<?xml version="1.0" encoding="utf-8"?>
<rss version="2.0">
<channel>        <title><![CDATA[Lê Cao]]></title>
        <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/chuabietbo]]></link>
        <description><![CDATA[Đi tìm hình của mình ...]]></description>
        <language>vi-vn</language>
        <lastBuildDate>2009/11/16 17:14:24</lastBuildDate>         <item>
            <title><![CDATA[&quot;Nhậu treo&quot; và &quot;Đêm qua, ngoài phố gió mùa về&quot; ...]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/chuabietbo/article?mid=489]]></link>
            <description><![CDATA[
(Ảnh trong Entry này của nhà báo Na Sơn, Tuổi trẻ, trong Phóng sự 
&quot;Đêm qua, ngoài phố gió mùa về&quot; ...Ám ảnh, xúc động và lạnh buốt!) 
&amp;
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Chiều về, điện thoại rung gần tim, và thót tim, vì tưởng số quen. Ai ngờ số lạ. &nbsp;
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Số lạ của người quen, và là số lạ của người thân. “Chú T. đây, …. đến Phước Mỹ uống rượu với chú, chú mới vào Đà Nẵng sáng nay, ừ, thằng này mời nhậu đã biết hỏi thành phần rồi á, khá! … Cứ đến, … ừ, thế …” 
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Thường thì những kẻ như gã lại hay sợ khi gặp người sang, thứ nhất vì tự ái, thứ hai vì tự ti, thứ ba vì tự tin.
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Cả ba cái “tự” ấy, là kiểu dạng mà nhiều người chẳng ưa gì (định nói “một số”, nhưng lại thấy nó chẳng thật, thôi thì dùng từ “nhiều”, dù biết rằng, không phải cái gì nhiều thì cũng ngon lành cho gã, và nhất là cho đời). 

&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Rồi thì cái xe của gã (cái này, anh cu Hưng bảo cái phanh ken két 3 làng nghe, chê, chẳng dám đi, đôi khi sợ chết máy giữa đường, gặp bồ bịch ngang qua thấy, có mà xấu mặt :D) cũng vút trèo lên lề ngon lành (nghĩa là còn ngon máy, không phải mở ngoặc ra để quảng cáo, nhưng nếu đổi ít nhất cũng được 3 hộp sữa, xe anh cu Hưng hồi trước, nài mãi mới đổi được 2 hộp sữa cho con :D), dựng cái xoẹt, xếp thẳng hàng với mấy chiếc ô tô con con, ừ thì nhậu, chuyện chẳng có gì lạ.

&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Một cái bàn, 3 người với gã là bốn, gió ào ào từ biển vào, gió mạnh mang theo ít nhiều hơi lạnh. Chai rượu gì không nhớ tên nữa, vì thấy nó loằng ngoằng, mà chẳng được cầm rót thay cho hai em phục vụ lượn lờ như cá cảnh. Và chốc chốc lại nâng lên, chạm, rồi nốc cạn, rồi đặt xuống, rồi trả lời, ở đâu, làm gì, có muốn …, có thích …, có thấy …, khi nào … 
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Một cái bàn, có ba Đại Gia bàn toàn các loại % và các loại hợp đồng, gã Đại Da (từ mượn của mấy chú cơ quan chỉ người nhiều da ;) ), ngồi nhìn bâng quơ vào không trung, hình của biển cũng mờ đi vì những tấm gương trơ trơ đắp lại như đóng cũi. 
Tất cả như cái máy, gã đang đi “nhậu treo”, cuộc nhậu mà gã đã đoán biết. Nhậu treo, là nhậu mà không được chủ động trò chuyện, không được nói cái mình nghĩ, không được cười cái mình thấy, không được khen cái mình ưa, không được chê cái mình ghét … 
Và, cũng có thể, vừa nhậu, gã vừa nghĩ đến cả các cuộc “họp treo”…

&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; *
Đêm về, cái rêm rêm của cuộc nhậu cũng xèo đi như bong bóng xà phòng treo lơ lửng vào không trung từ vành cọng cỏ tuổi thơ. 

&nbsp;

