<?xml version="1.0" encoding="utf-8"?>
<rss version="2.0">
<channel>        <title><![CDATA[jia fu huang ruan&#39;s Blog]]></title>
        <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/demindedemon_7911]]></link>
        <description><![CDATA[beau,impression, graver...]]></description>
        <language>vi-vn</language>
        <lastBuildDate>2009/11/14 23:18:51</lastBuildDate>         <item>
            <title><![CDATA[Tạm xa nhau]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/demindedemon_7911/article?mid=195]]></link>
            <description><![CDATA[

&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; 
											
					Tạm xa nhau&nbsp;Tạm xa nhau em về miền quá khứ/
Cơn rét luồn heo hắt nỗi nhớ thương/
Em làm sao ru nổi những đêm trường?/
Cho gầy đi nhành sầu đông trụi lá!...
					
					
				
				
					
												
						 Tạm xa nhau
Tạm xa nhau em về miền quá khứ
Cơn rét luồn heo hắt nỗi nhớ thương
Em làm sao ru nổi những đêm trường?
Cho gầy đi nhành sầu đông trụi lá! 
Chỉ mong anh đừng để tình lạnh giá
Hãy ủ ấm bằng ý nghĩ về em
Hãy cho tình nụ hôn gió hằng đêm
Em sẽ giữ mãi anh bên cạnh... 
Rét mùa đông ngoài này rất lạnh...
Xa nhau buồn thương nhớ mênh mông
Ngọn lửa tình yêu đang cháy rực trong lòng
Sẽ sưởi ấm tâm hồn mình hai đứa… 

Em chỉ mong anh mãi là ngọn lửa
Tỏa hơng nồng ấm mãi bên em
Dìu dắt nhau qua những đêm đen
Một sáng mai tình mình sẽ sáng 
Em đã về đây những ngày đầy nắng
Sao cõi lòng bỗng thấy quặn đau
Cơn lửa lòng đã tắt trong nhau?
Em cố gắng đành để mình vô vọng 
Ngóng chờ chi, mãi hoài trông ngóng
Phía xa kia chẳng có anh đâu
Dạ khúc trong nhau ngân mãi thêm sầu
Bởi tình ta chỉ mình em vun đắp.
Ta đến trong nhau dù chỉ trong khoảnh khắc
Cũng đủ làm khô héo trái tim đau
Khoảng trời đông đâu chỉ u sầu
Mà gọi nắng về chi cho úa cỏ
Biết gửi về đâu mảnh tình này trong gió?
Sớm mai buồn có tan mãi được không?
Chỉ thấy mình đứng lặng giữa mênh mông
Ngẩn ngơ tìm một ngày đã chết… 
Tạm xa nhau
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Tạm xa nhau em về miền quá khứ&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Cơn rét luồn heo hắt nỗi nhớ thương&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Em làm sao ru nổi những đêm trường?&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Cho gầy đi nhành sầu đông trụi lá!
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Chỉ mong anh đừng để tình lạnh giá&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Hãy ủ ấm bằng ý nghĩ về em&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Hãy cho tình nụ hôn gió hằng đêm&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Em sẽ giữ mãi anh bên cạnh...
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Rét mùa đông nơi đây rất lạnh...&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Xa nhau buồn thương nhớ mênh mông&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; &nbsp; Ngọn lửa tình yêu đang cháy rực trong lòng&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Sẽ sưởi ấm tâm hồn mình hai đứa…

&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Em chỉ mong anh mãi là ngọn lửa&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Tỏa hơng nồng ấm mãi bên em&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; &nbsp; Dìu dắt nhau qua những đêm đen&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Một sáng mai tình mình sẽ sáng
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Em đã về đây những ngày đầy nắng&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Sao cõi lòng bỗng thấy quặn đau&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Cơn lửa lòng đã tắt trong nhau?&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; &nbsp;&nbsp; Em cố gắng đành để mình vô vọng
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Ngóng chờ chi, mãi hoài trông ngóng&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Phía xa kia chẳng có anh đâu&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Dạ khúc trong nhau ngân mãi thêm sầu&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Bởi tình ta chỉ mình em vun đắp.
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Ta đến trong nhau dù chỉ trong khoảnh khắc&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Cũng đủ làm khô héo trái tim đau&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Khoảng trời đông đâu chỉ u sầu&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Mà gọi nắng về chi cho úa cỏ
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Biết gửi về đâu mảnh tình này trong gió?&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Sớm mai buồn có tan mãi được không?&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Chỉ thấy mình đứng lặng giữa mênh mông&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Ngẩn ngơ tìm một ngày đã chết…
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; (lấy từ tác phẩm của tác giả tên Mai.) 
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; * * *



]]></description>
            <pubDate>2009/11/14 12:00:28</pubDate>
            <guid><![CDATA[Tạm xa nhau:195]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[MÙA THU]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/demindedemon_7911/article?mid=206]]></link>
            <description><![CDATA[





											
					MÙA THU
					&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; 
					
				
				
					
												
						 
MÙA THU&nbsp;Hàng cây mùa thu &nbsp;&nbsp;&nbsp; trút lá diệu êm&nbsp; Lá thu về với đất, lắng nghe hơi thở và tiếng nói nồng nàn ấy &nbsp;  &nbsp;&nbsp;  &nbsp;&nbsp;  &nbsp;&nbsp;  
Như cơn gió mùa thu&nbsp;
vây quanh mình những lớp khói sương
và nắng dịu dàng...&nbsp;&nbsp;&nbsp; và thu lại về dắt theo những khói sương ấy tràn về&nbsp;&nbsp;  &nbsp;&nbsp;  &nbsp;&nbsp;  &nbsp;&nbsp;  &nbsp;&nbsp;  &nbsp;&nbsp;  &nbsp;&nbsp;  &nbsp;&nbsp;  &nbsp;&nbsp;  &nbsp;&nbsp;  &nbsp;&nbsp;  &nbsp;&nbsp;  &nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; nhắc em về một chốn xa xôi&nbsp;&nbsp; &nbsp;&nbsp; &nbsp;&nbsp;&nbsp; &nbsp;&nbsp;&nbsp; &nbsp;&nbsp;&nbsp; &nbsp;&nbsp;&nbsp; &nbsp;&nbsp;&nbsp; &nbsp;&nbsp;&nbsp; &nbsp;&nbsp;&nbsp; &nbsp;&nbsp;&nbsp; &nbsp;&nbsp;&nbsp; &nbsp;&nbsp;&nbsp; &nbsp;&nbsp;&nbsp; &nbsp;&nbsp;&nbsp; &nbsp;&nbsp;&nbsp; &nbsp;&nbsp;&nbsp; &nbsp;&nbsp;&nbsp; &nbsp;&nbsp;&nbsp; &nbsp;&nbsp;&nbsp; &nbsp; &nbsp;&nbsp; &nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; &nbsp;&nbsp;&nbsp; dẫu nắng có dịu dàng cũng không thể sưởi ấm được trái tim em  &nbsp;&nbsp;  &nbsp;&nbsp;  &nbsp;&nbsp;  &nbsp;&nbsp;  &nbsp;&nbsp;  &nbsp;&nbsp;  &nbsp;&nbsp;  &nbsp;&nbsp;  &nbsp;&nbsp;  &nbsp;&nbsp;  
Giấc mơ em chẳng biết đâu hình bóng của anhBỗng chốc anh trở nên xa lạ...&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Giấc mơ em trống không &nbsp;  &nbsp;&nbsp;  &nbsp;&nbsp;  &nbsp;&nbsp;  &nbsp;&nbsp;  &nbsp;&nbsp;  &nbsp;&nbsp;  &nbsp;&nbsp;  &nbsp;&nbsp;  &nbsp;&nbsp;  &nbsp;&nbsp;  &nbsp;&nbsp;  &nbsp;&nbsp;  &nbsp;&nbsp;  &nbsp;&nbsp;  &nbsp;&nbsp;  &nbsp;&nbsp;  &nbsp;&nbsp;  &nbsp;&nbsp;  &nbsp;&nbsp;  &nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Và tìm đâu để thấy được bóng hình anh&nbsp;
Mặt trời chỉ khẽ thở dài là tất cả đều tan biến
Một lần trong giấc mơ em thấy anh&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Em vui mừng dù̀ chỉ một lần được nhìn thấy &nbsp;  &nbsp;&nbsp;  &nbsp;&nbsp;  &nbsp;&nbsp;  &nbsp;&nbsp;  &nbsp;&nbsp;  &nbsp;&nbsp;  &nbsp;&nbsp;  &nbsp;&nbsp;  &nbsp;&nbsp;  &nbsp;&nbsp;  &nbsp;&nbsp;  &nbsp;&nbsp; &nbsp;&nbsp; &nbsp;&nbsp;&nbsp; &nbsp;&nbsp;&nbsp; &nbsp;&nbsp;&nbsp; &nbsp; ...dẫu là giấc mơ...có dang dở
Như chiếc thuyền tý xíu phía xa trong cơn bão biển
Em không hoảng hốt nhưng sợ hãi cô đơn...

