Thật nhẹ nhàng, thật nhẹ nhàng, tình yêu đến với tôi.
Tôi đã yêu Anh ngay từ cái nhìn đầu tiên, tôi đã yêu A và vẫn đang yêu A…
Ai đó đã nói rằng :” Trên đời này… có một thứ tình cảm đau đớn nhất .. nhưng cũng vĩ đại nhất… thứ tình cảm mà bạn có cố gắng đến mấy cũng không thể nào đạt được… đó là tình yêu đơn phương”.
Còn điều gì đau đớn hơn khi cho đi tình yêu mà người ta không buồn nhận. Tôi nhận thấy mình đang cô đơn, một nỗi cô đơn mà tôi chưa từng cảm nhận. Nỗi cô đơn cứ lớn dần theo từng ngày, nó bao trùm lên cuộc sống của tôi, từng bước đi của tôi.
Còn gì xót xa hơn khi phải đứng ỏ một nơi rất xa để dõi theo cuộc sống của A bởi tôi biết rằng mình không bao giờ có thể bước vào cuộc sống đó.
Tôi đã tự cho mình những ảo tưởng và hy vọng rằng A cũng thích tôi nhưng tuyệt vọng làm sao khi A chỉ coi tôi là em gái.
Đôi lúc, chỉ cần một lời hỏi thăm qua tin nhắn điệnthoại, một câu chúc buổi sáng tốt lành,.. cũng đủ làm tôi vui cả ngày hôm đó. Nhưng ................
Dẫu biết A không hề yêu mà tôi vẫn luôn níu kéo!
Buồn! buồn!..
Cảm giác
chủ đạo của tình yêu đơn phương có lẽ là buồn.
Vẫn chờ đợi và hy vọng. Không dám nhìn vào sự thật là A đã có người yêu, A chưa thể quên được người đó, A không thích bị mình làm phiền, Có những lúc nghe A tâm sự A buồn…. Cảm thấy căm ghét làm sao người đã làm A bị tổn thương….
Đã quá nhiều lần tôi tự nhủ phải quên A đi, phải chôn vùi đi, phải tìm một tình yêu mới… nhưng biết làm sao khi con tim lại không nghe theo lý trí. Sao tôi cứ thấy luyến tiếc mãi một tình yêu mà vốn dĩ đã không thuộc về mình.
… Cứ mỗi ngày những cảm xúc,… những thương yêu,… những hy vọng… cứ
giằng xé, giằng xé, chúng gần như muốn xé nát con tim tôi ra.
Yêu một người là khổ như vậy hay sao???
Yêu đơn phương có phải là một cuộc chiến đấu với chính bản thân mình? Một trận chiến không bao giờ có chiến thắng?, kết cục chỉ là đau đớn vậy sao???
Nhưng trên hết, tôi đã nhận ra yêu đơn phương là một điều vĩ đại nhất mà thượng đế đã ban tặng cho tôi. . Dẫu đau nhưng tôi vẫn muốn nói với A rằng:”E yêu A vì e yêu A chứ không phải vì A sẽ yêu e… e vẫn sẽ luôn yêu A, e đang chờ đợi.., không phải chờ đợi A yêu lại e, mà chờ đợi ngày e thật sự quên được A…”
Tôi yêu đơn phương là điều không thể phủ nhận, nhưng tôi vui vì được yêu như vậy. Cảm ơn A! Và cảm ơn cuộc sống đã cho tôi gặp được A!
Tôi sẽ cố gắng coi A là A trai, sẽ cố gắng không làm A buồn, sẽ cố gắng cho tình cảm của tôi trở về trạng thái ban đầu..........vì tôi biết tôi chỉ làm cho A phiền lòng thôi. 