Truyện ngắn: Oan hồn trong xóm trọ
Trích: Đêm đó,
đang ngủ, một cơn ác mộng chợt đến khiến Thanh giật mình thức giấc.
Trong lúc cố gắng vỗ về lại giấc ngủ, cậu bỗng cảm giác có người đang
hát ở quanh đây. Thanh nín thở, lắng tai, đúng là có tiếng hát thầm,
phát ra từ phía căn phòng trống. Cậu rất ngạc nhiên, ko rõ ai còn thức
để mà rì rầm vào giờ này?...
Nhà trọ mớiNhân
vật chính của câu chuyện này tên Thanh, phóng viên báo M., Thanh cũng
đồng thời là một nhà văn trẻ với những truyện ngắn rất được chú ý trong
thời gian gần đây.
Quê ở Thanh Hóa, từ thuở còn là sinh viên đến
nay, giống đa số các bạn Sv ngoại tỉnh khác, Thanh đã chuyển qua vô số
các nhà trọ trong nhiều vùng của HN. Gần đây nhất, là 1 nhà trọ trên
đường Hoàng Hoa Thám. Do xích mích với chủ nhà và cảm thấy môi trường
làm việc nơi đây ko phù hợp với công việc vốn phải làm ở nhà nhiều,
Thanh quyết định chuyển chỗ.
Ko vất vả lắm, Thanh tìm được chỗ
mới khá vừa ý với một cái giá phải chăng gần phố Chùa Láng. Sau một
thời gian chuyển đồ đạc và ổn định chỗ ở, Thanh bắt đầu tìm hiểu thêm
về môi trường mới của mình.
Đây là một xóm trọ vừa phải với 8
phòng khép kín, gồm 2 dãy đối mặt vào nhau và lối đi ở giữa, mỗi phòng
rộng khoảng 14m2. Có một điểm khá đặc biệt so với các xóm trọ khác, là
hầu hết người thuê phòng ở đây đều đã đi làm(Thường ở các xóm trọ thì
SV chiếm số đông).
Cùng dãy với phòng Thanh, phòng ngoài cùng
thuê bới 1 cô gái vũ trường chính hiệu với đặc điểm quen thuộc của
những cô gái làm “nghề” này: Ngủ cả ngày và chỉ “đi làm” sau 7 giờ đêm.
Cô nàng hầu như ko tiếp xúc và cũng chẳng chào hỏi ai bao giờ, tựa như
xung quanh cô ta chẳng có ai cả vậy. Những bộ quần áo khiêu khích đến
cùng cực của cô ta khiến Thanh nhiều lần muốn bắt chuyện hầu khai thác
thông tin, tuy nhiên cô nàng chưa bao giờ có ý tiếp chuyện Thanh hay
bất cứ 1 ai khác. Vậy là ý định viết một câu chuyện về gái vũ trường
của Thanh đành gác lại.
Phòng cuối cùng của dãy là 1 chàng công
an trẻ mới ra trường tên Tú. Đây là một con người khá kỳ dị. Chưa bao
giờ Thanh thấy anh ta có mặt ở nhà mà ko say xỉn. Anh ta thường đi làm
suốt ngày và chỉ trở về nhà vào buổi tối, khi đã say bét nhè.
Sát
phòng Thanh là một anh chàng cũng còn khá trẻ, suốt ngày bận rộn với
những triết lý, những tư tưởng cao siêu. Đó là một người làm ở văn
phòng chính phủ, tên Lai. Anh ta đã từng thuyết giảng cho Thanh hàng
vài giờ một cách say mê về tư tưởng HCM, về chủ nghĩa duy vật, tôn giáo
là thuốc phiện của nhân dân… “Một người cs mẫu mực”- Thanh tự nhủ. Rất
may anh chàng này cũng ít khi có mặt ở nhà.
2 phòng đầu của dãy
còn lại, được thuê bởi những người lao động phổ thông, họ gồm 6 người,
3 nam ở 1 phòng và 3 nữ phòng còn lại. Họ sống kham khổ, ăn uống tiết
kiệm một cách tối đa và làm việc cũng 1 cách tối đa. Ít khi họ về trước
10h đêm và cũng ít khi thức dậy sau 5h sáng.
Phòng cuối cùng của
dãy này là một căn phòng còn trống, Thanh chưa thấy bất cứ ai nhắc đến
căn phòng này. Mà thực ra, 1 căn phòng trống cũng chẳng có gì thú vị
đáng để tìm hiểu. Thanh chỉ hơi lạ ở chỗ căn phòng này kín đến mức khó
tin, và một điểm nữa là ko có ai hỏi thuê nó cả. Có lần Thanh đề cập
đến nó với bà chủ nhà, bà ta bảo rằng căn phòng này chưa hoàn thiện và
ko thể ở được.