Vớ bừa một cuốn sách đọc để tìm một thế giới khác, ở đó không hề có chuyện nào tương tự như việc ta gõ phím địa chỉ Web của người đàn ông vừa mới cho ta tấm card, thấy xổ ra nhan nhãn những dòng quảng cáo về thuốc tránh thai và hình một mớ siêu sao “khoe hàng” … ]]></description>
            <pubDate>2009/11/16 16:02:19</pubDate>
            <guid><![CDATA[&quot;Nhậu treo&quot; và &quot;Đêm qua, ngoài phố gió mùa về&quot; ...:489]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Bông hoa phủ băng]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/chuabietbo/article?mid=474]]></link>
            <description><![CDATA[
&nbsp;
&nbsp;
Có một đoạn nào đó từ sự tự thưởng phạt của một điều nhắc nhỡ. Một bông hoa bị phủ bởi lớp băng tuyết thì chẳng có gì cần phải miêu tả thêm vì hình như thế là vì lạnh rét, nhưng con người thì có quyền tưởng tượng, kể cả những điều rất vô nghĩa. Cũng như muốn đi tìm nghĩa của bất kỳ một cái gì đó thật chính xác thì bắt buộc phải nổ lực hoặc làm sao để không cần nổ lực. 
Cái gì mà ngày mai mới trả lời được thì hôm nay phải tìm câu trả lời. 
&nbsp;
Cái gì mà mơ hồ thì phải học hỏi và tìm hiểu.
&nbsp;
Cái gì mà người khác chẳng hiểu mình bằng lời nói và hành động thì cho họ hiểu bằng sự im lặng và thời gian. 
&nbsp;
Cái gì mà chẳng ai hiểu mình thì cũng đừng vội đổi thay mình đi cho người ta dễ hiểu.
&nbsp;
Nói chung là cái gì thấy vớ vẫn mà không biết nói ở đâu thì nói ở đây! 
&nbsp;
Nói chung là … vớ vẫn! &nbsp;
&nbsp;]]></description>
            <pubDate>2009/11/06 11:51:24</pubDate>
            <guid><![CDATA[Bông hoa phủ băng:474]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Nạn nhân số n của đợt dịch ...]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/chuabietbo/article?mid=463]]></link>
            <description><![CDATA[
Hôm qua trời mưa. Theo thói thường của hắn, thì những cơn mưa chỉ đủ ướt những điều cuộc đời muốn quên. 
&nbsp;
Gió xoẹt một đường rèo rẹo nơi hai mảng của chiếc áo ấm cậu em bắt hắn khoác vào rồi chở đi làm. Từ hai bắp chân nhủn ra vì mỏi, cảm giác về một trận ốm mười ngày vừa qua thế là đã rõ, vẫn còn. 
&nbsp;
Một trận ốm sẽ được giải nghĩa theo đủ kiểu, nghe đâu nhờ giời hắn chẳng hề hấn gì dù có lúc tưởng mình không bò dậy được nữa, sự bướng bỉnh và yếu đuối trong lúc ốm đau chỉ đọng lại ở đâu đó một thứ cảm nhận rất bày đặt và khiên cưỡng. 
&nbsp;
Và trong ốm đau, hắn cảm nhận được từng tấm lòng yêu thương ở cạnh mình, một thứ cảm nhận với lòng biết ơn rất nhiều, không chỉ một buổi chiều nào của mùa đông đang về nói hết … 
&nbsp;
Khổ thân, có hai&nbsp;bé em&nbsp;đang đánh vật với danh sách các nạn nhân của một đợt dịch quái ác, mong sớm lại bước ra đường, khoác lên mình hình mùa đông, và cười! :)
&nbsp;
Hôm nay trời lạnh. Mùa đông không đùa mà ùa về thật, gió mùa đông bắc có thể chui đèo Hải Vân vào đây chứ chẳng chơi. Thế là rét đến nơi, rét lạnh từ bắc miền trung tràn về trong chiều se se gió ...
&nbsp;]]></description>
            <pubDate>2009/11/03 17:28:09</pubDate>
            <guid><![CDATA[Nạn nhân số n của đợt dịch ...:463]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Lang thang]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/chuabietbo/article?mid=436]]></link>
            <description><![CDATA[
Có hôm rãnh, lại rãnh vào buổi chiều, lúc thường thì nằm mơ cũng thấy chằng chéo, ấy vậy mà rãnh thật, là bởi tự cho mình được rãnh để lẻn vào một nhà sách nào đó, bắt đầu cuộc lang thang của mình. 
Trước tiên là ngắm nhìn. Thu được cả một dãy tràn trề đủ kiểu hình ảnh, đại loại: một cái lưng trần, một đôi đùi dài và nhẵn bóng, một tư thế đối kháng của đôi năm nữ, một mớ ngực khiêu khích, một ánh mắt khát khao … Ôi, thế là đã ngập trong mớ sách văn chương, ngoài giọng lưỡi còn cần phải có trần truồng thịt da để sống và để viết và để bán chạy và để được chuyển thể thành phim và để được đoạt giải và để được … in sách lậu! 
Ngẫm, có ai đó si tình ngay cái ngắm đầu tiên, là ai đó vừa lang chạ bằng mắt đã bối rối và nhụt chí, là chẳng dám hoặc chẳng thích phiêu lưu vào sâu đằng sau ánh mắt. Ngẫm, rồi cười mình vớ vẫn.
Rồi cuộc du ngoạn bằng tay. Lên và xuống. Đó là cách cầm từng cuốn một lên và đặt xuống, vì thấy cái tên tác giả không hợp gu và thấy giá sách không hợp ví. 
Đứng. Ở những cuốn được loe toe trên báo này, tạp chí kia, chương trình nọ. Nào giải thưởng, nào lượng phát hành, nào được dựng thành phim … Hóa ra, không phải điều gì mình cũng đang ngang nhiên ngồi cùng hàng với thời đại, bởi quyền tiếp nhận văn bản thì có, mà quyền phán xét, chê bai thì chẳng đến ai, vì sợ bị vả vào mặt do “còn trẻ” để có thể thấu được chữ và hiểu được nghĩa. Ngao ngán.

