à??
Đừng làm vậy nhé!! Bỏ rơi người khác là không tốt đâu!!
Liệu có ai hiểu tại sao gió lại bỏ chong chóng??
Gió sợ, sợ tính cách ương bướng, thích cái mới của mình làm chong chóng
tổn thương. Nhưng gió làm vậy đã để chong chóng tổn thương nặng nề hơn.
Gió đã làm chong chóng phí hoài cả đời mình để chờ đợi. Gió ác lắm!!
Chong chóng vẫn tin gió, chong chóng không trách gió, chong chóng có
một niềm tin mãnh liệt.
Gió có vị gì nhỉ?? Không ai biết.
Gió có màu gì nhỉ?? Không ai biết.
Gió có mùi gì nhỉ?? Không ai biết.
Nhưng chong chóng biết. Gió có vị mặn của nước mắt
chong chóng. Gió có màu bạc của thời gian và sự chờ đợi. Gió có mùi máu
đang rỉ ra từ trái tim chong chóng.
Chong chóng không dám thừa nhận mình đã yêu gió.
Nhưng đó vẫn là sự thật. Chong chóng yêu gió. Chong chóng chờ gió là để
nói ra điều này để thấy lòng mình nhẹ nhõm hơn. Mục tiêu của chong
chóng chỉ có vậy. Chong chóng không dám mơ đến gió. Chong chóng không
cần gió yêu chong chóng. Chong chóng chỉ cần gió về thôi. Liệu chong
chóng có đòi hỏi cao quá không?? Mười năm sống trong hy vọng, mười năm
con vịt cứ nghĩ mình là thiên nga, mười năm ảo tưởng, mười năm sống như
người mộng du đã làm chong chóng không còn chút sức lực nào nữa. Chong
chong không chịu nổi cái cảm giác ngột ngạt này nữa rồi.
Không!! Mình phải sống, mình phải đợi!! Gió sẽ về!! Sẽ về mà!!
Đã hứa!! Gió không nuốt lời đâu!!
Nghe này chong chóng!! Yêu thương là tin tin tưởng!!
Chong chóng yêu gió thì chong chóng phải tin gió chứ!!
Gió sẽ trở lại!! Chút nữa thôi!! Cố lên nào chong chóng!!
Trời gió lên, chong chóng quay. . .
Gió, là gió!! Là cơn gió đó!! Gió về rồi!! Chong chóng lại quay, chong chóng hạnh phúc!!
" Dối trá!! Cậu bảo chỉ năm mười ngày!! " Chong chóng nghẹn ngào.
" Xin lỗi, tớ. . . "
" Đừng xin lỗi!! " Chong chóng hét lên. " Tớ không tha thứ cho cậu đâu!! Bây giờ và mãi mãi!! "
" Nghe tớ giải thích, chong chóng!! Chấp nhận lời
xin lỗi của tớ đi!! Tớ thực sự muốn quay lại với cậu nhưng sức khỏe của
tớ không cho phép!! Tớ không thể đi đoạn đường xa như vậy để về với cậu
được, gần 400 km!! Tớ cũng nhớ cậu lắm!! Tớ. . . tớ cần cậu chấp nhận
lời xin lỗi này!! "
" Cậu bỏ tớ hơn mười năm, rồi bay giờ trở về xin lỗi là xong hết sao?? "
" Tớ đã thực hiện lời hứa với cậu rồi mà!! " Gió yếu ớt đáp.
" Lời hứa!? Thế cậu có nhớ cậu hứa gì không?? "
" Tớ không còn nhiều thời gian nữa!! Tớ không biết
có thể tìm cho cậu bông hoa màu tím không!! Tớ sẽ cố!! Nhưng sợ không
kịp!! Tớ sắp chết rồi!! " Gió nói, nhẹ nhàng như tuyết rơi.
Hả?? Cái gì?? Không còn nhiều thời gian nữa!? Sợ không kịp!? Sắp chết??
Chong chóng không tin!! Không phải!! Sao gió có thể chết được!?
" Cậu . . . mà chết thì tớ phải làm sao!? "
" Xin lỗi, tớ thực sự không muốn bỏ lại cậu một mình trên cuộc đời này!! Nhưng. . . " Gió nói mà cố không để giọng mình khác đi.