Mùa thu về, anh biết bao giờ trở lại
&quot;Bốn mùa thay lá&quot;...&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Bốn mùa thản nhiên đi qua miền đất lạ&nbsp;&nbsp;  &nbsp;&nbsp;  &nbsp;&nbsp;  &nbsp;&nbsp;  &nbsp;&nbsp;  &nbsp;&nbsp;  &nbsp;&nbsp;  &nbsp;&nbsp;  &nbsp;&nbsp;  &nbsp;&nbsp;  &nbsp;&nbsp;  &nbsp;&nbsp;  &nbsp;&nbsp;  &nbsp;&nbsp;  &nbsp;&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;&nbsp;  nơi anh đó...
Phải chăng em cần thản nhiên trước những nỗi đau.&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Ở nơi đó anh có buồn không...&nbsp;&nbsp;  &nbsp;&nbsp;  &nbsp;&nbsp;  &nbsp;&nbsp;  &nbsp;&nbsp;  &nbsp;&nbsp;  &nbsp;&nbsp;  &nbsp;&nbsp;  &nbsp;&nbsp;  &nbsp;&nbsp;  &nbsp;&nbsp;  &nbsp;&nbsp;  &nbsp;&nbsp;  &nbsp;&nbsp;  &nbsp;&nbsp;  &nbsp; &nbsp;&nbsp;&nbsp; &nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Ở nơi đó có lúc nào bâng quơ trên con đường anh nhớ đến em?&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Giấc mơ chẳng thể có thật bao giờ
Nụ cười của anh xa lắm
Còn nụ cười em chỉ mình em với bóng đêm&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Mải miết hoài trên những phím nhạc đêm thơ&nbsp;&nbsp;  &nbsp;&nbsp;  &nbsp;&nbsp;  &nbsp;&nbsp;  &nbsp;&nbsp;  &nbsp;&nbsp;  &nbsp;&nbsp;  &nbsp;&nbsp;  &nbsp;&nbsp;  &nbsp;&nbsp;  &nbsp;&nbsp;  &nbsp;&nbsp;  &nbsp;&nbsp;&nbsp;  &nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Trên những cuộc vui đầy tháng&nbsp;&nbsp;&nbsp;  &nbsp;&nbsp;  &nbsp;&nbsp;  &nbsp;&nbsp;  &nbsp;&nbsp;  &nbsp;&nbsp;  &nbsp;&nbsp;  &nbsp;&nbsp;  &nbsp;&nbsp;  &nbsp;&nbsp;  &nbsp;&nbsp;  &nbsp;&nbsp;  &nbsp;&nbsp;  &nbsp;&nbsp;  &nbsp;&nbsp;  &nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Mải miết trên dòng đời và trên những nụ cười &nbsp; &nbsp;&nbsp;&nbsp; &nbsp;&nbsp;&nbsp; &nbsp;&nbsp;&nbsp; &nbsp;&nbsp;&nbsp; &nbsp;&nbsp;&nbsp; &nbsp;&nbsp;&nbsp; &nbsp;&nbsp;&nbsp; &nbsp;&nbsp;&nbsp; &nbsp;&nbsp;&nbsp; &nbsp;&nbsp;&nbsp; &nbsp;&nbsp;&nbsp; &nbsp;&nbsp;&nbsp; &nbsp;&nbsp;&nbsp; &nbsp;&nbsp;&nbsp; &nbsp;&nbsp;&nbsp; &nbsp;&nbsp;&nbsp; &nbsp;&nbsp;&nbsp; &nbsp;&nbsp;&nbsp; &nbsp;&nbsp;&nbsp; &nbsp;&nbsp;&nbsp; &nbsp;&nbsp;&nbsp; &nbsp;&nbsp;&nbsp; &nbsp;&nbsp;&nbsp; &nbsp;&nbsp;&nbsp; &nbsp;&nbsp;&nbsp; &nbsp;&nbsp;&nbsp; &nbsp;&nbsp;&nbsp; &nbsp;&nbsp;&nbsp; &nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;  &nbsp;&nbsp;  &nbsp; &nbsp; &nbsp; và em ngồi lại bên khung cửa sổ với bóng đêm buồn bã &nbsp; &nbsp;&nbsp;&nbsp; &nbsp;&nbsp;&nbsp; &nbsp;&nbsp;&nbsp; &nbsp;&nbsp;&nbsp; &nbsp;&nbsp;&nbsp; &nbsp;&nbsp;&nbsp; &nbsp;&nbsp;&nbsp; &nbsp;&nbsp;&nbsp; &nbsp;&nbsp;&nbsp; &nbsp;&nbsp;&nbsp; &nbsp;&nbsp;&nbsp; &nbsp;&nbsp;&nbsp; &nbsp;&nbsp;&nbsp; &nbsp;&nbsp;&nbsp; &nbsp;&nbsp;&nbsp; &nbsp;&nbsp;&nbsp; &nbsp;&nbsp;&nbsp; &nbsp;&nbsp;&nbsp; &nbsp;&nbsp;&nbsp; &nbsp;&nbsp;&nbsp; &nbsp;&nbsp;&nbsp; &nbsp;&nbsp;&nbsp; &nbsp;&nbsp;&nbsp; &nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; ngòai kia lá thu vẫn rơi nhẹ nhàng&nbsp;  &nbsp;&nbsp;  &nbsp;&nbsp;  &nbsp;&nbsp;  &nbsp;&nbsp;  &nbsp;&nbsp;  &nbsp;&nbsp;  &nbsp;&nbsp;  &nbsp;&nbsp;  &nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;  ...cắt lên khỏang không....những vết thương đau buốt. &nbsp;  &nbsp;&nbsp;  &nbsp;&nbsp;  &nbsp;&nbsp;  &nbsp;&nbsp;  &nbsp;&nbsp;  &nbsp;&nbsp;  &nbsp;&nbsp;  &nbsp;&nbsp;  &nbsp;&nbsp;  &nbsp;&nbsp;  &nbsp;&nbsp;  &nbsp;&nbsp;  
Có phút giây nào anh nghĩ đến em không?
Hay chỉ là những nỗi hoài mong&nbsp;
Bản nhạc đêm làm cay khoé mắt
Ngày mai&nbsp; Anh lại chìm vào dòng đời tất bật
Đánh rơi những câu thơ
Đánh rơi những nốt nhạc 
Đánh rơi phút giây mình ngỡ ngàng bối rối!&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;
Dẫu hơi ấm lòng anh thật vội&nbsp;&nbsp;  &nbsp;&nbsp;  &nbsp;&nbsp;  &nbsp;&nbsp;  &nbsp;&nbsp;  &nbsp;&nbsp;  &nbsp;&nbsp;  &nbsp;&nbsp;  &nbsp;&nbsp;  &nbsp;&nbsp;  &nbsp;&nbsp;  &nbsp;&nbsp;  &nbsp;&nbsp;  &nbsp;&nbsp;  &nbsp;&nbsp;  &nbsp;&nbsp;  &nbsp;&nbsp;  &nbsp;&nbsp;  &nbsp;&nbsp;  &nbsp;&nbsp;  &nbsp;&nbsp;  &nbsp;&nbsp;  &nbsp;&nbsp;  &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Ngày mai nữa&nbsp;&nbsp; &nbsp;&nbsp;&nbsp; &nbsp;&nbsp;&nbsp; &nbsp;&nbsp;&nbsp; &nbsp;&nbsp;&nbsp; &nbsp;&nbsp;&nbsp; &nbsp;&nbsp;&nbsp; &nbsp;&nbsp;&nbsp; &nbsp;&nbsp;&nbsp; &nbsp;&nbsp;&nbsp; &nbsp;&nbsp;&nbsp; &nbsp;&nbsp;&nbsp; &nbsp;&nbsp;&nbsp; &nbsp;&nbsp;&nbsp; &nbsp;&nbsp;&nbsp; &nbsp;&nbsp;&nbsp; &nbsp;&nbsp;&nbsp; &nbsp;&nbsp;&nbsp; &nbsp;&nbsp;&nbsp; &nbsp;&nbsp;&nbsp; &nbsp;&nbsp;&nbsp; &nbsp;&nbsp;&nbsp; &nbsp;&nbsp;&nbsp; &nbsp;&nbsp;&nbsp; &nbsp;&nbsp;&nbsp; &nbsp;&nbsp;&nbsp; &nbsp;&nbsp;&nbsp; &nbsp;&nbsp;&nbsp; &nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Em sẽ nhớ đến anh dẫu bộn bề cuộc sống &nbsp;&nbsp; &nbsp;&nbsp;&nbsp; &nbsp; &nbsp;  &nbsp;&nbsp;  &nbsp;&nbsp;  &nbsp;&nbsp;  &nbsp;&nbsp;  &nbsp;&nbsp;  &nbsp;&nbsp;  &nbsp;&nbsp;  &nbsp;&nbsp;  &nbsp;&nbsp;  &nbsp;&nbsp;  &nbsp;&nbsp;  &nbsp; &nbsp;&nbsp;  &nbsp;&nbsp;  &nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;  Em sẽ viết tiếp những bức thư tình gởi đến anh &nbsp;  &nbsp;&nbsp;  &nbsp;&nbsp;  &nbsp;&nbsp;  &nbsp;&nbsp;  &nbsp;&nbsp;  &nbsp;&nbsp;  &nbsp;&nbsp;  &nbsp;&nbsp;  &nbsp;&nbsp;  &nbsp;&nbsp;  &nbsp;&nbsp;  &nbsp;&nbsp;  &nbsp;&nbsp;  &nbsp;&nbsp;  &nbsp;&nbsp;  &nbsp;&nbsp;  &nbsp;&nbsp;  &nbsp;&nbsp;  &nbsp;&nbsp;  &nbsp;&nbsp;  &nbsp;&nbsp;  &nbsp;&nbsp;  &nbsp;&nbsp;  &nbsp;&nbsp;  &nbsp;&nbsp;  &nbsp;&nbsp;  &nbsp;&nbsp;  &nbsp;&nbsp;  &nbsp;&nbsp;  &nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Em sẽ hát tiếp những nốt nhạc còn dang dở&nbsp; &nbsp;&nbsp;&nbsp; &nbsp;&nbsp;&nbsp; &nbsp;&nbsp;&nbsp; &nbsp;&nbsp;&nbsp; &nbsp;&nbsp;&nbsp; &nbsp;&nbsp;&nbsp; &nbsp;&nbsp;&nbsp; &nbsp;&nbsp;&nbsp; &nbsp;&nbsp;&nbsp; &nbsp;&nbsp;&nbsp; &nbsp;&nbsp;&nbsp; &nbsp;&nbsp;&nbsp; &nbsp;&nbsp;&nbsp; &nbsp;&nbsp;&nbsp; &nbsp;&nbsp;&nbsp; &nbsp;&nbsp;&nbsp; &nbsp;&nbsp;&nbsp; &nbsp;&nbsp;&nbsp; &nbsp;&nbsp;&nbsp; &nbsp;&nbsp;&nbsp; &nbsp;&nbsp;&nbsp; &nbsp;&nbsp;&nbsp; &nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; dẫu cuộc đời không không lưu luyến đôi ta &nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; &nbsp;&nbsp;&nbsp; &nbsp;&nbsp;&nbsp; &nbsp;&nbsp;&nbsp; &nbsp;&nbsp;&nbsp; &nbsp;&nbsp;&nbsp; &nbsp;&nbsp;&nbsp; &nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;  &nbsp;&nbsp;  &nbsp;&nbsp;  &nbsp;&nbsp;  &nbsp;&nbsp;  &nbsp;&nbsp;  &nbsp;&nbsp;  &nbsp;&nbsp;  &nbsp;&nbsp;  &nbsp;&nbsp;  &nbsp;&nbsp;  &nbsp;&nbsp;  &nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Rồi riêng em &nbsp;&nbsp;  &nbsp;&nbsp;  &nbsp;&nbsp;  &nbsp;&nbsp;  &nbsp;&nbsp;  &nbsp;&nbsp;  &nbsp;&nbsp;  &nbsp;&nbsp;  &nbsp;&nbsp;  &nbsp;&nbsp;  &nbsp;&nbsp;  &nbsp;&nbsp;  &nbsp;&nbsp;  &nbsp;&nbsp;  &nbsp;&nbsp;  &nbsp;&nbsp;  &nbsp;&nbsp;  &nbsp;&nbsp;  &nbsp;&nbsp;  &nbsp;&nbsp;  &nbsp;&nbsp;  &nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Tự an ủi mình anh còn yêu em lắm
Để làm dịu trái tim giữa mùa xao xác lá.
Dẫu biết rằng anh sinh ra không để dành tặng em
Chỉ bất chợt làm mùa thu thoảng qua phút chốc...

