Thư mục: Tổng hợp |
"Chú ơi cho cháu xin đòng" cái điệp khúc ấy cứ vang lên
đều đặn bên tai khi tôi vừa kịp ngồi xuống chiếc ghế bên bãi biển Đồ
Sơn
Không thể thi gan cùng cô bé, đành
phải rút 2.000 đưa cho nó mà trong lòng chưa hết bực tức bởi cái điệp
khúc ấy lại vang lên bằng giọng một đứa trẻ khác. 
Không hẳn là
vì mất tiền mà là sự khó chịu từ cái lì lợm của những người ăn xin.
Nhìn sang chiếc ghế bên cạnh, thấy một cô gái cũng đang được một bà cụ
"chăm sóc" bằng cáchchìa cái nón rách tả tơi ra trước mặt mà chẳng nói
một lời, cứ đứng như trời trồng. Thật hết cách.
Đi chơi phải thủ tiền lẻ
Các
cụ ta có câu" Ăn mày là ai? Ăn mày là ta, đói cơm rách áo thì ra ăn
mày". Liệu có phải tất cả những người đi ăn xin hiện nay đều do đói cơm
rách áo hay không? Chắc chắn là không, bởi không ít người còn rất khỏe
mạnh, hoàn toàn có thể dùng sức lao động của mình để kiếm sống, vậy mà
họ vẫn đi ăn xin. Có một thực tế là hiện nay nhiều người, thậm chí ở
nhiều làng quê người ta coi ăn xin cũng là một nghề, và đó là một trong
những nghề kiếm tiền dễ nhất, chỉ cần "vứt đi" một chút sĩ diện là có
thể ra nhập vào hội cái bang và thu về không ít tiền bạc. Họ hoạt động
cũng có "đoàn đội", có "tổ chức", tuy nhiên "tổ chức" đó đã gây ra
không ít phiền toái cho người khác.
Một cặp nam nữ đang ngồi ở
hồ An Biên - Hải Phòng, tâm sự vui vẻ thì một thằng bé chừng 14 tuổi
đến chìa mũ xin tiền. Để tránh phiền phức và đỡ ngại trước bạn gái, anh
thanh niên rút đưa cho nó 2000 đồng. Tưởng xong chuyện, ai ngờ đâu ngay
lập tức sau lưng có cả một tiểu đội cái bang cùng chìa tay xin tiền.
Thì ra là "tổ chức" đó cử một đứa ra xin trước, nếu được thì cả hội
cùng kéo ra xin. Hoảng quá, đôi trai gái đó đành phải chuồn thật nhanh.
Anh bạn tôi than phiền rằng, có hôm anh đang say sưa nói chuyện với bạn
gái thì bỗng có hai đứa ăn xin đến, mỗi đứa xin một người, chẳng lẽ để
chúng lải nhải mãi, thế là đành phải rút tiền cho, được đà mấy đứa
khác, bữa đó 2 người mất gần 20.000 đồng. Anh kinh nghiệm hơn, trước
khi đi chơi, chuẩn bị một nắm tiền lẻ để đề phòng bất trắc.
Nắm
được tâm lý của những đôi trai gái ngồi tâm sự trong công viên, không
muốn bị ai quấy rầy nên đội ngũ ăn xin cứ nhằm vào họ. Đã có một thanh
niên thi gan cùng con bé ăn xin mà cuối cùng vẫn phải chào thua, vừa
mất tiền vừa mang bực vào người bởi tiếng lải nhải của nó, gần nửa
tiếng đồng hồ nó chỉ nói đi nói lại câu "Chú cho cháu xin đồng" đến gần
cả chục lần. Đó cũng chính là một trong những bài vở lợi hại của cánh
ăn xin. Một số địa điểm mà bang hội này cũng rất hay hoạt động là các
quán nước, quán ăn, đang ăn uống vui vẻ, điều này vừa gây cho thực
khách cảm giác ức chế vừa mất ngon, không cho thì không xong mà cho thì
biết bao nhiêu cho đủ.
"Khủng bố" để xin tiền
Có
những người ăn xin đã lợi dùng vào lợi thế của mình và đã phát huy nó
hết tác dụng. Ở khu vực Hà Lý - Hồng Bàng - Hải Phòng có người mặt bị
biến dạng do ung thư, trên mặt có cái bướu khổng lồ chảy xuống cả cổ,
che hết cả nửa mặt, mất một bên mũi. Khi muốn xin ai đó, người này cứ
dí sát mặt vào người ta, đã không ít người phát hoảng khi nhìn thấy
người ăn xin đó. Rất nhiều phụ nữ phải ôm mặt chạy chốn và hầu như ai
cũng phải cho tiền để nhanh chóng thoát nạn. Hiện nay có thấy xuất hiện
ở một số bãi gửi xe ở Hải Phòng 1 đội ngũ thanh niên nghiện hút, một số
đã mặc HIV đứng ở đó xin tiền. Họ không nói câu gì mà chỉ chìa cánh tay
sứt sẹo, đầy vết chai bầm - dấu tích của những lần tiêm chích, với bộ
mặt gớm ghiếc trong sự tàn tạ, ai cũng phải tặc lưỡi cho chúng tiền.
Những trường hợp này khôn thể nói là đi ăn xin theo nghĩa bình thường
được nữa mà phải nói là khủng bố, khủng bố tâm lý thực sự.
Đây
là một nghề dễ kiếm tiền nên nhiều người lười lao động đã đi theo nghề
này. Có làng ở Thái Bình, Thanh Hóa người giàu nhất làng lại chính là
người ăn xin. Thật là ngược đời. Hoành tráng hơn, ở Hồng Bàng - Hải
Phòng có một hội gồm 40 ăn mày, thuê hẳn một nhà hai tầng, trong nhà
đầy đủ tiện nghi đắt tiền, ngày chia nhau đi ăn xin, tối lại ngồi trên
xe máy đi giải trí, đời sống còn cao hơn bao người lao động chân chính.
Đi cùng với " hội cái bang" là nhiều dịch vụ ăn theo. Có những
tay đầu gấu mặt rỗ đứng ra bảo kê cho vài chục em nhỏ đi ăn xin, tối về
phải nộp tiền cho chúng, nếu không đủ còn bị đánh đập,hành hạ. Rồi dịch
vụ thuê trẻ em để đi ăn xin cho dễ. Cũng từ hoạt động ăn xin mà đã gây
ra bao tệ nạn xã hội như trộm cắp, gây rối trật tự công cộng, lạm dụng
tình dục.
Hiện nay, đã có chính sách dẹp loạn ăn xin, đưa họ
vào trung tâm, tạo công ăn việc làm và nuôi dưỡng những người già không
nơi nương tựa. Thành phố Đà Nẵng đã thực hiện "5 không" rất tốt trong
đó có cả nạn ăn mày, ăn xin. Đây là việc làm rất tốt và được nhân dân
hết lòng hoan nghênh. Nếu làm được mạnh tay thì không chỉ tạo điều kiện
cho những trẻ em lang thang cơ nhỡ, những cụ già không nơi nương tựa có
được mái ấm gia đình, những người ăn xin chân chính có việc làm, không
còn phải lo đến miếng cơm manh áo mà còn làm cho những kẻ ăn theo không
còn đất hoạt động, đặc biệt là không còn tình trạng khủng bố người khác
qua việc ăn xin. Nạn ăn xin còn làm ảnh hưởng tiềm năng du lịch ở nhiều
địa phương bởi đội quân đeo bám quấy rầy du khách.