Thư mục: Tổng hợp |
MÌNH ZÔ SÀI GÒN MÀ KHÔNG AI BIẾT
ChỊ gái cả tháng nay bệnh. Bệnh nan giải. Mình gầy rộc đi theo chị gái. Không biết là bao nhiêu đêm, mình ngồi uống trà, mường tượng, mường tượng về những phút giây cô đơn. Lại nghĩ đến đứa con gái rồi lại tính, có lẽ phải cho cháu cưới sớm. Lại nghĩ đến cu con, năm nay cháu làm phim tốt nghiệp. Lại nghĩ...
Mình lựa chọn bệnh viện để đưa chị gái đến. Nước mình bệnh viện nhiều như trường Đại học. Mình cũng đã từng đưa chị gái đến Bệnh viện Trung ương Huế, đến Việt Đức, Bạch Mai, 108, Việt Pháp và vô số những bệnh viện tư.
Rồi cuối cùng , lần này mình quyết định đưa chị gái vào Bệnh viện khách sạn Quốc tế Vũ Anh, ở 15-16 đường Phan Văn Trị, phường 7, quận Gò Vấp, thành phố Hồ Chí Minh.
Lâu nay mình rất dị ứng với hai chữ Quốc tế dùng một cách cẩu thả, thậm chí đầy dụng ý mua chuộc ở nước ta: Tỷ như giải bóng chuyền quốc tế ( chỉ có 3 đội làng nhàng ở nước ngoài vào thi đấu thì ít mà du lịch thì chính), hoặc như Liên hoan phim quốc tế tổ chức tại...Việt Nam, hoặc như Liên hoan sân khấu quốc tế...Nhiều thứ quốc tế được tổ chức nhưng chỉ là quốc tế giả cầy. Thôi, không nói đến chuyện này nữa. Hút điếu thuốc bớt búc xúc. Hì hi
Nhưng vào Bệnh viện khách sạn quốc tế Vũ Anh thì đúng vậy. Mình cũng đã tới bệnh viện ở Pháp, Singgạpor, Thái Lan rồi. Mình cũng tới một bệnh viện lớn ở Hà Lan rồi. Nói cho vuông thì thế này: Không gian bệnh viện, thiết bị y tế, dịch vụ thăm khám, điều trị bệnh nhân, phòng điều trị, đội ngũ y bác sĩ chuyên môn...có lẽ Bệnh viện khách sạn quốc tế Vũ Anh đều ngang ngửa với các bệnh viện lớn ở nước ngoài dù quy mô, số phòng có ít hơn.
Mình đã cùng chị gái đến một số bệnh viện, dù quen biết, vẫn mệt nhoài với một rừng bệnh nhân, mệt nhoài với những sự lòng vòng đi lên, đi xuống, quẹo trái, rẽ phải, mà không ai dẫn đường với những kết luận chẩn đoán mù mờ, với những lần xét nghiệm vội vàng, mù mịt về bệnh tình. Không trách các bác sĩ khám bệnh, bởi vì mỗi ngày cả ngàn người bệnh chờ chực như thế, tài thánh cũng không thể chẩn đoán chính xác được. Bệnh nhân thì nằm la lóc, nhếch nhác, không khí ồn ào như chợ. Có lần đi qua sân bệnh viện Việt Đức, trời ơi, hàng trăm bệnh nhân " lở ồm long móng" la liệt trên sân chờ nhập viện, chờ chẩn đoán, mình nói với cu con, nếu phải làm phim về thương binh Pháp thất bại ở Điện Biên, con chỉ cần tới đây, thay phục trang cho số người này là giống y chang.
Tại Bệnh viện Vũ Anh, từ việc lấy phiếu khám, sau đó khám bệnh theo yêu cầu của mình, sau đó vào các phòng khám để gặp bác sĩ, được nhìn thấy tận mắt những thiết bị y tế quá hiện đại, bệnh nhân đã thực sự yên tâm. Bệnh nhân đợi đến lượt mình trong điều kiện chờ rất tốt, yên tĩnh, mát mẻ, có nước ngọt, bánh kẹo phục vụ và khi đến lượt, ngay lập tức có hướng dẫn viên đưa mình đến tận từng phòng khám.
Thái độ từ nhân viên bảo vệ, y tá, điều dưỡng, thái độ thăm khám của bác sĩ không thể chê vào đâu được.
Vào bệnh viện này, trong không gian ấy, nếu không giới thiệu là bệnh viện thì người ta hoàn toàn nghĩ là một khu khách sạn 5 sao thật.
Các xét nghiệm cho chị gái được thực hiện rất nhanh. Và chỉ trong ngày nhập viện, tối đó chị gái đã được đưa vào phòng phẫu thuật cắt u. Cắt 4 khối u. Và mấy ông bác sĩ ta, bác sĩ Tây cho mình biết là còn phải chờ kết quả sinh thiết, những khảo sát qua siêu âm, nội soi và qua mẫu u, có thể yên tâm.