Dừng. Đôi khi, thật ngớ ngẩn khi vào một nhà sách to đùng, bạt ngàn là sách, mà lại lấy Chí Phèo ra đọc, rồi cứ cả đọc cả nhăn nhó và cười! Ngớ ngẩn vì Chí Phèo thì hầu như đã thuộc, ở nhà thì sách phải chắc có. 
Rồi về. Lẽo đẻo theo Sherlock Holmes cùng Conan Doyle, cười nghiêng ngã và chảy nước mắt với Mikhail Solokhov, và rồi còn ngoái lại, để lần sau phải vác các cụ Gabrien Gacxia Maket, La Quán Trung, Dostoievski, Cervantes,&nbsp;Ezit Nexin&nbsp; … Các bố này đã đọc, mình gác các bố ở tủ sách rồi bị “mượn” hoặc “cho mượn”, vậy mà sau những buổi chiều lang thang, lại muốn lôi kéo các bố về, nằm chung giường mỗi đêm … 
&nbsp;Lang thang. 
&nbsp;
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;]]></description>
            <pubDate>2009/10/21 17:06:14</pubDate>
            <guid><![CDATA[Lang thang:436]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[mùa liên tưởng ùa về se lạnh bởi cô đơn]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/chuabietbo/article?mid=421]]></link>
            <description><![CDATA[Cái vi mạch cảm xúc chưa được khai hoang, ở đâu đó giả hoặc con người đang vừa lườm nhau vừa cười, và vì vậy cuộc sống cũng trở nên có nhiều thứ để chậm lại, ít nhất là đến khi mùa liên tưởng ùa về se se lạnh bởi cô đơn … 
&nbsp;
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Có lúc, bắt gặp một ánh mắt nào đó của một người, tưởng là đã khai khẩn được chiều sâu hằn lên tất bật, rồi cũng ngỡ ngàng, nhìn thấy sự bình thường minh chứng qua các liên kết đầy đủ hành vi đan nhau liên tiếp và phổ biến, im.
&nbsp;
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Trưa, trên đường ra quán cơm bụi vừa gọi điện cho Mẹ. Trời đất ở nhà bình thường, Mẹ dỡ bữa ăn, cô cháu tò mò nghe bà nói chuyện, bố lại ốm mệt không ăn cơm … 
&nbsp;
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Hôm nay, 20 tháng 10 năm 2009. ]]></description>
            <pubDate>2009/10/20 15:56:24</pubDate>
            <guid><![CDATA[mùa liên tưởng ùa về se lạnh bởi cô đơn:421]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Gã: bồng bột và giật mình ...]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/chuabietbo/article?mid=415]]></link>
            <description><![CDATA[&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Nhưng rõ ràng, những cái xấu xa tệ hại không thể thỏa hiệp trong cuộc sống thì đầy ra đó, và bản thân con người cứ hò nhau nhảy xa ra mà không ai nói với nhau rằng, cần phải đạp nó xuống?
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;Gã định viết như thế để bắt đầu một câu chuyện được thấy trong cuộc sống, ừ nhỉ, nó rất đỗi quen thuộc nếu là gã của gã ngày xưa … Ngày mà có khi, trong mấy tiếng đồng hồ trước cái máy tính ở một góc phòng tăm tối nào đó, gã có thể sản sinh ra năm bảy mớ chữ, gửi cho khoảng bốn tờ báo và vài trang điện tử, rồi đánh cược với mình, ngày mai sẽ có một bài được đăng, và thế là tự nhiên có được sự tự tin, vay của cô em gái nào đó vài chục ngàn, gia nhập với mấy ông bạn nhậu vào lúc giữa đêm bên lề đường Hùng Vương, nơi có cái chợ miên man rất nhiều kỹ niệm … 
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;Giờ thì, gã thường viết được cái mở đầu như trên rồi câm bặt! Sự háo hức bỗng trở nên lạc lõng, lòng trở nên vu vơ … Cũng là cách người ta định nghĩa một giai đoạn của cuộc đời. 
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;Giờ thì, cũng là lúc gã đã già đi, bước chân lạnh lùng hơn và cảm xúc chai sạn dần, tiếng động nào nhỏ xuống thềm đời cũng khiến gã để ý và suy tư, nhưng không mấy khi khiến gã giật mình.
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;Lạ nhỉ, có khi đến cả bồng bột, đến cả giật mình cũng muốn nhớ ngày xưa? ]]></description>
            <pubDate>2009/10/12 17:49:52</pubDate>
            <guid><![CDATA[Gã: bồng bột và giật mình ...:415]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Hôm qua cũng có buổi chiều]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/chuabietbo/article?mid=398]]></link>
            <description><![CDATA[Hôm qua cũng có buổi chiều, quái nào hôm nay cũng có! Thế là đến buổi chiều. Gió ngã, đường đông, mưa vừa tạnh. Cái cơn mưa nhí nhảnh của mùa thu, mùa thu vừa chìm trong cơn bão đè qua. 
&nbsp;