" Cậu mà bỏ rơi tớ là không bao giờ tớ tha thứ cho cậu đâu!! " Chong chóng hét, giọng lạc đi. " Tớ yêu cậu!! "
" Trước đây tớ luôn phân vân liệu cậu có yêu tớ
không!! Bây giờ thì tớ xác định được rồi!! Tớ về không uổng phí!! Bông
hoa màu tím, tớ sẽ tìm, chờ nhé!! "
" Không!!! Tớ không để cậu đi đâu!! Tớ sợ lắm!! Cậu đừng để tớ lại một mình, tớ sợ lắm!! " Chong chóng nói trong nước mắt.
" Tớ không bỏ cậu đâu!! Tớ đã về rồi kia mà!! Một
chút thôi!! Về ngay!! " Gió khẽ hôn lên chong chóng. Rồi lại đi. Rồi
lại bỏ chong chóng.
Chỉ còn lại một mình chong chóng. Chong chóng không thể giữ chân được gió. Gió quen tự do rồi.
Cơn gió không dừng chân nơi đây. . .
Xin lỗi cậu nhiều lắm. chong chóng!!! Tớ không muốn cậu đau khổ vì tớ!!
Trên đời này còn nhiều cơn gió nữa mà!! Đâu phải chỉ có tớ là gió!!
Đừng khóc, thấy cậu khóc tớ đau lòng lắm!! Cậu đừng khóc!!
Đừng vì tớ mà đau khổ, đừng vì tớ mà làm bất kì chuyện gì dại dột!!
Tớ không muốn cậu thấy tớ chết!!
Tớ sẽ chịu đau khổ một mình!! Tớ sẽ không để cậu tổn thương lần nữa đâu!!'
Xin lỗi cậu, vì tất cả những gì tớ có lỗi!!
Chong chóng lặng nhìn gió!!
Cậu về để làm gì?? Cậu ác lắm!! Cậu làm vậy sao tớ vui được!?
Thà cậu nói cậu ghét tớ, thà cậu nói cậu đã có chong chóng khác!!
Thà là vậy!! Có lẽ tớ dễ chịu hơn bây giờ!!
Chứ bây giờ lòng tớ đau lắm cậu biết không??
Một câu nói dối như ngày xưa để tớ tiếp tục sống vui vẻ đối với cậu khó lắm sao??
Chỉ là một câu nói để tớ yên lòng thôi mà!! Không được sao???
...!!!... copy from: Www.New9x.info
losontoan 09:21 18-09-2009
''Cứ thế, chong chóng đã đợi hơn mười năm!! Chong chóng vẫn cứ tin, chong chóng vẫn cứ đợi, chong chóng vẫn cứ hy vọng!! Màu vàng cam ngày xưa, giờ chỉ là một màu bàn bạc, màu của thời gian, màu của sự chờ đợi. Nhưng chong chóng vẫn đợi!!''
Mình rất thích bài của cậu
chúc một ngày vui vẻ ....!
Bear00:27 20-09-2009
Bê Ti 23:04 11-08-2009
đúng là chỉ cần trong tim có nhau rất cần nữa là đàng khác but ko thể nhìn thấy nhau thì làm sao sống????
đâu có bức súc đâu hỏi thui mà.hihihi ......
of mà truyện này m vít hả???
Bear23:51 11-08-2009
Truyện ai viết...hỏi chi...hihihi
đó đơn giản chỉ là thông điệp cho những người iu nhau thui...hãy wý trọng những gì mình đang có zì chính mình cũng ko bít mình sẽ mất nó khi nào...
Bê Ti 10:13 11-08-2009
ai là gió và ai là chong chóng???
tại sao lại bỏ chong chóng ra đi???
tại sao lại way zề rùi lại ra đi như thế đã nói là ko mún như zị mà!
tại sao gió lại chết???sao ko fai là chong chóng????
gió có tàn nhẫn wa ko?làm như thế thì làm sao chong chóng chịu đựng đc để mà típ tục sống!!!
wa' tàn nhẫn đó!!!!
Bear12:01 11-08-2009
gió vẫn iu chong chóng vẫn giữ chong chóng trong tim bộ...dù gió có ra đi nhưng gió vẫn là gió của ngày nào mà...iu đâu nhất thiết phải ở bên nhau...chỉ cần tim của chong chóng có gió và tim của gió có chong chóng thế là đủ zòy...hihihi ^^!
Ua~ mà truyện của người ta sao m bức xúc zị???