<?xml version="1.0" encoding="utf-8"?>
<rss version="2.0">
<channel>        <title><![CDATA[Forever is Love]]></title>
        <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/doantri38]]></link>
        <description><![CDATA[Cuộc sống tựa như chuỗi hạt hình &quot;sin&quot;, có hạt buồn có hạt vui cứ thế liên tiếp nhau cho đến cuối đời!]]></description>
        <language>vi-vn</language>
        <lastBuildDate>2009/11/17 13:25:58</lastBuildDate>         <item>
            <title><![CDATA[Màu hạnh phúc vỡ tan]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/doantri38/article?mid=639]]></link>
            <description><![CDATA[Loading...]]></description>
            <pubDate>2009/10/17 11:51:33</pubDate>
            <guid><![CDATA[Màu hạnh phúc vỡ tan:639]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Ngày sẽ hết...]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/doantri38/article?mid=372]]></link>
            <description><![CDATA[Ngày sẽ hết tôi sẽ không ở lại!Tôi sẽ đi và chưa biết đi đâuTôi sẽ tiếc thương trần gian mãi mãiVì nơi đây tôi sống đủ vui sầu...Thơ Bùi Giáng

chân dung Bùi Giáng
Thân thế và sự nghiệpBùi Giáng là tên thật, tuy nhiên cũng có vài bút hiệu nói lái khác như Bán Dùi, Bùi Giàng Búi. Xuất thân gia đình vọng tộc, giàu có, sinh ngày 17/12/1926 tại làng Thanh Châu xã Vĩnh Trinh, quận Duy Xuyên, tỉnh Quảng Nam. Bùi Giáng là con thứ 5, thân phụ là ông Bùi Thuyên, mẹ Huỳnh Thị Kiền. Bùi Giáng bà con với Bác sĩ Bùi Kiến Tín là người bào chế dầu khuynh diệp với nhãn hiệu Khuynh Diệp BS Tín trước 1975.Bùi Giáng vào Sài Gòn, người miền Nam gọi ông là Sáu Giáng. Bùi Giáng cũng tỏ ra thích thú với tên gọi này. Năm 1945, ông cưới vợ trẻ đẹp nhưng bạc mệnh là bà Phạm Thị Ninh, sinh trưởng trong một gia đình công chức khá giả, con gái của ông bà Phán Trai, ở gần Chùa Cầu, Hội An.Bùi Giáng thông thạo các ngôn ngữ Pháp, Anh, Hán văn, và tự học tiếng Đức 6 tháng, đọc và dịch sách của triết gia Martin Heidegger. Bùi Giáng là một thiên tài, chúng ta lâu năm ở Đức chưa chắc dịch được tác phẩm lưu loát như Bùi Giáng. Văn nghiệp của ông thật đồ sộ và đa dạng. Tác phẩm của ông có thể chia làm 5 loại:-Giảng luận văn chương-Triết học-Dịch văn chương-Thơ văn biên khảo-Thêm một số tác phẩm hội hoạ dù không nổi bật.Con người tài hoa của Bùi Giáng có những cảm xúc tuôn trào như một dòng suối chảy, ông đã sống cho riêng mình một cõi mộng. Trong thời gian dạy các trường tư thục, có nhiều chuyện thật của Bùi Giáng xảy ra trong giờ giảng dạy. Bùi Giáng rất yêu quý truyện Kiều của Nguyễn Du. Thông cảm tâm trạng của nàng Kiều tài sắc vẹn toàn, nhưng không tránh được thuyết tài mệnh tương đố „Trời xanh quen thói má hồng đánh ghen„ hay “chữ tài liền với chữ tai một vần“.Bùi Giáng dạy Việt văn, khi giảng đến đoạn nàng Kiều phải bán mình chuộc cha để rồi phải mất 15 năm lưu lạc, Bùi Giáng đã khóc nức nở ngay giữa lớp học. Có lẽ nước mắt cũng không làm ông nguôi bớt, nỗi cảm thương người con gái tài hoa bạc mệnh Thúy Kiều. Và từ đó không trường nào dám mời Bùi Giáng dạy học.Cuộc đời rong chơi bất tận, dù ở lại trên cõi đời nầy hay đi về bên kia thế giới, nhà thơ Bùi Giáng cảm thấy đủ vui buồn, Cuộc đời rong chơi bất tận, dù ở lại trên cõi đời nầy hay đi về bên kia thế giới,nhà thơ Bùi Giáng cảm thấy đủ vui buồn.