Cô nàng sinh viênCạnh
căn phòng trống, đối diện với phòng Thanh là phòng của một cô SV ĐH
Ngoại Thương năm thứ 3, tên Thu. Cô SV này, Thanh đã có nhiều dịp tiếp
xúc, và ngay lập tức dành cho nàng nhiều cảm tình tốt đẹp. Nàng vui
tính, dí dỏm, và đặc biệt, rất thông minh. Nàng thường phản bác lại
những triết lý mà một người đã từng trải, có nhiều kinh nghiệm trên văn
trường như Thanh cho là đúng. Đôi khi nàng thắng và Thanh đành chấp
nhận thay đổi quan điểm của mình. Nàng đi học cả ngày, Thanh chỉ gặp
được nàng sau 6h chiều, là thời điểm nàng tan học. Họ thường bàn luận
với nhau về đủ thứ chuyện trên trời, dưới biển. Những ý kiến của nàng
luôn khiến cho Thanh thán phục hoặc mỉm cười. Đôi khi Thanh cười thầm
tự nghĩ, dường như xóm trọ này sinh ra chỉ để cho 2 người, bởi vì những
người xung quanh, hoặc là ko có nhà, hoặc là ko quan tâm đến những gì
xảy ra xung quanh họ.
Ban đêm, khi anh chàng công an được rượu
đưa vào giấc ngủ, anh chàng văn phòng chính phủ mệt nhoài với những
triết lý mà anh ta đã nói cả ngày ở khắp mọi nơi, đang ngáy khò khò,
những người lao động phổ thông thì chưa về hoặc là đã đi ngủ, cô gái vũ
trường đi làm, thì điểm hẹn trước nhà lại thành nơi lý tưởng cho Thanh
và nàng ngồi tâm sự. Họ thường mang ra 2 chiếc ghế con, ngồi đối mặt
nhau và nói hết chuyện này đến chuyện khác.
Thời gian trôi đi,
càng ngày Thanh càng cảm thấy nàng có 1 vị trí quan trọng trong trái
tim mình. Lúc này, những tác phẩm của Thanh luôn phảng phất hơi thở của
nàng, mùi hương của nàng. Không những ảnh hưởng đến ngòi bút của Thanh,
hình ảnh của nàng dường như còn làm đảo lộn cả nếp sống và phong cách,
cá tính của cậu. Trước đây, những khi có liên hoan hoặc những dịp tụ
tập bạn bè, Thanh hầu như ko quan tâm đến chuyện ở lại hay về, cậu sẵn
sàng ngủ lại nhà bạn, hay thậm chí bất cứ nơi nào có thể ngủ được.
Nhưng giờ đây, ngay cả khi say bí tỉ, Thanh cũng luôn cố gắng lết về
đến nhà bằng được. Trái tim cậu như tan ra trước những lời ân cần hỏi
han lẫn trách móc của nàng, và khi nàng âu yếm dìu cậu vào phòng, mùi
hương từ cơ thể nàng khiến cậu tỉnh hẳn rượu. Những lúc như vậy, cậu
luôn tỏ ra mệt mỏi hơn mức cần thiết để được nàng quan tâm, chăm sóc
nhiều hơn.
Lúc này, anh chàng công an có vẻ như cố gắng tiếp cận
với cậu, nhưng thái độ của anh ta cục cằn và thô lỗ khiến Thanh khó
chịu. Thanh có cảm giác anh ta gây gổ với mình vì cho rằng cậu lấy mất
một cái gì đó của anh ta, cái mà anh ta rất yêu quý nhưng lại nằm ngoài
tầm với. Thanh nghĩ anh ta ghen tị, bởi vì rõ ràng là Thu rất có cảm
tình với cậu. Điều đó, dù ko ai nói, nhưng tất cả mọi người đều biết.
Một
đêm Thanh về muộn, đang loay hoay mở khóa cửa thì chàng công an từ đâu
nhảy đến, anh ta đặt cả 2 tay lên vai cậu và nói giọng lè nhè, nồng nặc
mùi rượu: “Mày!... Mày đã gặp nó phải ko, mày đã yêu nó phải ko? Chúng
mày… con điếm đó, nó…”. Thanh hết sức khó chịu với những lời lẽ sỗ sàng
đó, cậu đẩy hẳn chàng ta ra, nói với thái độ kiềm chế nhất mà cậu có
thể: “Anh còn nói về Thu như vậy một lần nữa, tôi sẽ đấm vỡ mõm anh ra
đấy!!!”. Chàng công an trợn tròn đôi mắt đầy những tia máu vằn vện, chỉ
tay vào Thanh, nói trong sự ngỡ ngàng: “Thu! Thu à!... Thôi chết cụ mày
rồi… Tao…”.
Ban đầu, Thanh nghĩ hắn sẽ lao thẳng vào mình, nhưng
ko, lúc đó, đôi mắt hắn đỏ hoe tựa hồ muốn khóc, rồi hắn quay mặt đi
thẳng vào phòng, đóng chặt cửa lại. Một lúc sau, Thanh có thể nghe rõ
tiếng cười man rợ phát ra từ phòng hắn, một lúc sau nữa, là những tiếng
gào, dường như hắn đã cố gắng kiềm chế để tiếng gào đó ko phát ra quá
lớn.
Thanh kể chuyện đó với nàng, nhưng dường như nàng ko để tâm
cho lắm. Chỉ đến khi Thanh gặng hỏi giữa nàng và hắn có chuyện gì, nàng
mới ngập ngừng giải thích: “Hắn thích em, nhưng em ko thích hắn, hắn
cục cằn, thô lỗ và hay rượu chè, em kinh tởm hắn!”.
Hôm sau, chàng công an ko còn cố gắng tiếp xúc với Thanh nữa, anh ta say nhiều hơn và về nhà muộn hơn.
