<?xml version="1.0" encoding="utf-8"?>
<rss version="2.0">
<channel>        <title><![CDATA[chuột xinh]]></title>
        <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/chuotxinh_xitin_se7en]]></link>
        <description><![CDATA[t oi a la nguoi duy nhat e yeu va se mai yeu. yeu anh nhiu]]></description>
        <language>vi-vn</language>
        <lastBuildDate>2010/02/02 18:11:49</lastBuildDate>         <item>
            <title><![CDATA[ngay buon nhat]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/chuotxinh_xitin_se7en/article?mid=194]]></link>
            <description><![CDATA[
Ngày buồn nhất… Muốn hét lên thật&nbsp; 
to! Muốn đập vỡ mọi thứ trước mặt! 
Muốn đánh ai đó một trận thật đã tay!
&nbsp;Nghĩ vậy mà không làm được vây. 
Cuối cùng mình vẫn cứ bình thường 
như bao lâu nay. Vẫn cười vẫn nói 
chuyện. Người ta hỏi sao mình vừa 
cười xong mà lại khóc được rồi? Lạ 
quá, mình cũng không biết nữa… Giá 
mà mình biết được. Giá mà mình có 
thể tự sưởi ấm trái tim lạnh cóng 
trong mùa Đông này. Mình vẫn cố để 
đứng dậy, thế mà mình lại ngã. Ngã 
đau lắm! Chân tay xướt xát, mà trong 
lòng cũng thấy xướt xát hết. Tự lấy&nbsp;
&nbsp;tay lau nước mắt mới thấy tay mình 
thật lạnh. Có người đã từng nói đùa 
với mình rằng mình là người máu 
lạnh, rằng mình thật lạnh lùng. Nhưng
&nbsp;ko phải vậy, thật sự không phải… 
Mùa Đông cần một vòng tay ấm… 

Sống chỉ để quên và chờ đợi một người... 
chẳng biết làm thế đúng hay là sai... 
&nbsp;
Hứa là sẽ quên nhưng tâm thì cứ mãi 
&nbsp;
ngóng trông... 
đã từng khuyên người ta...đừng nên 
&nbsp;
ngóng trông khi người ta ko muốn...thế 
&nbsp;
sao................................... 
Quyết định ra đi...làm lại từ đầu để quên
&nbsp;
tất cả... 
thế mà có quên được đâu...
&nbsp;vẫn quay về đây vs quá khứ vui vẻ...mang
&nbsp;
&nbsp;nụ cười hạnh fúc...muốn mang đi nhưng 
&nbsp;
ko được... hứa...
&nbsp;
+ Sẽ ko nhớ nữa 
+ Ko khóc nữa 
+ Ko đau nữa 
+ Trái tim...sẽ ko loạn nhịp 
&nbsp;
thế sao...
&nbsp;
• Vẫn cứ để nỗi nhớ dày vò 
• Vẫn cứ mỉm cười khi tim chảy máu 
• Vẫn cứ...ôm vết thương jấu kín...
&nbsp;• Và...vẫn cứ...để trái tim...va đập vào
&nbsp;
&nbsp;khỏang trốngsao cứ fải như thế... 
&nbsp;
Nói rất nhiều...nhưng người ta cảm nhận
&nbsp;
&nbsp;được bao nhiêu ?
&nbsp;Cuộc đời thì ngắn nhưng nỗi đau thì dài... 
Quên đi để mà sống...hay sống để mà
&nbsp;
&nbsp;quên ? 
