<?xml version="1.0" encoding="utf-8"?>
<rss version="2.0">
<channel>        <title><![CDATA[Delicio]]></title>
        <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/deli-cio]]></link>
        <description><![CDATA[cảm nhận từ cuộc sống...]]></description>
        <language>vi-vn</language>
        <lastBuildDate>2009/07/14 17:35:22</lastBuildDate>         <item>
            <title><![CDATA[Khoe xe đạp.]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/deli-cio/article?mid=582]]></link>
            <description><![CDATA[Vì sức khỏe 
Khoe với mọi người nhé...&nbsp;Mình mới tậu nguyên đai , nguyên kiện chiếc xe đạp sản xuất tại Japan ... Với tính năng đi trên mọi địa hình . Chẳng nói thì mọi người nhìn cũng biết , Dạo này đầu tư lớn cho Sức khỏe nhé. Cứ chiều chiều lại&nbsp;đạp xe&nbsp;đi thể dục ... hưởng thụ không khí mát mẻ&nbsp;và trong lành sau những giờ làm việc mệt mỏi. 
&nbsp;
Tự nhiên cũng hâm thật ...Người ta sắm ôtô, xe máy ầm ầm còn mình thì thích&nbsp;Ngồi trên&nbsp;&quot; Con Ngựa &quot; 2 bánh ,&nbsp;Mỗi vòng quay là một vòng mệt nhọc ... bù lại thích lắm, thấy khỏe khắn hẳn ra, Vậy là mất cái nọ thì&nbsp;được cái chai .. hè hè 

Dừng xe đợi đèn xanh ... tranh thủ tự sướng một kiểu :))))

( Người Bạn đồng hành đó, Tâm đầu ý hợp lắm ) 

Vượt Dốc ... 
Ai chẳng thích có đi trên những con đường bằng phẳng.
&nbsp;Nhưng cảm giác vượt dốc , mới thấy&nbsp;được những khó khăn vất vả ... Tuy&nbsp;rằng Con Dốc cũng chỉ nghiêng 30&nbsp;độ , Nhưng cũng bở hơi tai , chân mỏi nhừ, Các Cơ phải làm việc hết sức , cố gắng&nbsp;để leo lên&nbsp;đỉnh dốc. Những vòng quay của bánh xe cứ lăn chậm dần&nbsp;đều ... và rồi cũng lên&nbsp;được&nbsp;đến nơi. &nbsp;&nbsp;

( Cậu Bạn tớ cú bon bon chạy nhìn cảnh đẹp xung quanh mà mê muốn chết )

( Nghỉ ngơi - tranh thủ chụp một kiểu - Mồ hôi ra ướt đẫm cả áo rồi ) 