Thời
gian trôi đi, cái gì đến đã phải đến. Thanh ngỏ lời yêu nàng và nàng
cũng nhận lời yêu Thanh mà chẳng cần suy nghĩ nhiều. Đây là quãng thời
gian hạnh phúc nhất trong cuộc đời cậu, Thanh ngỡ như đến bây giờ cuộc
sống của cậu mới thực sự có ý nghĩa, có mục đích. Cậu cảm thấy mọi thứ
dường như đều đẹp hơn, đáng yêu hơn, công việc cậu làm trở nên thú vị
hơn và những sự bực dọc thường ngày cũng dường như bớt căng thẳng hơn.
Giống
như bao đôi tình nhân khác, họ có với nhau những lời thề, những lời hứa
hẹn, cái nắm tay và những nụ hôn. Tóm lại, họ hạnh phúc và sung sướng
như tất cả các đôi yêu nhau khác trên thế gian này. Tuy nhiên, Thanh
cho rằng mình là người hạnh phúc nhất. Đại khái, đó là cảm giác của
người đang yêu, vì vậy xin ko nhắc đến nhiều ở đây.
Bóng đen trên mái nhàĐêm
đó, đang ngủ, một cơn ác mộng chợt đến khiến Thanh giật mình thức giấc.
Trong lúc cố gắng vỗ về lại giấc ngủ, cậu bỗng cảm giác có người đang
hát ở quanh đây. Thanh nín thở, lắng tai, đúng là có tiếng hát thầm,
phát ra từ phía căn phòng trống. Cậu rất ngạc nhiên, ko rõ ai còn thức
để mà rì rầm vào giờ này? Thanh với tay lấy chiếc điện thoại, cậu bấm
vào 1 phím bất kỳ để bật đèn màn hình lên: 1 giờ 12 phút sáng, đây là
giờ mà đáng lẽ mọi người phải ngủ say rồi mới phải. Trong xóm chẳng ai
có thói quen thức khuya. Kể cả 2 người thức khuya nhất, là Thanh và
Thu, cũng đều đi ngủ trước 12 giờ. Tò mò, Thanh nhổm dậy ghé mắt qua
khe cửa sổ cố gắng quan sát. Những cảnh tượng Thanh nhìn thấy khiến cậu
rùng mình sởn gai ốc.
Trên mái bro xi măng của căn phòng trống,
có 1 bóng đen đang ngồi vắt vẻo. Điều khiến cho Thanh lạnh sống lưng,
là tuy ngồi trên mái nhà, nhưng chân của bóng đen dài gần chạm đất. Nó
đung đưa như những đứa trẻ con vẫn làm vậy khi ngồi trên những chiếc
ghế cao, hoặc những vị trí mà chân ko chạm được đất. 2 tay bóng đen cầm
2 sợi dây, ở điểm cuối mỗi sợi dây thắt lại thành vòng tròn, nhìn như 2
chiếc vợt cầu lông cầm ngược. Đấy là 2 chiếc thòng lọng, chúng cũng
đang đong đưa như 2 chân bóng đen vậy. Vừa ngồi đong đưa chân, bóng đen
vừa lẩm nhẩm hát thầm. Ban đầu Thanh ko nghe rõ, nhưng sau một lúc tập
trung, cậu nghe được vài câu trong bài hát:
“Gió lạnh đêm hè mắt đã cayBơ vơ một cõi nào ai hayLòng mang một nỗi niềm u uẩnChờ mong người mãi, ai có hay”Đây
là một bài hát hoàn toàn lạ, Thanh chưa bao giờ được nghe thấy ở đâu
cả. Nhịp điệu bài hát khá dịu dàng, đều đặn, được hát bằng giọng hát
thầm làm cho người nghe có cảm giác người hát mang một nỗi buồn miên
man ko bao giờ dứt.
Tiếp đến, lại một bài khác:
“Nếu anh là cánh diềuEm sẽ là sợi chỉVì nếu ko có chỉDiều sẽ chẳng dám bay đâu”Cũng
là một bài hát lạ. Nhịp điệu vui hơn, nhưng vẫn được hát với giọng hát
thầm khiến người nghe có cảm giác người hát có một ước muốn thật giản
dị, nhỏ bé nhưng chẳng bao giờ trở thành hiện thực.
Trong một phút
xuất thần, Thanh như hòa nhịp cùng bóng đen ma quái, cậu say mê lắng
nghe giai điệu các bài hát, những ngón tay cậu sờ soạng một cách vô
thức lên song cửa sổ như đang gõ nhịp theo giai điệu. Tâm hồn cậu như
muốn thoát ra khỏi cơ thể, nó bay theo nỗi buồn hay những niềm vui mà
bài hát mang lại.
Bất chợt, tiếng ho của anh chàng công an kéo
Thanh trở về thực tại. Cậu nhận thức được trước mắt mình là một con ma,
một dạng yêu quái, chứ ko phải một người nghệ sĩ, và 2 cái dây thòng
lọng kia, biết đâu là để dành cho cậu. Thanh sợ cứng người, cậu muốn la
lên một tiếng nhưng có 1 cái gì chẹn lại nơi cuống họng cậu khiến cậu
ko thốt lên nổi. Dùng hết sức bình sinh, cậu đẩy mạnh tay vào cửa sổ.
“Rầm!”. Cánh cửa mở tung, trước mắt Thanh chỉ là một màn đêm tĩnh mịch.