Ta ko có câu trả lời]]></description>
            <pubDate>2010/02/02 18:04:44</pubDate>
            <guid><![CDATA[ngay buon nhat:194]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[ly va nuoc]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/chuotxinh_xitin_se7en/article?mid=191]]></link>
            <description><![CDATA[Ly nói: &quot;Tôi cô quạnh quá, tôi cần Nước, cho tôi chút nước nào!&quot;Chủ hỏi: &quot;Được, cho ngươi nước rồi, ngươi sẽ không cô quạnh nữa phải không?&quot;Ly đáp: &quot;Chắc vậy!&quot;Chủ đem Nước đến, rót vào trong Ly.Nước rất nóng, Ly cảm thấy toàn thân mềm nhũn, rụng rời, tưởng như sắp tan chảy đến nơi. Ly nghĩ, đây chắc là sức mạnh của tình yêu.Một lát Nước chỉ còn âm ấm, Ly cảm thấy dễ chịu vô cùng. Ly nghĩ, đây chính là mùi vị của cuộc sống.Nước nguội đi, Ly bắt đầu sợ hãi, sợ hãi điều gì chính Ly cũng không biết. Ly nghĩ, đây chính là tư vị của sự mất mát.Nước lạnh ngắt, Ly tuyệt vọng. Ly nghĩ, đây chính là &#39;an bài&#39; của duyên phận.Ly kêu lên: &quot;Chủ nhân, mau đổ nước ra đi, tôi không cần nữa!&quot;Chủ không có đấy. Ly cảm thấy nghẹt thở. Nước đáng ghét, lạnh lẽo quá chừng, ở mãi trong lòng, thật là khó chịu.Ly dùng sức lay thật mạnh. Ly chao mình, Nước rốt cục cũng phải chảy ra. Ly chưa kịp vui mừng, thì đã ngã nhào xuống đất.Ly vỡ tan. Trước lúc chết, Ly nhìn thấy, mỗi mảnh của Ly, đều có đọng vết Nước. Lúc đó Ly mới biết, Ly yêu Nước, Ly thật sự rất yêu Nước. Nhưng mà, Ly không có cách nào để đưa Nước, nguyên vẹn, trở vào trong lòng được nữa.Ly bật khóc, lệ hoà vào với Nước. Ly đang cố dùng chút sức lực cuối cùng, yêu Nước thêm lần nữa.Chủ về. Ông ta nhặt những mảnh vỡ, một mảnh cứa vào ngón tay, làm bật máu ra.Ly cười, tình yêu, rốt cục là cái gì, lẽ nào phải trải qua đớn đau mới biết trân trọng?Ly cười, tình yêu, rốt cục là cái gì, lẽ nào phải mất hết tất cả, không còn cách gì vãn hồi nữa mới chịu buông xuôi]]></description>
            <pubDate>2010/01/19 12:16:58</pubDate>
            <guid><![CDATA[ly va nuoc:191]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[chia tay tinh yeu]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/chuotxinh_xitin_se7en/article?mid=183]]></link>
            <description><![CDATA[
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;Khi yêu, tất cả chúng ta đều mong muốn tình yêu đó là duy nhất, là vĩnh cửu. Nhưng thực tế đôi khi lại diến biến theo những điều ngược lại. Một ngày nọ, bỗng nhiên một trong hai người cảm thấy không còn yêu nữa và muốn chia tay. Hàng ngàn người đã thực hiện những cuộc chia tay thật nhẹ nhàng, thật tự nhiên và đơn giản. Nhưng với không ít người, điều đó thật nặng nề và khó chấp nhận. Một điều thật đáng buồn trong cuộc sống là khi bạn gặp một người có ý nghĩa đối với bạn, để rồi cuối cùng nhận ra rằng người ấy sinh ra không phải để cho bạn và chỉ có thể để người ấy ra đi…&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Đừng cố gắng kéo dài nếu như người yêu của bạn muốn chia tay. Hãy để người ấy ra đi. Đừng biến mình thành một kẻ đáng thương trong mắt người ấy. Bạn nên biết rằng, cuộc sống có muôn ngàn lối, có hàng vạn cánh cửa. Vì thế, khi cánh cửa này đóng lại thì cánh cửa khác lại mở ra. Điều bạn cần làm là thôi không chờ đợi, thôi không đứng mãi trước cánh cửa đã đóng để gặm nhấm nỗi đau mà hãy tìm một cánh cửa đang mở ra cho bạn...&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Tôi biết, làm được đều đó thật khó khăn khi bạn là người “bị bỏ rơi”. Bạn vẫn đang yêu và không thể hiểu nổi vì sao mình bị ruồng bỏ, bạn không chấp nhận thực tế đó. Lẽ đương nhiên, phản ứng đầu tiên của chúng ta trong tình huống này là cố gắng níu kéo và “thay đổi&quot; tình hình. Nhưng chắc chắn những gì mà chúng ta nhận đựơc chỉ là thái độ lạnh nhạt, lẩn trốn, thậm chí tàn nhẫn của người ấy… Kết quả là bạn sẽ rơi vào tâm trạng tuyệt vọng, đau khổ và phản ứng tiêu cực với chính mình. Bạn trở nên khó chịu, sầu muộn, trong lòng luôn có một tảng đá đè nặng, bạn trở nên đa nghi với mọi người vì lo sợ mình sẽ gặp phải một người như thế một lần nữa…&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Khi yêu, chẳng ai mong muốn xảy ra đổ vỡ, mất mát nhưng tình yêu mất đi rồi, dù là lỗi tại ai đi chăng nữa thì tình yêu vẫn không thể tiếp tục tồn tại. Tất cả đều là quy luật tất yếu của cuộc sống: sự suy tàn của