* * *]]></description>
            <pubDate>2009/10/06 13:22:31</pubDate>
            <guid><![CDATA[MÙA THU:206]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Rồi em cũng sẽ quên]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/demindedemon_7911/article?mid=201]]></link>
            <description><![CDATA[      
											
					Rồi em cũng sẽ quên&nbsp;Rồi em cũng sẽ quên anh/

Như biển kia quên cánh buồm đỏ thắm./

Như mùa đông quên những cơn gió lạnh./

Như mùa thu quên mất lá vàng...

					
					
				
				
					
												
						 

* * *  ]]></description>
            <pubDate>2009/10/06 10:56:51</pubDate>
            <guid><![CDATA[Rồi em cũng sẽ quên:201]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Lại một mùa thu]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/demindedemon_7911/article?mid=200]]></link>
            <description><![CDATA[      
											
					Lại một mùa thu 
					&nbsp;- Có lúc nào trên những phố xa / anh giật mình nôn nao mùi hoa sữa/ đưa
mắt tìm trong miên man nỗi nhớ/ màu trắng trong lấp ló bóng trăng mờ...

					
				
				
					
												
						 * * *]]></description>
            <pubDate>2009/10/05 23:34:01</pubDate>
            <guid><![CDATA[Lại một mùa thu:200]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[một lần]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/demindedemon_7911/article?mid=199]]></link>
            <description><![CDATA[
  
    &nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Một lần!
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Trái tim ơi xin một lần lạc lối&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Tìm lãng quên hình bóng người dấu yêu&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Tìm chôn chặt phút đầu bao kỉ niệm&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Và những ngày thơ mộng ở bên anh
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Xin một lần được xoá bỏ dòng tên&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Đã hằn dấu trong tim tôi nóng bỏng&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Đã chất chứa tình yêu dào dạt sóng&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Đã bao lần chung nhịp đập tình tôi
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Xin một lần được hờn giận chút thôi&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Người yêu dấu mối tình đầu tôi đó&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Người sẽ mãi tô tình yêu thắm đỏ&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Trên chặng đường xây tiếp những ước mơ

&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Xin một lần được làm kẻ thẩn thơ&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Gửi nhung nhớ phía chân trời rộng mở&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Xin quên đi tình yêu kia muôn thuở&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Để được một mình sống giữa mình thôi
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Xin một lần được ích kỉ tôi ơi&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Không suy nghỉ và không cần suy nghĩ&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Xin hãy sống mà quên đi mộng mị&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Hãy xem đời chỉ có mình ta
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Xin một lần không vương vấn thiết tha&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Quên tất cả và xoá nhoà tất cả&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Những kí ức vui buồn&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Những dự định tương lai
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Xin một lần được sống chẳng yêu ai&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Dẫu hình bóng người đã là mãi mãi&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Dẫu tình yêu trong tôi luôn tồn tại&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Dẫu người là một nửa trái tim tôi&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; * * *]]></description>
            <pubDate>2009/10/05 23:15:55</pubDate>
            <guid><![CDATA[một lần:199]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Nỗi nhớ]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/demindedemon_7911/article?mid=193]]></link>
            <description><![CDATA[      &nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; NỖI NHỚ
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Ở phương ấy, người ơi anh có biết&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Nơi chốn này em tha thiết nhớ thương&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Gọi tên anh trong mỗi đêm trường&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Rồi chợt thấy anh về trong giấc ngủ
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Nay còn đó, ngôi trường buồn năm cũ&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Nơi chúng mình gặp gỡ phút đầu tiên&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Nơi em ghét anh giây phút hờn ghen&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Nơi em từng bối rối nói yêu anh
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Em mong ước cho thời gian trở lại&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Để mình còn lần nữa được yêu nhau&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Để môi em ngọt ngào được hôn anh&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Và không khóc chiều nào mình ly biệt
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Ở nơi ấy bây giờ anh có biết&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Đêm tàn rồi, em vẫn thức trọn đêm&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Vẫn nghe quen một giọng nói êm đềm&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Và vẫn nói yêu anh mãi mãi.
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; 
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; * * *
]]></description>
            <pubDate>2009/10/05 11:48:27</pubDate>
            <guid><![CDATA[Nỗi nhớ:193]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[0_o]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/demindedemon_7911/article?mid=192]]></link>
            <description><![CDATA[
				TIẾNG BUỒN ĐÊM MƯA - Thanh Trang								
							
			
						
			
							
				
								
				
							
			
						
			
						
			
			