Hạt vắng len vào trong từng ngõ ngách chật chội, phía phố nào cũng có hình người và tiếng động của cuộc đời. Đối mặt, với buổi chiều có lẽ cũng trơn tru như ai vừa nhìn thấy ai vừa đi qua ai vừa hờ hửng. &nbsp;
&nbsp;
Đấy! Cái quái nào lại có những cuộc đời, bước đi vòng tròn trong các hẻm có sự động đậy của cuộc sống. 
&nbsp;
Ai cũng có thể nhớ, hôm qua cũng có một buổi chiều, để đôi khi bước đi, quên mất rằng buổi chiều cũng có hôm qua … ]]></description>
            <pubDate>2009/10/05 18:09:36</pubDate>
            <guid><![CDATA[Hôm qua cũng có buổi chiều:398]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Em làm hắn hết ngủ trưa ...]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/chuabietbo/article?mid=381]]></link>
            <description><![CDATA[Đang lúi húi ăn dĩa cơm bụi trước cổng cơ quan, một cô em (đệ tử ruột theo kiểu phim kiếm hiệp) đang là sinh viên năm 3 nhắn tin: “Anh ơi, làm sao để thầy cô yêu thương mà vẫn được bạn bè cùng lớp tôn trọng? Phải trả lời trước khi ăn trưa!” 
Vốn tính hay “chiều” các em út, thế mà cũng phải vừa nhai cơm vừa ngẫm ngợi về điều cô bé hỏi. Thực ra, cái quá khứ hào hùng của hắn đã ở xa rồi, khi trong bản thân mình rõ ràng chẳng có bí quyết gì để có được một điều gì đó trong cuộc sống thực sự, hắn khó trả lời cô em chỉ bằng mấy cái nhấn của bàn phím điện thoại. 
“Anh không biết. Nhưng để được cả thầy cô và bạn bè cùng yêu thương và tôn trọng, điều đầu tiên là em không đi hỏi anh bằng câu hỏi anh vừa nhận được.”
Rồi hắn cũng trả lời cô em như vậy, trưa, nằm trên cái ghế mà không chợp mắt, chợt thấy thương, lo cho đứa em và cả nghĩ về mình …
Ai cũng mưu cầu hạnh phúc, ai cũng muốn được yêu thương, ai cũng muốn thành công và ai cũng cần che chở …
Nhưng, thật ái ngại cho ai đó không nổ lực trong cuộc sống, không cần cù trong lao động, không động não trong tư duy, không thật thà trong hành động lại tìm kiếm những “kỹ xảo” để hòng che mắt “phía trên”, gạt lừa “bên dưới” tư lợi cho cái danh hảo của mình. 
&nbsp;Ý nãy giờ không phải nói về cô bé của hắn, cô bé không có gì để bàn khi học hành chăm ngoan, được thầy cô bạn mến, duy chỉ có vài bé khác tỵ nạnh, hiềm khích và “không phục” … Ấy là cái không phục của thiểu số, cái không phục của thiểu số cũng ngang với cái “yêu chiều” của thiểu số. Một người đi học, toàn được thầy giáo bênh vực, bao che, ngợi khen nhưng các bạn trong lớp không ai phục vì người đó chẳng thực tài. Môn thì học vẹt khuôn sáo, môn thì chép bài của bạn, môn thì tìm cách để được thầy cho điểm cao … Cả mấy môn ấy công lại cũng sẽ giúp người ấy đứng đầu, nhưng bạn học không phục, thì cũng vậy. 
Cô bé làm “đi họp” của mình một cái chợp mắt trưa. Lòng hờ hửng nhìn xuống phím và gõ cho cô bé hiểu, bé không cần phải học ở đâu để được lòng tôn trọng, hãy như bé cố gắng chăm ngoan hiện tại và hãy là bé của ngày mai. 
Cũng là để giật mình, không phải ai cũng như nhau trong từng suy nghĩ … Ơ hay … ! ]]></description>
            <pubDate>2009/09/23 17:23:11</pubDate>
            <guid><![CDATA[Em làm hắn hết ngủ trưa ...:381]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Phản biện, phát triển và tư duy ...]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/chuabietbo/article?mid=372]]></link>
            <description><![CDATA[Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam
Độc Lập – Tự do – Hạnh phúc
Tuyên bố của Viện Nghiên cứu Phát triển IDS
Ngày 24-7-2009 Thủ tướng Chính phủ Nguyễn Tấn Dũng ký Quyết định số 97/2009/QĐ-TTg ban hành danh mục các lĩnh vực cá nhân được thành lập tổ chức khoa học và công nghệ (sau đây gọi là Quyết định 97), có hiệu lực từ ngày 15-09-2009.
Viện Nghiên cứu phát triển IDS nhận thấy Quyết định 97 có những sai phạm nghiêm trọng sau đây:
Một là: Điều 2 của Quyết định 97 không phù hợp với thực tế khách quan của cuộc sống.
Khoản 2, điều 2 trong quyết định này ghi: cá nhân thành lập tổ chức khoa học công nghệ “chỉ hoạt động trong lĩnh vưc thuộc Danh mục ban hành kèm theo Quyết định này. Nếu có ý kiến phản biện về đường lối, chủ trương, chính sách của Đảng, Nhà nước cần gửi ý kiến đó cho cơ quan Đảng, Nhà nước có thẩm quyền, không được công bố công khai với danh nghĩa hoặc gắn với danh nghĩa của tổ chức khoa học và công nghệ.”
Như vậy khoản 2 của điều 2 bao gồm 2 điểm chính là
(1) các lĩnh vực được phép nghiên cứu quy định trong danh mục kèm theo Quyết định, và