cái này là sự khởi đầu cho một cái mới, tốt hơn. Tình yêu mất đi, dù bạn có tiếc nuối thế nào thì nó cũng không thể trở lại. Quá khứ nằm phía sau lưng, bạn đã đi qua, không thể quay lại để kéo nó ngược về phía bạn. Nhưng tương lai nằm phía trước, bạn có thể vươn tay ra, kéo tuơng lai gần hơn về phía mình. Dù tình yêu của hai người có gắn bó keo sơn với nhau suốt 10 năm trời đi chăng nữa thì khỏang thời gian ấy lại chỉ là một phần rất nhỏ, một chặng đường rất ngắn trong cả cuộc đời của bạn. Khoảng thời gian ấy thật hạnh phúc nhưng: “nơi hạnh phúc nhất chưa phải là nơi bình yên nhất”, điều bạn cần là một nơi bình yên cho tâm hồn bạn trong cả cuộc đời, vì thế “nơi bình yên nhất chắc chắn là nơi bạn tìm thấy hạnh phúc”.&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Đừng hỏi vì sao người ấy lại thay đổi, ko yêu bạn nữa?! Ko yêu nữa đơn giản chỉ là hết yêu nhau, thế thôi. Bạn ko thể bắt người ấy tiếp tục yêu bạn và ngay cả người ấy dù muốn cũng ko thể bắt trái tim mình phải yêu khi mà nó đã ko còn chút cảm xúc nào với bạn. Bạn phải chấp nhận rằng tình cảm đã thay đổi, rằng bạn đã mất người ấy, rằng chẳng còn gì nữa giữa hai người…Không nên trách móc nhau làm gì, cũng đừng làm tổn thương nhau vì nếu như thế thì tình yêu trong bạn đã trở nên quá vị kỷ và nhỏ nhen…Nếu bạn thật sự thương yêu người ấy thì hãy chấp nhận chia tay vì việc đó làm cho người bạn yêu thương cảm thấy dễ chịu và hạnh phúc. Hãy học cách tha thứ cho nhau. Hãy yêu nhau bằng tình yêu cao thượng nhất và hãy bỏ lại những tháng ngày êm đềm, bỏ lại những kỷ niệm đã một thời bạn trân trọng, nâng niu để đối diện với những sự thật trước mắt, đối diện với những tan vỡ dù rằng đều đó sẽ làm bạn đau nhiều lắm.&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Nếu bạn là người chủ động chia tay thì hãy bình tĩnh, dành thời gian để người kia chuẩn bị tâm lý, không thể nói chia tay là đoạn tuyệt ngay mọi thứ, xem đó như việc rũ bỏ một cái áo. Làm như thế là bạn đã quá ích kỷ khi chỉ nghĩ đến cảm xúc của mình mà không thông cảm cho người khác. Hãy làm mọi cách để sự chia tay ấy ko gây tổn thương nặng nề với người mà bạn đã từng yêu thương.&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Cuối cùng, bạn hãy tin rằng: một tình yêu mất đi có nghĩa là bạn sẽ có cơ hội để chọn lựa một tình yêu mới xứng đáng hơn, ít sai lầm hơn. Thời gian sẽ là phương thuốc nhiệm màu để chữa lành tất cả mọi vết thương. Và thời gian cũng sẽ giúp hồi sinh mọi trái tim đau khổ, trả lại cho nó khả năng yêu thương như thuở ban đầu...]]></description>
            <pubDate>2010/01/10 10:40:12</pubDate>
            <guid><![CDATA[chia tay tinh yeu:183]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[hay chan trong nhung gj minh dang co]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/chuotxinh_xitin_se7en/article?mid=180]]></link>
            <description><![CDATA[Khi bạn yêu một ai đó với tất cả trái tim mình, tình yêu đó sẽ không bao giờ mất đi ngay cả khi bạn phải chia xa. Khi bạn yêu một ai đó và dù bạn đã làm tất cả mà vẫn không được đáp lại thì hãy để họ ra đi. Vì nếu tình yêu đó là chân thật thì chắc chắn rằng nó sẽ trở về với bạn
Tuy nhiên, sự đời không đẹp đẽ như nhiều người mơ ước. Một đêm nọ chàng trai đến gặp người mình yêu và nói:- Chúng ta chia tay nhau nhé!Thật sự ngỡ ngàng cô gái hỏi chàng trai :- Trước kia anh đã từng nói với em rằng chúng ta chỉ chia tay nhau khi bầu trời không được mặt trời chiếu sáng nữa và nó cũng không còn màu xanh, sao bây giờ anh lại nói chia tay em.Ngước mắt lên nhìn trời chàng trai nói :- Em hãy nhìn đi bây giờ bầu trời không còn được mặt trời chiếu sáng nữa, và bầu trời không phải màu xanh mà chỉ có màu đen thôi.Rồi chàng trai quay bước ra đi bỏ lại cô gái thương khóc một mình. Cô khóc mãi khóc mãi. Cô quay mặt về hướng mặt trời để hi vọng rằng khi trời sáng, lúc cô nhìn thấy tia nắng đầu tiên cũng là lúc chàng trai trở về với cô. Tuy nhiên, khi trời sáng khi mà cô cảm nhận được ánh sáng ấm áp của mặt trời chiếu vào mặt mình cũng là lúc người con gái tội nghiệp đó biết mình đã mù. Cô không còn nhìn thấy ánh nắng mặt trời cũng không còn nhìn thấy màu xanh của bầu trời, nhưng cô vẫn quay mặt của mình về hướng mặt trời với hi vọng là một khi nào đó mắt cô sáng lại cũng là lúc người yêu của cô theo cùng tia nắng đầu tiên đó quay trở lại.
