Thư mục: Tổng hợp |
Vietnamnet đưa tin này mà thấy "ghê". Mời mọi người cùng đọc
Chúng
tôi trở lại thị trấn Hà Lam gặp người dàn ông ôm xác vợ ngủ gần 7 năm
liền để nghe tiếp câu chuyện và gặp thêm những người hàng xóm của ông.
Công việc hàng ngày của cha con ông Vân là chăm sóc xác vợ và...
Chị Nguyễn Thị Thuỷ, ở ngôi nhà đối diện với nhà ông Lê Vân không ngần ngại nói thẳng ra rằng chị cấm cửa mấy đứa con chị không được bén mảng đến nhà ông Vân: “Tui buôn bán, nên có kiêng cữ. Kể từ ngày ông Vân đưa xác vợ về nhà tui không dám đến nhà ổng, vì sợ con ma khô ổng để trong nhà. Hồi năm 2004, tui nói thẳng với ông Vân là đừng đến nhà tui, để cho tui làm ăn nuôi con. Tui sợ lắm. kể từ đó ông Vân không đến nhà nữa.".Nhưng chị Nguyễn Thị Thuỷ cũng nói thật lòng rằng: Hồi ông Vân đưa xác vợ về nhà, bà con ở đây lo sợ không ái dám đến nhà. Ở đây không ai là không biết. Nhưng không dám nói vì sợ mất lòng hàng xóm…
Nhưng rồi thời gian trôi qua, bận công việc làm ăn nên vợ chồng tui cũng không để ý nữa…”
Ông Vân vẫn thường ôm xác vợ ngủ hàng đêm
Đứa con út ông Vân cũng hàng đêm ôm xác mẹ ngủ
Không riêng gì chị Thuỷ mà hàng chục hộ dân sống cạnh
nhà ông Lê Vân mà tôi gặp, ai cũng lo sợ và thì thầm vào tai tôi rằng:
không dám nói. Vì sợ mất lòng hàng xóm. “Ngay cô con dâu của ông Vân cũng bảo: Việc ai làm nấy biết. kệ ổng, tui phải lo nuôi con. Làm răng mà cản được… Có nghe nói nhưng không ai báo cáo! Để
chứng minh cho điều này, những người hàng xóm của ông Vân nói rõ: Hồi
ổng mới đưa xác vợ về, năm 2004, chính quyền địa phương đến xử lý nhưng
có làm được chi ổng? Ngay mấy đứa con cái lớn trong nhà phản ứng, thậm
chí đập phá đồ khi ổng quyết định đưa xác bả về. Nhưng cũng không được
chi…” “Tui
chưa nghe địa phương báo cáo sự việc. Chuyện này tui đã trực tiếp cùng
với cơ quan chức năng vận động, xử lý hồi năm 2004, khi đó tui còn làm
Phó chủ tịch UBND thị trấn Hà Lam. Từ đó đến nay không hề nghe thôn báo
cáo hay người dân trong khu vực phản ánh, nên UBND thị trấn không
biết…” Mở đầu câu chuyện, ông Trần Trong Sanh, Chủ tịch UBND thị trấn
Hà Lam khẳng định.
Trong
cuộc trò chuyện với P.V VietNamNet và các cơ quan báo chí vào chiều hôm
qua 26/11, ông Sanh phân trần là ông cũng như lãnh đạo UBND thị trấn Hà
Lam không hề hay biết chuyện kinh hoàng này.
“Hồi
2004, khi ông Lê Vân đào mồ vợ đưa xác về nhà, địa phương lúng túng
không biết sẽ xử lý như thế nào bởi không có một văn bản pháp lý nào
làm cơ sở để xử lý! Lúc đó chỉ làm công tác vận động để ông Vân đưa hài
cốt lên chôn trở lại. Tưởng mọi việc như vậy là xong. Ai ngờ…” Ông Sanh
nói.
Trong
suốt cuộc trò chuyện, ông Sanh khẳng định là chính quyền địa phương
không hề hay biết chuyện kinh hoàng này và sẽ cho kiểm tra để tìm
phương án xử lý.
Bà
Trần Kim Hiền, Phó Chủ tịch UBND huyện Thăng Bình cũng tỏ ra khá bất
ngờ khi chúng tôi đặt câu hỏi tại sao những việc kinh hoàng như vậy địa
phương không có ý kiến chỉ đạo? Bà Hiền bảo có nghe nói vụ việc kinh
hoàng này từ lâu lắm, cách đây nhiều năm. Nhưng không nghe địa phương
báo cáo, nên không biết. Trưởng thôn
12 Thị trấn Hà Lam, ông Nguyễn Thành cũng lắc đầu bảo là không biết!
Có nghe người dân trong thôn bàn tán từ lâu lắm nhưng không để ý. Anh
Thành còn phân trần: công việc của thôn bận rộn, rồi phải lo cuộc sống
cho gia đình đầu tắt mặt tối. Nên không có thời gian để tìm hiểu. “Tui
cũng hay đến nhà ông Vân nhưng có biết chi mô? Chắc ổng để trong buồng
ngủ nên không ai để ý. Lần nào tui đến nhà ổng chơi, thấy con cái vẫn
sinh hoạt bình thường, không có biểu hiện chi nên không để ý. Chừ tui
mới nghe…”
Ông Trần Trong Sanh, Chủ tịch
UBND thị trấn Hà lam trả lời PV VietNamnet:" bất ngờ, chưa nghe báo
cáo. Sẽ cho kiểm tra để xử lý..."
