<?xml version="1.0" encoding="utf-8"?>
<rss version="2.0">
<channel>        <title><![CDATA[Lùn xynk !~]]></title>
        <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/chip-3bj]]></link>
        <description><![CDATA[đừng bh` nói bạn k yu và từ bõ người bạn yu .. nếu trái tim cũa ai đó vỡ thỳ có thể giữ chân bạn ..!]]></description>
        <language>vi-vn</language>
        <lastBuildDate>2010/02/10 09:43:23</lastBuildDate>         <item>
            <title><![CDATA[I&#39;m .. :)]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/chip-3bj/article?mid=554]]></link>
            <description><![CDATA[• Bạn có thể bán tôi 2 thứ được không ?- 2 thứ gì ?....• Hạnh phúc và Niềm vui !!.....- Trả bằng cái gì ?....• Máu và Nước mắt của tôi :)....- Tiếc thật ! 2 thứ đó mua không được...• Vì sao ?.....- Tình yêu là do 2 con người nghĩ tới nhau....lo lắng...quan tâm...và luôn bên nhau...Cùng đặt niềm tin cho nhau...Cùng cho đi và được nhận lại...- Hạnh phúc là thứ mà 2 con người biết vun đắp cho nhau....cùng nhau lắp đi khoảng cách đó...!!!• Nhưng tôi cũng đã cho đi và đặt niềm tin thật nhiều . Mà chẳng nhận được 2 thứ đó...- K phải vì bạn không có ! mà vì bạn không giữ nó khi nó ở bên mình...Cái gì là của mình trước sau gì cũng là của mình...Còn không phải thì bạn có cho đi yêu thương bao nhiêu thì cũng chẳng bao giờ nhận được Hạnh Phúc và Tình Yêu.....- Khi bạn cho đi Máu và Nước mắt của mình ! Sao bạn ko suy nghĩ rằng nó k giúp bạn được gì ? Chỉ làm bạn đau trong lòng và ở ngoài hơn thôi...- Cuộc sống là vậy ! Nó không như ý mình muốn...Chuyện gì tới nó sẽ tới thôi mà....Đừng hi vọng vào những gì chỉ mới bắt đầu....Đưng đặt niềm tin vào 1 cái gì đó quá nhiều...Rồi cũng chẳng mang lại điều gì tốt đẹp......• Ừ ! Cuộc sống quá bất công :).....Nhưng thật lòng thì tôi cần 2 thứ đó nhiều lắm...- Ai chẳng cần bạn ? Có những người hạnh phúc ....Nhưng thật tiếc khi trong những người đó không có bạn...!!!• Tôi phải dừng hay bước tiếp ?...Tôi cảm thấy nản...thấy mất hết hi vọng..niềm tin...Muốn dừng...Nhưng tôi sợ mình đau....Sợ mình phải hối hận...!!!- Thời gian sẽ cho biết bạn nên làm gì bây giờ mà ..!!!
~&gt; nhãm nhí . vu vơ thôu .. :) ]]></description>
            <pubDate>2009/12/11 00:13:50</pubDate>
            <guid><![CDATA[I&#39;m .. :):554]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Một ngày nào đó .. :(]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/chip-3bj/article?mid=101]]></link>
            <description><![CDATA[
Ừk ... thỳ&nbsp;Ct ..&nbsp;
Dù có &quot;lặng yên mà ra đi&quot; thì ít nhất cũng phải có 1 lý do. 
Có thể là một sớm mai thức dậy, tự nhiên thấy hết yêu, hết yêu là hết yêu.
Có thể là một ngày đẹp trời nào đó, ta bỗng gặp một người, chẳng phải lăn tăn chẳng phải say nắng, mà bỗng nhận ra đó mới đích thực là 1/2 của mình.
Có thể là những giận hờn vu vơ, nhưng chẳng thể bỏ qua vì tình cảm không đủ lớn để có thể hy sinh cái tôi, cái trẻ con, sĩ diện trong mỗi người.
Có thể là bỗng dưng nhận thấy ta khác biệt quá nhiều, và tình yêu không đủ lớn để có thể thay đổi vì nhau.
Có thể là bỗng dưng thấy chán nhau, và đi tìm cái mới, và chẳng way lại nữa.
Có thể là những hiểu lầm nhưng chẳng nghe và không muốn nghe giải thích.
Có thể là vì gia đình k chấp nhận, và tình yêu cũng chẳng đủ lớn để giúp vượt qua.
Có thể là ta chẳng thể ở gần nhau, nhưng lại chẳng đủ niềm tin để tin tưởng vào nhau, và tình yêu chẳng thể vượt qua cái gọi là khoảng cách.
Có thể là xuất hiện một ai đó ở giữa, và một ai đó muốn ra đi, và một ai đó chẳng thể níu kéo đc nữa
Có thể là ta mệt mỏi với tất cả những yêu thương, và bỗng dưng muốn theo chủ nghĩa độc thân.
Có thể là một lỗi lầm nhưng chẳng đủ bao dung để chấp nhận, bỏ qua và tha thứ.
Có thể là do lỗi lầm chồng chất khiến cảm giác hối hận muốn trốn tránh tội lội, k còn dám đối diện với nhau vì cảm thấy k còn xứng đáng. 
Có thể là tình yêu bỗng dưng cứ nhạt dần, nhạt dần theo năm tháng. Ta chẳng còn thấy vui, còn tí cảm xúc nào khi bên nhau.
Có thể là có thứ hạnh phúc gọi là chia tay.
...