Ngày xửa ngày xưa có một đôi trai gái yêu nhau tha thiết, quả thật họ rất đẹp đôi - trai tài gái sắc. Tưởng chừng tình yêu của họ không có gì chia rẽ được...Ngày qua ngày họ vui đùa bên nhau ở trên cánh đồng bát ngát màu xanh của cỏ. Một ngày nọ cũng ở trên cánh đồng xanh đó, giữa một ngày nắng đẹp trời xanh và cao. Hai người vẫn như thường lệ vui đùa với nhau, sau khi mệt nhoài họ ngả lưng xuống dưới tấm nệm cỏ đó, cùng nhau ngắm bầu trời. Bất chợt cô gái hỏi chàng trai:- Anh ơi! Bao giờ thì mặt trời sẽ không chiếu sáng nữa nhỉ- Anh không biết đâu- Thế không biết bao giờ thì bầu trời hết trong xanh thế này anh nhỉ?- Anh cũng không biết nữa - chàng trai nóiCuối cùng cô gái hỏi chàng trai :- Thế có khi nào chúng mình xa nhau không anh?- Mình chỉ xa nhau khi mà bầu trời không được mặt trời chiếu sáng, và nó cũng không còn màu xanh nữa.Cô gái rất hài lòng vì câu trả lời của chàng trai.Tuy nhiên, sự đời không đẹp đẽ như nhiều người mơ ước. Một đêm nọ chàng trai đến gặp người mình yêu và nói:- Chúng ta chia tay nhau nhé!Thật sự ngỡ ngàng cô gái hỏi chàng trai :- Trước kia anh đã từng nói với em rằng chúng ta chỉ chia tay nhau khi bầu trời không được mặt trời chiếu sáng nữa và nó cũng không còn màu xanh, sao bây giờ anh lại nói chia tay em.Ngước mắt lên nhìn trời chàng trai nói :- Em hãy nhìn đi bây giờ bầu trời không còn được mặt trời chiếu sáng nữa, và bầu trời không phải màu xanh mà chỉ có màu đen thôi.Rồi chàng trai quay bước ra đi bỏ lại cô gái thương khóc một mình. Cô khóc mãi khóc mãi. Cô quay mặt về hướng mặt trời để hi vọng rằng khi trời sáng, lúc cô nhìn thấy tia nắng đầu tiên cũng là lúc chàng trai trở về với cô. Tuy nhiên, khi trời sáng khi mà cô cảm nhận được ánh sáng ấm áp của mặt trời chiếu vào mặt mình cũng là lúc người con gái tội nghiệp đó biết mình đã mù. Cô không còn nhìn thấy ánh nắng mặt trời cũng không còn nhìn thấy màu xanh của bầu trời, nhưng cô vẫn quay mặt của mình về hướng mặt trời với hi vọng là một khi nào đó mắt cô sáng lại cũng là lúc người yêu của cô theo cùng tia nắng đầu tiên đó quay trở lại.
Tôi mong rằng sau khi đọc xong câu chuyện này mọi ngừoi hãy trân trọng tất cả những gì mình đang có. Vì tình cảm sẽ trội dần theo thoi gian nếu như ta không biết trân trọng thì nó sẽ không o bên ta nữa.]]></description>
            <pubDate>2010/01/10 10:36:35</pubDate>
            <guid><![CDATA[hay chan trong nhung gj minh dang co:180]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[nay anh oi em thich...]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/chuotxinh_xitin_se7en/article?mid=164]]></link>
            <description><![CDATA[&nbsp;



Này anh, em thích... 