Phòng điều trị của chị gái nằm kế phòng phẫu thuật, trang thiết bị 5 sao. Mọi phục vụ cho chị gái từ những thứ lặt vặt như thay áo quần, lau người, rửa ráy, đến đi cầu, cho ăn, tất tần tật đều do nhân viên y tấ, điều dưỡng lo hết. Người nhà được nghỉ cùng phòng với bệnh nhân, được phục vụ cơm nước theo thực đơn yêu cầu, mang vào tới phòng. Đĩa trái cây tươi ngày nào cũng có sẵn. Có yêu cầu gì chỉ cần ấn chuông, y bác sĩ xuất hiện không tới 1 phút và mình hỏi một câu, họ tỉ mẫn trả lời tư vấn cả giờ đồng hồ cho tới khi bệnh nhân thỏa mãn mới thôi.
Bệnh tình thì phải chữa. Lành hay không còn tùy thuộc vào nhiều yếu tố. Nhưng thực sự vào bệnh viện này, bỗng dưng thấy nhẹ nhõm, thấy tự tin, thấy yên tâm vô cùng.
Mình sát cánh bên chị gái mỗi khi đau ốm. Nhất là cả tháng qua, mình không rời nửa bước. Vào bệnh viện này mình cũng không rời nửa bước. Nhớ bạn bè, Sài Gòn lắm, nhớ cà phê Sài Gòn lắm, nhớ nhậu lắm, nhưng mình vẫn không rời chị gái nửa bước, với thái độ kiện định vững vàng, một tấc không đi, một ly không rời, đến nỗi chị gái cũng ngạc nhiên sao cái thằng chồng ham chơi, ham đi mà những ngày ở bệnh viện không màng gì hết.
Mình biết chị Nga, giám đốc bệnh viện. Nhưng mình không nhận bất cứ một đặc ân nào hết. Vì thực ra, vào bệnh viện này, người ta chẳng cần nghĩ đến phải chạy chọt, phải liên hệ, phải thế này thế nọ, bới mọi thứ đã rất chu đáo, rất bài bản và rất chuyên nghiệp.
Tuy nhiên kinh phí khám, chữa bệnh có cao, vì là Bệnh viện khách sạn 5 sao đầu tiên ở Việt Nam cơ mà, ngang với đẳng cấp quốc tế cơ mà, nhưng sau thời gian ở viện, mình thấy, chi phí như vậy cũng hợp lý, không quá sức so với ít nhất 1/3 người có thu nhập ở nước mình, nhất là mình làm việc ở thành phố. Chỉ với 5 đến 7 triệu, mình đã có một bức tranh tổng quát về thực trạng sức khỏe của mình một cách chính xác. Còn khi điều trị, thì tùy vào từng loại bệnh, nhưng cũng không tới mức bó tay, nếu so với đi chữa bệnh ở nước ngoài thì rẻ hơn hàng chục lần.
Toàn bộ chi phí khám, ăn nghỉ phòng 5 sao, phẩu thuật, chi phí vé máy bay vào ra cho mình và chị gái, chỉ khoảng hơn 1000 USD. Như vậy là không đắt.
Đổi lại, mình vui, vì chị gái ở tỉnh, ở quê, nay được thụ hưởng một sự chăm sóc và điều trị y tế cao ngang với các bệnh viện trên thế giới, thì đó cũng là một món quà của mình dành cho chị gái- vợ mình.
Vợ chồng mình xuất viện mà " không thèm" gặp chia tay với chị Nga giám đốc. Vì mình nghĩ, nếu gặp, chia tay, chị ấy lại có ý giảm này giảm kia thì phiền người ta. Bay ra tới nhà, mình điện cám ơn chị. Chị Nga rất giận nhưng vẫn cười.
Bay ra Huế, sau đó mình lấy xe đưa chị gái về tới xóm Bánh Tét của mình vào lúc 2 giờ chiều. Chị gái mệt, nằm nghỉ ngay. Con gái mình ở nhà cũng đang sốt. Mình phải gọi bác sĩ đến truyền. Sau đó, mình phóng xe lên chợ. Lúc này nỗi lo mới ập đến: Làm sao có thể nấu được một nồi cháo cho hai mẹ con nhỉ?
Hoang mang đứng giữa chợ, mắt hau háu nhìn những bà bán thịt, bán cá đang thơn thớt nói cười, vú bà nào cũng to lồ lộ, các bà ngồi chồm hổm, đặt đôi vú to ấy một cách ngay ngắn trên hai đầu gối như trụ cổng cơ quan rồi cười toen hoét mời mình.
Mình mua thịt bò về, băm nhỏ, nấu cháo gạo tẻ.
Mình coi đây là Sự kiện rất lớn. Hì hì.
Sau một tiếng hì hục, căng thẳng, đầy sức ép cuối cùng hai mẹ con đã được mình " cung tiến" hai bát cháo.
Khen ngon.
He he.
Toàn cảnh Bệnh viện khách sạn Quốc tế Vũ Anh
Chị Nga, giám đốc bệnh viện khám bệnh cho một bệnh nhân nghèo
Chị Nga vừa rồi còn nằm trong TOP Hoa hậu quý bà
Trời. Bệnh nhân sao toàn chân dài này ta?
Và cán bộ, y bác sĩ, lãnh đạo bệnh viện cũng chân dài nè



Kiếm tiền từ máy tính của bạn. Bạn muốn kiến tiền... - 14:48 25-11-2009
Hj , Chúc bạn một ngày vui vẻ nhé ^ ^ - 22:47 24-11-2009
... - 09:23 24-11-2009
Bạn có băn khoăn về nghề nghiệp tương lai của mình không?... - 12:10 23-11-2009
- 06:27 22-11-2009
Kinh nghiệm nhảy việc đầu tiên của tôi khá tẻ nhạt, tôi bị cơ quan sa thải bởi một lý do không liên quan ......
Bọ Lập, nhà văn Nguyễn Quang Lập, sau những truyện ngắn đầu tay từ thời mặc áo lính, bắt đầu nổi tiến......
Anh hiên ngang gõ vào đời em những ký tự không hề rỗng. Những ký tự bào mòn đêm, đuổi bắt những cung đư......


Nguyễn Trường Thịnh 14:12 24-11-2009
Thinhbabel 15:51 23-11-2009
Cắt 4 khối u. Và mấy ông bác sĩ ta, bác sĩ Tây cho mình biết là còn phải chờ kết quả sinh thiết...
Bệnh viện ni đại liều mạng, mổ cắt khối u xong mới sinh khiết thì đại liều!
Kiên Râu 22:52 21-11-2009
Lại có chuyện đột xuất à chú?
Kiên Râu 22:51 21-11-2009
Lại có chuyện đột xuất à chú?
chuongluu 01:23 20-11-2009
ĐẤT NUNG 20:35 18-11-2009
vuxuanchuong 12:01 18-11-2009
phamngoctien 22:16 17-11-2009
trahamlai 16:39 17-11-2009
NamLinh_Nguyen 14:52 17-11-2009
Ha Linh 14:02 17-11-2009
chúc mừng chị gái nhà anh khỏi bệnh nhé.
Cái bệnh viện anh tả thế thì tốt nhỉ? Họ tận tâm và xem trọng sức khỏe bệnh nhân trên hết thế+ trang thiết bị, phòng ốc thế thì chuẩn anh nhỉ? vì nhiều nơi chỉ màu mè nhăm nhăm móc túi bệnh nhân thôi.
SaoHong 19:48 16-11-2009
À, mà ngàn đô so với mổ mắt cận thị thì còn rẻ chán đấy ! Thế giờ "chị gái" khỏe chưa ?
TRỌNG 17:55 16-11-2009
VUIDAUCHAUDAY 12:03 16-11-2009
Lqa 10:03 16-11-2009
Gửi lời thăm hỏi và chúc sức khỏe chị anh Vinh nhé!
Có ai biết chuyện gì đâu?Cứ tưởng Bọ Vinh bận việc chi chơ?
Vậy là Ổn rồi,chí ít bớt dị ứng chữ Quốc tế có mặt tại một đất nước mà "nước mình làm gì có...!"
chocolate 21:34 15-11-2009
hoangngoc 15:55 15-11-2009
mà BV như vậy, phục vụ chu đáo như vậy, mổ cắt 4 khối u mà tổng chi phí tất tật chỉ có >1000$ thì rẻ chứ đâu có đắt, vậy biết rồi, phỉ phui nhưng lỡ có ng thân nào bị bệnh thì sẽ vào BV này :)
nhưng mà cháu có một thắc mắc nhỏ: cái hình chụp bác sĩ đang khám cho bệnh nhân nghèo, chắc là đi "từ thiện" ở đâu đó hả chú, chứ làm sao bệnh nhân nghèo vào BV đó được, mà nhìn tường với bàn ghế cũng cũ kỹ
trung06kien 21:29 14-11-2009
Hồng Chương 19:47 14-11-2009
thuyluong 10:36 14-11-2009
lucbinh 19:59 13-11-2009
Nhất định khỏe ! Nhất định khỏe ! Bọ yên tâm, đừng MƯỜNG TƯỢNG nữa nhé .
nguyenminhmao@yahoo.com 16:12 13-11-2009
Hoàng Văn Minh 10:47 13-11-2009
dong 04:05 13-11-2009
Bọ nhà ta thì hay. Chăm bệnh hay. Nấu cháo giỏi. Viết tài. Chụp ảnh "dài".