Nguyễn Quý Đại.................Những bài thơ kể ra dưới đây mang phong cách riêng (rất )Bùi Giáng:Gái buồnBờ sau hang núi Lá xanh lá đỏ chiều nay Chim trời vòi või Để rơi cánh mỏng theo ngày Mùa sau thu xế Hang rừng gió thổi giòng khe Em về đây để Rạc rời tiếng cũ còn nghe Ngày sau chỗ ấy Mây mù quyến rũ trăng sương Em về sẽ thấy Mông lung sầu mộng gái buồn.Thiếu phụ trở về Non hồng chiều vọng chân mây Sương chừng lăng đăng rơi đầy tuôn thơ Lá cồn thu lạc bao giờ Hồn trong sóng phượng chia bờ trường giang Khuya thôi về lạnh phố phường Ôi buồn khổ lại như càng theo nhau Một bờ dương xếp bến sau Nước cằn cỗi đục nghe đau lá vườn Em về nghe động trong xương Hồn xưa con dế lên đường viễn du Bỏ thương lại ở sau mù Cây mùa đắng trái bù dù tim xanh Nửa đời bê bối thân anh Một miền đi khuất trong thanh âm nào.
_______________________
T.B by TriDoan
Bùi Giáng đã xa mãi mãi, ông đã đi về nơi mà người Việt Nam ta gọi là Suối Vàng, là cõi Vĩnh Hằng. Là người con đất Quảng(Quảng Nam),là phận con cháu tôi xin gửi tặng ông bài thơ,&nbsp;cầu chúc cho&nbsp;Người&nbsp;thi sĩ bình an nơi Chín Suối.
Cảm xúc
Thương biết mấy lời thơ buồn da diết
Gợi cho ta niềm thương cảm vơi đầy...
Lòng ta là gió là mây
Bay đi khắp nẻo rong chơi kiếp này...
Kiếp này ta uống cho say
Uống tình thương uống giọt cay mĩ miều.
&nbsp;
&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Đọc thơ Bùi Giáng ]]></description>
            <pubDate>2008/12/13 19:43:32</pubDate>
            <guid><![CDATA[Ngày sẽ hết...:372]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Đoạn cuối một cuộc tình(tiếp theo và hết)]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/doantri38/article?mid=364]]></link>
            <description><![CDATA[....(Em khóc,khóc nhiều lắm,tiếng nấc nghẹn ngào dưới mưa trời tầm tã,em quỳ xuống dưới những hòn sỏi lạnh,hai tay ôm lấy mặt.Còn tôi,tôi không nghĩ tình cảnh lại như thế này,những ngày tháng vui vẻ bên em chợt thoáng qua trong đầu,tôi đứng như tượng,ngẫng mặt nhìn trời như trách móc, mặc dầu tôi biết tại tôi tất cả..)&quot;Sao anh lại có thể đối xử với em như vậy?Anh đi học xa,em không chịu được vì nỗi nhớ dày vò trong tim em&quot;&quot;Anh biết làm như vậy là không phải với em.
&quot;Anh...Anh.. xin lỗi thì ích gì chứ,anh không yêu em nữa rôì...
&quot;Trước khi mình đến với nhau anh phải làm một cái gì đó để có thể sau này chẵng hạng...Nhưng anh sợ em đợi chờ...
&quot;Đợi chờ thì sao chứ?.Anh ko tin em?(Trời vẫn mưa một cách hiền hòa và nhiệt tình,nước sông bây giờ đục ngầu vỗ ì ầm váo vách đá ngầm ở bờ đối diện.Em vừa khóc vừa đi thẳng ra sông.Em định làm gì ?chẵng lẽ em dại dột?)
Tôi&nbsp;chỉ kịp chạy thật nhanh và ôm em lại...
&quot;Em của&nbsp;anh đừng như vậy nữa nhé,.Anh chỉ cần có em vì anh biết chúng mình gặp nhau từ kiếp trước.
Tôi thấy ân hận vì lời nói của mình trước đó ,tôi muốn bù đắp cho em những gì tôi không phải với em,xin cảm ơn cơn mưa chiều ngày ấy, nhờ nó mà tôi biết em yêu tôi thật lòng,nhờ nó mà tôi lớn dần thành người đàn ông của em,nhờ nó mà tình yêu của chúng tôi thêm phần lãng mạn và chung thủy.]]></description>
            <pubDate>2008/11/23 15:27:22</pubDate>
            <guid><![CDATA[Đoạn cuối một cuộc tình(tiếp theo và hết):364]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[&quot;Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ&quot;]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/doantri38/article?mid=308]]></link>
            <description><![CDATA[&#39;Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ&#39; - con tàu về miền ký ức &nbsp;