&nbsp;

Này anh, em thích mưa lắm đấy. Em thích mỗi khi mưa được lang thang ngoài đường, em hứng chí giang tay ra đón mưa, để mưa táp vào mặt ướt đẫm, thấy man mát và dễ chịu. Nhưng em vẫn thích hơn nếu anh đi cũng em mỗi lần mưa như thế. Em sẽ ngồi sau nhí nhố nói cười về triết lý mưa trong khi anh thì nhăn nhó vì mưa to quá. Mình sẽ dừng xe ở đâu đó để trú mưa anh nhé, chờ ngớt mưa lại đi tiếp, nhìn hoàng hôn đang bừng lên cuối chân trời, sau cơn mưa trời lại sáng anh nhỉ. Em ước được cùng anh đi tiếp con đường mưa… Này anh, em thích gió lắm đấy. Ngày gió em thích ngồi ở đâu đó thật rộng và hút gió, ngồi nghĩ miên man, để gió cuốn đi những lo toan trong đầu và em lại ước được bay lên. Nhưng em sẽ thích hơn nếu anh rảnh và đưa em đi dọc đường đê, chỗ đó gió mát lắm, em sẽ không thấy cô đơn vì anh đang ở rất gần. Và nếu anh bận, em chỉ cần một tin nhắn để biết “anh nhớ em, gió gợi nhắc đến em nhiều như là mưa vậy”… Này anh, em thích kem lắm đấy. Kem mát lạnh nhé, tan dìu dịu trên đầu lưỡi rồi rất ngọt ở cổ họng, ăn kem dễ chịu lắm. Em có thể ăn kem cả bốn mùa, kể cả mùa đông rét mướt, em vẫn thích cái vị lành lạnh của kem, lạnh đến tê răng. Nhưng em vẫn thích hơn nếu anh cũng em ăn kem vào mùa đông, lạnh tê mà anh vẫn cố cười rồi đẩy que kem dở cho em, giả vờ bảo thấy em ăn cũng đủ no rồi… Này anh, em thích mùa đông lắm đấy. Mùa đông lạnh ơi là lạnh. Trông em xấu xí trong cái áo bông to sụ, đội cái mũ len màu trắng và quấn khăn thật dày trông như một con gấu bông. Lạnh thế mà vẫn ra đường nhé, ước một chút gió, ước một chút mưa, kiếm một hàng kem ngồi nhâm nhi và nhớ anh, dù chỉ là nhớ những lời ngọt ngào nhẹ như gió thoảng “trông giống gấu thì anh càng yêu, người yêu anh càng to thì anh càng phải yêu nhiều hơn chứ”. Uh, cứ ngọt ngào thế đi và rồi anh chỉ cần lười biếng nằm ngủ ở nhà thôi. Em sẽ đến đánh thức anh bằng một bàn tay lạnh cóng, em sẽ phá giấc ngủ của anh để anh phải nhớ em nhiều hơn những lời ngọt ngào chứ. Này anh, em thích anh lắm đấy. Em thích anh hơn cả mưa, hơn cả gió, hơn cả mùa đông và hơn cả kem nhé. Nhưng hãy để cho em giữ kín điều này cho riêng em, như một bí mật nho nhỏ vậy. Bởi em sợ một ngày anh sẽ biến mất, khi chẳng có gì là mãi mãi trong cuộc đời này thì hãy cho em một bí mật nho nhỏ để em tin anh đang đứng chờ em ở cuối con đường mưa em đang đi 

]]></description>
            <pubDate>2009/12/13 17:41:48</pubDate>
            <guid><![CDATA[nay anh oi em thich...:164]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Tình Yêu Và Lý Trí]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/chuotxinh_xitin_se7en/article?mid=162]]></link>
            <description><![CDATA[Ngày xửa ngày xưa, trước khi loài người xuất hiện, các tính cách sống lơ lửng xung quanh nhau và cuộc sống đối với chúng vô cùng chán nản khi chẳng tìm thấy việc gì đó để làm. Một ngày nọ, chúng tập trung lại và bàn về một trò chơi nào đó.Thông minh đề xuất : &quot;Chúng ta cùng chơi trốn tìm nào!&quot;. Tất cả đều đồng ý và vui vẻ bắt đầu trò chơi. Lý trí la lớn &quot;Này các bạn, tôi xung phong làm người tìm, các bạn trốn đi nhé !&quot;Lý trí tựa vào một gốc cổ thụ và bắt đầu đếm :&quot;Một, hai, ba...&quot;, Đức hạnh và Thói xấu cuống cuồng đi kiếm chỗ để nấp. Dịu dàng nấp sau mặt trăng. Phản bội nấp sau những vườn bắp cải. Yêu mến cuộn tròn giữa những đám mây. Nồng nàn trốn ngay giữa trung tâm trái đất. Nói dối giấu mình phía sau của tảng đá nằm bên dưới một hồ lớn. Tham lam trốn trong một bao tải... Và Lý trí đã đếm đến bảy mươi, tám mươi... chín mươi. Lúc này tất cả đều tìm được chỗ ẩn nấp cho mình, ngoại trừ Tình yêu. Tình Yêu không thể tìm cho mình một chỗ để trốn. Và đó cũng lý giải vì sao thật khó khăn để che giấu Tình yêu trong trái tim mình. Khi Lý trí đếm tới một trăm, Tình yêu nhảy đại vào một bụi hoa hồng gần đó và bị những gai nhọn đâm. Tình yêu cố nén đau mà không lên tiếng nhưng lại được tận hưởng hương thơm quyến rũ của từng đóa hoa hồng ...Lý trí bắt đầu tìm kiếm. Lười biếng được tìm thấy đầu tiên bởi vì Lười biếng không có đủ năng lượng để tìm cho mình một chỗ nấp tốt. Sau đó lần lượt Dịu dàng, Nói dối, Nồng nàn, Yêu mến... cũng được tìm thấy, chỉ trừ Tình yêu. Ghen ghét với Tình yêu, Ghen tỵ đã thì thầm vào tai Lý trí: &quot; Tôi biết bụi hoa hồng đang ẩn giấu bạn Tình yêu đấy &quot;.Lý trí bước lại gần và bắt đầu tìm kiếm. Lý trí đã xới tung cả bụi hoa mà chẳng thấy bạn mình đâu bèn sử dụng một cành cây để tìm và dừng lại khi trái tim của Lý trí bị những gai hoa hồng làm cho rỉ máu. Tình yêu xuất hiện với hai tay ôm mặt và hai dòng máu chảy ra từ đôi mắt. Trong lúc tìm kiếm, Lý trí đã làm hỏng đôi mắt của Tình yêu. Lý trí khóc thét lên : &quot; Tôi phải làm gì đây? Tôi phải làm gì đây ? Tôi đã làm cho bạn mù. Làm cách nào khiến cho bạn thấy đường trở lại bây giờ ?&quot;Tình yêu nói: &quot; Bạn chẳng có cách nào làm cho tôi thấy đường lại. Bây giờ nếu bạn muốn giúp tôi, hãy làm người dẫn đường cho tôi &quot;. Và đó là lý do vì sao Tình yêu là mù quáng và luôn đồng hành với Lý trí .




