Thư mục: Chung |
(Hank bước đến một tấm gương và giở rèm ra)
Ê, chẳng có tấm gương nào cả.
FRANCISCO: Đấy, thưa ngài, bởi ngài chỉ là một ảo ảnh, nên không có bóng phản chiếu. Những con ma không phản chiếu trong gương, chẳng phải thế hay sao?
HANK: Anh bảo tôi là con ma ư?
FRANCISCO: Tôi chỉ quan sát thế thôi. Ai mà biết được hiện thực của những con ma? (Bước đến tấm gương) Cũng có lẽ một người hầu bàn đã tháo tấm gương ra để lau chùi rồi. (Khép tấm rèm lại) Cho phép tôi hầu trà chứ, thưa ngài?
HANK: Đợi một chút. Nói cho tôi biết, thằng điên khùng láu cá nào đã nghĩ ra cái tác phẩm nghệ thuật này?
FRANCISCO: Chính là tôi, thưa ngài.
HANK: Chính anh? Một người hầu bàn?
FRANCISCO: À, như ngài thấy, trong đó có cái ảo ảnh. Tôi chỉ là một nghệ sĩ trong lốt người hầu bàn.
HANK: Vậy tên anh là gì?
FRANCISCO: Francisco, tất nhiên.
HANK: Vâng, tôi biết. Những người hầu bàn ở quán này luôn luôn có tên là Francisco. Chứ tên thật của anh là gì?
FRANCISCO: Nemo.
HANK: Đó không phải là tên thật.
FRANCISCO: Nhưng những cái tên là cái mặt nạ của hiện thực. Tôi còn được biết đến dưới tên Marvello khi tôi trình diễn những trò ảo thuật ở chợ phiên.
HANK: Anh đang chơi xỏ tôi. Tôi hoàn toàn chẳng hiểu anh là gì.
FRANCISCO: Tôi là tác giả của vở kịch này, là kẻ tạo ra hình ảnh. Khi các diễn viên bước lên sân khấu, tôi dẫn họ đến trước những tấm gương và chỉ cho họ cách tìm ra lối thoát xuyên qua cái mê cung của ảo tưởng.
HANK: Anh chỉ cho họ xem những hình ảnh trong gương?
FRANCISCO: Mỗi người thấy một cái gì đó khác nhau. Mỗi người thấy cái mà mình muốn biết. Đó là mục đích của nghệ thuật của chúng ta, phải thế không? Trình bày cho khán giả những điều mới lạ và đưa họ đến với sự khai thị, không phải sao?
HANK: Triết lý của anh làm tôi rối óc. Có phải anh nói người ta đến đây để học hỏi từ những gì họ thấy trong gương?
FRANCISCO: Tất nhiên. Tôi tạo ra hình ảnh để chỉ cho họ lối thoát.
HANK: Thế tại sao tôi chẳng thấy cái quái gì cả?
FRANCISCO: Có lẽ tôi chẳng có gì để dạy cho ngài cả, thưa ngài.
HANK: Anh chỉ là một diễn viên, Francisco. Đi bưng trà ra đây cho tôi ngay.
Furtive Love.
ROGER: Một người đàn ông trẻ mặc bộ đồ giả khỉ đột. Anh đã cởi cái đầu khỉ đột ra và đặt nó trên bàn.
NEMO: Thuyền trưởng Nemo. Một người đàn ông lớn tuổi hơn, mặc y phục như một siêu anh hùng.
Một quán ăn. Roger đang ngồi ở bàn, đọc cuốn Alice ở Xứ Huyền Diệu. Thuyền trưởng Nemo bước vào quán.
NEMO: Anh cho phép tôi ngồi chung bàn chứ?
ROGER: Đó là một vấn đề cần đôi chút tự tiện.
NEMO: (Ngồi xuống) Anh cứ thong thả đọc.
ROGER: Cô bé đã nhảy xuống hang thỏ.
NEMO: Ai?
ROGER: Alice.
NEMO: Vâng, tôi nghĩ cô ấy phải làm thế.
ROGER: Sao ông không gọi thức ăn chung với tôi?
NEMO: Vâng, tôi rất vui lòng.
ROGER: Fred là tên tôi.
NEMO: Thuyền trưởng Nemo. (Họ bắt tay nhau)
ROGER: Thuyền trưởng của tàu Nautilus phải không?
NEMO: Đó là chuyện kiếp trước. Bây giờ tôi bay trong không trung và cứu những thiếu nữ gặp nạn lúc họ té ra khỏi những toà nhà cao tầng.