&quot;... Đêm nay tôi bước vội khỏi nhà. Đến ga, xếp hàng mua vé. Lần đầu tiên trong nghìn năm. Có lẽ. Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ. Vé hạng trung - Người bán vé hững hờ. Khe khẽ đáp - Hôm nay hết vé!...&quot; (Thơ Robert Rojdesvensky, Thái Bá Tân chuyển ngữ). 

Độc giả chọn mua sách tại gian hàng NXB Trẻ tại Hội sách TP HCM lần V. &quot;Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ&quot; là một trong những đầu sách bán chạy tại sự kiện này. Ảnh: Anh Vân.
Đây là bài thơ được in cuối tập truyện dài mới nhất của nhà văn Nguyễn Nhật Ánh . Lấy cảm hứng từ một câu trong tác phẩm của Robert Rojdesvensky, tác giả Kính vạn hoa một lần nữa làm con tim nhiều độc giả reo vui và thổn thức cùng một cuốn sách nhẹ nhàng.
Qua lời kể của thằng cu Mùi - mà tác giả hóa thân vào - thế giới mênh mông của trẻ em hiện ra. Ở đó, trẻ em tự lập phiên tòa phán xét cha mẹ, nghĩ ra những trò chơi đi tìm kho báu, đảo lộn trật tự - vị trí mà xã hội quy định, như thay vì ăn cơm trong chén thì ăn cơm trong thau, gọi thằng bạn thân là Thầy hiệu trưởng. Trẻ em cũng biết yêu, biết buồn khổ và nhớ nhung... 
Là cây bút hiếm hoi tại Việt Nam hiện nay bám sát các đề tài văn học cho thiếu nhi và tuổi mới lớn, với Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ, Nguyễn Nhật Ánh tiếp tục khẳng định sự chuyên nghiệp trong phong cách viết và trong &quot;độ rung&quot; về cảm xúc. 
Dù ở bìa 4 cuốn sách, Nguyễn Nhật Ánh khẳng định: &quot;Tôi viết cuốn sách này không dành cho trẻ em, tôi viết cho những ai từng là trẻ em&quot;, nhưng chắc chắn không ít thiếu nhi vẫn hiểu được những gì tác giả kể ra. Vì hơn cả những người lớn đang phải ngoái đầu nhìn lại, trẻ con là hành khách chính của con tàu tuổi thơ đang lăn bánh. 
* Đọc các chương đầu của Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ tại www.evan.com.vn: Phần 1, 2, 3, 4, 5, 6.* www.vinabook.com tặng độc giả 10 cuốn sách.(Dành cho bạn nào yêu thích sách)____________________________Danh sách best - seller tuần 4, tháng 6

Trong tháng đầu tiên của hè 2008, &#39;Cho tôi xin một vé
đi tuổi thơ&#39; của Nguyễn Nhật Ánh liên tục nằm trong bảng sách bán chạy
của Vinabook. Và ở tuần thứ tư, cuốn sách này quay trở lại vị trí thứ
nhất.


