Em ghét sự bình thường,
căm thù những gì làng nhàng, dở dở ương ương, … Nhưng đúng là "ghét của
nào trời trao của ấy", trời trao cho em một tình yêu… "cũng được"!
Đôi khi cần ở 1 mình, ở 1 mình để biết có nhau là quan trọng biết bao
Hai ngày sau khi chia tay anh, em
vẫn thấy mình không thể khóc. Hai ngày, có lần bọn mình còn không gặp
nhau cả tuần cơ mà, thế nên, hai ngày chưa là gì cả, anh nhỉ! Mọi thứ
vẫn diễn ra hết sức bình thường. Trước đây, khi chưa có anh, em vẫn
sống tốt. Vậy thì tại sao sau khi có anh, rồi mất, cuộc sống của em lại
phải đổi khác đi?
Em đến trường, lên toà soạn, thậm
chí còn "chạy sô" 3 cái sinh nhật; buổi đêm thì ôm bình cafe, online
viết blog, chat chit tán ngẫu tí ti rồi lại gò mình viết bài… Tất cả cứ
như thể chúng ta chưa hề chia tay… À không, cứ như thể chúng ta chưa hề
yêu nhau vậy! Và em nghĩ, hay là mình đã lãng phí quá nhiều thời gian
cho nhau? Mất đi mà không thấy tiếc, thì thứ ấy có thực sự đáng quý,
thực sự cần thiết không?
Nhưng hai ngày sau khi chia tay anh,
là hai ngày không ai gửi cho em một lời chúc ngày mới tốt lành vào sáng
sớm; không ai gọi điện cho em vào lúc tám giờ sáng để hỏi em đã đến toà
soạn an toàn chưa; không ai gí một hộp trà sữa mát lạnh vào má em kèm
theo một ổ sandwich thơm nức, vào lúc một giờ trưa, khi em đang đói
muốn xỉu nhưng lại... ngại phải đi mua đồ ăn; không ai nháy máy nhắn em
ra ngoài vào lúc mười một rưỡi đêm để dúi cho em hộp trepsil vì biết em
hay ho về đêm; không ai online vào lúc 1h sáng, buzz em rồi làm mặt
giận, bắt em phải đi ngủ sớm cho đỡ mệt… Không ai, ngoài anh! Đó đâu
phải chỉ là những thói quen biến mất? Mà đó còn là bao nhiêu yêu thương
và quan tâm đã ra đi. Cuối cùng thì em cũng đã nhận ra, cái em nên tiếc
không phải là hai năm yêu anh, mà là em đã mất những hai ngày mới có
thể nhận ra em yêu anh nhiều đến thế nào…
Điều vừa nhận ra, cùng với suy nghĩ
"chia tay rồi, thế nên không chỉ là hai ngày đâu, mà sẽ là mãi mãi từ
nay về sau…" ập đến khiến tim em đau thắt. Em luống cuống send cho anh
một tin nhắn: "Minh gap nhau duoc khong anh". "Em ra ngoai cong di" -
anh nhắn lại ngay sau đó khiến em vô cùng ngạc nhiên. Em nhìn đồng hồ:
gần 12h đêm. Khoác vội cái áo, em chạy ra ngoài. Nếu may mắn, em sẽ tìm
lại được thứ mà em đã trót đánh mất, rồi sau đó em sẽ cố gắng học cách
yêu quý, giữ gìn và trân trọng nó…
Tối mùa đông, hai dãy đèn cao áp đổ
vàng mặt đường, gió thì cứ hút về một phía khiến phố nhỏ càng thêm dài
và sâu thẳm. Hơi chếch về phía bên phải của cánh cổng khu tập thể là
một bến chờ xe buýt, hai cây sấu già nằm hai bên. Anh thường chờ em ở
cạnh cái cây thứ hai. Hai năm qua đi đủ để tạo thành một thói quen,
nhưng lại quá ít ỏi để em có thể hình dung về một điều gì đó khác đi,
ví dụ như anh sẽ chờ em cạnh gốc cây thứ nhất. Quả đúng là lần này đã
khác. Anh ngồi trên những băng ghế bằng inox của bến chờ xe, dáng ngồi
hay tay đút túi quần, đổ về phía trước.
_ Tại sao em lại muốn gặp anh?
_ Vì em vừa nhận ra là em rất nhớ anh
_ Thế bây giờ gặp xong, hết nhớ rồi, em vào nhà đi!
_ Hết hay chưa, anh làm sao mà biết được!
_ Vậy đến khi nào thì hết hả em?
Em bật khóc: "Nếu trước đây anh hỏi
câu này, em sẽ trả lời rất trôi chảy. Nhưng còn bây giờ, em không biết…
không biết anh ạ… Em không dám hứa là sẽ yêu anh nhiều hơn trước kia,
nhưng em chắc chắn rằng tình yêu đó đủ để làm em biết sợ nếu mình chia
tay…"
Nghe em nói xong, anh mới trả lời
giản dị: "Anh biết mình không phải là hình mẫu trong mơ của em, hay của
bất kì cô gái nào. Và khi còn là một thằng con trai 17 tuổi, hình mẫu
bạn gái mà anh thường tưởng tượng thực sự cũng khác xa em. Nhưng khi 21
tuổi, gặp em, anh đã nghĩ rằng: "Yêu cô này cũng được đấy chứ nhỉ". Yêu
nhau một thời gian rồi, anh lại nghĩ: "Ừ, cứ yêu mãi thế này cũng chả
sao". Anh biết là em cũng có những suy nghĩ như thế. Vậy nên, anh muốn
chúng ta thử dừng tình yêu "tạm bợ" này để xác định lại tình cảm của
mình. Và anh đưa ra lí do "không hợp nhau" - một cái cớ để nếu mình
không gặp lại được thì cũng chẳng thể làm tổn thương ai. "Không hợp
nhau" đôi khi là tất cả những ấm ức dồn nén, nhưng đôi khi lại chẳng
mang một ý nghĩa nào hết! Nhất là bây giờ khi anh đã đợi ở đây rất lâu,
và cuối cùng cũng gặp, để đưa cho cô gái không hoàn hảo mà anh yêu, và
cũng can đảm yêu một anh không hoàn hảo, một hộp kẹo ngậm ho. Không hợp
nhau mình vẫn có thể yêu nhau, phải thế không em?"
[…]
_ Thế nếu em không nhắn tin đòi gặp anh, thì mình chia tay thật à?
_ Không! Anh tin chắc rằng mình sẽ yêu lại nhau thôi. Vì bọn mình không hoàn hảo…
Miễn Phí từ giờ đến tháng 12: Học English theo một cách mới nhé. Những bài học chỉ có 4 phút và bạn đã thấy rõ ràng một sự đi lên trong ngôn ngữ của mình. Bài học mẫu: http://lonbay.com/2009/09/28/thất-bại-chỉ-dơn-giản-la-một-cơ-hội-dể-bắt-dầu-lại-2/
mikimeo 01:38 16-11-2009
Clark Kent01:52 16-11-2009
Diệu Hồng - Đặng 00:47 25-10-2009