]]></description>
            <pubDate>2009/12/13 17:38:24</pubDate>
            <guid><![CDATA[Tình Yêu Và Lý Trí:162]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Sự tích Tình yêu]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/chuotxinh_xitin_se7en/article?mid=155]]></link>
            <description><![CDATA[

Ngày xửa ngày xưa, có một hòn đảo nơi đó có tất cả mọi cảm xúc sinh sống: Hạnh Phúc, Nỗi Buồn, Tri Thức và những cái khác, bao gồm cả Tình Yêu. Một ngày kia, các cảm xúc được thông báo rằng hòn đảo này sẽ chìm, vì vậy tất cả đều đóng thuyền và rời đi, ngoại trừ Tình Yêu. Tình Yêu là người duy nhất ở lại. Tình Yêu muốn chống chọi đến giờ phút cuối cùng khi hòn đảo sắp chìm, Tình Yêu mới quyết định nhờ giúp đỡ. Sự Giầu Có đang đi qua Tình Yêu trên một chiếc thuyền rất lớn. Tình Yêu nói: &quot;Giàu Có ơi, có thể đưa tôi đi cùng với không?&quot; Sự Giàu Có trả lời: &quot;Không, tôi không thể. Trong thuyền có rất nhiều vàng và bạc, ở đây không có chỗ cho anh đâu.&quot; Tình Yêu bèn quyết định nhờ Phù Hoa, người cũng đi qua trên một con thuyền rất đẹp: &quot;Phù Hoa, hãy giúp tôi!&quot;. &quot;Tôi không thể giúp anh, Tình Yêu ạ. Anh quá ẩm và có thể sẽ làm ẩm thuyền của tôi,&quot; Phù Hoa trả lời. Nỗi Buồn đang ở gần đó, Tình Yêu hỏi: &quot; Nỗi Buồn ơi, hãy cho mình đi với cậu&quot;, &quot;Ôi, Tình Yêu, mình buồn quá, mình chỉ muốn được ở một mình ...&quot; Bỗng nhiên có một tiếng gọi: &quot;Lại đây Tình Yêu. Ta sẽ đưa cháu đi&quot;, đó là một người lớn tuổi. Quá vui mừng và sung sướng. Tình Yêu quên cả hỏi họ đang đi đâu. Khi đến một miền đất khô ráo, người lớn tuổi đó lại tiếp tục đi con đường của mình. Tình Yêu hỏi Tri Thức, một người đứng tuổi khác: - Ai đã vừa giúp cháu vậy ? - Đó là Thời Gian - Tri Thức trả lời - Thời Gian ư ? - Tình Yêu hỏi - Nhưng tại sao Thời Gian lại giúp cháu? Tri Thức mỉm cười khôn ngoan và nói: &quot;Bởi lẽ chỉ có Thời Gian mới hiểu được giá trị của Tình Yêu&quot; ... &quot;Chỉ có thời gian mới hiểu được giá trị của tình yêu&quot;. Niềm vui và nỗi buồn, khổ đau và hạnh phúc, tất cả những điều khiến ta mỉm cười hay rơi lệ cũng đều sẽ trôi qua. Sự giàu sang, tiền tài danh vọng chẳng phải rồi sẽ không còn là điều quan trọng? Khi nhìn lại con đường ta đã đi qua, chỉ xin được hy vọng rằng, hãy còn có Tình Yêu. Rất có thể một lúc nào đó ta hờn trách Tình Yêu sao sớm lấy đi của ta sự vô tư, không phải lúc nào Tình Yêu cũng là chốn thiên đường, thế nhưng trên tất cả được chờ đợi và được sống trong Tình Yêu bao giờ cũng là niềm may mắn của mỗi con người. 