		
				
			
			&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; &nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;Mời quý vị thưởng thức ca khúc:&nbsp;TIẾNG BUỒN ĐÊM MƯA (bấm vào tên người trình bày&nbsp;để nghe)&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; &nbsp; Nhạc,&nbsp;Lời &amp; Hòa&nbsp;tấu: Thanh Trang (Covina, California - USA) &nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; &nbsp;&nbsp; Trình Bày:&nbsp;Tâm Hảo&nbsp;(Richmond,Virginia&nbsp; - USA) ]]></description>
            <pubDate>2009/10/05 11:40:22</pubDate>
            <guid><![CDATA[0_o:192]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[trich tu tuyen tap truyen hay cua thanh njen chu nhat.]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/demindedemon_7911/article?mid=185]]></link>
            <description><![CDATA[PHEP THU 
Mưa. Cứ đến ngày Hạc thi thì trời đổ mưa. Những cơn
mưa sầm sập, ngả nghiêng quét qua thành phố làm lụt lội những con đường
cũ kỹ luôn bị đào xới và chắp vá tứ tung. Cả đám sinh viên nhao nhao
bàn luận về đề thi, một số lấy áo mưa ra mặc, tiện tay móc &quot;bùa&quot; ra
khỏi túi áo, túi quần và quăng vào sọt rác. Ngày thi cuối cùng nên đứa
nào cũng có vẻ nhẹ nhõm. Quân quay sang cô:
- Karaoke à há?
- Không, mấy bạn đi chơi vui vẻ, mình có việc phải về!
Quân nhìn cô, cả đám bạn chung lớp nhìn cô. Lạ lẫm vì
trước giờ Hạc chưa từng từ chối cuộc vui bất chợt nào của cái lớp “mặn
mòi” chuyện ăn chơi nhất trong khối, những cuộc vui đầy chất sinh viên
mà cô là một trong những kẻ quản trò. - Thôi mà, đừng xa anh đêm nay - giọng Quang “béo” ẽo ợt - đêm nay anh thấy cô đơn?
- Thì về bú tí mẹ chứ còn sao nữa? Lan chêm vào, cả
đám cười rần rần phụ họa. Quang giơ bàn tay hình nải chuối dọa tát yêu
Lan. Hạc mỉm cười nhìn những giây phút vô tư cuối cùng của thời sinh
viên. Chỉ còn một vài tháng nữa là tốt nghiệp. Mỗi người một khoảng
trời, một con đường để đi, chắc gì mai này còn nhớ về nhau. Hạc bấm cái
nút áo mưa cuối cùng rồi chào đám bạn, mặc cho chúng nài nỉ, mặc cho
ánh mắt có vẻ trách móc của Quân.
Hạc đạp xe đi trong mưa. Hòa trong dòng đời chấp chóa
ánh đèn và những chiếc áo mưa đủ màu sắc, cảm thấy buồn và trống rỗng.
Và vụn vỡ trong lòng. 
Lúc nãy đi xuống cầu thang có đứa hỏi “bạn là Hạc phải
không?”. Hạc ừ và ngạc nhiên. “Sao mà bạn điên quá, ổng cho quay thì
quay đại đi, việc gì phải vậy!”. Hóa ra cái chuyện cô đòi nộp giấy
trắng môn luật nhà nước vào giữa giờ thi, từ chối lòng tốt của ông giám
thị trẻ măng mới ra trường năm ngoái đã trở thành một xì căng đan và
lan nhanh như điện xẹt. Đám bạn xúm vào nói cô là đồ điên, đồ dở hơi”. 
Trong khi các phòng khác chúng có muốn nhúc nhích cũng
không được, Hạc cười không nói gì. Môn đó, thầy cho ôn mười hai câu. Cô
học đúng mười câu, còn hai câu thì quá mệt và căng thẳng do phải học
thi nhiều môn. Chẳng ngờ đề ra đúng hai câu đó, Hạc thà chịu chết chứ
quyết không nhận lòng thương hại của anh ta. Nhục và mất tư thế. 
Trong khi lũ bạn cắm cúi liếc ngang liếc dọc thì anh
ta cứ gõ giày cồm cộp đi từ bàn đầu xuống chỗ Hạc, động viên cô cố lên,
bởi học kỳ này là học kỳ cuối, đừng nộp giấy trắng. Thằng Quang “béo”
quay sang nháy nháy mắt nhích tờ giấy thi lại gần cô. Hóa ra không phải
riêng mình ông thầy mà cả lớp tỏ ra thương hại cô. 
Đối với Hạc, nhận điểm không còn hơn cứ phải thập thò,
láo liến con mắt để canh giám thị. Hoặc nhận điểm bảy, điểm tám mà cảm
thấy ngượng ngùng khi có một đứa bạn vỗ vai khen “sao mày giỏi vậy!”.
Và không biết mình đã vất vả như thế nào để có chúng. Những con số vô
giá trị và là một sự bất công nhức nhối. Điểm cao chưa hẳn là giỏi,
điểm thấp chưa hẳn đã ngu. Chỉ hơn nhau ở cái trò gian lận. 
Hạc càng không thích trước mỗi giờ thi bị cô trợ lý
văn phòng khoa đẹp người khó tính, mặt lạnh như đồng đến từng phòng kêu
gọi lòng tự trọng của từng người và khoe cái thành tích chưa bao giờ
quay cóp thời đi học của mình. Chưa quay thì có nhưng chắc gì cô ta
không một lần lận lưng tài liệu nhưng chẳng bao giờ dám móc ra. Một
kiểu cầu an tâm lý. Hạc đã từng như vậy. Và cô luôn tự sỉ vả bản thân
mình.
Những vòng xe vẫn quay đều trong mưa. Qua bao nhiêu
con đường rồi Hạc cũng không biết nữa. Ai đó gọi tên Hạc. Cô ngạc nhiên
quay sang. Trong làn nước mưa vỗ rát mặt, Quân đang kè sát bên cô.
- Không đi karaoke với tụi nó à? - Hạc hỏi.
- Không, Hạc không đi Quân cũng không đi. Mình uống
chút gì rồi về nghen! Hạc đắn đo. Mà thôi, cô không nên từ chối. Còn
lại mấy lần bạn bè được ngồi bên nhau.
- Hạc uống gì?
- Chanh rum! Cô muốn tối nay cô sẽ có một giấc ngủ ngon. Không tư lự.
- Không sợ nhức đầu à?
- Quân quan tâm chuyện ấy làm gì!
- Sao lại không, Hạc buồn làm Quân tứa máu cả tim đây này!
- Giỡn hoài! Hạc phát nhẹ vào tay Quân. Quân chụp lấy tay cô giữ lại. Rất chặt.
- Ra trường chắc Hạc phải về quê thôi, sống một cuộc đời bình lặng - Cô nói và rụt tay lại
- Sao không ở lại thành phố?
- Để suốt đời ở nhà trọ, ăn cơm bụi và bon chen mỗi ngày à!
- Thế về quê thì Hạc làm gì?
Hạc mím môi im lặng. Cô cũng không biết nếu về quê cô
sẽ làm gì. Ở đấy không có những công việc dành cho cô. Một miền quê đơn
điệu, tẻ nhạt và nghèo khó. Nơi giữ cho Hạc những kỷ niệm ấu thơ, hồn
nhiên, trong trẻo. Và nơi ấy, trong căn nhà nhỏ cuối xóm, một người mẹ
già cặm cụi làm việc quên ngày tháng để nuôi Hạc và bầy em. Nơi ấy, một
chốn bình yên để quay về...
- Hạc nên ở lại, Sài Gòn còn nhiều cơ hội dành cho Hạc. Với lại, Hạc mà về, Quân sẽ nhớ Hạc nhiều lắm đó!
Cô thảng thốt nhìn Quân. Học chung với nhau bốn năm,
chuyện trò vui vẻ và hợp nhau ở cái tính hay đùa. Đã đôi lần Hạc mơ hồ
nhận thấy có một điều gì đó khác lạ ở Quân. Nhưng cô không dám nghĩ
đến. Hạc nhủ rằng mình đã hiểu lầm. Và cô mong rằng mãi mãi là như vậy.
Quân tìm gì ở cô, một đứa con gái bình thường trong khi Quân có quá
nhiều ưu điểm, được nhiều người con gái để ý. Con đường tương lai thênh
thang rộng mở vì bố Quân là một người có chức vụ trong thành phố.
Quân lại tìm lấy tay Hạc. Cô hoảng hốt trong một cảm
giác mới mẻ. Hai mươi hai tuổi đầu chưa một lần tìm đến vườn yêu. Cô lo
sợ bất trắc cuộc đời sẽ làm cô gục ngã, “Đừng Quân”. Mặc. Quân quay hẳn
người sang. Mặt đối mặt. “Làm bạn gái Quân nha!”. “Hạc...”. “Quân biết
Hạc muốn nói gì rồi. Những thứ đó không phải là lý do. Điều quan trọng
là...”. Hạc run rẩy. Cô chới với trong men say tình đầu.
Cái tin Quân và Hạc yêu nhau lan nhanh như điện xẹt.
Có đứa hoan hỉ chúc mừng. Có đứa kín đáo bĩu môi. “Thằng Quân nó bị
khùng!”. Thiên hạ nói vậy, còn Quân thì bình thản nhún vai: “Có sao
đâu, ông trời xẻ đôi con tim thì có lúc ổng phải ghép lại chứ”. “Không
hối hận à?”. “Không bao giờ”. Hạc có yên tâm không khi mọi thứ đối với
cô còn lạ lẫm. Nhưng rồi Hạc cũng chẳng còn thời gian để mà suy nghĩ,
bận tâm nhiều về nó khi kỳ thi tốt nghiệp đã gần kề. Cô còn phải vắt
giò lên cổ với việc làm thêm ở một cửa hàng bán máy vi tính. Quân nói
tới nói lui để cô chịu nghỉ làm. “Lo thi đi, đừng cố!”. Quân bóp nhẹ
tay cô. Hạc bồi hồi, xúc cảm ban đầu vẫn còn trọn vẹn.
oOo
Cái ngày trọng đại trong cuộc đời sinh viên rồi cũng
đến. Hội trường tràn ngập hoa cùng các cô cử, cậu cử trịnh trọng trong
những bộ đồ thụng. Đèn flash lóe sáng liên tục. Lúc thầy hiệu trưởng
bắt tay trao bằng, Hạc suýt khóc. Quân hân hoan dắt Hạc đến chào mẹ
mình. “Cháu chào bác!”. “Ừ, bác có nghe Quân nói nhiều về cháu. Chiều
nay cháu đến nhà chơi để bác nấu vài món mừng hai đứa tốt nghiệp? ”.
Đến nhà ư? Cô chưa chuẩn bị tinh thần. Cô nghe nói bố Quân là người rất
khó tính.
“Chụp hình với bác nghe”. Hạc dạ khẽ, ước gì có mẹ bên
cạnh trong những giây phút này để được thấy nụ cười của mẹ. Cô mân mê,
vuốt ve tấm bằng, xúc động, đó là nước mắt, mồ hôi, đó là tình thương
và hi vọng của mẹ mình. Nhìn mẹ Quân sang trọng đẫy đà, Hạc càng nhớ
tới mẹ mình. Tóc lúc nào cũng búi tó, quần ống thấp ống cao, bàn tay
chai sần và bàn chân nứt nẻ. Nếu mẹ cô mà đi bên cạnh mẹ Quân hệt như
cô đi cạnh Quân. Không bao giờ cân xứng. Nhưng Hạc tự hào về mẹ mình.
Người đàn bà cả một đời gian truân.
Buổi chiều, Quân chở Hạc đến nhà mình. Trái với mẹ
Quân, bố Quân là người đàn ông nghiêm nghị và lạnh lùng. Giọng nói của
ông vang và sắc lạnh. Ông nói nhiều về tương lai của Quân, về những con
đường mà anh sẽ đi. Những trở ngại nếu như anh lập gia đình sớm. Ông
không bày tỏ sự yêu ghét cô ra mặt nhưng những câu nói buông lửng bóng
gió làm Hạc nhói đau. Nhưng mẹ Quân và anh đã khéo léo làm cô quên đi
cái cảm giác ấy.
Quân đi làm. Trong một công ty mà bố anh đã xếp đặt
sẵn. Quân bảo Hạc đưa hồ sơ để bố anh xin việc giùm. Hạc cương quyết
không đồng ý. Chỉ mới quen nhau, cô không muốn mình mang tiếng lợi
dụng. Dẫu mỗi ngày cô vẫn bấp bênh trên đường xin việc. Cô không có bạc
triệu để lo vào những công ty nhà nước như một vài đứa bạn của mình. Cô
cũng không có kinh nghiệm để xin vào những công ty lớn của nước ngoài.
Một số khác thì đòi hỏi ngoại hình và xe máy. 
Có lúc cô tưởng mình đã yên ổn khi được nhận vào làm
trong một công ty xây dựng. Nhưng ông trưởng phòng hay chửi rủa nhân
viên trong một lần hét vào mặt cô &quot;đồ ngu&quot; đã khiến cô không kềm nén
được tức giận. Cô bỏ việc. Mỗi ngày rơi rụng một giấc mơ, lụi tàn một
hi vọng nhưng chưa tắt hẳn niềm tin. Hạc muốn tự mình bước đi, dẫu bàn
chân cô có rướm máu nhưng cô biết được giá trị của bản thân mình. Nếu
khi nào cô không còn sức và quị ngã, có lẽ...
Thêm một lần, bạn bè bảo cô là đồ dở hơi, đồ không
biết thực tế là gì. Hạc mỉm cười nhìn trời xanh và thấy lòng thanh
thản. Cô đạp xe đi, hòa trong dòng người với đủ mớ âm thanh, khói bụi
và những khuôn mặt rất riêng, những mảnh đời va đạp lẫn nhau để cùng
tồn tại.
Lúc Hạc xin được việc làm ổn định cũng là lúc Quân
được cơ quan ưu tiên một suất du học hai năm ở Mỹ để nâng cao nghiệp
vụ. Quân tôn trọng hỏi ý kiến của Hạc. Cô bảo nếu đó là yêu cầu của cơ
quan, mong muốn của bố mẹ, nguyện vọng của mình thì Quân cứ đi. Cô luôn
ủng hộ anh.
Lũ bạn dọa rằng Quân mà sang bên ấy sẽ mau chóng quên
Hạc. Việc ấy thì cô cũng suy nghĩ nhiều lắm. Cô đã từng nghe chuyện một
cô gái mới sang trời tây được chừng một tháng, vẫn luôn tự hỏi tình yêu
là gì thì sau đó ít lâu, nửa đêm tốc mềm cô bạn chung phòng dậy và bảo:
“Mày ạ, tao đã yêu rồi”. Nửa tháng sau thì mướn nhà ở chung và nhanh
chóng chia tay. Hay một anh chàng đã từng yêu đương thắm thiết với một
người con gái ở quê cô nhưng khi qua tới bên ấy đã nhanh chóng viết thư
“say goodbye” tình nhân ở quê nhà. Dò được biển sâu, đếm được sợi tóc
nhưng ai đo được lòng người. Quân của cô, cũng có thể lắm chứ, nhưng cô
muốn làm một phép thử. Và cô đặt ở Quân một niềm tin.
Phi trường Tân Sơn Nhất một ngày nọ, Quân lưu luyến
chia tay mọi người. Anh hôn cô đằm thắm. Khóe mắt Hạc cay nhưng cô
không khóc. Tối đêm hôm trước Hạc đã nói với Quân những gì cần nói, đã
cho đi tất cả những yêu thương của mình. Quân đi, Hạc thẫn thờ nhìn
bóng anh khuất dần trong phòng cách ly. Nếu có ngày nào đó Quân không
còn là của cô, có lẽ đó là một lần nước mắt cô sẽ rơi nhưng cô không
được phép bi lụy. Cô sẽ dành trọn một khoảng thời gian để đớn đau, để
cõi lòng êm dịu, để quên đi có một lần mình đã dạo bước trong khu vườn
yêu.&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; ]]></description>
            <pubDate>2009/09/16 02:41:07</pubDate>
            <guid><![CDATA[trich tu tuyen tap truyen hay cua thanh njen chu nhat.:185]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[chat room]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/demindedemon_7911/article?mid=180]]></link>
            <description><![CDATA[      Chat Room là
truyện ngắn trong tập truyện ngắn Sphinx của Minh Thuỳ sắp xuất bản,
truyện đã in trong tuyển tập truyện ngắn hay năm 2005 do nhà xuất bản
Trẻ ấn hành. Mời các bạn đọc.



