Một câu chuyện có thật rất cảm động, tuy câu chuyện này chưa được xã hội chào đón, nhưng tình yêu đâu chỉ riêng ai, một chàng trai với con tim yêu nồng nhiệt, sẵn sàng hy sinh vì hạnh phúc của người mình yêu sẵn sàng chết vì người mình yêu thì căn bản chàng trai ấy đã là một người đàn ông thực sự rồi. Chỉ 10phút thôi các bạn hãy bỏ một tí thời gian của mình để biết thêm có một tình yêu đẹp.
Có người bảo rằng tình yêu đồng tính thường chớp nhoáng và đầy lợi dụng. Ừ đúng thế đấy, đúng là chỉ chớp nhoáng và đầy lợi dụng, nhưng có mấy ai biết rằng người đồng tính như tôi luôn xem tình yêu như là cái cái gì đó thiêng liêng và vô cùng khó để đạt được, chúng tôi trân trọng tình yêu của chúng tôi, chúng tôi sẵn sằng hy sinh tất cả, tiền bạc vật chất, thậm chí cả tính mạng này, chúng tôi bán mình cho hai chữ tình yêu để rồi chỉ nhận lại sự lợi dụng giả dối, thật cay nghiệt biết bao, bởi vì có người nào lại đi yêu một thằng đồng tính như tôi chứ.
…..
Có lẽ khi các bạn đọc được những dòng này thì tôi cũng không còn trên thế gian này. Tôi viết ra những lời này cũng không mong gì có ai hiểu được cho tôi-những người như tôi-những thằng đồng tính mà chỉ muốn viết lên số phận cay đắng, cuộc đời của những người đồng tính- của tôi: sinh ra và lớn lên trong bất hạnh để rồi chết đi trong cô đơn.
Vâng, từ khi tôi viết lên dòng chữ: “Tôi là thằng gay” thì tôi đã đặt dấu chấm hết cho cuộc đời mình rồi. Tất cả còn lại đây chỉ đơn giản là hai cái dấu ngoặc đơn để minh chứng cho chữ “gay’.
Tôi biết mình là một đứa gay khi tôi 15 tuổi, tôi luôn cảm giác mình mến một bạn trai hơn là những bạn giái. Tôi buồn, tôi sống khép mình nhưng không hề day dứt, mặc cảm hay bất cứ cảm giác gì, có lẽ tôi hơi vô tư nhưng tôi biết kiềm chế những cảm xúc nhất thời của mình, tôi dành hết thời gian cho việc học trong suốt nhưng năm phổ thông và kết quả tôi đậu Đại học, bố mẹ bạn bè điều mừng cho tôi.
Lên đại học, tôi phát hiện mình ngày càng gay hơn, tôi đâu khổ, tôi căm hận bản thân, tại sao, tôi đã làm gì sai trái mà trời đày đọa tôi thế này, tôi căm ghét “đồng tính”.
Ngày ấy trên lớp tôi có một anh chàng bóng lộ, đi học thể dục mà xức nước hoa bôi phấn như con gái, thế là lũ con trai bọn tôi tụm lại chọc cho đến khi anh ta khóc òa lên. Tôi là người tiên phong trong việc trêu chọc anh ta, tôi đồng tình với các bạn tôi: “Mấy cha gay thật là ghê tởm, thấy là muốn óa”…thế nhưng có ai biết được tôi đây cũng chính là một thằng đồng tính, một thằng gay ghê tởm, biết được rằng tôi đang chửi chính bản thân mình, đang kinh tởm chính mình.
Ôi thế giới này với tôi đơn giản chỉ là màu đen, màu đen của tuyệt vọng, tôi chẳng biết tương lai này mình sẽ đi về đâu, tôi sống trong cái bóng tối do chính xã hội đưa tôi vào đấy, sống không một tia hi vọng, không một lối thoát.
Bước ra cổng trường Đại hoc với tấm bằng giỏi lại có ngoại hình khá tương đối tôi được nhận vào một công ty nước ngoài.
Tôi vẫn cứ thế, vẫn sống trong cái vỏ bọc của một của mộtt hằng đàn ông. Cuộc sống nhàm chán ngày từng ngày trôi đi tưởng chừng cứ mãi sẽ lặp lại, nhưng may mắn thay, một tia hi vọng nhỏ nhoi còn sót lại đâu đó đã đến với tôi. Tôi gặp em, một người con gái đầy nhiệt tình, em luôn giúp đỡ tôi trong mọi việc, sẵn sàng lắng nghe những lời tâm sự của tôi. Tôi với em đến với nhau một cách tự nhiên như các cặp nam nữ yêu nhau khác. Và tôi biết tôi đã yêu em.
Đó có thể nói là những ngày hạnh phúc và may mắn trong đời tôi từ khi tôi có em. Nhưng tôi sợ, tôi sợ em phát hiện ra tôi là gay, tôi sợ vô cùng, tôi đã đọc trên một số tạp chí và báo nói rằng vẫn có trường hợp người vợ vẫn chấp nhận rằng người chồng của mình là gay. Và tôi hi vọng, tôi luôn tự nhủ mình sẽ không như những thằng đồng tính khác, tôi sẽ đem lại hạnh phúc cho em, sẽ luôn mang nụ cười đến với em, nhưng tôi không đủ can đảm để nói với em rằng tôi là một thằng đồng tính.
Chúng tôi yêu nhau đã 4 năm, gia đình hai bên luôn thúc giục và tôi quyết định sẽ cưới em, em đáp lại: “Chúng mình sẽ có những đứa con thật đáng yêu”. Tôi vui và hạnh phúc lắm, nhưng luôn thầm nghĩ hạnh phúc này sẽ duy trì được bao lâu và phải chăng tất cả chỉ là giả dối, chỉ là lớp bề ngoài với cái ruột rỗng. Không, tôi biết rằng không hẳn là thế, chí ít thì tôi vẫn biết rằng: “em yêu tôi và…tôi cũng yêu em”. Chỉ còn hơn một tháng nữa là đến ngày cưới, đêm hôm đó tôi quyết định hẹn gặp em để nói sự thật tôi là một thằng đồng tính, tôi không muốn dối em nữa, không muốn dối lòng một người ngây thơ đến đáng yêu như em nữa và vì…tôi yêu em.
Nhưng tôi đâu ngờ nhưng lời nói ấy cũng chính là những lời tâm sự cuối cùng của tôi với em: “Lan, anh muốn nói với em một sự thật, anh không biết em nghĩ thế nào về anh nhưng thật sự anh rất yêu em”, em bảo tôi cứ nói đi, em cũng rất yêu tôi…“Anh là một thằng đồng tính”…tôi vẫn nhớ đôi mắt của em lúc đó nhìn tôi, em đã hỏi lại tôi và tôi quả quyết khẳng định: “Xin lỗi anh đã dấu em, anh chỉ là…”, một cái tát thật mạnh được em ban tặng cho tôi, hai mắt em ước đẫm nhìn tôi, em hét to và quay đi: “Đồ khốn nạn”…Và hôm đó…trời mưa to.
Tôi không biết đêm hôm đó mình đã lang thang ở đâu nữa, dưới cơn mưa tôi ướt đẫm, tôi khóc rất nhiều, tôi khóc cho số phận của tôi, khóc cho nỗi niềm của một thằng đồng tính, tôi khóc vì tôi yêu em. Tại sao ông trời lại đối xử với tôi như vậy, một thằng đồng tính thì không có quyền được yêu ư?. Hạnh phúc là gì?, phải chăng trong cuộc đời của những thằng gay không tồn tại cụm từ đó, mà chỉ tồn tại hai chữ bất hạnh, hạnh phúc chỉ là cái vỏ bọc. Tim tôi như tan nát ra từng mảng nhỏ, tôi đi dưới cơn mưa, một cảm giác vô hồn, tôi đẫ nghĩ đến cái chết…nhưng tôi còn mẹ còn anh chị, còn bạn bè, có quá nhiều thứ ràng buộc tôi, có lẽ ông trời còn muốn đầy đọa tôi thêm nữa.
Thời gian này tôi sống không bằng chết, tôi không biết mình phải chọn con đường nào dể đi, tiếp tục yêu một người con gái để làm tròn trách nhiệm của một người con để rồi cuối cùng lặp lại vết xe đổ hay là sống thực với bản thân mình. Tôi lao đầu vào công việc, nhưng cái khát khao chết tiệt của một đứa 90% đàn ông vẫn cứ bùng cháy mặc dù tôi đã có dập tắt nó.Và đó là lần đầu tiên tôi quan hệ với một nguời đàn ông. Tôi gọi người đó là anh vì anh ta hơn tôi hai tuổi, tôi hay qua lại với anh ta, anh ta nói yêu tôi và tôi cũng thế nhưng thực chất là chúng tôi chỉ lợi dụng nhau về tình dục mà thôi. Thật ghê tởm. Kết quả là chúng tôi chia tay sau gần một năm qua lại bởi vì anh ta chuyển công tác, một lí do thật đơn giản để chia tay.