Hãy đợi, chỉ có thời gian mới hiểu được tình yêu.




]]></description>
            <pubDate>2009/12/13 17:35:29</pubDate>
            <guid><![CDATA[Sự tích Tình yêu:155]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[talk to u]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/chuotxinh_xitin_se7en/article?mid=148]]></link>
            <description><![CDATA[Và để rồi một ngày em sẽ được nhận raBueno:Yeah…anh đã có thể là một người con trai…Và yêu em hơn bất kì một aiNhưng có 1 em lại đòi thêm 2Nhưng anh biết điều anh nói không saiHãy xác định lấy một câu bye byeCho tình yêu em sẽ có ngày maiVà anh khuyên từ sau em nên caiRiêng mình anh không cần em quay lạiJaytee:Uuu…em đã có nó! Đã có những điều em luôn cần hơn một người đứng mong chờVì ai… sao không quay về. Mãi em không quay về…bei…Nếu đã muốn em giữ lấy những bước chân lặng im tìm về với ưu phiềnThì đây anh xin đưa tặng…Nào nào giờ thì xòe bàn tay ra mà đón lấy yêu thươngTừ lâu nay kín sâu…bei…Yeah…Em không muốn ai phải buồnNên anh sẽ phải ra đi luôn…Em rồi sẽ nhận ra mà thôiAnh thì bây giờ im lặng…để bỏ hết…đỡ đau đầu…no oh nooooRin (Chorus):Chiều tàn nắng tan anh không ở bên em đâu để nắm tay đi qua hàng cây lá bay(Giữ em khỏi gió cuốn đi về đâu…nOoooo)Dập dìu tiếng ca em đang gọi tên anh, nhưng đâu có hay Bên kia dòng người cứ đi…Bỏ lại một người đằng sau lưng anh ngẩn ngơ chính là em…Mr. A:Khóc đi và nấc thêm…Anh hay là anh ta, đắn đo mà nghĩ điĐể anh vẽ lại cuộc đời của em trong bức tranh nàyVuốt từng giọt nước mắt trên mi…Em có đau không..vàAnh mỉm cười khi em đau…Anh đã nói với em nhiều lần rằngGieo nhân nào thì ăn quả nấy…Em sẽ nhận lấy quả báo..Con tim anh bây giờ tan nát vì em không còn chung thủyNhững lý lẽ…một lý do thật mục nát…Và chuyện tình mình giống như một kịch bản..Now…stOppppppEllian:Đôi khi trong em chẳng cần đến anh…Nhưng mà không nói ra (lắng nghe anh đi…bab…bab…babie)Đã đến lúc em nên tự soi trước gươngVà soi thật lâu nhé emBầu trời rộng lắm…đợi chờ ngày gửi gắmNơi ánh sao hiu vắng ai về nghe lặng im…nowwwwVậy thì chờ nhé, phận mình thà nhỏ béHohhh…my bab…bab…babieeeeeMr.A:Anh không muốn nghĩ về nó để càng buồn thêm một lần nữa đâuGiá băng đôi vaiBuốt căm cuộc đời nàyChẳng cứu vãn hơn được nữa câu chuyện buồnAnh và em nay…uhhhh…my babieEm nhận được gì để anh phải nói…Mr. T:Hey…đừng khóc, đừng khóc my girl…Và em cũng đừng trách móc, my girl…Em nên biết em sai…em đã giết tim ai…Mà giờ này lại nói em cần một bờ vai…ohhh…Don’tttLie me…anh giờ không còn yêu trong ngu siVì nếm đủ mùi đắng cay rồi còn gìOne big boy không sợ cảnh lonely…Goooo…awayyyy….away…my babie…Rin (Chorus):Chiều tàn nắng tan anh không ở bên em đâu để nắm tay đi qua hàng cây lá bay(Giữ em khỏi gió cuốn đi về đâu…nOoooo)Dập dìu tiếng ca em đang gọi tên anh, nhưng đâu có hay Bên kia dòng người cứ đi…Bỏ lại một người đằng sau lưng anh ngẩn ngơ chính là em…Em thấy không…Ơ! Anh cứ tưởng anh nói với em nhiều lần rồi…HuhhhhEm tệ lắm…. ]]></description>
            <pubDate>2009/11/29 16:18:02</pubDate>
            <guid><![CDATA[talk to u:148]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[gui den thay cua con]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/chuotxinh_xitin_se7en/article?mid=140]]></link>
            <description><![CDATA[



 

Hạnh phúc là khi được yêu thương. Con chắc rằng món quà lớn nhất và ý nghĩa nhất con có thể dành cho thầy chính là sự Hạnh phúc, phải không thầy? 