Nhóm Chat Room - Amazon bắt đầu sôi nổi từ khi có mặt 2 tay đầu hói Diễn, Đức. 
Đầu hói, là do Hoa Dung đoán mò đặt tên chứ cả nhóm chỉ biết 2 người
qua lý lịch trích ngang, còn dung nhan với cái đầu bị vắng tóc ít hay
nhiều thì cả hai dấu kỹ. 
Ra mắt buổi chat đầu tiên Diễn viết: 
- Hai đứa tôi chỉ mong được làm người tình không chân dung của tất cả quý vị thôi. 
Hắn lòng vòng chối quanh khi Quỳnh bắt bí phải trình diện nhan sắc mới cho tham gia Chat room của cái nhóm Amazon toàn đàn bà. 
- Không có ngoại lệ ở đây, ai muốn vô nhóm chơi phải lên hình, có khi
phải lăn dấu tay, lấy mẫu DNA trước cho chắc, biết đâu có tên terrorist
nào dở hơi định vào Chat room khủng bố trái tim cô đơn của bọn tôi thì
sao!? 
Đức than thở: 
- Sao khó khăn quá vậy mấy bà...ngoại, thân em trôi nổi từ trong nước
ra đến nước ngoài, đến nay gần nửa thế kỷ vẫn mồ côi vợ thì mấy bà biết
nhan sắc của em thê thảm cỡ nào rồi. 
- Dám hắn là Chí Phèo vừa mới trốn khỏi bệnh viện tâm thần, có ngày lên cơn tưng tửng sỉ vả bọn mình. 
Ý kiến của Điệp làm cả nhóm thất kinh, yêu cầu tạm ngưng để tất cả 14
bà hội ý chat riêng, duyệt trình đơn xin gia nhập của hai ông. Hai đầu
hói bắt đầu nản chí anh hùng định xin ra, Phượng ra tay cứu vớt: 
- Muốn biết người biết ta thì cứ để bên địch lên tiếng chát chét vài
hôm đi, xem hai ông phát ngôn ra sao rồi có gì bác đơn người ta chưa
muộn, mà mình được tiếng ăn ở có đức. 
Diễn hùng hồn tuyên bố: 
- Bọn tui đâu có ngán, nếu cần cứ đem Webcam ra dùng, thì biết mặt nhau
liền, chỉ sợ mấy bà thấy mặt hai đứa tôi lại phải khóc thầm ân hận là:
“Sao ngày xưa anh không đến sớm với em.” 
- Kiêu ngạo vừa vừa thôi ông...ngoại, hôm qua Dung nằm mơ thấy anh
Diễn, mặt lưỡi cày, mũi cà chua, mắt ốc nhồi, lỗ tai lừa, chân đi vòng
kiềng. 
- Kim thì mơ thấy anh Đức cống thở ra toàn mùi thơm nồng nặc của “eau de toillet’’. 
- Nằm mơ mà ngửi được mùi thì xin bái phục các bà. 
Sau cùng hai ông cũng vô được vòng bán kết, với 7 phiếu thuận, 7 phiếu
chống. Trận chung kết chưa xác định thời điểm nên hai ông cứ chat chat
liên tục, dù âm thịnh dương suy. 