E chỉ mới nghĩ ra được bi nhiu đó thôi. K được 1001 lý do để chia tay, nhưng cũng khá nhiều.
Và khi đó ... 
GOOD BYE ... GOOD BYE MY LOVE. 
Để mình e ... 
Vậy thì SẼ mất bao lâu đây ?!? Chẳng phải thời gian SẼ chữa lành mọi thứ ? Chẳng phải thời gian SẼ phủ bụi lên tất cả, để mọi thứ chìm vào quên lãng. Vậy thì SẼ mất bao lâu ?
Phải mất bao lâu để thôi không còn đau ?
Phải mất bao lâu để thôi không còn nhớ ?
Phải mất bao lâu để thôi không còn buồn ? 
Phải mất bao lâu để thôi không còn yêu người đó ?
Phải mất bao lâu để không còn oán trách nhau ?
Phải mất bao lâu để quên một người ?
Phải mất bao lâu để nguôi ngoai ?
Và sau đó, vẫn phải cần thời gian ...
Để cân bằng, và quen với cuộc sống mà không có người xưa.
Để lại có niềm tin ở tình yêu .
Để có thể tìm thấy 1/2 gọi là đích thực.
Để có thể bắt đầu với tình yêu mới.
Ừk ... vậy SẼ mất bao nhiu thời gian ?!? Có thể rất lâu, mà cũng có thể SẼ qua nhanh thôi. Vì nếu chia tay, thì chẳng phải ta thực sự chẳng phải là của nhau, thì khi đó phải tìm 1/2 đích thực của mình. Chẳng còn nhiều thời gian đâu !~
Vậy khi đó, gặp lại nhau, hai người đã từng yêu SẼ như thế nào ?
- Là Bạn ... 1 người bạn k hơn k kém. 
- Hoặc những kẻ hận nhau.
- Hay những người như chưa từng quen biết ?
Vậy khi chia tay, thì có thể SẼ có cũng có thể SẼ không :
KHÓC
CƯỜI
NÍU KÉO
SUY NGHĨ LẠI
QUAY LẠI
BUỒN
GIẬN
TIẾC
HỐI HẬN
SAI LẦM
GIÁ NHƯ
MONG
Cũng có thể : SẼ xoá nick, ingore, xoá phone, xoá blog, xoá tất cả những gì liên quan đến nhau, làm chuyện gì đó dại dột ?
Nếu mình xa nhau, SẼ :
- Chẳng còn ai để nhắn tin lúc khuya vắng, lúc chẳng ngủ được, lúc vui, lúc bùn.
- Chẳng thể ôm thật chặt.
- Chẳng thể nói ghét dù thương rất nhiều.
- Chẳng thể giận ai đó đến khóc nhưng vẫn cứ yêu.
- Chẳng thể gọi điện chỉ để nge tiếng nhau và nói nhớ thật nhìu.
- Chẳng thể ngồi nghe a nhắc lại lúc đầu mình quen nhau.
- Chẳng thể ngồi tưởng tượng để mà viết blog như thế này.
Còn nữa, và khi đó :
EM : SẼ chẳng phải bị a nhắc nhở là pải giảm cân , phải siêg đi bộ , k được&nbsp;béo quá , sẽ k còn ai béo má e nữa . SẼ chẳng bị a trách về cách nói chuyện. SẼ chẳng bị nhắc là sao ôm chẳng chặt. SẼ chẳng phải khóc vì đau lòng, cũng chẳng bị anh chọc cho phát khóc. SẼ chẳng phải giận hờn. SẼ chẳng phải nhớ, chẳng phải thương, chẳng phải yêu. SẼ chẳng phải thấy ghét vì những lúc anh ngó nghiêng lung tung. SẼ chẳng bị nói là lăng nhăng, ham zui. SẼ vô tư uống trà sữa cùng những ai khác. SẼ vô tư nhắn tin với BẠN. SẼ chẳng phải trả lời những câu hỏi ngớ ngẩn do một thằng ngốc như a tự đặt ra. Và SẼ chẳng nhớ anh nhìu như thế nữa ... 
ANH : SẼ chẳng phải buồn vì những lúc e lạ ... SẼ chẳng phải bảo làm ơn quan tâm hơn nữa đi, dù là nhỏ thôi. SẼ chẳng phải giận e. SẼ chẳng phải ghen linh tinh với những kẻ xa lạ và không là ai hết. SẼ chẳng phải chạy thật xa để wa bên e. SẼ vô tư nhìn ngắm mà chẳng nge e cằn nhằn. SẼ k cần để ý đến thái độ của e. SẼ thoải mái chơi game chẳng bận chat với e. Sẽ chẳng phải viết blog cùng e. SẼ chẳng phải thấy e khóc. SẼ chẳng phải sợ e ở lại lăng nhăng ...
Đó là khi mình&nbsp;ct đó a :) 
Không còn thương.
Không còn yêu.
Cả nhớ nữa.
Chẳng còn bên nhau trên một con đường, mà có thể là bên một ai khác chẳng phải nhau.
Cái gì đó rất lạ ... rất mới ... rất khác với những lúc còn ở bên nhau như thế này ...



Điều gì đó rất ảo nhưng có lẽ SẼ nhói
... 

chỉ là SẼ thôi mà ...
... ]]></description>
            <pubDate>2009/07/23 21:49:17</pubDate>
            <guid><![CDATA[Một ngày nào đó .. :(:101]]></guid>
         </item>        </channel>
        </rss><!-- w3.blog.sg1.yahoo.com compressed/chunked Wed Feb 10 15:42:46 SGT 2010 -->
