Trong một tuần có hai ngày mà chúng ta không phải
bận tâm về chúng.Có hai ngày chúng ta không nên để vướng bận, lo âu hay sợ
hãi.
Ngày đầu tiên chính là ngày hôm qua. Với tất cả lỗi lầm,
với tất cả những sai sót, với những nỗi buồn và cả những niềm đau, ngày hôm qua
đã qua rồi và mãi mãi vuốt khỏi tay chúng ta. Chẳng có bất kỳ điều gì có thể
thay đổi được ngày hôm qua. Chúng ta chẳng thể lấy lại những gì đã cho đi, cũng
chẳng thể xóa đi, dù chỉ là một lời mà chúng ta đã nói, bởi ngày hôm qua đã qua
rồi.
Ngày còn lại chính là ngày mai với nhưng thử thách mà
chúng ta chẳng thể biết được. Những phiền muộn hay niềm vui của ngày mai cũng ở
ngoài tầm tay chúng ta. Mặt trời ngày mai sẽ mọc. Dù tỏa sáng rực rỡ hay bị che
khuất sau những đám mây thì mặt trời ngày mai vẫn cứ mọc.Và cho đến tạn lúc đó,
chúng ta chẳng thể nào đánh cuộc chuyện gì sẽ xảy ra, bởi ngày mai vẫn chưa
đến.
Chúng ta chỉ còn lại một ngày - đó là ngày hôm
nay. Bất cứ người bình thường nào cũng có thể vượt qua mọi
thử thách chỉ trong một ngày hôm nay. Nhưng anh ta thường gục ngã khi phải cõng
thêm gánh nặng của ngày hôm qua và những gánh nặng của ngày
mai.
Con người thường đau khổ không phải vì hiện tại mà chính
vì những nuối tiếc trong quá khứ và nỗi lo cho tương lai. Vì thế, chúng ta hãy
sống trọn vẹn một ngày.
Tôi đã học được từ cuộc sống: tôi không thể bắt người khác yêu mến mình, tất cả
những điều tôi có thể lảm là cố gắng trở thành một người đáng được yêu mến
...Tôi đã học được...
Đừng đợi phải nhìn thấy một nụ cười rồi mới mỉm cười
lại.Đừng đợi đến khi được yêu thương rồi mới yêu thương.Đừng đợi đến khi
cô đơn rồi mới nhận ra giá trị của những ngườ...
._|.<(+_+)>.|_. LeEOkaYDOo ._|.<(+_+)>.|_. 14:39 24-10-2009