(2) không được công bố công khai ý kiến phản biện với danh nghĩa của một tổ chức khoa học và công nghệ.
Về vấn đề danh mục các lĩnh vực được phép tổ chức nghiên cứu:
Cuộc sống vô cùng phong phú, có nhiều vấn đề chưa biết đến, luôn luôn vận động, biến đổi và phát triển, luôn luôn đặt ra những đòi hỏi mới, cần có các quyết sách mới và các giải pháp thích hợp. Vì vậy không thể bó khuôn mọi vấn đề được phép nghiên cứu trong cuộc sống vào một danh mục dù danh mục ấy có rộng đến đâu. Quy định như vậy sẽ bó tay các nhà khoa học, những người nghiên cứu độc lập, hạn chế sự đóng góp của họ vào việc xây dựng chính sách đổi mới và phát triển đất nước.
Nghiên cứu khoa học là hoạt động sáng tạo nhằm khám phá các quy luật vận động trong tự nhiên và xã hội; từ đó tạo ra công nghệ mới, hoạch định chính sách phát triển và nâng cao dân trí để thúc đẩy xã hội tiến lên. Trong cuộc sống còn có những lĩnh vực, những vấn đề đã trở nên lỗi thời hoặc đã bị vượt qua. Thực tế này cũng là một đối tượng quan trọng của công việc nghiên cứu, nhất là trong tình hình một quốc gia phải ra sức phấn đấu khắc phục tình trạng nghèo nàn và lạc hậu. Trong một xã hội tiến bộ, công việc nghiên cứu với tính cách như vậy không thể đóng khung trong một danh mục gồm các lĩnh vực được quy định như đã nêu trong Quyết định 97.
Trong khi đó, công văn ngày 8-9-2009 của Bộ trưởng Bộ Tư pháp (thừa ủy quyền của Thủ tướng trả lời thư ngày 6-8-2009 của Viện IDS gửi Thủ tướng) cho rằng cách quy định một danh mục các lĩnh vực cho phép cá nhân được thành lập tổ chức nghiên cứu là thông lệ ở nhiều nước trên thế giới, có nước quy định một danh mục cho phép, có nước quy định một danh mục cấm, hoặc cả hai. Chúng tôi đã tìm hiểu kỹ thì chưa thấy nước nào có quy định danh mục các lĩnh vực được phép nghiên cứu khoa học. Vì vậy cách trả lời trong công văn của Bộ Tư pháp là không trung thực, thiếu trách nhiệm. Cho đến nay, trên thế giới, việc phân loại các lĩnh vực khoa học là để thống kê, so sánh, không thể lấy đó làm căn cứ để quy định các lĩnh vực được phép nghiên cứu. Cách làm như Quyết định 97 sẽ bị dư luận chê cười, làm hại uy tín của lãnh đạo và của đất nước.
Ý kiến trong công văn của Bộ Tư pháp cho rằng Quyết định vẫn để mở, sẽ tiếp tục nghiên cứu bổ sung dần các lĩnh vực cho phép, là môt cách biện bạch gượng gạo, bởi vì “cho phép” thì không bao giờ đủ. Không ai có thể “cho phép” đời sống sẽ được phát triển đến đâu. Thực chất với Quyết định này, “cho phép” tức là cấm, và vùng cấm rộng gấp ngàn lần vùng được phép.
Về vấn đề phản biện:
Quá trình đi lên của đất nước chưa có con đường vạch sẵn, cuộc sống có vô vàn vấn đề thuộc đường lối chính sách của Đảng và Nhà nước cần được phản biện để có thể xử lý đúng đắn. Tuy nhiên, thực tế cho thấy có rất nhiều ý kiến phản biện về đường lối chính sách bị cất hầu như không có thời hạn trong các “ngăn kéo” của các cơ quan chức năng hoặc của những người có thẩm quyền có liên quan. Có quá nhiều phản biện dưới mọi dạng như kiến nghị, đề nghị, thư, tài liệu nghiên cứu… không bao giờ được hồi âm.
Ví dụ nổi bật nhất là cải cách giáo dục – một vấn đề sống còn của sự phát triển đất nước, một yêu cầu bức xúc của xã hội đang được dư luận và giới nghiên cứu trong và ngoài nước rất quan tâm, phản biện công khai sôi nổi từ nhiều năm nay nhằm thực hiện những nghị quyết của Đại hội Đảng và các Hội nghị Trung ương Đảng về cải cách giáo dục. Tuy vậy, sự phản biện này chưa được đánh giá và tiếp thu nghiêm túc.
Một ví dụ khác gần đây là vấn đề bô-xít, được coi là một chủ trương lớn của Đảng và Nhà nước. Sự phản biện công khai, quyết liệt vừa qua của rất nhiều nhà khoa học và các hiệp hội thuộc các lĩnh vực khác nhau đã góp phanà thúc đẩy việc ban hành quyết định ngày 24-04-2009 của Bộ Chính trị lưu ý những vấn đề phải quan tâm trong khai thác bô-xít ở Tây Nguyên. Tuy vậy, còn biết bao nhiêu phản biện quan trọng khác trong vấn đề khai thác bô-xít ở Tây Nguyên vẫn còn bị bỏ ngỏ.
Trong tình hình nêu trên, cấm các tổ chức khoa học công nghệ do các cá nhân thành lập phản biện công khai như nêu trong Quyết định 97 thực chất là cấm phản biện xã hội, hệ quả sẽ khôn lường.
Khoản 2 trong điều 2 của Quyết định 97 không viết thành văn nhưng hàm ý để ngỏ khả năng: cá nhân được phép phản biện công khai với tư cách riêng của mình. Như vậy, sẽ không thể giải thích:
