Thư mục: Chung |
Em! Hôm nay là ngày 20/11, một ngày thiêng liêng không chỉ đối với các thầy cô giáo mà cả xã hội. Đi giữa phồn hoa Hà Thành rực rỡ sắc màu, anh lại nhớ em. Nơi đó, em và những người bạn đang phải đối mặt với bao khó khăn, khắc nghiệt giữa hoang biệt của núi rừng biên ải…
Anh đã gọi điện. Anh đã nhắn tin chúc mừng. Nhưng tất cả chỉ rơi vào sự im lặng. Anh cảm thấy có lỗi, khi những tin nhắn của mình gửi cho em đã bị thất lạc đâu đó giữa đại ngàn…
Hồi đó, với tư cách là người từng lăn lộn nhiều năm và nếm trải sự tàn nhẫn của núi rừng, anh khuyên em chọn trường khác để thi. Nhưng cả đời em chỉ ước mơ làm cô giáo. Em yêu quí trẻ con như một con chiên ngoan đạo sùng bái Đức Chúa trời. Anh biết, tất cả những người phụ nữ yêu trẻ thì họ đều có một tâm hồn thánh thiện, đức hy sinh cao cả như Đức Mẹ. Ôi, giá như anh có thể yêu được tất cả những người phụ nữ trên thế gian này?![]()
Anh đã từng chứng kiến ánh mắt em rạng ngời hạnh phúc khi kể về lần đầu tiên được thực tập làm cô giáo, được chăm bẵm những đứa trẻ; được cho chúng ăn, ru chúng ngủ. Anh cũng từng thấy nhiều lần em bật khóc nức nở khi vô tình đọc được những vụ xâm hại trẻ em mà báo chí đưa tin...
“Em đi đây. Anh ở lại bình an và may mắn. Trong đó không có sóng di động nên rất có thể còn lâu chúng ta mới gặp nhau” – Anh nhận được dòng tin ngắn ngủi của em khi đang trong những ngày bận rộn, tất tả với sự nghiệp học hành. Anh không thể lên để chia tay, đưa tiễn em đi nhận công tác ở một xã vùng cao heo hút và diệu vợi.
Là con gái, em sợ nhất là phải sống xa bố mẹ, sợ nhất sự cô đơn, nhưng giờ đây em đang phải đối mặt với nỗi sợ hãi đó. Anh đã thấy tim mình quặn thắt khi nghe em kể về chuyến lên bản cách đây 1 tuần. Xe máy hỏng, một mình em phải dắt bộ 10 cây số trên con đường mòn chông chênh bên miệng vực, giữa ánh mắt khinh miệt, nguy hiểm dõi theo của rừng già.
Bây giờ trên đó vào vụ mới, dân bản đang bận rộn trên nương rẫy, với họ, ngày 20/11 cũng bình thường như bao ngày khác, nên chắc chắn ngày này, em sẽ rất buồn. Em sẽ không nhận được những bó hoa tươi thắm, cùng những lời chúc tốt đẹp của học trò...
Tuổi trẻ phải đam mê, cống hiến. Em hãy đi và tiếp tục thực hiện ước mơ của mình. Anh trân trọng những gì em đang làm. Vẫn biết, những cống hiến, những hy sinh của em và những người hùng cắm bản như em chưa được nhiều người biết, chưa được nhiều người cảm thông, chia sẻ. Nhưng anh tin, em gái của anh sẽ không cô đơn. Có phúc chắc sẽ có phần, cuộc đời này vốn dĩ rất công bằng. Ngoài trời mưa bắt đầu rơi rồi em ạ...

Hoa ban ở bản Sa Dung, Điện Biên Đông
Van Anh 20:40 18-01-2010
ma' lu'm 15:29 14-12-2009
úi...cô giáo...hì hì..
chú làm cháu ko biết mói gì...hihifhi...
chỉ chúc 1 ngày đẹp!!
thm_vn175 13:53 12-12-2009
Ôi nghê cô giáo đã được coi trọng nhưng cô giáo ấy lại là một thiên thần trong lòng anh đấy nhỉ hehe...
ĐẠI VIỆT10:52 13-12-2009
Vodka_muahe 13:32 11-12-2009
ĐẠI VIỆT10:53 13-12-2009
Cua 23:59 08-12-2009
Chú rắc thỉnh giỏi đấy
ĐẠI VIỆT10:53 13-12-2009
AKAY 11:35 07-12-2009
ĐẠI VIỆT12:08 08-12-2009
TraiCầuVồngYênThế 21:22 01-12-2009
ĐẠI VIỆT15:33 02-12-2009
Châu Hồng Thắm 23:56 29-11-2009
... Cô giáo ấy ... giống như một thiên thần lặng lẽ ...
ĐẠI VIỆT15:34 02-12-2009
Bống 10:25 28-11-2009
Be'o 00:07 23-11-2009
ĐẠI VIỆT00:34 23-11-2009
gaubong279 00:50 21-11-2009
Anh lạnh lùng chẳng nói một điều chi
Chỉ hững hờ lướt qua bờ cỏ dại
Chút gió lạnh hay lòng em cô quạnh
Ngập tràn yêu thương chẳng giữ nổi điều gì
Lời tình yêu có còn là ảo mộng
Cho đi rồi có lấy lại được không?
Em băn khoăn trong mình câu hỏi
Chốn thiên đường lặng lẽ chỉ mình em?
ĐẠI VIỆT00:46 23-11-2009
Giá như ngày ấy nói yêu em
Giờ chẳng lang thang nhặt tiếng đàn...
gaubong279 00:44 21-11-2009
gaubong279 00:44 21-11-2009
ĐẠI VIỆT00:41 23-11-2009