Chị Hà thì dở. Quá dở.
Với một bài PR " chuẩn" như thế này mà không cử ngay một bác sỹ + y tá bay ra tái khám tại nhà. Cầm theo 10 triệu (nhuận bút) gọi là để chị bồi dưỡng chóng lành vết mổ.
Chị Hà này kém thật, đang bỏ tiền ra đẩy chiến dịch promotion cho Vũ Anh mà không dám làm một động tác như thế, hèn chi BV V.A lâu nay có hơi vắng khách.
MÙA THU HÀ NỘI 23:15 12-11-2009
Kiên Râu 21:47 12-11-2009
Đồng ý cái rụp
. (Nhưng giá 2 ngày 1 nhát thì còn sướng hơn nữa chú à
)
BỌ VINH22:04 12-11-2009
SMT 20:38 12-11-2009
Dù có tốn kém bao nhiêu cũng thấy nhẹ lòng khi tinh thần người thân được chu đáo chăm mon hén anh hai.
Em đọc là đọc cái ý kia nữa. Ý là, cái tình cái nghĩa vợ chồng lúc ốm đau luôn sát cánh bên nhau chăm sóc thật đúng đạo nghĩa đó anh hai.
Chúc chị mau chóng phục hồi sức khoẻ.
BỌ VINH21:39 12-11-2009
VUIDAUCHAUDAY 19:26 12-11-2009
BỌ VINH21:39 12-11-2009
Hồng Chương 16:01 12-11-2009
Dù sao vẫn khó thông cảm với bọ, anh em vẫn tiếc quả café.
BỌ VINH21:40 12-11-2009
trahamlai 15:15 12-11-2009
Chúc mừng hai chị em Bọ Vinh đã kết thúc chuyến đi không mong muốn một cách thành công tốt đẹp.
Chúc chị gái của Bọ có một thằng em như Bọ.
Chúc tòan gia sức khỏe dồi dào như nước sông Nil.
Hy vọng được đọc tiếp những trang bờ - lốc của Bọ Vinh
BỌ VINH21:41 12-11-2009
Kiên Râu 14:14 12-11-2009
Cháu chúc cô sớm hồi phục chú nhé. Lâu ko đc đọc entry mới của chú, thấy nhớ hehe
BỌ VINH21:42 12-11-2009
thuyphu 12:47 12-11-2009
BỌ VINH21:42 12-11-2009
Đúng đúng , giờ thì chỉ mong chị gái khỏe để tiếp tục rong chơi.
Hoàng Văn Minh 11:15 12-11-2009
BỌ VINH12:05 12-11-2009
HoangThanhTrang 10:09 12-11-2009
Đúng là anh Vinh nhất rồi, ham chơi thế mà cũng chu đáo thật đấy. Mừng chị đã khoẻ, mừng anh nhà mình hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ. Giờ xong xuôi rồi, tranh thủ lúc nấu cháo viết gì đó cho pàkon có cái để đọc, anh ha?
BỌ VINH12:06 12-11-2009
Hoacomay 09:57 12-11-2009
BỌ VINH12:07 12-11-2009
Đúng rứa. Trong lý l;ịch ghi thêm: Nghê fphụ? Nấu cháo cho người ốm. He he
dong 09:34 12-11-2009
Được !
Đàng nào đó cũng là một việc quá quan trọng, mặt trận chính. Bọ làm rứa quá đúng. BV người ta cũng không khuyến khích thăm hỏi nhiều. Cố làm tròn trịa cái thiên chức nhé bọ. Cả đi về mổ máy hết bao nhiêu ngày không thấy tổng kết hè.
BỌ VINH12:07 12-11-2009
Họa sĩ NHÍM 08:19 12-11-2009
hehehe.
Bọ này đúng thật là ... sĩ.
Vào SG thì cứ phone. Anh em bạn bè kéo đến vừa chia sẻ, thăm "mạ" luôn, vừa cafe cà pháo với Bọ tại bệnh viện có sao đâu. Niềm vui về tinh thần cũng giúp người ta mau khỏi bệnh đấy nhé.
Mới đọc tưởng "bà chị" nào. Sau lại thấy "thằng chồng" ... đâm thắc mắc. Cuối cùng mới vỡ lẽ ...
Thôi chuyện đã qua, mong chị nhà mau hồi phục sức khỏe nhé.
Tái bút: Lính mà nấu nồi cháo hì hục cả tiếng đồng hồ là sao ?
BỌ VINH12:08 12-11-2009
thuyphu 07:42 12-11-2009
BỌ VINH12:10 12-11-2009