(a) Tại sao cá nhân thì được phản biện công khai, còn tổ chức, tức trí tuệ tập thể và liên ngành được tập họp để có thể có chất lượng cao hơn, thì lại không? Quy định chỉ cho phép cá nhân phản biện công khai tạo thuận tiện cho việc vô hiệu hóa hay hình sự hóa việc phản biện của cá nhân? Phải chăng quy định như vậy ngay từ đầu đã mang tính chất không khuyến khích phản biện, mà có hàm ý làm nản lòng thậm chí hăm dọa sự phản biện của cá nhân.
(b) Tại sao trong nhà nước pháp quyền theo định hướng xã hội chủ nghĩa, một văn bản pháp quy có tầm quan trọng như vậy lại có thể được thiết kế như một cái bẫy và để ngỏ khả năng cho việc vận dụng cái bẫy đó?
Hai là: Việc cấm phản biện công khai là phản khoa học, phản tiến bộ, phản dân chủ.
- Cấm như vậy là phản khoa học, bởi lẽ: Bất kể một phản biện nào nếu không chịu sự “sát hạch” công khai, minh bạch trong công luận, sẽ khó xác định phản biện ấy là đúng hay sai, độ tin cậy của nó, sự đóng góp hay tác hại nó có thể gây ra, khó lường được các khả năng sử dụng hoặc lợi dụng việc phản biện này.
- Cấm như vậy là phản tiến bộ, bởi lẽ: Người dân sẽ không biết đến các phản biện đã được đề xuất hay các vấn đề đang cần phải phản biện, càng không thể biết chất lượng và tác dụng của những phản biện ấy, không biết nó sẽ được cơ quan có thẩm quyền đánh giá, tiếp thu hay xử lý như thế nào. Phản biện và tiếp thu phản biện không công khai sẽ không thể tranh thủ được sự đóng góp xây dựng từ trí tuệ trong và ngoài nước, hạn chế khả năng sáng tạo tìm ra con đường tối ưu cho sự phát triển đất nước và vứt bỏ lợi thế của nước đi sau. Trên hết cả, cấm như vậy là cản trở việc nâng cao trí tuệ và bản lĩnh của người dân, cản trở vai trò làm chủ đất nước của nhân dân. Cấm như vậy chẳng khác nào biểu hiện chính sách ngu dân.
- Cấm như vậy là phản dân chủ, bởi lẽ: Nhân dân – người chủ của đất nước – sẽ thiếu những thông tin để tự mình tìm hiểu, đánh giá mọi vấn đề có liên quan của đất nước mà họ không thể không quan tâm. Cấm như vậy là tước bỏ hay làm giảm sút khả năng của nhân dân giám sát, kiểm tra, đánh giá hay đóng góp xây dựng, hình thành và nói lên các ý kiến của họ, tán thành hay bác bỏ một chủ trương nào đó; trên thực tế là cấm hay ngăn cản quyền của nhân dân tham gia vào công việc của đất nước. Cấm như vậy là ngược với tiêu chí Nhà nước của dân, do dân và vì dân.
Ba là: Quyết định 97 có nhiều điểm trái với đường lối của Đảng và vi phạm pháp luật của Nhà nước.
- Trước hết, đối với Hiến pháp, điều 2 trong Quyết định 97 vi phạm Điều 53 quy định công dân có quyền tham gia quản lý Nhà nước và xã hội, tham gia thảo luận các vấn đề chung của cả nước và địa phương; Điều 60 quy định công dân có quyền nghiên cứu khoa học, kỹ thuật, phát minh, sáng chế, sáng tác; Điều 69 quy định công dân có quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí; có quyền được thông tin; có quyền hội họp, lập hội, biểu tình theo quy định của pháp luật.
- Đối với Luật Khoa học và công nghệ, điều 2 Quyết định 97 không phù hợp với tinh thần của Luật này coi khoa học và công nghệ là quốc sách hàng đầu, khuyến khích sự tham gia nghiên cứu của các tổ chức và cá nhân, Nhà nước đảm bảo và hỗ trợ sự thực hiện những kết quả nghiên cứu, khuyến khích các hội khoa học và công nghệ có trách nhiệm tổ chức, động viên các thành viên tham gia tư vấn, phản biện, giám định xã hội và tiến hành các hoạt động khoa học và công nghệ… v.v.
- Đặc biệt quan trọng là Quyết định 97 có nhiều điểm trái với tinh thần và nội dung Nghị quyết số 27 – NQ/T.Ư “Về xây dựng đội ngũ trí thức trong thời kỳ đẩy mạnh công nghiệp hóa, hiện đại hóa đất nước” mới được ban hành tháng 10-2008. Nghị quyết này nhấn mạnh thực hành dân chủ, tôn trọng và phát huy tự do tư tưởng trong hoạt động nghiên cứu, sáng tạo của trí thức vì mục tiêu dân giàu, nước mạnh, xã hội công bằng, dân chủ, văn minh.