Cậu cố nhìn kỹ, nhưng chẳng có bóng đen cũng chẳng có đôi chân hay dây
thòng lọng nào hết.
“Có lẽ là ảo giác”-Thanh tự nhủ, mặc dù
trong lòng, cậu ko tin đấy là ảo giác một chút nào. Cậu bật điện lên và
đi vào phòng tắm thay quần áo vì bộ quần áo cậu đang mặc đã ướt đẫm mồ
hôi. Đêm ấy, cậu cứ để điện như vậy trong lúc ngủ. Những hình ảnh về
bóng đen, đôi chân dài ngoằng, dây thòng lọng và những bài hát thực sự
khiến Thanh rợn tóc gáy. Từ đấy cho đến sáng, cậu ko ngủ được, lúc nào
cậu cũng có cảm giác sau lưng mình, trên trần nhà, trong nhà vệ sinh,
hay bên ngoài bức tường… có những thây ma mặc áo dài với đôi mắt trắng
dã ko tròng hay những bóng đen bất động cùng hàng răng lởm chởm, những
người đàn bà có bộ tóc dài từ đầu đến chân che kín mặt mũi đang nhìn
cậu chăm chăm... Tóm lại, tất cả những gì cậu hấp thụ được qua những
câu chuyện ma quỷ, những bộ phim kinh dị đồng loạt quay trở về khủng bố
tinh thần cậu. Con người là thế, người ta có thể sống rất nhiều năm ko
sợ hãi dù đã nhồi nhét đủ thứ đáng sợ vào đầu, nhưng chỉ cần một sự
kiện kích thích là tất cả những thứ ấy sẽ như quả bom nổ chậm quay về
dày vò tinh thần họ.
LaiHôm
sau Thanh kể lại cho nàng nghe về câu chuyện rùng rợn đấy. Nàng nói
rằng Thanh làm nàng sợ và đề nghị cậu không nhắc lại chuyện đấy nữa.
Thanh ko nhắc đến chuyện ấy trước mặt nàng, nhưng cậu ko thể nào thoát
ra được khỏi nỗi ám ảnh của những bài hát, cậu lẩm nhẩm lại chúng ở
khắp mọi lúc mọi nơi. Lúc ăn, trước khi đi ngủ, trong lúc làm việc…
Trong những giấc mơ, cậu thường xuyên gặp lại bóng đen cùng 2 sợi dây
thòng lọng. Nó đi lại đầu giường trên đôi chân dài như 2 cây sào, đưa
những ngón tay xù xì vuốt ve lên khuôn mặt cậu, hát cho cậu nghe rồi từ
từ cúi xuống, vén những lọn tóc dài phủ kín khuôn mặt cho cậu thấy.
Thanh hét lên.
Chẳng
phải khuôn mặt của Lai, anh chàng làm việc cho văn phòng chính phủ đó
sao? Nhưng khuôn mặt mới nham nhở và đáng sợ làm sao. Hàm răng lởm chởm
trong cái mồm rộng ngoác đến tận mang tai, cái lưỡi dài ngoằng rớt dãi
lòng thòng, đôi mắt trắng dã lồi cả ra ngoài, bên khóe mắt, những con
dòi bọ đang bò lổm ngổm…
Thanh hoảng sợ giơ tay cố đẩy khuôn mặt
ấy ra, nhưng đụng đến đâu, từng mảng thịt thối rữa rớt ra đến đấy, cho
đến lúc cả cái đầu của bóng đen chỉ còn là một chiếc đầu lâu trắng ởn
thì nó rớt xuống, lăn lông lốc trên nền nhà như 1 quả bóng…
Giấc
mơ ấy lặp lại hàng đêm, nhiều đến nỗi mà giờ đây, mỗi khi gặp mặt Lai,
Thanh lại rùng mình. Lai ko biết điều đó, anh vẫn vô tư kể cho Thanh
nghe một cách thao thao bất tuyệt về cuộc cách mạng vô sản Nga, về sự
chiếm hữu tư liệu sản xuất của giai cấp tư bản, về nhiệm vụ của tuổi
trẻ trước diễn biến hòa bình…
Dây thòng lọngBẵng
đi 1 thời gian, một hôm Thanh có việc phải về muộn. Cậu trả tiền taxi ở
đầu ngõ và đi bộ vào . Hít một hơi thật dài tiễn biệt mùi hơi đất ẩm
ướt của trời đêm, Thanh bước vào khu nhà trọ. Để ko làm phiền mọi
người, Thanh cố bước thật nhẹ.
Cậu bỗng khựng người lại.
Giọng
hát ấy, cái giọng thì thào đều đặn ấy như đang rót vào tai Thanh cả
những giai điệu quen thuộc lẫn mới mẻ. Thanh chết điếng người, từng
dòng điện chạy dọc sống lưng khiến cậu như muốn ngất xỉu. Cậu muốn quay
lưng chạy thật xa và quên đi tất cả những chuyện ma quái này, thế nhưng
như một phản xạ vô điều kiện, đôi mắt cậu tự động nhìn về phía căn
phòng trống. Cửa căn phòng hé mở, từ bên trong, ánh sáng leo lét như
ánh nến thoát ra ngoài. Từng giai điệu ngọt ngào đang phát ra từ đấy.