ROGER: Ước gì tôi làm được như vậy. Tôi chỉ có thể chuyền từ cành nọ qua cành kia.
NEMO: Có phải anh nói tên anh là Roger không?
ROGER: Không, Chester.
NEMO: Trong tờ chương trình ghi tên Roger.
ROGER: Đó chỉ là ý tưởng của tác giả. Mặc kệ gã.
NEMO: Vâng, thì Chester.
ROGER: Không. Bartholemew.
NEMO: Tôi muốn gọi thức ăn.
ROGER: Ông không gọi được đâu.
NEMO: Sao không?
ROGER: Không có người hầu bàn nào trong vở kịch này. Tác giả quyết định cho nó nghỉ.
NEMO: Thằng tác giả chết tiệt! Tôi đang đói.
ROGER: Dẫu sao thì họ cũng không có món Kryptonite (*) trong quán này.
NEMO: Tôi không muốn ăn Kryptonite, tôi muốn đồ biển.
ROGER: Còn nấm thì sao?
NEMO: Chút ít thôi.
ROGER: Này, đọc cái này, có một cái nấm trong ấy. (Đưa cuốn sách)
NEMO: (Mở sách ra) Đây là một loại nấm gây ảo giác.
ROGER: Hoàn toàn chính xác theo ý đồ của vở kịch.
NEMO: Đúng vậy, Julian.
ROGER: Vấn đề là cả hai chúng ta không có bản sắc, chúng ta không có quá khứ, thậm chí tôi không biết tên tôi là gì. Đây không thể là một vở kịch hiện thực chủ nghĩa.
NEMO: Nó không cần phải là kịch hiện thực chủ nghĩa. Anh Percival này, tên tôi đâu có thay đổi.
ROGER: Sao không?
NEMO: 'Nemo' nghĩa là 'no name', vô danh.
ROGER: Thằng tác giả cho ông cái tên ấy để nó khỏi phải mất công nghĩ ra những cái tên mới.
NEMO: Ai làm vậy?
ROGER: Thằng tác giả.
NEMO: Đúng thế. Có bao nhiêu người đến dự tiệc sinh nhật thứ 21 của anh?
ROGER: Vào sinh nhật thứ 21, tôi chưa sống.
NEMO: Tôi thấy điều đó thật thú vị.
ROGER: Có bao nhiêu người đến dự tiệc sinh nhật của ông?
NEMO: Đầu tôi trống rỗng. Tôi không nhớ một điều gì xảy ra trước ngày hôm nay.
ROGER: Đó là tại sao ông bị đặt tên Nemo. Ông hoàn toàn không phải là một người có thật.
NEMO: Anh cũng đâu có thật.
ROGER: Tuy vậy chúng ta vẫn còn có thể hiện diện trong một vở kịch. Đâu cần phải có người thật mới làm nên một vở kịch. (Ngưng) Chúng ta đã quen biết nhau chứ?
NEMO: Chúng ta chỉ mới gặp nhau.
ROGER: Tôi muốn làm tình với ông.
NEMO: Điều đó chẳng thích nghi chút nào.
ROGER: Sao không?
NEMO: Tôi là một siêu anh hùng, còn anh chỉ là một con khỉ đột.
ROGER: Trả cuốn sách lại cho tôi.
NEMO: Không.
ROGER: Sao không?
NEMO: Tôi cần một tách trà.
ROGER: Có một tách trà trong sách đó không?
NEMO: Có cả một bữa tiệc trà.
ROGER: Vậy cứ thong thả.
(Nemo liếc nhìn một trang rồi trả cuốn sách lại...)
NEMO: Anh có thể đổi giống.
ROGER: Tại sao?
NEMO: Để chúng ta có thể làm tình.
ROGER: Phải tốn tiền giải phẫu.
NEMO: Việc ấy có thể dàn xếp được.
ROGER: Dẫu sao thì cũng không phải ngay hôm nay.
NEMO: Không. Tôi có một bà ngoại dì tên là Penelope; ngày mai bà ấy tròn một trăm tuổi.
ROGER: Bà ấy có sinh nhật thứ 21 không?
NEMO: Năm nào bà ấy cũng tổ chức sinh nhật thứ 21.
ROGER: Bao nhiêu người đến dự?
NEMO: Một.
ROGER: Tại sao ông nhắc đến bà Penelope?
NEMO: Mọi vở kịch đều có một nhân vật tên là Penelope. Đó là một thứ chữ ký.
ROGER: Mọi vở kịch đều có một bà ngoại dì già một trăm tuổi ư?
