`•.º`•.♥-:¦:-°¤ hãy yêu như bạn chưa từng bị tổn thương•´°¤°♥-:¦:.•´º-.•´

Bài mới nhất

Sửa Đóng

 

Tiếng sóng vỗ miên man đập vào vách đá, cuốn xô bãi cát trắng hất tung ra biển theo từng nhịp lên xuống của thủy triều. Ánh nắng tắt dần, giữa cái mênh mông của biển lớn, sao em thấy mình cô đơn đến thế! Bàn chân ngâm trong nước biển mát lạnh cứ thế bước đi vô định dọc bãi biển như đi vào trong nỗi tuyệt vọng của chính mình.

 

Lại thêm một ngày suy nghĩ, ngày thì đã hết mà sao bóng anh vẫn xa vời vợi? Vắng anh, con sóng vẫn cứ vô tình xô vào bãi đá, bãi biển vắng lặng, chỉ còn bóng em nhỏ bé giữa cái bao la của đất trời. Nơi xa kia, một đường vạch vàng sáng lóa rạch ngang phân chia ranh giới giữa biển và trời. Biển - Trời, nhìn thấy nhau đấy, tuy ở gần nhau đấy nhưng không thể đến được với nhau!!!

 Anh đã đi… lâu lắm rồi, không một lời, không một cuộc điện thoại, không gì hết.

.............mỗi đêm em ngồi cô đơn trong tiếng chuông điện thoại reo  vô tình không giành cho em.

...............em khóc trong tiếng nấc của đêm đen lạnh giá.

..............em ngồi hát vô vọng trong tiếng buồn của ngày dài đã khép !

....................... đêm trở nên ngắn hơn vì em biết rằng không nên nhớ đến anh nữa!

.......................con đường tương lai em bước sẽ không còn nhắc đến tên anh !

................................... ngôi sao băng ngày nào trở nên không còn ý nghĩa.

Vắng anh ! Vắng thật rồi ! chẳng còn gì nữa đâu.! Chỉ còn lại dư âm của nỗi đau mà thời gian chưa thể làm em quên được!

Con đường đâu còn trải rộng đến chân trời, ngọn đồi chong chóng tình yêu đâu còn quay. Sao ở nơi nào cũng quạnh quẽ đến thế? Cỏ đâu còn mềm ướt sương đêm dưới chân em, dòng sông không còn bóng những chiếc thuyền giấy nữa rồi. Biển không còn cất tiếng gọi anh chờ ngày anh trở về.Cánh chim trời bay mãi bay mãi về nơi xa xôi nơi giấu anh ở đó!Thuyền đã mang anh ra đi mãi mãi không hẹn ngày trở về!

Có những lúc em tự nhủ lòng, hãy cố gắng giữ lại những jì tươi đẹp đi, rồi một ngày nào đó anh sẽ quay về. Nhưng càng chờ thì hy vọng ngày càng tắt dần, tình yêu thương như mật ngọt trải dài theo năm tháng rồi cũng khô lại, nó đặc quánh, rồi cạn kiệt.Có một điều rằng chỉ cần một câu chuyện tình yêu giản dị, một mái ấm hạnh phúc, những chiều thả bước chân bên bờ biển, ước mơ trải dài theo con sóng nhưng vẫn dâng trào mạnh mẽ như thủy triều.vậy mà em đã chờ, đã tin, đã hy vọng. Em thật ngốc phải không anh!?

Anh ! Anh đã từng hứa không yêu ai ngoài em đâu,thế mà giờ… em không trách anh đâu,không giận anh đâu,em biết rằng anh không phải là người em tìm trong chính cuộc đời này! Anh không mang cho em hạnh phúc mà toàn là nm thôi ! Anh luôn mang cho em nụ cười nhưng anh đâu biết đằng sau nụ cười kia nước mắt em rơi hoài! Anh đi đi và hãy coi mọi chuyện xãy ra như một giấc mơ anh nhé ! BIển không còn gọi tên anh nữa rồi, ngôi sao sáng giờ không chờ anh nữa ! Đường tưoơg lai em bước chỉ còn mình em thôi không cần anh bước đến nữa đâu! Em có người yêu rồi và đang hạnh phúc lắm! Em biết anh cũng như em mong cho đệnh mệnh đừng làm em buồn phải không anh ! Bởi vậy dù có thế nào thì em sẽ không buồn nữa đâu!

Qua năm tháng chờ đợi với những buổi chiều ngồi đây nhìn ra biển, em chợt nhận ra một điều, sóng xô bờ cát rồi sóng lại trôi ra biển, về với nơi nó đã từng sinh ra. Sóng cuốn theo cát hòa lẫn vào với vị mặn của biển. Cát đâu biết mình đã bị cướp đi cuộc sống, dù một lần phải chết nó cũng quyết yêu sóng để được biết tình yêu là thế nào. Sóng kia vô tình lắm! Nó lại đến với những bờ cát nóng bỏng khác để tìm một hương vị mới. Sóng lùi dần trả lại sự bình yên cho biển cả, nhưng mãi mãi cát không còn tìm thấy bình yên nữa. Nhưng biết đâu không có sóng, cát lại thấy lòng thanh thản hơn!

Phải, lòng em cũng đang rất thanh thản, dù biết ngày mai anh yêu người con gái khác. Dòng tin nhắn cuối anh cho em, anh đã viết gì nhỉ?””. Cũng chỉ vẻn vẹn có mấy từ, nhưng giấc mơ vội vàng đã theo sóng trôi xa rồi.Để em biết mình nên quên anh đi.Quên anh để nhận những ngọt ngào hạnh phúc người khác đã giành cho em.

Em chầm chậm bước đi, bàn chân em đang lạnh buốt, sóng đập vào người em tung bọt trắng xóa. Em khẽ nấc lên nghẹn ngào, cố hít một hơi thật sâu. Cố lên nào! Em hét thật to tên anh. Tiếng thét tan ra, gió mang chúng đi thật xa, đến tận nơi nào em không biết, em mong gió mang đến nơi anh, để anh biết em đang gọi anh đó. Tiếng gọi chới với, nó quá nhỏ so với đại dương, hét to lần nữa nào, một lần cuối thôi cho em được gọi tên anh!

Để quên anh mãi mãi để ngày mai không còn nhắc đến tên anh nữa ! Một lần cuối để rồi tất cả sẽ được sóng cuốn đi thật xa, cuốn cả những ký ức về anh, để mai thức dậy đứng trước biển em là một con người mới.

Em khe khẽ cất tiếng hát….thì thầm cùng gió biển… cảm giác thanh thản biết bao khi biết rằng ngày mai em sẽ không bao giờ được nghe anh gọi tên:’”Mèo con!”  đc nữa!

Dù nước mắt em có rơi nhưng đó là giọt nước biển hay là nước mắt em đg rơi? giọt nước ngọt ngào không mang vị mặn của biển!!...Kết thúc rồi mà.! Cố lên nhé "Meomeo"!

 

 

 

 

 

 

Trích dẫn (0)
Tìm tag: cô đơn

Bài viết về bạn hoặc có tag tên bạn:

  • Chưa có bài nào có liên quan.

Người đăng ký yêu thích blog này cũng đồng thời thích:

  • Chưa có blog yêu thích nào có liên quan.