Từ ngày có hai đầu hói, những kỷ niệm vụn vặt thời học trò bớt nghe kể
lể, không khí sôi nổi với những chuyện đùa, chuyện thời sự. Người trong
nhóm ở rải rác mấy nước: Việt Nam, Mỹ, Úc, chỉ có Phượng một mình bơ vơ
bên trời Âu, nước Đức. 
Diễn ở vùng Florida, mở màn buổi chat: 
- Quý vị nghĩ sao khi Hoa Kỳ tiến công Irak ? Cậu em út tui đang học Đại học lại muốn đăng ký đi lính Mỹ. Ông bà già rầu quá. 
- Làm gì phải có chính danh thì ngôn mới thuận. Không có lý do cụ thể
mà cứ ào ào nhảy vào nước người ta, đúng là khách không mời mà đến. 
- Có lý do chứ, nhưng nỗi lòng biết tỏ cùng ai. 
- Xì, không tỏ thì ai cũng biết chán ra rồi. Dân Mỹ lúc đầu hăng lắm,
tưởng đâu vô Irak rồi thì xăng dầu sẽ chảy đầy đường, giờ mới rầu, xăng
cứ tàng tàng lên giá hoài mà con số thương vong của lính Mỹ ở Irak ngày
càng tăng. 
- Có ai biết chuyện Aristotle và Alexandre đại đế không? Để Dung kể
nghe, Alexandre là vị Vua thông minh theo học thầy là Aristotle. Với
mục đích xây dựng hòa bình cho Hy Lạp, ông đem quân tiêu diệt các nước
lân cận để tránh bị xâm lăng, tấn công. Cứ thắng trận ở nước này xong,
ông lại đem quân đánh nước khác, chiến tranh kéo dài liên miên. Khi lên
ngôi Hoàng đế, ông tâm sự với thầy: 
“ Con sẽ đưa quân càn quét Ai Cập và Thổ nhĩ kỳ.” 
“ Rồi sao đó ? ” Aristotle hỏi 
“ Con sẽ dẹp luôn nước Ba Tư, nêu cao ngọn cờ Hy Lạp.” 
“ Rồi sao nữa ? ” 
“ Con sẽ thu phục cả Trung đông vào tay mình.” 
“ Rồi sao nữa ? ” 
“ Sau đó thì con mới ngủ được bình yên.” 
Aristotle mỉm cười, nói: “Con ơi, thế sao con không ngủ bình yên ngay từ hôm nay đi, có hơn không ?” 

&amp; 

Hôm nào chat room vắng bóng hai đầu hói thì buổi chat xoay ra hỏi thăm tình hình mấy người vắng mặt. 
- Cả tuần nay sao không nghe Thanh lên tiếng, nó lặn đâu ? 
- Nó bận tổ chức sinh nhật 10 tuổi cho con gái. 
- Nghe nói đó là con nuôi ? 
- Không, con ruột, nhưng nó thuê người ta mang bầu giùm, đẻ giùm. 
Phượng sửng sốt: 
- Có chuyện đó nữa, sao làm được ? 
- Xứ Mỹ này mà, chỉ cần xì tiền ra là muốn làm gì cũng có, nó thuê
người ta đẻ hộ bằng cách cấy tinh trùng, nghe đâu phải trả đến 100.000
đô. Nó không muốn đẻ, giữ dáng người cho đẹp, để chồng khỏi chê. 
- Vậy mà đức ông chồng nó cứ ca bài “xa quê hương nhớ mẹ hiền” kiếm cớ
lặn về Viêt Nam thăm “em gái” hoài. Hương ở Saigon kể, cứ vài tháng là
thấy mặt hắn nhởn nhơ ở mấy câu lạc bộ tennis, chưa bao giờ từ chối
buổi thi hoa hậu hay trình diễn quần áo thời trang nào. 
- Làm cách nào mà Thanh trở thành millionaire mau thế ? 
- Nó trúng mánh nhờ mua bán Stock (cổ phần) của Microsoft, vừa khi
Stock lên giá cao, nó bán hết, lời gấp ba, thành triệu phú. Còn chị Kim
nuôi Stock như người ta nuôi heo, chờ heo nặng ký, bán cao giá lời
nhiều, bất ngờ Stock xuống giá ào ào, chị Kim chỉ còn nước khóc. 
- Tham thì thâm, em ơi, he...he 
- Thế đứa con gái của Thanh giống ai? Sao tao nghi nó giống cái bà mang bầu đẻ thuê giùm quá! 
- Lại Tào Tháo nữa, tao có đến chơi nhà nó, thấy đứa bé giống cha nó lắm. 
- Dung lại nghi nó giống ông Phi mới vô nhóm. 
- Phi nào vô đây ? Phượng ngạc nhiên hỏi. 
- Phượng tuần trước không vô chat room chưa biết, thêm một đầu hói mới
xin gia nhập, họ Tôn tên Phi, khai báo ở vùng Los Angeles. 
- Hê, mấy người phải thông báo cho tui biết trước để bỏ phiếu chứ. 
- Đừng khó tính em ơi, nghe anh Phi thành khẩn khai báo: anh là bác sĩ
ở bệnh viện, vẫn còn xuân, mới hơn bốn bó một tí, quan trọng hơn nữa là
anh còn đơn côi chưa dzợ do đường tình duyên không ra đường cái mà cứ
đi vô ngõ cụt, tắc tị. Ai đang sống mình ên thử nhào dzô đi. 
- Lý lịch lấy đâu ra, độ chính xác bao nhiêu phần trăm? 
- Nghe Thanh nói hình như hắn ta là bạn của bạn chồng nó, hồi xưa ở
chung bên xóm Gà, Gia định, rất có thể là cháu năm trăm đời của Tôn ngộ
Không. 
- Hậu duệ của Tôn ngộ Không thì phải ở trong Sở thú chứ sao ở xóm Gà? Mà hắn họ Tôn thất hay Tôn quang. 
- Quan tâm chi chuyện đó, Tôn thất thì làm quan, Tôn quang thì làm
ruộng, vấn đề cần biết là hắn có nhiều dollar hay không thôi. 
- Hắn là bác sĩ mà không có phòng mạch riêng, vẫn kéo cày ở bệnh viện thì chắc đời còn đìu hiu, Thanh có biết mặt hắn không? 
- Có lẽ không, nhưng chắc đầu hắn cũng hói như hai tay Diễn, Đức. 