Xuống dốc : 
Ừm ... đã lên đc trên đỉnh dốc , những mệt mỏi và vất vả cuối cùng cũng&nbsp;được&nbsp;bù đắp lại ... Nhẹ nhõm , thênh thang ... chẳng phải gắng sức mà bánh xe cứ quay nhanh dần đều , thả lỏng cơ bắp, dướn người về phía trước &nbsp;để hưởng thụ những cơn gió mát ào ạt thổi tới ...
P/S : Dốc cao thì mặc dốc cao ... Nếu mà cao quá thì ta không trèo &quot; .]]></description>
            <pubDate>2009/07/14 17:29:16</pubDate>
            <guid><![CDATA[Khoe xe đạp.:582]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[LY VÀ NƯỚC]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/deli-cio/article?mid=511]]></link>
            <description><![CDATA[Cuộc nói chuyện của Ly và Nước... thực chất của một tình yêu khi bên nhau thì cảm thấy nhàm chán , xa nhau mới biết là cần nhau ... Mong Ai đó yêu nhau ... Hãy luôn tạo cho nhau những tình cảm chân thành nhất ... đừng đánh mất cảm giác để rồi hối tiếc.
Ly nói: “Tôi cô quạnh quá, tôi cần Nước, cho tôi chút nước nào!”
Chủ hỏi: “Được, cho ngươi nước rồi, ngươi sẽ không cô quạnh nữa phải không?” 
Ly đáp: “Chắc vậy!”
Chủ đem Nước đến, rót vào trong Ly.
Nước rất nóng, Ly cảm thấy toàn thân mềm nhũn, rụng rời, tưởng như sắp tan chảy đến nơi. Ly nghĩ, đây chắc là sức mạnh của tình yêu.
Một lát Nước chỉ còn âm ấm, Ly cảm thấy dễ chịu vô cùng. Ly nghĩ, đây chính là mùi vị của cuộc sống.
Nước nguội đi, Ly bắt đầu sợ hãi, sợ hãi điều gì chính Ly cũng không biết. Ly nghĩ, đây chính là tư vị của sự mất mát.
Nước lạnh ngắt, Ly tuyệt vọng. Ly nghĩ, đây chính là ‘an bài’ của duyên phận.
Ly kêu lên: “Chủ nhân, mau đổ nước ra đi, tôi không cần nữa!”
Chủ không có đấy. Ly cảm thấy nghẹt thở. Nước đáng ghét, lạnh lẽo quá chừng, ở mãi trong lòng, thật là khó chịu.
Ly dùng sức lay thật mạnh. Ly chao mình, Nước rốt cục cũng phải chảy ra. Ly chưa kịp vui mừng, thì đã ngã nhào xuống đất.
Ly vỡ tan. Trước lúc chết, Ly nhìn thấy, mỗi mảnh của Ly, đều có đọng vết Nước. Lúc đó Ly mới biết, Ly yêu Nước, Ly thật sự rất yêu Nước. Nhưng mà, Ly không có cách nào để đưa Nước, nguyên vẹn, trở vào trong lòng được nữa.
Ly bật khóc, lệ hoà vào với Nước. Ly đang cố dùng chút sức lực cuối cùng, yêu Nước thêm lần nữa.
Chủ về. Ông ta nhặt những mảnh vỡ, một mảnh cứa vào ngón tay, làm bật máu ra.
Ly cười, ái tình, rốt cục là cái gì, lẽ nào phải trải qua đớn đau mới biết trân trọng ? 
Ly cười, ái tình, rốt cục là cái gì, lẽ nào phải mất hết tất cả, không còn cách gì vãn hồi nữa mới chịu buông ...
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Coppy từ Blog Chip_Víp]]></description>
            <pubDate>2009/05/17 19:15:32</pubDate>
            <guid><![CDATA[LY VÀ NƯỚC:511]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[&quot;Chân giả&quot; biến thành &quot;Chân thật ...&quot; o_____O]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/deli-cio/article?mid=276]]></link>
            <description><![CDATA[Anh bạn Tớ vừa rồi gửi&nbsp;Mail cho Tớ thắc mắc cái chuyện khó xử của cậu ấy , đọc xong Tớ loay hoay chẳng biết cân nhắc thế nào cho phải, Mong các bạn giúp đỡ, cho Tớ vài lời khuyên.

&nbsp;Anh bạn Tớ có cậu bạn thân,&nbsp;trước&nbsp;đây&nbsp;quen được cô bạn trong 1 buổi đi dự sinh nhật...Buổi dự hôm đó cũng chỉ lân la làm quen , trò chuyện xã giao thông thường , nhưng qua những cử chỉ hành động của bạn gái đó đã làm cậu bạn thân của Anh bạn tớ kết nổ đĩa... và nhờ Anh bạn Tớ làm quân sư giúp đỡ &quot; Phá Thành &quot; ... Anh Bạn Tớ được cái duyên nói chuyện, lại nhiệt tình chu đáo , nên chuyện giúp đỡ là chuyện nhỏ. Còn Cậu Bạn Kia thì thật tình là cứ gặp con gái thì Tim đạp chân run , huống chi nói đến dăm ba câu tán tỉnh...Bao nhiêu lần hò hẹn đều Anh bạn Tớ làm giúp hết cả việc đưa đi đón về... tặng quà , tặng Hoa những ngày quan trọng, Tiếp chuyện , đỡ lời nói chung đủ cả...&nbsp;Những cuộc trò chuyện , rồi&nbsp;hẹn&nbsp;đi uống cà phê cà pháo ...Anh bạn&nbsp;Tớ làm tròn nhiệm vụ, Tạo cho 2 người có những cuộc nói chuyện riêng còn mình thì phải lẻn&nbsp;đi chỗ khác... Nhưng nhiều lần vậy&nbsp;mà Cậu Bạn kia chẳng thể nào dứt&nbsp;điểm và&nbsp;ghi bàn thắng&nbsp;... Chuyện diễn ra như vậy thì chẳng có gì phải nói.
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Cậu bạn tớ trở thành nhân vật chính lúc nào không biết... Bất ngờ Cô bạn gái gửi Cho Anh bạn Tớ 1 lá thư nói với nội dung như sau : 
&quot; Anh !... Em biết từ lâu Anh giúp Anh Minh rất nhiều. Nhưng với Em, Anh Minh Em chỉ coi là bạn và là 1 người Anh không hơn không kém... Còn với Anh , ngay cái lần đầu tiên ở buổi sinh nhật hôm đó, Em đã có ấn tượng với Anh qua những lần gặp Anh tiếp xúc với Anh em lại càng thấy mến Anh hơn...&quot; Cơ Duyên tại Ngộ &quot;... Anh cứ giúp Bạn Anh mà cố tình làm ngơ Chuyện của Anh , Em biết Anh cũng có cảm tình với Em Nhưng sao Anh không dám nói ? ... hay vì giúp đỡ bạn Anh mà Anh chẳng dám chứng tỏ tình cảm của mình? 
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Em Chờ hồi âm của Anh . 
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Huyền Thư. ..&quot;