 
 

Các hàng xóm hãy cùng đến với bài dự thi 20.11 của làng viên Lê Phạm Ái Tâm nhé^^  
 &nbsp;  
Gửi đến người thầy đáng kính trong lòng tôi, và bạn cũng vậy, hãy nghĩ đến người thầy bạn kính trọng.  
 &nbsp;  
Năm học cuối.  
Bây giờ con mới hiểu tại sao người ta nói quãng đời học sinh là đẹp nhất. Không thể phủ nhận rằng những trải nghiệm mà con nhận được từ quãng thời gian này là vô cùng quý giá mà chính con cũng phải ồ lên khi nhìn lại Nhưng có lẽ điều quý giá nhất trong cuộc đời này là con đã gặp thầy.  
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Con sẽ không dùng những lời văn trau chuốt để nói về thầy vì con không thể và không muốn. Con cũng không thể tả cụ thể về thầy vì con muốn bài văn này gửi đến tất cả những người thầy – “những người lái đò đưa khách sang sông” trên cả thế giới . 
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Con sống khá nghi kị về thế giới này, hoài nghi về bản thân và hoài nghi về cuộc sống. Đôi khi con không thể tin rằng cuộc đời này có sự chân thành . Nhưng con đã lầm. 
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Thầy đã giúp con hiểu rằng sự chân thành tồn tại trong mỗi chúng ta. Chỉ cần có ai đó bỏ công nuôi dưỡng thì sự chân thành ấy sẽ còn tồn tại và nhân rộng từ người sang người. &nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Thầy giúp con hiểu rằng, đôi khi làm rùa còn hạnh phúc hơn là thỏ. Sống phải biết cầm chắc chứ đừng cầm nhiều vì rồi nó cũng tuôn qua kẽ tay ta mà biến mất. 
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Thầy dạy con phải biết nhận xét thế giới xung quanh mình. Đừng như cái cây, tượng đá trơ trơ không xúc cảm bởi vì thầy biết rằng thượng đế ban cho mỗi chúng ta một trái tim và chỉ một để chúng ta biết yêu thương và chia sẻ. 
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Một lần, hai lần, ba lần… con vấp ngã, thầy không là người đỡ con đứng dậy nhưng thầy nói rằng con hãy cười . Và con biết thầy đã làm đúng. Thầy không thể ở mãi bên con suốt đời nhưng nụ cười có thể ở bên con mãi. Thầy biết rằng nụ cười có thể xoa dịu nỗi đau. ( Mà sau này con mới hiểu, không chỉ xoa dịu nỗi đau của con mà còn của người khác) 
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Thầy dạy con tìm hiểu thế giới từ những gì gẫn gũi nhất bởi vì có đi những nấc thang đầu mới có thể tiến đến những nấc thang tiếp theo. 
 &nbsp;  
Thầy giúp con hiểu rằng, trong cuộc sống, dang rộng đôi tay không có nghĩa là cho đi mà có nghĩa là nhận lấy  
 &nbsp;  
Thầy không dạy con rằng phải biết lắng nghe,phân tích và thấu hiểu nhưng con học được điều ấy từ chính thầy.  
&nbsp;  
Con học được từ thầy rằng Hạnh phúc là khi yêu và được yêu. Khi ta có thể yêu thương và làm sao để sống trong tình yêu thương của mọi người thì khi ấy ta là người hạnh phúc  
Con vẫn thích xưng bằng “con” với thầy, thầy có biết vì sao không? Vì với con tiếng “thầy, con” thiêng liêng và cao quý. Con tôn trọng thầy như tôn trọng đấng sinh thành của mình.  
 &nbsp;  
Thầy ơi, những bài học trên lớp có thể kể ra được, nhưng những bài học cuộc sống thầy dạy con thì khó mà đếm hết .Con thật sự biết ơn thầy về tất cả: những bài học đạo đức, biết ơn nguồn cội, về lần thầy đàn và hát cho chúng con nghe, về những quả chín trong vườn mà chúng con được thầy chiểu đãi,…nhiều và rất nhiều.  
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;  
Hạnh phúc là khi được yêu thương. Con chắc rằng món quà lớn nhất và ý nghĩa nhất con có thể dành cho thầy chính là sự Hạnh phúc, phải không thầy? ]]></description>
            <pubDate>2009/11/28 16:40:00</pubDate>
            <guid><![CDATA[gui den thay cua con:140]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[ngoi nha tuyet trang]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/chuotxinh_xitin_se7en/article?mid=137]]></link>
            <description><![CDATA[]]></description>
            <pubDate>2009/11/28 15:23:06</pubDate>
            <guid><![CDATA[ngoi nha tuyet trang:137]]></guid>
         </item>        </channel>
        </rss><!-- api2.blog.sg1.yahoo.com compressed/chunked Thu Feb 11 00:06:07 SGT 2010 -->