STT
Tên sách
Tác giả
NXB

1
Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ 
Nguyễn Nhật Ánh
Trẻ

2
Nhật ký công chúa - tập 5&nbsp;
Meg Cabot
Trẻ

3
Phương pháp McKinsey
Ethan M. Rasiel
Trẻ

4
Lụa (Tiểu thuyết)
Ethan M. Rasiel
Văn Học

5
Quy luật của sự nổi loạn
Christine Comaford-Lynch
Trẻ

6
Nguyên Lý 80/20 - bí quyết làm ít được nhiều.
Richard Koch
Trẻ

7
Người Vô Sự - Lâm Tế Ngữ Lục Đại Toàn
Nhất Hạnh
Lá Bối (Nhất Hạnh)

8
Lập bản đồ tư duy
Tony Buzan
Lao động Xã hội

9
Quản lý dự án trên một trang giấy
Clark A. Campbell
Tri Thức

10
Nhà báo hiện đại
The Missouri Group
Trẻ
(Theo www.vinabook.com)  Nguồn:www.evan.com.vn_______________________________________________________Gởi Tuổi Thơ!&quot;Tuổi còn thơ ngày hai buổi đến trường.Yêu quê hương qua từng trang sách vở.Ai bảo chăn trâu là khổ,Tôi mơ màng, nghe chim hót trên cao&quot;.&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; (Thơ Giang Nam)Tuổi thơ tôi:Lớn lên từ gốc rạ.Từ những đụn rơm bỏ lại sau mùa gặt.Nghe tiếng dế tỉ tê như lời người yêu thủ thỉ,thì thầm.Tuổi thơ tôi như cỏ dại cuối mùaNhư hạt lúa gặt còn vương ngoài ruộng cũ..Tôi thả hồn tôi theo nắng gió vi vu...Tuổi thơ tôi có những cánh diềuTôi thả vào trời...Tôi thả vào đời... &nbsp;Cháy bỏng những ước mơ!_____
Con tàu đưa tôi về miền ký ức-Một thời xưa hoa lá cũng theo về-Tôi như cỏ ,thấy mình như trẻ dạiCon đò xưa còn ở bến sông quê?
Người mãi lớn cho ta nhiều tiếc nuốiTóc ngày xưa giờ đã nhóm màu sươngCó buồn chi nơi phía cuối con đườngVẫn còn bóng tuổi thơ ta mãi nhớ!







]]></description>
            <pubDate>2008/08/20 23:29:19</pubDate>
            <guid><![CDATA[&quot;Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ&quot;:308]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Nhớ mẹ]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/doantri38/article?mid=287]]></link>
            <description><![CDATA[Ta đi trọn kiếp con người,cũng không đi hết mấy&nbsp;lời mẹ ru.(Nguyễn Duy)
NHỚ MẸ!
&quot;...Nước mắt Mẹ không còn
để khóc những đứa con...&quot;
Bài&nbsp;ca ai đã hát,
làm tim con bồn chồn.
&nbsp;
Đã xa rồi quê Mẹ
mỗi tháng con lại về,
mà lòng không thôi nhớ,
nỗi nhớ Mẹ, nhớ quê.
&nbsp;
Sắp đã đến mùa đông,
Mẹ ơi đừng ra đồng
Mẹ ơi hãy ở nhà
vì trời hay mưa giông.
&nbsp;
Giông tố phủ đời Mẹ
cho đời con yên bình.
bao sóng to gió lớn,
Mẹ vì con hy sinh.
&nbsp;
Con bây giờ đã lớn
Mẹ bây giờ tóc sương
một nghịch-&nbsp;lý -bình -thường
mà tim con xáo trộn.
&nbsp;
Nhiều khi nghe văng vẳng
Tiếng mẹ ru ầu ơ!
rơi trên miền quê vắng,
Con buồn đến thẩn thờ...
&nbsp;]]></description>
            <pubDate>2008/08/18 01:43:13</pubDate>
            <guid><![CDATA[Nhớ mẹ:287]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Khúc mùa Thu]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/doantri38/article?mid=273]]></link>
            <description><![CDATA[









