Thư mục: Chung |
Sáng thức dậy sớm ở một nơi k quen thuộc, nhà có khu vườn nên nghe tiếng lá cây xào xạc phía sau ... cảm giác nhẹ nhàng. Chợt nhớ những ngày bé còn ở quê nội.
Ngày đó, cứ mỗi sáng t và a2 lại đc đánh thức dậy bỏi tiếng loa phát thanh của xã, cái loa được gắn ngay trên cây xòai của nhà nội nên nghe to và rõ lắm,cơ mà mỗi lần nghe tiếng loa phát thanh lại thấy buồn lắm, cảm giác nhớ nhà kinh khủng, ừ thì một đứa nhỏ 8t k đc sống cùng với tía, với mẹ, chỉ có 2 anh em thui thủi sống với nhau ở một vùng quê ít người nhiều ruộng ... nhưng cái tiếng loa phát thanh buổi sáng k làm người ta buồn đến mức rơi nước mắt bằng tiếng đài phát thanh mà mỗi chiều ông nội vẫn bật to lên, t nhớ như in là tiếng của cô phát thanh viên giọng bắc đều đều vẫn vang lên vào lúc 6h tối " đây là đài tiếng nói việt nam, phát thanh từ Hà Nôị - thủ đô nước CHXHCNVN ... tèn ten, tèn ten..."
Ngày nào cũng vậy, cứ khi trời bắt đầu nhá nhem tối, nhà thằng Tí bên cạnh lại la ó um sùm lên vì nhà hết dầu lửa để thắp đèn, nhà nội cũng bắt đầu thắp đèn dầu ở phòng khách và nhà ăn, anh em t mỗi đứa lại chia nhau đi kiểm tra các phòng ( vì nhà rộng và nhiều cửa nên sợ ăn trộm lẻn vào rồi núp dưới gầm giường),sau đó lại đi đóng tất cả các sổ lại và thắp nhang ở ngõ trước và ngõ sau như một tục lệ của người nhà quê để trấn an . Cứ mỗi lần cầm nhang ra ngõ trước cắm lên cây vú sữa, t lại lấy mắt trông ra xa phía con suối đầu đường để chờ một điều gì đó, t mong có thể thấy được bóng dáng của chú Mười hoặc Tía về đón anh em t về như lời chú Mười hứa sau khi ôm t vào lòng vỗ về. Đó cũng thường là thời điểm tiếng loa phát thanh vang lên. Mỗi lần như vậy, t lại thấy buồn và rơm rớm nước mắt. Có lẽ tiếng loa phát thanh vang lên đúng lúc t đang buồn hoặc là tiếng của cô phát thanh viên nghe buồn.
Sau này, khi đọc truyện "Hai đứa trẻ" của Thạch Lam, k bít sao t lại thik chuyện này cực kì - một tác phẩm k có cốt truyện, chủ yếu xoay quanh miêu tả nội tâm nhân vật đúng như lời nhận xét của mấy quyển sách giải hồi đó t hay dùng để làm văn. T thik bởi trong đó có đoạn miêu tả, cứ mỗi lần trời bắt đầu tối, là 2 chị em con Liên lại ngồi trên chiếc chõng tre và ngắm nhìn về phía Hà nội xa xăm, nơi đó có những ánh đèn sáng rực, có thứ nước xanh đỏ .... t thik cái cách tả nội tâm con bé Liên, thik luôn cái cách tả ít gợi nhiều mang đến vẻ buồn man mác như chi tiết bà cụ Thi điên cười khanh khách đi lạng chạng trong ánh đèn của gánh phở bác Siêu....
P/s : tấm hình là con đường làng dẫn zô nhà nội bạn á ... nơi đó k còn thuộc dìa bạn nữa