Như người bị thôi miên, Thanh lững thững bước về phía căn phòng. Những
giai điệu của bài hát như trải thảm dưới chân mời gọi cậu. Cậu có cảm
giác mình đang đi trên những đám mây mềm mại với ánh sáng chói lòa và
những cánh hoa hồng trắng nhẹ nhàng rơi xung quanh, trên nền giai điệu
của những bài hát được hát bằng cái giọng thì thầm mà đêm nào Thanh
cũng mơ thấy.
“Em ở bên tôi như một câu chuyện cổMột bóng hồng trong tập truyện Liêu TraiVà tôi sẽ xa em một sớm ngàyBiết đâu sẽ không một lời từ biệt”.Khi Thanh đến nơi, cửa căn phòng tự động mở ra và cậu có thể quan sát tất cả những gì ở bên trong. Thanh sững người.
Cảnh tượng cậu nhìn thấy vừa rùng rợn nhưng cũng ko kém phần bi tráng.
Trên
trần nhà có 2 sợi dây thòng lọng, nhưng dưới sợi dây bên trái có xác
một cô gái mặc một bộ đồ trắng muốt từ đầu đến chân. Mái tóc dài mềm
mại của nàng phủ lên đôi vai đã rũ xuống vì ko còn sinh khí. Cái xác
quay mặt vào tường nên Thanh ko thể nhìn rõ mặt. Sợi dây bên phải ko có
gì. 2 sợi dây nhưng chỉ có 1 cái xác.
Dưới nền nhà, là 1 vòng
hoa lớn diện tích khoảng 1m2 được kết thành hình trái tim từ những bông
hồng trắng, viền của vòng hoa này cắm những cây nến trắng nhỏ đang cháy
sáng. Trên tường, ngay sau xác cô gái, là một bài thơ được viết bằng
máu:
“Em chỉ có một giấc mơ thật giản dịĐược ở mãi bên người mình yêuĐược cùng chung những dòng nước mắtChung niềm vui và cả những nỗi buồn”“Anh
đang nhìn cái gì thế?”, một tiếng nói lạnh như mùa đông phát ra từ bên
phải Thanh. Cậu giật bắn người quay đầu lại. Cô gái vũ trường đang đứng
ngay cạnh cậu. Cô ta nhìn cậu một cách kỳ dị như thể trên cổ cậu vừa
mọc thêm 1 cái đầu.
Thanh lúng búng: “Tôi…”. Cậu chỉ vào cánh cửa căn phòng và quay lại nhìn.
Lại một lần nữa Thanh chết điếng người.
Cánh cửa vẫn đóng im ỉm như chưa bao giờ được mở, ko có dây thòng lọng, ko có cái xác, cũng chẳng có vòng hoa,…
Thanh cảm thấy choáng váng, cậu ko biết phải giải thích thế nào với cô gái này. Cậu hỏi lại cô ta: “Cô ko nhìn thấy gì à?”
“Có,
tôi thấy anh trợn mắt đứng nhìn vào cánh cửa phòng này, anh đang thôi
miên nó hả?”. Cô ta trả lời và cười. Cô ả có một nụ cười nhẹ nhàng khác
xa với điệu cười thô lỗ mà các cô cave vẫn hay cười. Đây cũng là lần
đầu tiên Thanh thấy cô ta cười. Thanh cảm giác có một cái gì đấy rất
quen thuộc gần gũi ở điệu cười của cô ta mà lúc này cậu không thể nào
cắt nghĩa được. Cậu thấy thật mỉa mai thay cho hoàn cảnh hiện nay của
mình, ko lẽ cậu phải giải thích tất cả những chuyện ngu ngốc vừa rồi
với 1 cô cave? Cô ta ko phải là loại người có thể tin tưởng cậu, và
ngược lại, cậu cũng ko thể nào tin tưởng cô ta được. Cô ta sẽ ko ngần
ngại nói rằng cậu là thằng “khìn” và cười vào mũi cậu. Người duy nhất
cậu có thể nói lúc này là Thu, tiếc rằng Thu đã về quê ở Hưng Yên từ 3
hôm nay.
“Không có gì, hôm nay cô không đi làm sao?”. Thanh nói lảng đi và nhìn vào mắt cô ta thăm dò.
“Đấy là việc của tôi. Anh ko sao chứ?”. Cô ả trả lời và nhìn Thanh với ánh mắt nghi hoặc.
“Tôi
ổn”. Nói rồi Thanh chào từ biệt và mở khóa phòng. Cậu thấy mệt mỏi và
căng thẳng khủng khiếp. Trước khi bỏ đi, cô gái còn nói thêm với Thanh:
“Anh nhìn thấy gì thì nói cho tôi biết với nhé. Tôi tên Nhung”. Mới
đầu, cậu nghĩ Nhung đang bỡn cợt mình, nhưng khi quay lại nhìn cô ả,
Thanh ngạc nhiên là thái độ của cô nàng ko có vẻ gì là cợt nhả cả. Cậu
ậm ờ cho qua chuyện rồi đóng cửa lại, nằm vật ra giường và suy nghĩ về
tất cả những chuyện vừa xảy ra. Những bông hoa, những sợi dây, bóng
đen, xác cô gái, những cây nến… tất cả như đang nhảy múa xung quanh cậu
trong nền là những bài hát thì thầm. Thanh ước gì có Thu ở đây. Thu đã
về quê được 3 ngày. Nàng ra bến bắt xe về quê ngay sau buổi học cuối
cùng trước khi nghỉ hè. Thanh muốn đưa nàng ra bến xe, hoặc đưa nàng về
tận Hưng Yên luôn, nhưng Thu nói rằng nàng ko muốn làm phiền cậu đến
thế. Nàng vẫn luôn như vậy, tự lập và cá tính. Thu ko nói rõ nàng sẽ
nghỉ hè trong bao lâu, nhưng nàng hứa sẽ trở lại trong thời gian sớm
nhất, nàng cũng rất khổ sở khi phải xa Thanh. Thanh nghĩ có lẽ cậu phải
xa Thu trong khoảng 1-2 tuần. Thu nói nàng ko thể ra sớm hơn được vì bố
mẹ nàng ở quê cũng rất mong đợi nàng. Thanh ko thể ích kỷ, bởi vì thời
gian Thu và Thanh ở gần nhau nhiều hơn hẳn thời gian Thu được ở gần bố
mẹ.