]]></description>
            <pubDate>2008/08/14 10:43:23</pubDate>
            <guid><![CDATA[Khúc mùa Thu:273]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Còn chút nhớ!]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/doantri38/article?mid=255]]></link>
            <description><![CDATA[




(Hình ảnh chỉ mang tính chất minh hoạ)
&nbsp;
Ngày&nbsp;hai&nbsp;đứa&nbsp;chia tay em đã khóc,
khóc cho mình số phận chẳng thành đôi.
anh thì nghĩ chắc&nbsp;tụi mình&nbsp;nông nỗi
nên cố&nbsp;giấu niềm đau giấu giọt sầu.
&nbsp;
Em đã kể mình yêu nhau là thế!
sao bây giờ ta lại phải chia tay,
sao lại phải bắt duyên mình đứt đoạn?
xa anh rồi em phải sống sao đây?
&nbsp;
Anh lại nghĩ anh là người lý trí,
chỉ tình yêu ko cướu nỗi chúng ta.
chia tay em anh mới nhận ra là...
kể từ đó đời anh như đã hết.
&nbsp;
Bao nhiêu năm lang thang&nbsp;cùng gió bụi,
anh chôn nỗi đau chia ly ngày ấy.
yêu nhau chỉ vài năm thật ngẳn ngủi,
mà&nbsp;để quên phải mất&nbsp;nửa&nbsp;đời người...&nbsp;
&nbsp;
Thế mới biết em tôi là người tốt,
chỉ&nbsp;nỗi buồn sâu thẳm ánh mắt sâu.
em chỉ biết khóc và chỉ biết khóc,
để kẻ vô tình câm lặng đớn đau.]]></description>
            <pubDate>2008/08/10 01:44:10</pubDate>
            <guid><![CDATA[Còn chút nhớ!:255]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Mãi mãi là bạn!]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/doantri38/article?mid=244]]></link>
            <description><![CDATA[

