Thư mục: Tổng hợp |
Yêu một người là chấp
nhận bước đi khi người ấy ko cần mình nữa...
Yêu một người là chấp nhận buông tay người ấy ra khi người ấy muốn nắm chặt lấy một bàn tay khác....
Yêu một người là chấp nhận lừa dối người ấy rằng mjh` hok y ng` ay" để cho người ấy ko phải bận tâm suy nghĩ....
Và
yêu một người là chấp nhận thay thế những giọt nước mắt bằng tất cả nụ cười của
mình cho dù con tim mình có đau đến bao nhiêu..... "
Em đang chờ đợi ở anh 1 cái #,liệu anh muốn E gan` A hơn hay naz` càg xa càg tốt
Ở 1 xó
xỉnh nào đó ...trong 1 góc khuất nào đó ... có 1 đứa con gái ...đang lầm lụi
ngồi khóc trong mưa ...lạnh lắm anh àh !
Ở 1
ngã rẽ nào đó ... trong 1 chiều tối nào đó ... có 1 trái tim bị vứt lăn lóc
trong mưa...đau lắm anh àh !
Ở 1
khoảng trời nào đó ... trong 1 khoảng thời gian nào đó ... có 1 cơn mưa tình ập
đến ... choáng váng ... hoang mang ...khổ lắm anh àh !
Ở 1 nơi nào đó ... trong 1 lúc nào đó ... em biết 1 điều rằg ... em đã
thix anh ...thix nhìu lắm anh àh !
Ở
1 góc nào đấy... trong cái trái tim nhỏ bé và yếu ớt ấy... em biết 1 sự thật
rằng... em và anh ko thể yêu nhau dc ...phải ko anh?![]()
Nếu một ngày nào đó, khi thức dậy và nghĩ về ngày hôm qua, cảm thấy mất mát, bạn có khóc không? Có thể không. Nhưng tôi lại muốn khóc.
Vì đã có bắt đầu nên sẽ có kết thúc. Chỉ là bản thân tôi không muốn, không dám nghĩ và không chấp nhận điều ấy. Tôi rất sợ làm tổn thương người khác. Nhưng lại luôn bị tổn thương bởi một ai đó. Hình như nếu đã sống trong đời, thì một là bạn phải làm người ta đau, hoặc là họ sẽ làm bạn đau. Đó là điều không tránh khỏi.
Có đôi khi, bạn chấp nhận buông tay không phải vì bạn không muốn tiếp tục, mà là bạn không còn sự lựa chọn. Từ bỏ một thói quen luôn khiến bản thân hụt hẫng và mất đi một người bạn lại càng khiến mình đau lòng hơn. Cái thế giới trước mắt tôi có quá nhiều mâu thuẫn, ngờ vực. Mà tôi thì lại đang mù mờ trong mớ hỗn độn ấy, không biết là gì cho đúng. Chỉ biết hành động theo cảm tính, theo cách mà mình biết rằng sẽ có nhiều người hài lòng, dù tận sâu, rất sâu nơi lồng ngực bên trái, có cảm giác nhói đau. Nhưng nếu hành động theo cách khác, sẽ thấy dễ chịu hơn sao? Ngốc vẫn là ngốc mà thôi.
Tôi thích có một chậu hoa nhỏ đặt nơi cửa số bàn học. Đời sẽ xinh hơn một tí, nhiều hy vọng hơn một tí. Tôi cũng thích ngắm nhìn những cơn mưa. Đi dưới trời mưa, sẽ không sợ ai thấy mình khóc, không sợ khi cười bị cho là dở hơi. Đi dưới trời mưa, con người rét lạnh nhưng dễ quên hết mọi lỗi lầm, những phiền muộn và xét nét nhau. Đi dưới trời mưa, những ngày cũ dễ ùa về rồi vỡ òa, tan chảy như dòng nước nhỏ. Và đi dưới trời mưa, người ta khó nhận ra nhau, để rồi khỏi phải cảm thấy khó xử.









Auto Blog Comment 05:08 14-10-2009
Lµ⌠3µ ☼ [ Plus Cà Mau Hội ] 05:08 08-10-2009