Tôi đang khóc, rất nhiều nhưng chẳng có đầu có cuối, Chỉ biết rằng khóc lúc này làm tôi thấy thỏai mái hơn. Mọi thứ xung quanh đều làm tôi quá sợ hãi, giống như 1 cành cây yếu ớt sợ gặp giông bão. Tôi căm ghét bản thân mình sao quá yếu đuối, tôi ghét cái cảm giác mọi người đều rời xa tôi. Đúng hơn là mỗi lần chứng kiến cảnh ai đó quay mặt đi và đi xa dần, tôi đều cảm thấy sợ hãi! Tôi ko thể giải thích lí do, nhưng vừa rồi mới chào tạm biệt 1 ngừơi bạn thì ngay lập tức tôi bật khóc như mọi lần. Tại sao lại khóc cơ chứ, ghét quá ghét quá. Bây giờ cảm thấy đỡ hơn rồi, cảm gíc vừa lúc nãy thật đáng sợ. Bây giờ có lẽ biện pháp tốt nhất là đi ngủ thôi, chỉ khi ngủ mới ko còn khóc được nữa.... Tôi đang là ai trong cuộc đời quá rộng lớn này? Tôi đang tìm kiếm điều gì? Ai là người có thể mang lại hạnh phúc cho tôi lúc này?