...updating...
&nbsp;
&nbsp;
Ta còn em đôi mắt buồn
Dõi theo cánh chim xa.
Tháng năm dừng lại
Một ngôi nhà.
Gã Trương Chi ôm Gui-tar
Từng đêm
Hoá đá...
&nbsp;
Ta còn em bài thơ 
Viết dở dang.
Chưa một lần được gửi
Vô tình đánh rơi xuống dòng sông cạn ...
&nbsp;
Ta còn em chuyến tàu đêm
Về muộn
Qua cầu
Một người nào&nbsp;lạc giữa sân ga...]]></description>
            <pubDate>2008/08/08 12:49:32</pubDate>
            <guid><![CDATA[Mãi mãi là bạn!:244]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Thư viết cho người!]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/doantri38/article?mid=233]]></link>
            <description><![CDATA[Ngày mai ko có em chung đường chắc chắn rằng anh rất lẻ loi .Anh cứ tưởng quên em đi là điều dễ dàng đối với thằng đàn ông như anh,vậy mà ...Cứ mỗi lần trăng sáng anh lại chạy vào nhà&nbsp;vì trăng làm anh nhớ em.Cứ mỗi lần đi trên còn đường cũ,anh lại xách dép lên chạy thật nhanh như hồi&nbsp;còn bé sợ ma&nbsp; vì con đường này có quá nhiều kỷ niệm của anh và em.Cứ mỗi lần trời đổ mưa thì anh lại nguyền rủa cơn mưa ác nghiệt kia vì cũng chính tại&nbsp;nó mà&nbsp;chúng mình&nbsp;chia tay .(thôi mà ,kể hoài)
Anh biết chuyện gì rồi sẽ qua,sau cơn mưa trời sẽ lại hiền hòa.Anh cũng dăm ba lần tính chuyện tìm người yêu mới,ko lẽ ở suốt đời như thế,vậy mà...
Thôi,anh biết là chuyện cũ nhắc lại làm chi thêm buồn,đời người mấy ai được hạnh phúc mãi bên nhau,tình anh và em như cơn gió trái mùa,vậy mà...
Cơn gió trái mùa,mùa đông có gặp mùa hạ bao giờ,vì nó ko được gặp nên cái cảm giác ray rứt khôn nguôi.Có lẽ một ngày nào đó vô tình bắt gặp em giữa dòng người tấp nập&nbsp;thì nụ cười kia lại nở một lần nữa,chắc chắn nó sẽ đẹp hơn,trong sáng hơn và lại đằm thắm hơn xưa vì nó đã sống ,đã tươi trong nước mắt và sự khổ đau...vô tận.
Cũng như viết thư cho người lạ(vì còn gì nữa đâu)anh mong em được vui nơi fương ấy,cầu chúc cho em gặp nhiều may mắn.
Writer&nbsp;by TriDoan]]></description>
            <pubDate>2008/08/05 20:58:10</pubDate>
            <guid><![CDATA[Thư viết cho người!:233]]></guid>
         </item>         <item>
            <title><![CDATA[Да, я сказала: &quot;Уходи&quot;...(Сильва Барунаковна Капутикян)]]></title>
            <link><![CDATA[http://vn.myblog.yahoo.com/doantri38/article?mid=223]]></link>
            <description><![CDATA[Да, я сказала: &quot;Уходи&quot;...
Сильва Барунаковна Капутикян
Да, я сказала: &quot;Уходи&quot;, - Но почему ты не остался? Сказала я: &quot;Прощай, не жди&quot;, - Но как же ты со мной расстался? Моим словам наперекор Глаза мне застилали слезы. Зачем доверился словам? Зачем глазам не доверялся? 
Em bảo anh đi đi (Người dịch: Huyền Anh)
Em bảo: anh đi đi! Sao anh không ở lại ? Em bảo: đợi chờ chi! Sao anh xa em mãi ? Lời em buông cứng cỏi, Lệ em trào mắt đen. Sao anh tin lời nói, Mà không nhìn mắt em ? 
Bản dịch của Thái Bá Tân&nbsp;
Em bảo anh: Đi đi! Sao anh không đứng lại? Em bảo: Thôi, ích gì... Ai ngờ anh xa mãi. Đôi mắt em, lặng im. Nhưng mắt em nói thật. Sao anh tin lời em, Mà không tin đôi mắt ?Bản dịch của Huyền My&nbsp;
Em bảo anh: “Đi đi!” Sao anh không ở lại? Em bảo anh: “Đừng đợi!” Sao anh lại ra đi? Những lời em trái ngược Mắt em lệ đầy vơi Tại sao anh tin lời? Sao không nhìn đôi mắt?
Lời phổ nhạc cho bài thơ của Vũ Thành An
Bài không tên số 50 
Em bảo: &quot;Anh đi đi&quot; Sao anh không đứng lại ? Em bảo: &quot;Anh đừng đợi&quot; Sao anh vội về ngay ? Lời nói thoảng gió bay Đôi mắt huyền đẫm lệ Mà sao anh&nbsp;ngốc thế ?Không nhìn vào mắt em Mà sao anh dại thế Không nhìn vào mắt em Không nhìn vào mắt sầu Không nhìn vào mắt sâu ? Những chuyện buồn qua đi Xin anh không nhắc lại Em ngu khờ vụng dại Anh mơ mộng viễn vông Đời sống nghiệt ngã không cho chúng mình ấm mộng Thì thôi xin gửi sóng Đưa tình về cuối sông Thì thôi xin gửi sóng Đưa tình về cuối sông Đưa tình về với mộng Đưa tinh vào cõi không.]]></description>
            <pubDate>2008/08/03 23:05:21</pubDate>
            <guid><![CDATA[Да, я сказала: &quot;Уходи&quot;...(Сильва Барунаковна Капутикян):223]]></guid>
         </item>        </channel>
        </rss><!-- w2.blog.sg1.yahoo.com compressed/chunked Sun Nov 29 04:44:36 SGT 2009 -->
