Chào bạn! Rất vui vì bạn đã vào thăm blog của tôi:-) Tôi là cỏ, bạn thấy tôi ngay dưới chân của bạn - ý thơ của W. Withman- nhưng ẩn chứa dưới bao la đồng cỏ

Bài mới nhất

Sửa Đóng

Chở bao nhiêu đạo - thuyền không khẳm

 Đâm mấy thằng gian, bút chẳng tà!

 Cụ Nguyễn Đình Chiểu- một thi hào và chí sỹ yêu nước cuối thế kỷ 19 đã tâm sự như vậy. Hai câu thơ trên của cụ mãi mãi có giá trị thời sự - chừng nào mặt đất này còn những cái xấu xa độc ác và đê tiện!

 Ngày nay, thời buổi khó bưng bít, khó lừa bịp; sao vẫn lắm thằng gian ( do tham và cả do ngu muội...????) vẫn cắm đầu viết thuê bằng xảo bút, bằng ngụy biện.  Trong entry hôm kia, blog tôi đã đăng bài  Kẻ bồi bút bị chửi tơi bời . Hôm nay, lướt mạng thấy thêm một tiếng nói nữa đầy tâm huyết của nhà giáo Phùng Hoài Ngọc lên án kẻ gian bút ở báo Văn Nghệ. Liền đưa về cho cùng series. Mời bạn đọc cùng chia sẻ và hiểu thêm!

Mở ngoặc đơn: tôi không quen biết hay có mảy may ân oán với tất cả các tác giả của tranh biện này. Chỉ khách quan trước cái đúng cái sai mà thôi!

 

        

Bauxite của Lã Thanh Tùng – một bài k‎‎í sự tồi tệ hiếm có!

Phùng Hoài Ngọc

Kí sự trước hết phải là một bài văn tử tế có cấu trúc đàng hoàng chứ không thể nhố nhăng như Lã TT đã viết. Sau phần mở đầu nóng vội lộ liễu mưu gian, bài viết gồm 4 mục: 1/ Chuyến bay dông bão 2/ Những thông số cơ bản 3/ Những hiện thực không thể nhầm lẫn 4/ Suy tư sau chuyến đi.

Trong phần mở đầu, LTT đã sống sượng so sánh cơn bão số 9 và cơn bão “bauxite”, nhằm bảo rằng cơn bão bauxite “hiểm” hơn. Ai cũng biết bão là hiện tượng tất yếu của đất trời, dữ dội là đương nhiên, LTT lại chê cơn bão trở chứng (có cơn bão nào hiền lành ngoan ngoãn không nhỉ ?!). “Cơn bão bauxite” cũng là hiện tượng tất yếu của xã hội. LTT loay hoay dùng trò chơi chữ ngớ ngẩn lạ lùng!

Căn cứ vào đâu mà LTT dám hạ bút viết một câu hàm hồ, thô bỉ thế này “Phái phản biện khá đông,… đặc biệt là giới trí thức Việt kiều, những người tự nhận là tỉnh táo…” ? Anh không biết rằng các vị lãnh đạo Đảng và Chính phủ ta đã nhiều lần lên tiếng kêu gọi trí thức Việt kiều đóng góp công sức xây dựng đất nước và trí thức Việt kiều tin rằng đó chẳng phải lời kêu gọi đãi bôi, lời nói suông? Một lời nói ra đến ngựa tứ cũng khó đuổi kịp – chỉ riêng một câu nói ấy đã phá hỏng toàn bộ bài kí sự của LTT. Thật không ngờ báo Văn nghệ lại để lọt một “tác phẩm khủng khiếp” như vậy.

CHUYẾN BAY DÔNG BÃO là một đề mục làm dáng, làm màu bộc lộ kiến thức văn học méo mó nghèo nàn kì lạ (tôi sẽ mượn bài này để làm phản ví dụ cho sinh viên của chúng tôi luyện phân tích). Tựa đề này mang tính ẩn dụ, “dông bão” ở đây không thể là dông bão thật, mà là một chuyến đi khó khăn gian nan tựa như đi trong “dông bão”. Đó mới là văn chương thực sự. Hóa ra LTT nói về cơn bão thật – bão số 9, mà cũng chỉ nhằm kể công lao khó nhọc hiểm nguy, để vòi thêm tiền bao của thân chủ đó thôi. Tôi buồn cười khi nghe anh viết “Thỉnh thoảng chiếc Boing 777 lại hẫng đi như rơi vào một hố đen huyền bí nào đó…” – ai cũng biết đó là những cái “ổ gà” trong không gian mà máy bay đôi khi trải qua, lần đầu đi máy bay mất công miếu tả điệu đàng đến thế… Chả thấy “dông bão” gì cả, chỉ thấy LTT nhâm nhi nhấm nháp một cách khoái trá cảnh vật trên đường đi Tây Nguyên (Chuyến xe Pajero việt dã hai cầu trờ tới [đáng lẽ viết chiếc xe Pajero mới đúng]… những trảng tiêu, rừng cao su vun vút lùi sau, liên tục mở ra cảnh núi đồi trùng điệp…).

NHỮNG THÔNG SỐ CƠ BẢN và NHỮNG HIỆN THỰC KHÔNG THỂ NHẦM LẪN đã được nhà văn Vũ Ngọc Tiến và Kĩ sư khai khoáng Lê Quốc Trinh phân tích rõ sự dối trá ăn sống nuốt tươi của LTT, tôi không nói nữa. Tôi chỉ xin bàn thêm cái lời văn thớ lợ, kể công khó nhọc của LTT trong phần chót SUY TƯ SAU CHUYẾN ĐI. “Cho đến những ngày cuối, trở lại TP Hồ Chí Minh… tôi vẫn có cảm giác như vừa từ “mặt trận” trở về”. Nhiều người biết chúng tôi vừa đi Bauxit , đều lắc đầu lè lưỡi.” LTT là quí khách của những người đang làm bauxite ở Tây Nguyên, được họ nâng niu đưa đón. Gặp dân M’nông thì “thấy họ đều phấn khởi”… Vậy cái gì ở Tây Nguyên khiến anh gọi đó là “mặt trận”?

Về đến thành phố HCM “thậm chí mấy chị em trong Văn phòng 43 Đồng Khởi… còn băn khoăn” Liệu viết ra độc giả có hiểu cho không”… nhà thơ Nguyễn Duy cũng phải phì cười” (!?) Lã Thanh Tùng đã dùng tiểu xảo nghị luận bằng cách kéo cả “mấy chị em ở văn phòng Đồng Khởi” và “nhà thơ Nguyễn Duy” nhét vào bài kí sự cho thêm “nặng kí”…

Chỉ căn cứ vào mấy ngày thực tế ở Tây Nguyên mà LTT khinh rẻ tất cả trí thức, nhà khoa học trong và ngoài nước bằng một câu hồ đồ “Họ khá đông, nhưng đầy cảm tính”. Thật khốn nạn thay văn chương và báo chí!

Anh ta lại viết: “Phải chăng những người phản biện… khiến công chúng bình dân cảm thấy khó xử, e ngại, không muốn “dây vào”“. “Dây vào” việc gì? – Câu văn cẩu thả vô độ đã vô hình trung sỉ vả nhầm cả thân chủ thuê LTT viết báo!

Tuần báo Văn nghệ tôi đã đọc từ thuở học cấp 2, nửa thế kỉ qua tôi vẫn gắn bó. Báo Văn nghệ ngày xưa chính là nguồn cảm hứng mạnh mẽ khiến tôi yêu văn chương và chọn nghề dạy văn… Nhưng đọc bài kí sự của LTT tôi ngớ người, kinh ngạc tại sao một bài văn khủng khiếp đến vậy mà lại được đăng trên Văn nghệ của tôi. Hỏi bạn hữu biết LTT chính là một biên tập viên của tờ báo này. Tôi rất mong BBT tờ báo nên có đôi điều giải thích với bạn đọc trung thành của báo.

PHN

HC Mạng Bauxite Việt Nam biên tập

Bài viết về bạn hoặc có tag tên bạn:

  • Chưa có bài nào có liên quan.

Người đăng ký yêu thích blog này cũng đồng thời thích:

  • Chưa có blog yêu thích nào có liên quan.