Đăng ngày: 21:00 28-11-2009
Vừa chat với dì mìn xong và cảm thấy nhẹ nhàng lắm. Dì động viên kiểu gì mà mỗi lần nghe xong cháu đều mún lao vào bàn học lun

. Hôm dì đi mìn ko tiễn được, chẳng biết tết này dì có về nhà ko nhở. Suốt ngày SMS vu vơ "Chết rồi, dạo này dì ăn lắm quá", "Huhu, ở đây chả có xe máy mà đi, 2km mà đi bộ mệt gần chít", "Èo, dì mua 1 mớ rau bằng giá của 4 quả tim lơn"... Dì mìn nói chiện rất xì tin, tính cách bề ngoài có vẻ mạnh mẽ và ko thik thể hiện tình củm ra ngoài, chứ hiểu thì thấy dì "có tâm hồn" lắm (ai cũng có tâm hồn mà, ý mình là có cái gì cảm nhận hơn ng khác í)

Dì tâm sự là vừa nhận được truyện ngắn của em Mi, truyện đấy ko đạt giải sáng tác ở trường, nhưng viết rất thật. Cháu đã đọc vài bài được giải, có cảm xúc nhưng là những cảm xúc lấy từ đâu đó, còn Mi viết tặng dì hoàn toàn là "người thật, việc thật". Haizzzzzzzz! Dù gì mìn cũng thik những bài văn thật hơn

(mặc dù mìn ngoài đời và khi mìn vik văn chả giống nhau là mấy)
Nghe dì tâm sự về 20.11, mới thấy mìn chưa được như thế. Cả lớp dì kéo vào nhà nhảy nhót, hát karaoke, cả lớp thấy chạnh lòng thấy căn nhà tọ dì nhỏ bé và dì có thể SMS nửa đêm tâm sự mấy chuyện tưởng như rất tầm phào. Cái đó mìn đã từng có từ hồi cấp 2 đổ về. Lên cấp 3, cô Thủy chủ nhiệm, bảo ko có tình cảm với cô thì ko đúng, nhưng mỗi lần kí túc kéo nhau ra nhà cô chả hiểu sao có cảm giác ko tự nhiên, thấy xa xa thế nào

. Thôi thôi, nghĩ vớ va vớ vỉn. Đi học bài típ nhá. May mà ngày xưa mìn ko chọn nghề giáo viên
A Mí 22:59 28-11-2009
^Yumi^23:12 28-11-2009