Nghệ Thuật ko cần là Ánh Trăng lừa dối,...[N.V Nam Cao]

Bài mới nhất

Sửa Đóng
Thư mục: Củ chuối |
Đăng ngày: 20:58 05-08-2008

Ngày mai ko có em chung đường chắc chắn rằng anh rất lẻ loi .Anh cứ tưởng quên em đi là điều dễ dàng đối với thằng đàn ông như anh,vậy mà ...Cứ mỗi lần trăng sáng anh lại chạy vào nhà vì trăng làm anh nhớ em.Cứ mỗi lần đi trên còn đường cũ,anh lại xách dép lên chạy thật nhanh như hồi còn bé sợ ma  vì con đường này có quá nhiều kỷ niệm của anh và em.Cứ mỗi lần trời đổ mưa thì anh lại nguyền rủa cơn mưa ác nghiệt kia vì cũng chính tại nó mà chúng mình chia tay .(thôi mà ,kể hoài)

Anh biết chuyện gì rồi sẽ qua,sau cơn mưa trời sẽ lại hiền hòa.Anh cũng dăm ba lần tính chuyện tìm người yêu mới,ko lẽ ở suốt đời như thế,vậy mà...

Thôi,anh biết là chuyện cũ nhắc lại làm chi thêm buồn,đời người mấy ai được hạnh phúc mãi bên nhau,tình anh và em như cơn gió trái mùa,vậy mà...

Cơn gió trái mùa,mùa đông có gặp mùa hạ bao giờ,vì nó ko được gặp nên cái cảm giác ray rứt khôn nguôi.Có lẽ một ngày nào đó vô tình bắt gặp em giữa dòng người tấp nập thì nụ cười kia lại nở một lần nữa,chắc chắn nó sẽ đẹp hơn,trong sáng hơn và lại đằm thắm hơn xưa vì nó đã sống ,đã tươi trong nước mắt và sự khổ đau...vô tận.

Cũng như viết thư cho người lạ(vì còn gì nữa đâu)anh mong em được vui nơi fương ấy,cầu chúc cho em gặp nhiều may mắn.

Writer by TriDoan

Bài viết về bạn hoặc có tag tên bạn:

  • Chưa có bài nào có liên quan.

Người đăng ký yêu thích blog này cũng đồng thời thích:

  • Chưa có blog yêu thích nào có liên quan.

Xem thêm

Thư mục

Xem ngày tháng

S M T W T F S
1 2 3 4 5 6 7
8 9 10 11 12 13 14
15 16 17 18 19 20 21
22 23 24 25 26 27 28
29 30