Thanh lại để điện như vậy cả đêm, nhưng cậu ko ngủ. Cậu nằm
thu mình vào một góc. Một tiếng động nhỏ cũng khiến tim cậu đập như
muốn vọt ra khỏi lồng ngực. Đôi lúc cậu muốn nhìn qua khe cửa về phía
căn phòng trống, nhưng cậu ko đủ can đảm. Cậu sợ lại phải nhìn thấy
những hình ảnh ma quái, sợ giai điệu những bài hát mặc dù lúc này,
trong bụng cậu đang lẩm nhẩm lại chính lời bài hát cậu vừa nghe được.
“Em ở bên tôi như một câu chuyện cổMột bóng hồng trong tập truyện Liêu TraiVà tôi sẽ xa em một sớm ngàyBiết đâu sẽ không một lời từ biệt”.Nó
cuốn hút đến kỳ lạ khiến cho Thanh mặc dù đang ở trong tâm trạng sợ hãi
đến tột cùng cũng ko thể nào quên được. Cậu có cảm giác là đọc nó lên
cậu bớt căng thẳng hơn mặc dù nhớ đến nó tức là nhớ đến những hình ảnh
quái đản vừa rồi.
Đêm ấy ko có thêm chuyện gì xảy ra, nhưng
Thanh ko ngủ được. Cậu thức trắng, và cho đến sáng, cậu mệt mỏi đến mức
gần như ngất đi. Cậu gọi điện đến tòa soạn xin nghỉ và nhắm mắt lại ngủ
một giấc dài.
Ba ngày tiếp theo, Thu vẫn chưa ra. Nàng thường
xuyên nhắn tin cho cậu, nhưng điều đó hình như chỉ càng làm Thanh nhớ
Thu hơn mà thôi. Trong 3 ngày ko có chuyện gì xảy ra nhưng Thanh luôn
bị căng thẳng thần kinh. Cậu nhẩm đến thuộc như cháo chảy giai điệu và
lời của tất cả các bài hát thầm ma quái mà cậu nghe được. Cậu ko thể
hiểu nổi tại sao chúng quyến rũ cậu đến mức như vậy. Trong đầu Thanh
đưa ra hàng vạn câu hỏi mà cậu ko biết phải trả lời ra sao. Ai là tác
giả những bài hát? Liệu những gì cậu thấy có phải là ảo giác? Nếu là ảo
giác, thì giải thích ra sao về những bài hát ? Hay những bài hát ấy
cũng do chính cậu là tác giả, chính cậu sáng tác ra trong vô thức lúc
gặp ảo giác mà cậu ko biết? Lẽ nào cậu có những khả năng sáng tác tiềm
tàng mà cậu ko ý thức được? Những trường hợp này trong lịch sử ko phải
là hiếm, nhưng cậu mới chỉ nghe người ta giải toán, tìm ý tưởng, phát
minh… trong những giấc mơ mà thôi, chứ trong lúc thức như cậu thì chưa
nghe nói bao giờ. Hay những lúc nhìn thấy hình ảnh ma quái, là lúc cậu
đang ngủ, cậu mộng du? Giả thuyết này cũng ko thuyết phục cậu lắm, bởi
vì những hình ảnh, những hồi ức về lúc ấy thực đến mức cậu ko thể nào
nghĩ đấy là mộng mị.
Những đêm dài ko ngủ được, Thanh lang thang
trên mạng, cậu vào các diễn đàn lớn chuyên nói về ma quỷ để tham khảo
mong tìm được một trường hợp giống mình. Thế nhưng cậu nhanh chóng nhận
ra là các câu truyện được member của các diễn đàn post lên đa phần là
truyện hư cấu, mang tính chất rùng rợn, kích thích trí tưởng tượng, dọa
người khác là chính. Nó vô tình làm cho cậu tưởng tượng nhiều hơn, và
do đó, cảm thấy sợ hơn. Những con ma mà cậu luôn tưởng tượng đang ở sau
lưng mình kể từ hôm gặp bóng đen trên mái nhà, giờ đây có thêm rất
nhiều hình dạng mà cậu thu thập được 3 hôm nay trên các forum. Nào là
ma chết trôi, ma nữ đứng giữa đường, ma ko chân, ma chỉ trỏ, ma trâu
treo trên cành cây, ma đi nhờ xích lô, ma đói… đến các loại quái thú
đầu chó mình cọp, quái thai ăn thịt người… ko ngừng được cậu nhập vào
bộ nhớ.