Ông Lê Vân vô tư kể chuyện kinh hoàng ôm xác vợ với các pv báo chí
Người đàn
ông 55 tuổi có những việc làm khác người này có tên họ đầy đủ là Lê Vân, sinh
năm 1954. Trú tại tổ 12, thị trấn Hà Lam, huyện Thăng Bình, Quảng Nam .
Trong căn nhà cấp 4, nằm nép mình bên quốc lộ 14 E, cách ngã ba Cây Cốc quốc lộ
1A khoảng chừng 200m. Ông Vân sống cùng 3 đứa con nhỏ và xác người vợ được đặt
trong bức tượng nặn bằng đất sét và thạch cao. Kế bên nhà ông là cơ ngơi của 2
người con đã trưởng thành, có gia đình riêng.
Trong buổi chiều đầu đông ngày 24/11, ông Vân đồng ý tiếp và kể cho P.V nghe câu chuyện ly kỳ của mình và còn vui vẻ mở cửa buồng ngủ cho chụp ảnh lúc ông đang chăm sóc Thật khó mà tin nổi vào mắt mình khi bức màn treo nơi cửa buồng ngủ được vén lên, trong ánh sáng nhập nhoạng của buổi chiều đầu đông, hình một người đàn bà bận quần áo nằm ngay đơ trên chiếc giường kê sát bức tường. Cái lạnh chạy dọc sống lưng, tôi rùng mình nhưng cố giữ máy ảnh khỏi rung để chụp những bức ảnh kinh dị trong ánh sáng mờ ảo của chiếc bóng đèn 1,5 W treo nơi góc tường. Căn phòng ngủ nhuốm đầy vẻ kỳ bí đến rợn người.
|
|
|
|
Ông Vân vẫn điềm nhiên như không có điều gì xảy ra, ngồi lên giường, bên xác
vợ, ông thong thả cởi từng chiếc khuy chiếc áo lạnh bên ngoài để lộ chiếc áo
trắng tinh tươm. Ông bảo: “Nếu chú muốn xem, tui mở bức tượng ra cho xem xác vợ
tui trong đó. Bả vẫn bên tui mấy năm ni. Bả chỉ chết phần xác thôi. Chứ phần
hồn thì vẫn sống…”
Đúng như ông nói, bên trong bức tượng hình nhân kia là hài cốt người vợ yêu dấu
của ông, được ông đưa về để trong phòng ngủ. Đứa con trai út đang học lớp 6,
tên Lê Quốc Hoàng Tuấn (sinh năm 1997) cũng thường xuyên ôm xác mẹ để ngủ. Hỏi
Tuấn có sợ không, Tuấn trả lời tỉnh khô: “Có chi mô mà sợ, đêm mô em với ba
cũng ôm mẹ ngủ. Mẹ em đâu có chết. Mẹ đầu thai sang kiếp khác mà…”
Trong bóng chiều nhập nhoạng, câu chuyện ông kể về cái chết của người vợ cũng
như quãng thời gian 7 năm ôm xác vợ nghe quá chuyện hoang đường. Ngày
3/2/2003, khi đang làm ăn ở Tây Nguyên, tui nhận được tin vợ mất. Tui tức tốc
về để lo chôn cất vợ.
Hồi mới chôn vợ xong, đêm mô tui cũng lên mộ của bả để ngủ. Gần 20 tháng sau
ngày bả mất, ngủ trên mộ sợ gió, mưa, sương lạnh nên tui quyết định đào một
đường hầm vào sâu huyệt mộ để ngủ cùng bả. Nhưng mấy đứa con phát hiện và không
cho tui lên mộ bả nữa.
Dù mấy đứa con tui cấm, nhưng giữa khuya là tui lên mộ của bả để ngủ, sáng ra
tui về sớm. Thấy sống với bả như vậy khổ quá, vào khuya ngày 16/11/2004, một
mình tui lên mộ và quyết định đào mộ để đưa xác bả đưa về nhà cho tiện, cho ấm
cúng".
Tôi hỏi ông, xác người chôn chỉ mới 20 tháng, đào lên ông không sợ sao? Ông thản nhiên bảo: “Tui đào từ 10 giờ đêm đến 3 giờ sáng, cuối cùng tui cũng đưa được quan tài lên ngang mặt đất. Tôi phủ đất lấp lại để chờ có điều kiện là đưa xác bả về nhà. Vợ mình thì có gì mà sợ? Hơn 4 tháng sau kể từ ngày ông đưa được quan tài của vợ lên. Ông Vân đã tìm mua thạch cao và tìm đất sét về nặn tượng vợ cất trong nhà. Ông bảo: "Tui nặn kỳ công lắm, hơn 1 tháng mới hoàn thành. Bức tượng có chiều cao bằng vợ tui lúc sống. Khi làm xong tượng, một mình tui giữa khuya âm thầm đào mộ vợ lên, bốc toàn bộ hài cốt đem về bỏ vô bức tượng. Sau đó tui bận quần áo và để nằm trên giường. Và 7 năm qua ông vẫn ngủ bên bà.
|
|
|
|