- Việc ban hành Quyết định 97 còn vi phạm khoản 2 và khoản 4 Điều 67 trong Luật Ban hành văn bản quy phạm pháp luật, cụ thể là đã bỏ qua trình tự bắt buộc phải công bố dự thảo quyết định trước ít nhất 60 ngày trước khi kí để bảo đảm sự tham gia ý kiến của dân. Trong công văn trả lời Viện IDS, Bộ trưởng Bộ Tư pháp lập luận rằng: quyết định 97 được xây dựng và ban hành đúng luật vì toàn bộ các bước soạn thảo, lấy ý kiến, thẩm định dự thảo quyết định đã được hoàn tất trong năm 2008 khi Luật ban hành văn bản quy phạm pháp luật (sửa đổi năm 2008) phải đến 1-1-2009 mới có hiệu lực. Sự biện bạch này không thể chấp nhận được. Quá trình soạn thảo, thẩm định bắt đầu từ bao giờ, kéo dài bao lâu, là việc nội bộ của các cơ quan hữu trách. Nhân dân, là những người chịu tác động của Quyết định, chỉ có thể biết ngày ban hành chính thức của Quyết định 97 là ngày 24-7-2009, hơn 7 tháng sau khi Luật ban hành văn bản quy phạm pháp luật có hiệu lực. Như vậy rõ ràng là việc ban hành Quyết định 97 vi phạm luật ban hành văn bản quy phạm pháp luật. Vì sao một quyết định quan trọng liên quan đến một lĩnh vực lớn được coi là quốc sách hàng đầu, lại được thực hiện môt cách vội vã và tùy tiện như vậy.
Có thể kết luận, Quyết định 97 nếu được thực hiện sẽ làm nặng nề thêm thực trạng thiếu công khai minh bạch rất nguy hại cho việc xây dựng và thực thi pháp luật, làm trầm trọng thêm tình trạng tụt hậu hiện nay của đất nước.
*
* *
Trong gần 2 năm hoạt động, Viện Nghiên cứu phát triển IDS đã làm được một số việc có ích cho đất nước, đóng góp ý kiến xây dựng đối với một số vấn đề hay chủ trương chính sách của Đảng và Nhà nước, được dư luận xã hội, đặc biệt là giới nghiên cứu trong và ngoài nước quan tâm. Mọi hoạt động của Viện IDS từ ngày thành lập cho đến nay đều tiến hành đúng pháp luật, công khai, minh bạch.
Tuy nhiên trong thời gian qua, tồn tại dai dẳng một số nhận xét sai lệch của cơ quan an ninh về Viện IDS, thậm chí cho rằng Viện nhận tiền của nước ngoài và có hoạt động chống đối Nhà nước…Ngày 16-01-2009 Viện IDS đã có thư gửi các vị lãnh đạo cấp cao của Đảng và Nhà nước nêu rõ quan điểm của Viện về những nhận định sai trái này, song tiếc rằng cho đến nay bức thư này của Viện chưa nhận được bất kể một hồi âm nào.
Ngay sau khi có Quyết định 97, Hội đồng Viện IDS đã thảo luận, phân tích những chỗ sai cả về thủ tục và nội dung của quyết định này. Với ý thức tôn trọng Chính phủ và Thủ tướng, và để biểu thị thiện chí của mình, Hội đồng Viện chúng tôi nhất trí chưa bày tỏ ‎ý kiến công khai mà trước hết gửi thư ngày 6-8-2009 nêu rõ với Thủ tướng những chỗ sai của Quyết định 97 và kiến nghị cách giải quyết nhằm tránh các hệ quả bất lợi về nhiều mặt.
Sau khi gửi thư, đại diện của Hội đồng Viện được mấy vị lãnh đạo mời gặp, riêng Thủ tướng mời gặp hai lần; nhân dịp đó chúng tôi trình bày rõ thêm và trao đổi ý kiến thẳng thắn về những nhận xét và kiến nghị đã nêu trong thư.
Viện IDS đã kiên tâm chờ đợi. Ngày 11-9-2009, Chủ tịch Hội đồng Viện IDS được Bộ trưởng, chủ nhiệm Văn phòng Chính phủ thừa ủy quyền của Thủ tướng mời đến VPCP và trao cho hai văn bản. Một là công văn số 3182/BTP-PLDSKT ngày 8-9-2009 của Bộ trưởng Bộ Tư pháp thừa ủy quyền của Thủ tướng trả lời Hội đồng Viện Nghiên cứu phát triển IDS về những điều nêu trong thư của Viện gửi Thủ tướng ngày 6-8-2009. Hai là công văn số 1618/TTg-PL ngày 10-9-2009 của Bộ trưởng Chủ nhiệm VPCP thừa ủy quyền của Thủ tướng yêu cầu Bộ Khoa học và công nghệ ra văn bản hướng dẫn thi hành Quyết định 97 và thu thập ý‎ kiến để kiến nghị bổ sung danh mục ban hành theo quyết định này.
Hai công văn này cho thấy tất cả các kiến nghị của Viện IDS về Quyết định 97 đều không được chấp nhận.
Toàn viện IDS và từng thành viên đã hết sức đề cao tinh thần trách nhiệm công dân, ý thức kỷ luật và thiện chí, nhưng những cố gắng đó đã không được đáp ứng.
Trước tình hình như vậy, với một quyết định hạn chế đến mức vô lý quyền nghiên cứu của một tổ chức khoa học, Viện nghiên cứu phát triển IDS không thể tiếp tục hoạt động theo sứ mệnh đã xác định trong mục tiêu ghi vào Điều lệ của mình. Chấp nhận hoạt động theo Quyết định 97, viện IDS và các thành viên sẽ không thể làm đúng tinh thần của Nghị quyết Trung ương Đảng về trí thức mới ban hành, đồng thời không thể làm tròn trách nhiệm công dân và nghĩa vụ người trí thức của mình
Ngày 14-09-2009, Hội đồng Viện IDS đã họp phiên toàn thể, quyết định tự giải thể để biểu thị thái độ dứt khoát của Viện đối với Quyết định 97. Quan điểm của Viện chúng tôi được trình bày trong tuyên bố này và được công bố kèm theo các tài liệu liên quan[1]. Chúng tôi cũng giữ quyền sử dụng tiếp các công cụ pháp lý để bảo vệ sự trong sáng của luật pháp.
Làm tại Hà Nội ngày 14-09-2009
Các thành viên Hội đồng IDS đã ký
Số thứ tự
Tên thành viên: 
&nbsp;1 GS. Hoàng Tụy, Chủ tịch Hội đồng IDS