Chán nản, Thanh tắt máy tính và đi ngủ. Trong giấc ngủ,
Thanh lại thấy căn phòng trống, thấy trái tim hoa hồng, thấy 2 dây
thòng lọng và thấy xác cô gái treo trên chiếc thòng lọng bên trái.
Nhưng lần này, xác cô gái đong đưa, và nó quay lại từ từ, đối mặt với
cậu. Đầu cô gái gục xuống trên sợi dây, mái tóc dài xõa xuống che lấp
một phần khuôn mặt. Bất chợt cô ta ngẩng mặt lên và ngoác miệng cười
với Thanh.
Thật khủng khiếp!!!
Lại là khuôn mặt của Lai,
anh chàng văn phòng chính phủ. Lần này mặt anh ta trắng bệch như thạch
cao, đôi mắt vẫn trắng dã ko tròng và cái miệng chi chít những chiếc
răng nhọn, đen như gai bồ kết. Cái xác vẫn thế, vẫn lơ lửng đong đưa, 2
bàn tay rũ xuống, chỉ duy có cái đầu và khuôn mặt, khuôn mặt của Lai
trên cái thân xác bất động ấy lại cực kỳ sống động và ma quỷ. Chiếc đầu
ngó nghiêng, lúc lắc, rồi đôi mắt ko tròng ấy đá lông nheo với Thanh,
cái miệng đầy răng mím lại và chu ra như muốn gửi cho cậu một nụ hôn
gió, rồi nó lại ngoác ra, lè lưỡi như trêu ngươi cậu. Rồi cả sợi dây di
chuyển, cái xác di chuyển, cái đầu di chuyển, nó tiến nhanh lao về phía
Thanh và cái xác rơi bịch xuống, đè lên người cậu…
Thanh giật
mình tỉnh giấc, người cậu đầm đìa mồ hôi. Liệu cậu có thể chịu đựng
được bao lâu trước những chuyện này đây? Đột nhiên, Thanh nảy ra 1 ý
nghĩ, cậu đến bàn làm việc bật máy tính cùng trình duyệt web Firefox
lên.
Cậu truy cập Google, đánh dòng chữ
“Gió lạnh đêm hè mắt đã cay”
và enter. Ko có kết quả nào tương thích, Google gợi ý cậu tìm cụm từ
này mà ko có dấu ngoặc kép. Thanh tiếp tục tìm kiếm với các cụm từ của
2 bài hát cậu nghe được lúc đầu:
“Gió lạnh đêm hè mắt đã cayBơ vơ một cõi nào ai hayLòng mang một nỗi niềm u uẩnChờ mong người mãi, ai có hay”“Nếu anh là cánh diềuEm sẽ là sợi chỉVì nếu ko có chỉDiều sẽ chẳng dám bay đâu”Vô
ích, dù cậu tìm kiếm theo kiểu gì đi nữa cũng ko có 1 kết quả nào tương
thích. Cậu bắt đầu tin vào giả thuyết những bài hát này do chính cậu
sáng tác trong lúc mộng du, hoặc là những bóng ma kia hoàn toàn có thật.
Chán nản, Thanh gõ như một cái máy cụm từ
“Em ở bên tôi như một câu chuyện cổ”
vào hộp tìm kiếm và enter. Kết quả hiện ra khiến cậu ko thể nào tin
nổi. Không như 2 bài thơ trước, bộ máy tìm kiếm của Google đã trả về
một số kết quả với link trang web cụ thể có cụm từ này và cả những cụm
từ tiếp theo của bài hát. Click vào link ở ngay đầu, Thanh thấy hiện ra
một bài thơ khá dài trong đó bao gồm cả đoạn bài hát mà cậu biết. Tựa
đề của bài thơ này là “Một cơn mưa buồn” và tác giả là có bút danh “Góc
Nhìn”.
Góc Nhìn là ai? Anh ta làm bài thơ này khi nào, và ở đâu?
Thanh gõ vào Google từ “Góc Nhìn”, nhưng kết quả trả về quá nhiều và ko
đưa đến một cá nhân cụ thể nào cả. Bởi vì “Góc Nhìn” là một tính từ khá
phổ biến nên dễ hiểu là có đến hàng triệu kết quả liên quan đến từ này.
Thanh ghép 2 cụm từ
“Góc Nhìn”, “Một cơn mưa buồn”
vào và tiếp tục ra lệnh cho Google tìm kiếm. Kết quả thu được hoàn toàn
làm hài lòng Thanh. Cậu đã có thông tin về con người này.
Góc NhìnTrong
một quán cà phê trên phố Chùa Láng, Thanh ngồi sốt ruột đợi Góc Nhìn.
Một chàng thanh niên có dáng người tầm thước, gầy bước vào quán. Anh ta
rút điện thoại bấm số và nhìn quanh. Điện thoại của Thanh reo vang, cậu
giơ tay lên với anh chàng nọ. Anh ta bước lại. Thanh cười và hỏi: “Em
đang đợi anh T., admin trang web 9Xinh.com, có phải là anh ko ạ?”.
Chàng thanh niên cười xác nhận: “Phải, còn cậu là Thanh?”