NEMO: Không, chỉ có một người nào đó tên là Penelope.
ROGER: Tôi thấy điều ấy rất thú vị.
NEMO: Bây giờ đã đến lúc kết thúc vở kịch này, phải không?
ROGER: Có lẽ cũng đến giờ rồi.
NEMO: Cần phải có một chỗ thắt gút để làm tròn cốt chuyện.
ROGER: Vở kịch này chẳng có cốt chuyện gì cả.
NEMO: Đúng thế.
ROGER: Vậy thì làm sao thắt gút?
NEMO: (Móc trong túi ra một khăn tay lụa màu hồng, và thắt gút nó) Làm thế này được không?
ROGER: Hoàn hảo.
How not to Write a Play.
NÀNG: Ông đang làm gì vậy?
TÁC GIẢ: Đang viết một vở kịch.
NÀNG: Về cái gì?
TÁC GIẢ: Tôi không biết.
NÀNG: Ông không biết?
TÁC GIẢ: Không.
NÀNG: Điều này hơi lạ đấy chứ?
TÁC GIẢ: Cái gì?
NÀNG: Viết một vở kịch mà ông không biết về cái gì.
TÁC GIẢ: Tôi không biết.
NÀNG: Thế thì ông đã viết được gì rồi?
TÁC GIẢ: (đọc) "NÀNG: Ông đang làm gì vậy? TÁC GIẢ: Đang viết một vở kịch. NÀNG: Về cái gì? TÁC GIẢ: Tôi không biết. NÀNG: Ông không biết? TÁC GIẢ: Không. NÀNG: Điều này hơi lạ đấy chứ? TÁC GIẢ: Cái gì? NÀNG: Viết một vở kịch mà ông không biết về cái gì. TÁC GIẢ: Tôi không biết. NÀNG: Thế thì ông đã viết được gì rồi?"
NÀNG: Đó là những câu mà chúng ta vừa nói với nhau.
TÁC GIẢ: Tất nhiên.
NÀNG: Nhưng trong lúc chúng ta đang nói với nhau thì ông đâu có viết.
TÁC GIẢ: Không.
NÀNG: Thế thì làm sao ông biết được những câu chúng ta sắp nói với nhau?
TÁC GIẢ: Tôi đang viết kịch mà.
NÀNG: Thì ra thế.
TÁC GIẢ: Điều gì cũng có thể xảy ra được cả.
NÀNG: Thế nhưng tôi thấy cái này khá tẻ nhạt. Đúng ra tôi đã cảm thấy khá tẻ nhạt rồi.
TÁC GIẢ: Cô sẽ không diễn đạt được một nhân vật trong vở kịch của tôi nếu cô cảm thấy tẻ nhạt.
NÀNG: Đó là việc của ông chứ đâu phải việc của tôi.
TÁC GIẢ: Ước gì cô đã chẳng mặc bộ đồ xám xịt như vậy.
NÀNG: Thế nhưng chính ông đã có ý tưởng rằng tôi phải mặc bộ đồ xám này.
TÁC GIẢ: Nó thích hợp với tích cách của cô.
NÀNG: Tôi thích thế.
TÁC GIẢ: Thôi đi, theo vở kịch thì cô phải là một nhân vật tẻ nhạt.
NÀNG: Bịa ra những nhân vật tẻ nhạt để làm gì vậy?
TÁC GIẢ: Để tôi được nổi bật lên chứ.
NÀNG: Ông là tác giả, chứ đâu phải là nhân vật.
TÁC GIẢ: Các tác giả cũng có thể là các nhân vật nếu họ muốn. Đúng ra hầu hết các tác giả đều hiệu hữu trong những vở kịch của họ.
NÀNG: Thế nhưng tôi muốn là một nhân vật nổi trội hơn ông.
TÁC GIẢ: Đó là kiểu nói ngạo mạn. Làm thế nào tôi sẽ điều khiển được cô?
NÀNG: Sự thật là ông không thể điều khiển, tôi vượt ra khỏi mọi sự điều khiển.
TÁC GIẢ: Cởi bộ đồ ấy ra.
NÀNG: Ối chào, lại có một màn khoả thân miễn phí nữa đấy à? Khán giả mặc sức mà chen nhau mua vé.
TÁC GIẢ: Cô đã có sẵn một bộ y phục khác bên dưới bộ ấy. Cởi ra đi nào.
NÀNG: Xin tuân lệnh ngài.
Nàng cởi bộ đồ xám, bên dưới có một bộ khác trông cực kỳ bèo nhèo.
TÁC GIẢ: Diễn rất đạt đấy.