&amp; 

Nhân vật đầu hói thứ ba cũng trốn không đưa hình. Mấy ông được lợi thế
vào Homepage của nhóm xem hình, biết mặt, biết lý lịch cả 14 người,
nhưng không tay nào đủ khí phách chịu trình diện. Lý lịch có phần mơ hồ
nhưng cả ba ông phát biểu đều nghiêm chỉnh, có tôn ti trật tự nên cả
nhóm thôi không thắc mắc. 
Anh Phi xé lẻ chat riêng với Phượng: 
- Phượng có vẻ âm thầm nhất trong nhóm, sao ít lên tiếng vậy. 
- Thì mọi người nói hết phần rồi, mình làm cột đèn đứng nghe. 
- Anh lại thích sự im lặng của Phượng. 
- Biết Phượng bao nhiêu tuổi mà xưng anh ngon ơ vậy, coi chừng nhỏ tuổi hơn chị đấy. 
- Không sao, lớn tuổi hơn thì làm anh lớn, ít tuổi thì xin làm anh nhỏ vậy. 
- Thử trả lời Phượng câu này rồi hãy tự phong chức cho mình: đố anh,
cái tượng Nữ thần Tự Do ở New York đi giày hay chân đất vậy, trả lời
ngay, 10 giây thôi. 
- Có khi đi giày, có khi chân đất. Mùa đông lạnh, tuyết rơi thì Nữ thần
mang giày, mùa hè nóng thì bà đi chân không, hóng gió cho mát, trả lời
vậy được không? 
- Láu cá, trả lời nước đôi. Đố anh chơi chứ Phượng cũng đâu có biết, vì đã qua Mỹ bao giờ đâu. 
- Úm ba la, mình với ta tuy hai mà một, ta với mình láu cá như nhau. Đố
lại Phượng, nhà văn nào từng viết câu này: “Trên quyển sổ đời số mệnh
tên chúng ta cùng ở một hàng.” 
- Tưởng gì, dễ ợt, đó là Shakespeare, viết ở vở kịch “Romeo and Julliet”, nhưng liên quan gì số mệnh ở đây. 
- Thế Phượng không thấy tên anh với Phượng cùng có một vần hay sao? 
Phượng lặng thinh, thở ra. Từ lâu cô đã quen chấp nhận số phận mình:
“tôi sinh ra đời dưới vì sao cô độc” - thờ ơ trước những lời ngụ ý trêu
ghẹo của cánh đàn ông ở mấy party, đám cưới. Sau lần chia tay ly dị với
Hưng, cô cay đắng thấy mình mất hết niềm tin ở cuộc đời, con người. 
- Phượng, sao im lặng vậy. Cho anh xin lỗi. Nếu có dịp mời Phượng sang Mỹ chơi, anh sẽ trải thảm đỏ đón tiếp đó.... 
Phượng lặng im offline, tắt computer. 

&amp; 

Trong đầu Phi dường như chất chứa rất nhiều bài thơ, bài hát trữ tình,
một thời xao xuyến tâm hồn giới trẻ, nhưng anh lại không nhớ hay lẫn
lộn tên tác giả. Không hôm nào Phượng không nhận ít nhất một cái mail
của Phi. Cô ít vào chat room của nhóm bạn, sợ có lúc không kềm được
lòng mình, tỉ tê bật mí tâm sự thì thành trò cười cho cả nhóm. 
“Em có về ăn cưới những vì sao, 
để chân bước trên giòng sông loáng bạc, 
ở một chỗ tưởng chừng như đi lạc, 
yêu một người mà cảm thấy mênh mông...* 
Phượng có biết tác giả mấy câu thơ đó không? Anh đang đi lạc đây, Phượng ơi...” 

Những cái mail của Phi chỉ đôi giòng vớ vẩn, trôi nhẹ nhàng vào trái
tim đóng băng của Phượng. Có lúc cô ao ước muốn biết Phi như thế nào,
lập tức viết mail nhờ Thủy Cúc ở San Jose tìm hiểu điều tra, chưa kịp
gửi mail đã vội delete, xóa đi. 
Cô sợ. Cô không dám đối mặt với sự thật. Phượng đã đủ ê chề thất vọng
với đời. Bao năm nay cô đã đứng vững một mình, chống chỏi qua nhiều
sóng gió gian khổ của cuộc đời. Cô không muốn bị vấp ngã một lần nữa.
Cái gì mơ hồ xa xôi mới đẹp. Phượng tự an ủi mình mà cảm thấy thương
thân. 

“Phượng là hoa đỏ hay hoa tím? Có hôm ngồi ở thư viện của bệnh viện gõ
computer trong đêm, anh nhớ Phượng quá sức. Nơi anh ngồi, dọc theo cửa
sổ là những bụi hoa hồng trắng lóng lánh sương đêm, giữa sân có cây
phượng tím, không biết ai trồng từ lúc nào. Buổi chiều, sau mấy giờ
căng thẳng ở phòng mạch, anh hay ra ngồi ở ghế đá bên cây phượng đó,
chờ một cánh hoa nào vô tình rơi xuống vai anh, tưởng đó như là Phượng.
Bao giờ thì Phượng rơi xuống đây, bên anh?” 

&amp; 

Nhìn trên bản đồ thấy gần, chạy xe ra khỏi trung tâm thành phố Los
Angeles hơn một giờ mới tới bệnh viện. Thật ra đó là khu dưỡng bệnh
dành cho người giàu, hơn là bệnh viện chữa trị cấp thời, ở trên một khu
đồi thấp, khung cảnh đẹp êm đềm. Tuấn thả Phượng ngay trước cổng sắt,
dúi vào tay Phượng cái Mobil phone. 
- Khi nào muốn về chị bấm số Handy là em sẽ lên đây đón chị, em còn phải chạy vài việc riêng nữa, o.k ? 
Chưa hết câu, Tuấn đã vù xe biến mất. Phượng hơi lo, nhưng không dám kỳ
kèo Tuấn theo mình làm bodyguard. Dân Mỹ quá thực dụng, quý thời giờ
như vàng. Người nào cũng ôm hai ba job, đời cứ xoay như con lật đật. 
Đến California mới hai hôm, Phượng chưa dám cho ai biết tin, kể cả nhóm
Chat room Amazon. Cả đám biết Phượng qua Mỹ mà không thông báo trước
dám đăng báo từ Phượng. Chính cô cũng bất ngờ với quyết định của mình. 
Sáng thứ ba, Mai làm việc ở phi trường Frankfurt gọi điện thoại tiết lộ: 
“Chuyến bay của Lufthansa qua Mỹ trống nhiều chỗ, để giá rẻ cho nhân
viên, em nhận hai vé bay qua Los Angeles, chị có xin nghỉ phép được thì
bay cùng với em.” 
Chiều hôm sau hai chị em đã ngồi trên máy bay. 

Ông gác cổng da đen lật đi lật lại cuốn sổ danh sách nhân viên, rồi mở computer. 
- Cô thông cảm, không ai ở đây mang họ Ton tên Phi hết, cô có nhầm lẫn không? 
Chính Phượng cũng cố gắng giúp ông tra tìm trong danh sách nhân viên,
chỉ thấy có 6 người Việt, 4 người mang họ Nguyễn, người họ Lê và người
họ Trần. 
- Tôi làm việc ở đây hơn 20 năm, chưa hề thấy tên này. Cô có tấm hình
nào của người bạn đó không, tôi biết mặt hết mọi người ở đây, từ ông
Giám đốc đến nhân viên, bệnh nhân, cả người cũ và mới, hỏi tôi còn hơn
nhờ cảnh sát điều tra. 
Phượng cám ơn ông, cười như mếu, chính cô cũng có biết mặt người đó đâu. Ông gác cổng nhìn cô thương hại. 
- Tôi nghĩ ra ý kiến này, cô vào căn-tin ngồi nghỉ, vừa quan sát mọi
người, bao lâu cũng được. Bộ dạng cô có cho đeo đầy vũ khí trên người
cũng không dám thành tên terrorist dấm dớ nào đâu, chừng nào tìm ra
người quen thì cho tôi biết, o.k? 
Phượng ngồi chán chê ở căn-tin, đi loanh quanh các dãy hành lang, gặp
nhiều nhân viên da vàng tóc đen nhưng khi cất tiếng hỏi mới biết đa số
là dân Tàu hay Mễ. Cái con người mỗi ngày gửi mail cho cô dường như
không có trên đời này. Trời tối dần, đa số bệnh nhân trở về phòng, cô
đi vô định lên lầu năm, lầu sáu. Một bác lao công người châu Á, tóc
bạc, trán hói, độ hơn 60 tuổi, mặc bộ áo xanh đậm, đang cặm cụi đẩy cái
xe điện lau hành lang sạch bóng. “Hiện đại thật, lau chùi hành lang
toàn bằng máy, có đâu phải gò lưng, chùi bằng tay vất vả cực khổ như
hồi xưa.” 
Nỗi hy vọng hồi hộp từ hồi trưa mới đến đây rơi rụng hết. Cô xách cái
túi có gói quà từ nước Đức dành cho Phi thất thểu quay lại căn-tin chờ
Tuấn đến đón. Tim cô bất ngờ đập mạnh, cái bảng hướng dẫn vào thư viện
treo cạnh căn-tin, lúc mới vào cô chẳng để ý. Phượng bước nhanh đến đó.
Đúng như Phi mô tả, ở góc thư viện là một dãy computer để bệnh nhân vào
Internet đọc tin tức, đọc mail, gửi mail. Vài người đang lóc cóc gõ
phím, Phượng chọn cái bàn computer cạnh cửa sổ. Cô muốn ứa nước mắt.
Bên ngoài cửa sổ là dãy hoa hồng trắng, giữa sân cỏ là cây phượng tím
và cái ghế đá. “Thế còn anh, anh đang ở đâu?” 
Cô kín đáo quan sát từng người đang dán mắt vào khung hình, thất vọng: Tất cả đều tóc nâu hay vàng. Cô gõ phím, vào chat room: 
- Chào anh, hôm nay Phượng rãnh rỗi, có nhiều chuyện để chat, anh có bận gì không? Phượng có điều muốn hỏi anh đây! 
Im lặng. Cái tên Phi không thấy bật lên màu vàng, dấu hiệu báo Online.
Phượng nhìn đồng hồ, quá sớm. Phải sau 9 giờ tối anh mới vào chat room.
“Thường giờ này anh còn đi một vòng thăm bệnh nhân”. Phi từng kể như
vậy. Cô đốt thời gian vào Internet tìm đọc tin tức, chưa dám gửi mail
báo tin cho đám bạn. Nhất quyết hôm nay ở đây cho đến tối. Cho đến khi
nào tìm ra được Phi, cái ông bác sĩ đó, người mọi ngày gửi đến cô những
lời dịu dàng tha thiết. 
- Phượng đó à, hôm nay vào chat sớm thế, anh mới vừa rời phòng mạch
xong, rất mệt, nhưng chat với em là vui, hết mệt ngay, có chuyện gì, kể
anh nghe đi. 
Phượng xúc động, ngày chưa Tết sao lòng mình như Tết, như có tiếng pháo
nổ dòn dã ấm áp đêm giao thừa. Anh có mặt thật trên cõi đời này, chứ
đâu phải là ma. Niềm tin của cô chưa chết. 
- Tự dưng em chợt nhớ nhà văn Remarque của nước Đức, từng viết: “Không
cần cứu vớt những giấc mộng bởi vì giấc mộng sẽ tự hồi sinh. Hãy cứu
lấy niềm tin vì nếu không có niềm tin thì người ta biết sống bằng cái
gì?” Đố anh câu đó trong tác phẩm nào. 
- Chịu thua, đầu hàng, em đọc nhiều thật đó, dám biến thành cái tủ sách biết đi. 
- Chịu thua sớm vậy, dở tệ. Trong tác phẩm Một thời để yêu và một thời để chết. 
- Thế chúng mình đang ở thời nào đây, theo em? 
- Em không biết, có lẽ chính anh mới là người cho em biết. 
- Nói nghe kỳ bí quá. Hôm nay nhớ em, lẩn thẩn anh làm ra mấy câu thơ này, gửi tặng em, đừng chê thơ con cóc nhé: 
Cũng chỉ là gian dối 
Ôi nhỏ của lòng ta 
đợi chờ gần mãn kiếp 
nhớ thương muốn bạc đầu 
mà em chừng xa lạ 
như chưa từng quen nhau 
còn gì trông ngóng nữa 
đời ta... đời ta đâu...** 
Phượng biết không, anh chờ em chín đỏ trái sầu, chờ em muốn bạc đầu rồi đây... 

Phượng đứng bật dậy, trong đầu cô như vang lên chát chúa tiếng nổ của
cái pháo đại cuối cùng ở tràng pháo dây. Mặt cô tái xanh, trái tim như
bị thắt lại, đưa mắt quan sát những người đang gõ phím. Chỉ còn lại 3
người, một người mới vào ngồi ở góc phòng, quay lưng về phía cô, đang
dán mắt vào màn hình, say mê gõ. Cô từ từ đi đến sau lưng người đó. Màn
hình trắng, những dòng chữ đen nhảy múa...Hình như ở đó là mái tóc bạc,
bộ áo xanh lao công, người đàn ông Á châu cô gặp ở hành lang, một gương
mặt gầy khô, mệt mỏi. 
Ông ta đang gõ phím: “Phượng có thấy câu thơ “ôi nhỏ của lòng ta...” da diết quá không?” 
Phượng lặng lẽ lùi dần, lùi dần ra khỏi cửa thư viện. Cô đi ngơ ngác
như kẻ mất hồn, qua dãy hành lang, qua khu sân cỏ, qua cổng bệnh viện,
thẳng ra đường chính. Ông gác cổng buông tờ báo đang đọc dở, nhìn theo
Phượng lắc đầu. 
Người đàn ông vẫn tiếp tục gõ: “Phượng đâu rồi, sao đang chat mà bỏ đi, hello Phượng ơi...” 

Trong bóng đêm chẳng còn nhìn thấy cây phượng tím...Cũng chỉ là gian
dối. Ôi nhỏ của lòng ta...Còn gì trông ngóng nữa. Đời ta...đời ta
đâu... 


MINH THÙY 
Mainz, tháng 12.2004

* Thơ Hoàng anh Tuấn 
** Trích từ thơ quên tựa, quên tên tác giả]]></description>
            <pubDate>2009/09/16 02:04:33</pubDate>
            <guid><![CDATA[chat room:180]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[trjch tu nhung buc thu tjnh hay nhat&#39;]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/demindedemon_7911/article?mid=171]]></link>
            <description><![CDATA[










Chiều mưa buồn !!!



Góc phố chiều nay em về qua dĩ vãngcơn mưa giăng ru lại một cuộc tìnhEm dần bước lang thang hồn cô quạnhgió chiều đông se lạnh góc phố xưaAnh xa nhớ!!!Chiều
nay cơn mưa bất chợt làm em buồn và nhớ anh quá!!, nhớ vô cùng ánh mắt
của anh.Giờ này có lẻ anh đang chìm sâu trong giấc ngủ ...nhưng trong
giâc ngủ anh hãy mơ dến em để cùng em tâm sự anh nhé!!!để nổi buôn nhớ
trong lòng em vơi bớt phần nào được không anh?Ngày anh ra đi có
những giọt nước mắt của em đưa tiễn rồi khi về em thấy lòng mình cô đơn
trống trải yêu thương anh hơn bao giờ hết.Em nhớ những kỷ niệm về mối
tình đầu của chúng mình, lần đầu tiên anh run run cầm bàn tay em dưới
tán cây cành hoa phượng nở.Em giận anh mấy tuần chúng mình không gặp
nhau để rồi nhớ nhau da diết chúng mình lại quý nhau hơn. Rồi những
buổi chiều khi hoàng hôn về anh đưa em đi dọc bờ biển mình bước bên
nhau rồi anh hát cho em nghe bài hát &quot;chuyện tình của biển&quot; và cùng dắt
nhau đi trên những làn sóng biển rì rào ....!!!!Anh ơi! Từng
mùa xuân đi qua trên mảnh đất quê hương yêu dấu em vẩn đợi anh về.Còn
anh giờ này anh đang ở đâu? trên đất khách quê người anh còn nhớ hay đã
quên người con gái đã đợi chờ anh.....bài hát về biển năm xưa vẩn văng
vẳng trong em,tình anh trao em đã thấm sâu trong máu .Mỗi mùa mưa về
nổi niềm khắc khoải về anh cứ lớn dần lên theo năm tháng ,ánh mắt anh
đã làm em xao xuyến rung động đeo đuổi em suốt năm tháng đợi chờ .Vâng
! em đã yêu với những kỷ niệm về anh thật êm đềm và lặng lẻ. Năm tháng
đã qua không thể ai hiểu em đã thuộc về anh mất rồi .Em hi vọng một
ngày nào đó anh sẽ về với em mình lại có nhau như những cơn mưa đầu mùa
anh nhé................By dao thi quyenwww.vnthutinh.com]]></description>
            <pubDate>2009/09/14 01:30:13</pubDate>
            <guid><![CDATA[trjch tu nhung buc thu tjnh hay nhat&#39;:171]]></guid>
         </item>        </channel>
        </rss><!-- w2.blog.sg1.yahoo.com compressed/chunked Tue Nov 24 22:43:36 SGT 2009 -->