2
người nói chuyện xã giao và giới thiệu về nhau một lát. Góc Nhìn là một
người ít nói và nói rất nhỏ, anh ta có vẻ thận trọng trong giao tiếp và
ít khi cười, điểm đặc biệt nữa là anh ta chỉ cười nhẹ, cười nửa miệng
chứ ko cười to bao giờ. Tuy nhiên, ko vì thế mà Góc Nhìn ít cởi mở.
Ngược lại, anh ta rất thẳng thắn và sẵn sàng trả lời các câu hỏi Thanh
đưa ra. Đặc biệt, khi biết Thanh là phóng viên, Góc Nhìn đã tỏ ra có
thiện cảm nhiều hơn với cậu. Anh ta nói đùa: “Một tuần cậu bịa được bao
nhiêu bài báo?”.
Góc Nhìn cho biết anh ta đã từng có 1 thời gian
dài làm việc cho nhiều tờ báo lớn và hiện giờ vẫn còn làm cho một vài
tờ. Tuy nhiên, niềm đam mê chính của Góc Nhìn là quản lý web và thiết
kế kiến trúc. Anh ta dự định mở một văn phòng kiến trúc và mở rộng quy
mô trang web của mình. Sau một hồi đàm đạo, Thanh quyết định đi thẳng
vào vấn đề chính. Cậu rụt rè hỏi Góc Nhìn:
- Anh là tác giả của bài “Một cơn mưa buồn?”
- Phải, cậu có vấn đề gì với bài thơ đấy sao?
- Dạ, anh có thể cho em biết bài thơ ấy anh sáng tác khi nào được không ạ?
-
Hè năm 2004 thì phải. Mình có cảm giác là cậu đang nghi ngờ mình ko
phải là tác giả bài thơ này? Thế nào, có 1 người khác cũng nói anh ta
là tác giả của nó à?
- Dạ ko, xin anh đừng hiểu nhầm, chẳng là có 1
số chuyện kỳ lạ liên quan đến em, trong đó có cả bài thơ này. Em cũng
chẳng biết phải giải thích thế nào cho anh rõ…
Thanh cảm thấy
lúng túng, cậu chưa định kể cho Góc Nhìn nghe chuyện của mình, nhưng
nếu cứ tiếp tục như thế này, cậu cũng chẳng biết phải nói gì tiếp với
anh ta. Chợt Thanh nhớ đến 2 bài thơ trước, cậu hỏi tiếp:
- À, thế anh có biết một bài thơ như thế này:
“Gió lạnh đêm hè mắt đã cayBơ vơ một cõi nào ai hayLòng mang một nỗi niềm u uẩnChờ mong người mãi, ai có hay”Góc Nhìn trợn mắt nhìn Thanh, anh ta nói bằng thái độ kỳ quặc:
- Cũng lại là một bài thơ của tôi, nhưng bài này tôi chưa bao giờ công bố. Tại sao cậu lại biết nó?
- Vậy còn bài này:
“Nếu anh là cánh diềuEm sẽ là sợi chỉVì nếu ko có chỉDiều sẽ chẳng dám bay đâu”- Cũng lại một đoạn trong một bài thơ của tôi. Sao cậu biết? Cậu làm cho tôi cảm thấy sợ đấy!
Thanh
hơi lúng túng, nhưng cậu quyết định sẽ kể hết mọi chuyện cho Góc Nhìn,
bởi vì Góc Nhìn là tác giả của tất cả những bài thơ đó, ắt hẳn anh ta
phải là một mắt xích gì đấy trong toàn bộ những chuyện kinh dị xảy đến
với cậu gần đây.
Thanh nhấp một ngụm cà phê và bắt đầu: “Em mới
chuyển nhà đến phố X, gần Chùa Láng này, nói thật với anh, là thời gian
vừa qua ở đây có xảy ra một vài câu chuyện mà em ko thể nào giải thích
nổi…”
Góc Nhìn bất chợt ngắt lời Thanh: “Đợi đã, cậu cũng ở phố X à?
Cách đây 1 năm tôi cũng ở đấy, thế cậu có biết cậu Tú làm công an và
anh Lai, làm việc bên văn phòng chính phủ ko nhỉ?”
Thanh ko bất ngờ
lắm với những điều Góc Nhìn vừa nói, bởi khi quyết định kể toàn bộ câu
chuyện cho Góc Nhìn nghe, cậu đã đoán chắc anh ta phải có một mối liên
hệ nào đấy với xóm X, và có thể là cả căn phòng trống nữa.
“Vâng, em có biết, họ vẫn ở đấy”
Góc
Nhìn cười, đôi mắt anh sáng lên: “Ngày xưa tôi chơi khá thân với họ
đấy, thằng công an thì vừa hiền vừa ngoan, còn thằng Lai kia, hơi dở
hơi một tí, nhưng nói chung chơi được. Ngày xưa tôi ở cạnh phòng thằng
Tú công an ấy.”
Thanh nhìn vào mắt Góc Nhìn, cậu nói chậm rãi: “Em cũng đang ở căn phòng ấy.”
Góc
Nhìn hơi giật mình, anh ta vân vê bộ râu ngắn lún phún rồi nói như đang
hồi tưởng: “Căn phòng ấy, chà, xem ra tôi và cậu rất có duyên với nhau
đấy nhỉ, những bài thơ nữa. Có vẻ như chúng ta sẽ còn rất nhiều điều để
nói nữa đây.”
Xem tiếp phần 2: