Phía cuối con đường có thể sẽ là sự bát ngát, thanh thản của
đồng cỏ, có thể là cái bao la, lạnh lẽo của gió tuyết hay cái mênh mông
chát mặn của vị biển.....Tôi không biết, tôi cũng không muốn biết, tôi
cứ đi, đi mãi như để nuôi sống cái bảo thủ trong tôi......như để tìm
kiếm một cái gì đó cho riêng mình...
Phía cuối con đường, nơi có cơn mưa trải rộng trên một
chặng dài nhưng là trải mãi trong lòng tôi. Cơn mưa buồn, cơn mưa
"nướng" cho đến tận cuối chiều , để rồi sau đó biết đâu đấy.... tôi có
thể thấy hoàng hôn rực đỏ. Phía ấy, ở xa kia, đôi khi tôi biết những
giây phút ấy sẽ chờ tôi bước tới và giữ lấy nó cho riêng mình... Phía
cuối con đường, có giọt nước mắt tôi rơi... Mệt mỏi. Chán nản. Thất
vọng. Vì ... Tôi thấy mình chưa đủ mạnh mẽ để đi qua những nỗi buồn đó.
Và tôi cũng biết là có những nỗi buồn mà tôi không thể nào khóc cho vơi
bớt... Đằng kia, ở xa kia, tôi biết nỗi buồn và nước mắt vẫn đang chờ
tôi bước đến, đi qua và cất vào tim... Phía cuối con đường, có một ngôi
sao rất bé. Nó bé nhỏ như tia sáng cô độc giữa bóng đêm mịt mùng. Có
chiếc lá khô gượng sức mình liệng đi trong gió, có giọt sương cố đong
đưa thêm chút nữa trên lá. Đó là niềm hi vọng, niềm hi vọng ấy cứ tồn
tại, cứ sống, cứ thao thức theo thời gian... Ngôi sao ấy sẽ chờ tôi đến
và biến nó thành Mặt Trời. Để toả sáng mãi mãi. Chiếc lá ấy sẽ đợi tôi
đến và biến nó thành đám mây để lơ lửng, giọt sương ấy sẽ chờ tôi đến
và biến nó thành dòng sông xuyên suốt. Để hi vọng trở thành hiện thực.
Để ước mơ trở thành là chính ta... Tất cả vẫn ở cuối con đường đợi tôi
đi tới ......sẽ đợi tôi như niềm hi vọng chưa bao giờ tắt trong
tôi...Để cuộc sống có thêm một phép màu , có thêm một bước ngoặt hay
đơn giản chỉ là một điểm nhấn. Phía cuối con đường, có thể sẽ là Em. Em
đứng cạnh tôi, khẽ nắm tay tôi, cùng tôi rẽ qua một con đường khác. Con
đường có thể sẽ dài hơn, nhưng đủ rộng, phải không Em? Tôi đã hi vọng
như thế, đã mơ ước như thế... Ở phía cuối con đường có hình bóng của
em, có nụ cười, có hơi ấm bàn tay em, có cái....... đánh khẽ ...của em
lên bờ vai tôi. Ở phía cuối con đường ........ có Em... chờ tôi... Phía
cuối con đường, có thể sẽ là một ai đó khác. Một người nào đó yêu tôi
và can đảm hơn em.Một người nào đó có thể nói với tôi rằng "You know
that, I always be there, I’ll be your sunshine after the rain...". Một
người nào đó đang cầm ô chờ tôi trên con đường trắng cơn mưa. Để khi đi
hết con đường, tôi sẽ nhận ra người quan trọng nhất cuộc đời tôi...
không phải là...Em ? Phía cuối con đường, có thể sẽ có một cái gương.
Một cái gương để tôi dần dần nhìn thấy chính mình. Để tôi soi vào đó,
để tìm lại những gì đã qua, để nhận ra những điều chưa thấy... Để tôi
biết rằng tôi đã mạnh mẽ và can đảm như thế nào khi đi hết con đường
dài cô độc chỉ để tìm ra chính bản thân mình...Để tôi thấy hơi thở tôi
gấp gáp như thế nào....Để tôi trải hồn tôi trên cái chai sạn của mặt
đường, cái khô khan của vỏ cây..... Phía cuối con đường, có thể sẽ
chẳng có ai cả. Có thể tôi sẽ đi hết con đường mà không có ai ở đó chờ
tôi . Không có Em.Cũng không có một người khác. Không thấy cả chính
tôi. Tôi đã hi vọng những niềm hạnh phúc ở nơi xa xăm kia, đã cố gắng
chấp nhận những nỗi buồn chưa tới, cái nồng cay đã qua để bước đi, để
cố gắng đi hết... Và rồi để nhận ra mình đang đi một con đường vô
nghĩa, một con đường xa xăm, con đường không có đích đến... Để rồi tôi
nhận ra tôi đã chờ đợi những thứ mãi mãi không xuất hiện. Để rồi nhận
ra ngôi sao bé nhỏ không thể biến thành Mặt Trời, chiếc lá không thể
bay mãi, giọt sương không thể không tan vỡ. Để rồi nhận ra tôi đã đi
một con đường không bao giờ và không khi nào có một ai ở phía cuối
đường...ở đó chờ tôi ... Phía cuối con đường, có thể có những thứ tôi
không bao giờ biết. Con đường tôi đang đi, con đường dài, con đường
mang tên "No Name", con đường có thể sẽ làm tôi mỉm cười nhưng cũng có
thể lấy đi nước mắt tôi ngay sau đó. Có thể sẽ chẳng bao giờ tôi đi
được tới chặng cuối cùng... Có thể tôi sẽ dừng lại ở đâu đó, nằm xuống,
tựa đầu lên cánh tay và ngủ một giấc thật dài... KHÔNG CẦN AI ĐÁNH THỨC
!