2 TS. Nguyễn Quang A, Viện trưởng

3 Phạm Chi Lan, Phó Viện trưởng

4 GS. Phan Đình Diệu

5 TS. Lê Đăng Doanh

6 Vũ Kim Hạnh

7 GS. Chu Hảo

8 GS. Phạm Duy Hiển

9 TS. Vũ Quốc Huy
10 GS. Tương Lai

11 GS. Phan Huy Lê

12 Nhà văn Nguyên Ngọc

13 Chuyên gia kinh tế Trần Đức Nguyên

14 Nhà báo Huỳnh Sơn Phước

15 Trần Việt Phương (Nhà thơ Việt Phương)

16 Nguyễn Trung
—————————————————
&nbsp;]]></description>
            <pubDate>2009/09/17 10:03:49</pubDate>
            <guid><![CDATA[Phản biện, phát triển và tư duy ...:372]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Chơi cờ]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/chuabietbo/article?mid=333]]></link>
            <description><![CDATA[
Bên chân cầu chợ Bến Ngự, lâu lắc mới ra Huế, ngồi với cái bàn cờ tướng của một ông cụ mắc chứng khó ngủ về đêm. Ông cụ một bên và hắn một bên. Hai ông con “cộc” nhau bên dưới ánh sáng của cột đèn điện chang chang, nằm dọc theo mép chiếc cầu vừa được tân trang ra vẽ đàng hoàng. 
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Huế thân thuộc đến lạ, thân thuộc đến có thể sà ngay xuống cái bàn cờ vào lúc 1h30 sáng với một ông cụ chưa lần nào gặp mà vẫn mê, vẫn say, vẫn quên béng trước sau và trái phải có những gì đang đến. 
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Làm được hai ván, một cụ ông khác từ xa xa xuất hiện, bên hông chiếc xe đạp rách là thùng bánh bao bốc khói, phía dưới thùng rực than hồng, tiếng kì cạch của xe cộng với âm vang của chiếc loa con con cất lên những tiếng mời chào “Bánh bao! Ai bánh bao! …” vang lên trong đêm khiến hắn giật mình gặp lại hình ảnh thân quen cũ. 
- Thế mà nó thua ông à! Đ. M.! Chơi hay thế mà thua! Thằng trọng tài dốt quá! Àh! Ha ha! Thằng ni lâu ngày hây! Mi đi đâu mần ăn rồi? … Đà Nẵng à? … Tau nghe nói trong nớ là xứ nhậu nhất thế giới, thằng cu cạnh nhà bảo nếu tau vô trong, mở cái quán nhậu vĩa hè là giàu, không nghèo như ri, đêm hôm đi như cả chân … &nbsp;Hồi trước tụi hắn toàn bắt tui uống rượu, đây này, chỗ này ông à. ... Chúng nó gặp mình toàn mời mình cụng thôi, chả thằng nào mua bánh bao, chúng chẳng ăn, mà chúng có khi cũng chẳng có tiền ăn bánh bao vì đói. ... &nbsp;Thế về Huế chơi à? ... Hay, về đánh cờ&nbsp;! Mà mi có coi đá banh không&nbsp;? ... Thằng Xê Nan đá thế mà thua! ... Tại nó đá vào thằng Man rồi nó ngu còn ghi bàn vào lưới nhà nữa! Tức thật! Thằng người Nga đá hay lắm, mà hay làm gì ông nhỉ, phải thế không? ... Lên Sĩ đi ông, Tướng mất Sĩ như Đĩ mất váy, lên đi ông. Rứa, cứ rứa, nhất Sĩ chòi góc, cóc sợ Mã công! ... Không được, đừng ham ăn, ăn đôi khi cũng thua nhá! ... Thằng Xên Nan, biết không, nó ghi bàn nhưng ghi vào lưới mình cũng chẳng thắng! ... Đừng về xe đó, cờ bí dí Tốt, từ từ, lo gì. ... Cứ để thế, dí tốt tiếp, cứ thế, nhất Tốt độ hà, bán xa chi lực. ... Ông nói đúng, đời mình sướng cái gì nữa, làm gì có cái gì để mà mơ ước cho thân mình như thằng ni, có khi nó còn đang mơ được ôm con mái nào đó mà ngủ ấy chứ, phải không ông&nbsp;? ... Đừng! Mất Xe không bằng què Tượng! ... Hà hà! Mà thằng ni, mi cũng bị chứng mất ngủ như lão này à, hay mi giống mấy đứa xem đá banh, ừ nhỉ may mà thằng bên Tây nó cứ đá về khuya, không chẳng cóc nào mua bánh bao. ... Pháo đầu xuất Tướng, Xe đâm thọc! ... Ừ! Không phải ai cũng hiểu cũng thương mình, ông à. ... Sao lại thế, nhất chiếu nhất cách! Hà hà! ... Sắp đến giải Ý rồi, đi đây.
- Ừ. Ông đi, tối mai tui chờ ông. Rõ khổ ... 
Lâu mới ra Huế vào dịp cuối tuần, mới lại lẻn đi tìm cảm giác đêm rất dài với đủ những sự trút đổ. 
Đêm Bến Ngự, ba người chụm đầu vào nhau khề khà với một bàn cờ, hai chiếc bánh bao bẻ dỡ, chai thuỷ tinh có cái mác chữ Thạch Bích đã vơi nữa rượu gạo ở trong, sáu bảy cái nem chả lẫn lộn đã và chưa bóc lá vương vải một khoảnh lề cầu. 
Hắn thấy, nghĩa là ở bất kỳ góc đời nào cũng thế, ta cần những cảm giác ấm áp đè lên những toan lo về được thua, ấy là điều nằm ở phía sau tất thảy mọi sự ồn ào ... ]]></description>
            <pubDate>2009/09/03 15:09:26</pubDate>
            <guid><![CDATA[Chơi cờ:333]]></guid>
         </item>        </channel>
        </rss><!-- w2.blog.sg1.yahoo.com compressed/chunked Wed Nov 25 00:33:20 SGT 2009 -->