&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;Biết hồi&nbsp;âm như thế nào cho phải với Lòng?&nbsp;Cô ấy đọc đúng tâm nguyện của bạn tớ ... Yêu mà không dám nói Yêu vì đã lỡ nhận lời làm Chân giả cho cậu ấy ...Bây giờ Anh bạn tớ đứng ngồi không yên chẳng biết nghĩ thế nào cho phải nên gửi Email nhờ tớ cho ý kiến ...Lo rằng : 
--- Nếu khẳng định rằng Yêu nàng thì Bạn tớ lâm vào cảnh bất nghĩa với Bạn. Rồi đây sẽ giải thích thế nào với cậu bạn thân chứ? 
--- Nếu khước từ lòng mình vì &quot; Nghĩa diệt Yêu &quot; thì chẳng thấy ân hận suốt đời hay sao? Cô ấy sẽ thấy thế nào ? khi 2 người yêu nhau lại chẳng đến được với nhau? 
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Các Bạn có kế sách gì không? Hiến kế giúp Bạn mình với? 
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Chân thành cảm ơn Các Bạn rât nhiều !...
&nbsp;]]></description>
            <pubDate>2009/05/09 13:15:34</pubDate>
            <guid><![CDATA[&quot;Chân giả&quot; biến thành &quot;Chân thật ...&quot; o_____O:276]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Cuộc thi Blog tạo dáng.]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/deli-cio/article?mid=2]]></link>
            <description><![CDATA[
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; 2 Tay 2 dế đáng iu .
&nbsp;Mình chẳng viết blog bao giờ, Nghe đến nó nhiều rồi nhưng có vẻ làm nó hơi khó nên lại thôi.&nbsp; Cũng có ý định lập 1 cái riêng để thỉnh thoảng ghi lại những khoảnh khắc vui buồn hay đưa vài tấm hình làm kỷ niệm, Nhưng loay hoay mãi đến hôm nay vào trang vn.yahoo.com&nbsp; quá dễ...chỉ mất có 5 phút thôi nhé, Nói điêu mất người yêu luôn...
5 phút đăng ký xong 1 blog chẳng thể tin được, vừa xong post luôn cái ảnh dự thi &quot; Blog tạo dáng &quot; với cá tính mạnh mẽ...và đang chờ kết quả nè, Nhưng chờ đợi cũng là một nghệ thuật....
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Sinh ra ai chẳng có ước mơ? Hum nay dự thi, sao lại không mong muốn mình là ngườ chiến thắng...
&nbsp;&nbsp;&nbsp; Nhưng Vui là CHín ,&nbsp;Có được NOKIA là mười. Mong mọi người ủng hộ tớ nhé ... Thank sờ kiu nha.
&nbsp;&nbsp;&nbsp; Cuối cùng Delicio chúc các bạn&nbsp;Hạnh phúc&nbsp;và rạng rỡ niềm vui,,,

p/s: Mong sớm gặp lại các bạn trên trang chủ VN.YAHOO.COM..]]></description>
            <pubDate>2009/04/24 17:23:36</pubDate>
            <guid><![CDATA[Cuộc thi Blog tạo dáng.:2]]></guid>
         </item>        </channel>
        </rss><!-- w1.blog.sg1.yahoo.com compressed/chunked Sat Nov 28 15:11:29 SGT 2009 -->
